à người có đầu óc nhanh nhạy trong kinh doanh, lập tức hỏi ý kiến tôi, dành ra một khoảng nhỏ trong cửa hàng cho Ân Chân làm chỗ dạy học, đương nhiên không thể dạy miễn phí, mà giống như làm gia sư, thu tiền theo giờ.
Thế là nhất thời anh bỗng trở nên rất “hot”.
Do thịnh hành trào lưu đọc truyện Thanh xuyên (xuyên không về triều Thanh) nên ngày nào cũng có mấy cô bé con xinh xắn rực rỡ đến ghi tên xin học, mỗi người một vẻ, trở thành cảnh tượng đẹp mắt trong cửa hàng hoa, việc kinh doanh cũng theo đó mà phất. Hơn nữa vì tên anh khá đặc biệt nên những cô bé đó đều thân mật gọi anh là Tứ Gia.
Tôi cũng không biết cảm giác trong lòng mình thế nào nữa.
Buổi sáng sớm ngày lễ Tình nhân, Trịnh Tiểu Vân nhận được một bó hồng lớn qua dịch vụ điện hoa.
Dư Tiểu Thanh cũng nhận được hoa hồng theo dịch vụ ấy.
Hoài Ngọc ôm một hộp sôcôla Ferrero tới chọc tức tôi.
Tôi nghiến răng nghiến lợi: “Tại sao trên thế giới lại có ngày lễ Tình nhân đáng ghét này cơ chứ!”
Sau đó tôi bực bội ôm luôn hai bó hoa của Tiểu Thanh và Tiểu Vân bày ra bán, vào cái ngày đặc biệt này sẽ bán được khối tiền không chừng, nhưng lại vấp phải sự từ chối của cả hai.
Ân Chân nheo mắt, hình như đang suy nghĩ gì đó.
Khi tới công ty, tôi nhận được một bó hồng rất to.
Việc này tạo ra một đợt sóng lớn trong nội bộ công ty.
Không chỉ Đinh Nhất Nhị và Chung Thiền Quyên, hai nhân vật có khả năng đưa chuyện nhanh nhất đột nhiên tìm tới, mà Từ Kiều Kiều và Quách Thần Thần cũng bị kích động, không ngờ đến trưa, ngay Tiêu tổng cũng chạy ra xem náo nhiệt.
“Ha ha, Tiểu Niên à, thể hiện cũng khá đấy nhỉ!” Tiêu tổng nhếch mép cười, trêu tôi.
Tôi thản nhiên, trêu lại: “Nếu Tiêu tổng thích, tôi có thể tặng lại anh.”
Vẻ mặt anh ta hiện rõ nụ cười tinh quái: “Thỏ không ăn cỏ gần hang.”
Tôi bất giác phá lên cười ngất.
“Tiểu Dĩnh, có bạn trai cũng không nói để bọn chị chúc mừng.” Đinh Nhất Nhị rất bất mãn lên tiếng trách tôi.
“Em không có.” Tôi cũng băn khoăn, rốt cuộc là ai vung tay thế này.
“Thế nghĩa là có ai đó đang yêu thầm cậu rồi.” Chung Thiền Quyên đầy kinh nghiệm phán.
Tôi cười khan: “Hy vọng là thế.” Tôi chống cằm suy nghĩ, điểm lại tất cả những người đàn ông từ mối tình ngày thơ đến những mối tình trưởng thành một lượt.
Tiêu tổng gọi đường dây nội bộ cho tôi: “Nhớ vụ của tập đoàn Lãm Giang đấy.”
Một câu nói khiến tôi chẳng còn tâm trạng đâu mà mơ mộng nữa.
Trước khi tan sở, tôi nhận được một cuộc điện thoại lạ.
“Nhận được hoa chưa? Thích không?” Giọng anh ta trầm ấm, nghe hơi quen quen.
Chính chủ cuối cùng cũng đã xuất hiện, tôi thầm bực tức trong lòng. “Anh là…?” Tôi dò hỏi.
“Trí nhớ của người đẹp quá không được tốt lắm nhỉ? Thật khiến tôi đau lòng quá!” Nghe ngữ khí của anh ta chẳng có chút đau lòng nào cả.
Tôi chau mày: “Cho chút gợi ý!”
Anh ta thẳng thắn bộc lộ thân phận: “Tôi là Thẩm Trạch.”
Tôi càng ngạc nhiên, nếu nói anh ta muốn chọc tức để trả thù tôi thì còn chấp nhận được, nhưng trò tặng hoa tỏ tình này hơi khác thường.
Tôi lạnh giọng nói: “Thẩm tổng muốn mang tôi ra làm trò đùa?”
“Đương nhiên là không rồi, tôi rất nghiêm túc, mong em nể mặt cùng đi ăn với tôi tối nay.” Thẩm Trạch rất điềm tĩnh, thong thả nói.
Mời tôi ăn cơm, lại vào ngày lễ Tình nhân, người này đang giở trò gì không biết.
Anh ta không cho tôi cơ hội từ chối: “Lát nữa tôi đến đón em, quyết định vậy nhé!”
Tôi ngẩn người cầm điện thoại trong tay, nhất thời không biết phải làm sao.
Hơn mười phút sau, điện thoại của Thẩm Trạch lại gọi đến: “Tôi đến rồi.”
“Còn chưa hết giờ mà.” Tôi cũng không biết tại sao lại buột miệng nói ra câu đó.
“Em nhanh lên một chút, chỗ này không thể đỗ xe.”
Tôi do dự, nghĩ đến bản hợp đồng, hôm nay cũng được coi là một cơ hội tốt, tôi đành chấp nhận nhét bản kế hoạch vào trong túi, dự định sẽ tìm cách nói với anh ta.
Sự thực chứng minh, những việc quá gây sóng gió quả nhiên không nên làm, tôi được Thẩm Trạch mời lên xe trước ánh mắt mở to của bao người, anh ta còn ân cần mở cửa cho tôi, lịch sự vô cùng, chẳng giống kẻ ngạo mạn ngang tàng mà tôi đã gặp trước đó.
Thể hiện của anh ta càng khiến tôi nghi ngờ lòng tôi ngày hôm nay, tâm trạng căng thẳng.
Đồng thời cũng tự cám cảnh cho mình, ngày mai nhất định tôi sẽ bị đám bà tám trong công ty dùng hình bức cung.
Quả báo đến cũng nhanh thật, mấy hôm trước còn dùng chiêu này với Tang Duyệt, hôm nay báo ứng đã tìm đến.
“Em muốn ăn gì?” Khi Thẩm Trạch hỏi, tôi đang gửi tin nhắn cho Hoài Ngọc, ngón tay cái đặt trên bàn phím khá lâu, không biết phải bắt đầu từ đâu.
“Vào những ngày này, nếu không đặt trước e là không có chỗ ăn đâu.” Tôi có ý muốn rút lui, người này đạo hành thâm cao, tôi sợ mình không phải là đối thủ của anh ta.
Anh ta cười rất tươi: “Việc này em không cần lo, em chỉ cần nói địa điểm, tôi nhất định không làm em thất vọng.”
Tôi thầm suy tính trong lòng, anh ta tài chính hung hậu, cho dù tôi có muốn tới nhà hàng xoay Kim Mậu ăn hay gì gì đó chắc cũng chẳng làm khó được, mắt đảo một vòng, chi bằng…Tôi cười hì hì: “Đi đâu ăn cũng được à?”
Thẩm Trạch quay đầu sang nhìn tôi, dường như có ý khen ngợi trước thái độ rất hợp tác ấy: “Do em quyết.”
Tôi chỉ đường: “Lái về bên kia, rẽ phải, đúng rồi, rẽ tiếp, rẽ tiếp, đến rồi!”
Đấy là một con phố nổi tiếng về các món ăn vặt, nó không chỉ nổi tiếng ở mùi vị món ăn, mà còn nổi tiếng vì bẩn và ồn ào.
Thẩm Trạch phì cười, ngữ khí không biết là châm chọc hay vui mừng vô hạn nữa: “Chỗ em chọn rất đặc biệt.”
Tôi cười lớn, chọn bừa một quán, xung quanh đều là quán ăn lộ thiên, mùi dầu mỡ nồng nặc, Thẩm Trạch mặc dù vẫn ung dung ngồi xuống nhưng không giấu nổi vẻ mặt chán ghét.
Tôi vờ không nhìn thấy, đẩy tờ thực đơn mỡ màng cho anh ta.
Anh ta vội vàng từ chối: “Em chọn đi!” Mặc một bộ vest đắt tiền, đồng hồ hiệu, đi xe đẹp, khí chất xuất chúng, môi trường xung quanh thật vô cùng không hớp với diện mạo ấy.
Tôi sung sướng trước cảnh người khác gặp nạn, đáng đời, muốn mang tôi ra đùa, cũng phải trả giá đấy.
Thẩm Trạch chỉ ăn mấy miếng rồi buông đũa, hình như chẳng để tâm.
Anh ta ăn càng không ngon miệng, tâm trạng của tôi càng vui, thế là một mình ngồi ăn ngon lành.
Thẩm Trạch tươi cười: “Xem ra hôm nay tâm trạng em rất tốt.”
“Còn anh?”
“Tâm trạng tôi lúc nào cũng tốt cả.”
Tôi nhân lúc lò nóng rèn sắt, rút tập tài liệu từ túi ra: “Đây là một bản kế hoạch, phối hợp thúc đẩy tiêu thụ sản phẩm. Thẩm tổng, mời anh xem qua!”
Anh ta không nhận, bộ dạng nhàn nhã, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên: “Niên tiểu thư, đừng bàn tới công việc, như thế rất mất hứng có biết không hả?”
Anh mới tiểu thư, cả nhà anh tiểu thư, tôi thầm rủa. Khi ngẩng mặt lên, tôi lại nở nụ cười xòa: “Công tư cả hai việc đều không thể lỡ mà.”
Đáy mắt Thẩm Trạch thấp thoáng ý cười: “Vậy lúc nào về tôi sẽ xem, giờ tôi chỉ muốn bàn việc riêng”
Tôi căng thẳng tới mức lạc cả giọng: “Anh muốn làm chuyện gì?”
“Giữa đàn ông và đàn bà thì còn có thể bàn chuyện gì đây?” Anh ta cười khẽ, vén một lọn tóc xòa trước trán tôi, cùng một động tác, nhưng mang lại cho tôi hai cảm xúc khác nhau. Người kia khiến trái tim tôi rung động, còn lúc này tôi chỉ thấy phản cảm muốn khước từ.
Tôi đột nhiên phá lên cười: “Không ngờ có người bị ghẹo thành quen rồi.”
Thẩm Trạch hình như sớm đã có chuẩn bị, nên trả lời rất điềm đạm: “Không biết ai ghẹo ai.”
Tôi suy nghĩ một lúc, rồi hỏi thẳng: “Anh muốn theo đuổi tôi phải không?”
Anh ta hình như bất mãn, nhưng vẫn dịu giọng: “Việc rõ ràng như thế mà em không nhận ra?”
“Con người tôi không thích làm kẻ thứ ba, anh hãy giải quyết những bông hoa đang ở bên mình trước đi đã.”
Tôi vốn cho rằng anh ta sẽ không đồng ý, ai ngờ anh ta nhướn mày, lập tức nhận lời: “Nhớ những gì em vừa nói đấy!”
Nụ cười trên môi tôi như cứng lại, miễn cưỡng đáp: “Đến lúc đó hẵng hay!”
Ánh mắt Thẩm Trạch thiên biến vạn hóa: “Tôi sẽ cho em thấy thành ý của tôi.”
Tôi tự tiêm phòng cho mình. Đây chẳng qua chỉ là kế hoãn binh, những lời nói của một công tử đa tình tuyệt đối không đáng tin. “Cứ thế đi, tôi phải về rồi.”
“Tôi đưa em về.”
Tôi quay đầu lại cười tươi như hoa: “Chúng ta không thân, không dám phiền anh.”
Thẩm Trạch cũng không kiên quyết, sau khi lên xe tôi nhận được tin nhắn của anh ta: “Em rất hợp khẩu vị của tôi, Niên Dĩnh, em đợi tiếp chiêu đi.”
Khóe miệng tôi nhếch lên cười, có lẽ từ trước tới giờ chỉ có anh ta khinh bạc nên không chịu đựng được cảnh bị người ta trêu đùa lại. Nhưng đấy chỉ là tính khí vụng về của một đứa trẻ được nuông chiều mà thôi, cậy có tiền có thế, đúng là vớ vẩn!
Binh đến tướng ngăn, nước lên đất chặn, cùng lắm là tôi bỏ việc không làm nữa, về chăm lo cho cửa hàng hoa!
Giờ nhờ sự may mắn mà Ân Chân mang tới, việc kinh doanh ở cửa hàng rất phát đạt, Tiểu Vân và Tiểu Thanh ngày nào cũng cười tới không khép nổi miệng, là chủ cửa hàng tôi nhẽ ra phải vui sướng nhảy nhót mới đúng, nhưng không hiểu sao tôi không vui nổi.
Tôi có ảo giác, hình như anh đang ngồi đợi tôi về. Đi hẹn hò với Thẩm Trạch khiến tôi có cảm giác tội lỗi. Giống như người vợ say nắng giấu chồng ra ngoài gặp người tình, còn chồng thì chẳng biết gì, vẫn đối xử với vợ như thường ngày. Tôi cụp mắt, ậm ờ đáp: “Ừm!”
“Theo tôi vào đây!” Khuôn mặt anh tuấn của Ân Chân bất giác nở nụ cười.
“Để làm gì?”
Ánh mắt Ân Chân thoáng lay động: “Tặng em một món quà.”
Anh đưa tôi vào phòng ngủ nhỏ, trước kia khi Lăng Phi còn ở đây, tôi và anh đã chen chúc trong căn phòng này, sau khi Hứa Lăng Phi bị Đinh Nhất Nhị đưa về, tôi cũng chuyển về phòng mình. Căn phòng này rất lâu rồi tôi chưa vào.
“Là gì thế?” Tôi toét miệng cười tươi như hoa, chẳng lẽ người này đã đột nhiên nghĩ thông rồi?
“Lát nữa em sẽ biết.”
Anh cứ ấn tôi ngồi xuống cạnh giường: “Ngồi yên thế này nhé, đừng cử động.”
Tôi kinh ngạc vô cùng, định làm gì không biết. Lúc này tôi mới nhận ra, trước mắt tôi đã được bày một chiếc bàn, tờ giấy Tuyên bày ra trước mắt lấp loáng.
“Đã hoàn thành cũng tương đối rồi, thêm vài nét bút nữa là xong.” Ân Chân chuyên tâm quan sát tôi, đôi mắt đen láy như mực, miệng tủm tỉm cười.
Tôi cũng cười, thì ra anh muốn vẽ chân dung tôi.
Anh vung bút, loáng cái là xong, trên khuôn mặt từ từ hiện ra một nụ cười: “Xong rồi!”
Tôi vội vàng chạy lại. Anh nói: “Còn thiếu một thứ nữa.” Anh lôi ấn ra, dùng lực ấn xuống bên góc trái bức tranh.
Tình này cảnh này, như đã khắc sâu trong tâm trí tôi, giờ lại hiện ra. Tôi vỗ vỗ trán, sao lại không nhớ ra nhỉ, đành quy kết mình đã mơ thôi.
Bức họa mà Ân Chân vẽ là một cô gái, phong cảnh phía sau xanh nước biếc, nét vẽ bay bổng như thật, chỉ có điều hình ảnh cô gái trong tranh lại mặc áo sơ mi trắng và quần bò, hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với màu sắc thủy mặc, nhưng cũng thể hiện được những đường nét dù là nhỏ nhất, song động n