Tôi liếc Dận Chân, cảnh tượng anh ấy uống say hai lần trước vẫn còn đọng lại trong đầu. Mặt thoáng đỏ, tim run rẩy không ngừng. Tôi vừa quay đầu, đã bắt gặp ngay ánh mắt sóng sánh ý cười của anh, anh như nghĩ ra gì đó, cong miệng cười.
Tôi vội vàng nhìn đi chỗ khác. “Bố, anh ấy bị dị ứng với cồn.”
“Ồ!” Giáo sư Mục hiểu ra, không ép nữa.
“Hai người có thể dùng trà thay rượu cũng được.” Tôi cười cười. “Con đi mua đồ ăn.”
“Mình đi cùng cậu.” Hoài Ngọc nói, khoác tay tôi.
Trên đường đi cô ấy mặt nhăn mày nhó. “Tiểu Dĩnh, hình như mình “trúng thưởng” rồi.”
Cô ấy đập vào đầu tôi một cái, giọng buồn buồn: “Hình như mình có thai rồi!”
Tôi kích động nhảy dựng lên: “Thật không?” Cuối cùng mẹ cô ấy cũng đã thành công trong việc giục cô ấy có thai.
Hoài Ngọc lườm tôi: “Cậu vui thế làm gì, có phải là cậu đâu.”
Tôi thổ huyết. Một lát sau, tôi cũng băn khoăn: “Chẳng phải hai người đều sử dụng biện pháp tránh thai sao?”
Hoài Ngọc hừ lạnh. “Tên Mười Đồng đó nhất định đã động tay động chân.”
Đầu tôi nổ ầm một tiếng, cười xấu xa.
“Còn cậu nữa, đừng giống như mình, tốt xấu gì mình cũng đã kết hôn rồi.”
Cô ấy nhắc nhở tôi, tôi lập tức lấy thuốc từ trong túi ra, mua một chai nước khoáng bên đường uống thuốc.
“Uống cái này không tốt đâu.” Hoài Ngọc nói.
“Mình biết!” Tôi nhướng mày.
Hoài Ngọc nheo mắt. Cậu phải bảo anh ta sử dụng bao, nếu không người khổ là cậu.”
Đối với vấn đề này, tôi cũng rất phiền muộn. Trong từ điển của Dận Chân, có lẽ không có hai từ tránh thai. Tôi phải nói thế nào với anh ấy đây?
Lúc tôi quay về, trong cửa hàng chỉ còn lại một mình giáo sư Mục.
Tôi hỏi: “Bố, những người khác đâu rồi?”
Giáo sư Mục cười đáp: “Ân Chân về cửa hàng của mình, Tiểu Vân và Tiểu Thanh theo về nghe giảng.
“Một đám lười nhác.” Tôi cười.
“Con gái. Con đi gọi nó về ăn cơm.”
Tôi vâng một tiếng, đặt đồ xuống.
Thực ra tôi rất không muốn sang cửa hàng bên cạnh tìm Dận Chân. Anh luôn bị một đám con gái ăn mặc trang điểm rực rỡ như hoa vây quanh, ánh mắt thì sùng bái hoặc là say mê, không cần nhìn cũng biết độ “hot” của anh thế nào, tôi rất ghét cảm giác ấy.
Tôi là một người phụ nữ bình thường nên khó tránh khỏi việc ghen tuông.
Tôi ra sức cắn chặt môi, sau đó chầm chậm đi qua.
Bên trong nhấp nhô toàn đầu người, đồng thanh chào: “Chào sư mẫu!”
Chút tâm sự ấm ức vừa rồi của tôi lập tức bị dẹp sang một bên, tươi cười gật đầu.
Dận Chân nhếch môi lên cười, anh hiểu rõ phản ứng của tôi lúc này, chắc chắn đang cười nhạo tôi.
Tôi vân vê gấu áo, ngượng nghịu.
“Em ngồi chờ một lát, năm phút nữa là xong thôi.” Dận Chân dịu giọng nói.
Đám học sinh kia chẳng còn tâm trạng mà nghe giảng, chúng xúm quanh lại tôi, hào hứng. “Sư mẫu, kể cho bọn em nghe tình sử của sư mẫu và thầy giáo Ân đi.”
Tôi cười nghiêng ngả, tôi và anh làm gì có tình sử nào. “Bọn tôi…” Tôi cố ý kéo dài sự chờ đợi. “Tôi nhặt được anh ấy bên thùng rác.”
Đám học sinh phá lên cười. “Sư mẫu thật hài hước.”
Ánh mắt Dận Chân thấp thoáng cười, nụ cười trên khóe môi cũng tươi hơn, cứ như cảnh tượng ấy đang ở ngay trước mắt, ánh mắt anh nhìn tôi có vài phần rưng rưng.
Bị anh nhìn chằm chằm đắm đuối, trái tim tôi lại nhảy nhót reo vui.
“Được rồi, hết giờ rồi, ngày mai gặp!” Dận Chân cười.
“Tạm biệt thầy Ân!”
Một học sinh khác bạo dạn quay sang tôi. “Tạm biệt sư mẫu!”
Những cô bé này thật đáng yêu, cũng chính cách xưng hô này khiến suy nghĩ trước đó của tôi thay đổi.
Tôi vui vẻ cầm tay Dận Chân, anh liếc xéo tôi: “Giữa thanh thiên bạch nhật, càn khôn sáng láng, em định làm gì?”
Tôi còn chưa kịp làm gì mà. “Vậy em buông tay anh ra là được chứ gì.” Tôi lẩm bẩm.
“Không được!” Dận Chân nắm chặt tay tôi, rất chặt, ngay sau đó cầm cả tay tôi đút vào túi áo mình.
Anh cười, ghé sát tai tôi thì thầm một câu, bậy tới mức tai tôi thoắt tím như gan lợn, hận không thể đào một cái hố mà chui xuống.
Da mặt tôi không dày như anh, rõ ràng là tự làm tự chịu mà.
***
Giáo sư Mục ngồi ngẩn ngơ trước bàn, tôi gọi mấy tiếng mà ông không nghe thấy.
“Bố, bọn con về rồi.” Tôi dùng khuỷu tay huých ông.
“Ờ ờ…” Giáo sư Mục vẫn chưa tỉnh hẳn.
“Bố sao thế?”
Ông nhẹ nhàng nói: “Mẹ gọi điện cho con chưa?”
Tôi lấy di động ra, có hai cuộc gọi nhỡ. “Vừa rồi con không nghe, giờ con gọi lại cho mẹ.”
“Không cần đâu, bà ấy gọi cho bố rồi.” Giáo sư Mục buồn bã. “Nói là lát nữa tới đưa thiếp mời.”
“Thiếp mời?” Tôi đột nhiên cao giọng.
“Ừ.” Giáo sư Mục ngập ngừng. “Đám cưới của bà ấy và Thẩm Bách Vũ.”
Tôi thận trọng quan sát sắc mặt bố, ông đã trở lại trạng thái bình thường, hình như còn cười.
Ông già không phải giận quá hóa điên đấy chứ, hay là cố ý dùng nụ cười để che giấu tâm trạng chán nản trong lòng?
Chẳng bao lâu sau Mục Hàn vội vội vàng vàng chạy tới, lông mày nhíu chặt, khẽ nói: “Tiểu Dĩnh, phải làm sao?”
Đương nhiên tôi vẫn mong bố mẹ trở về với nhau, người một nhà đoàn viên, nhưng trên thực tế đấy chỉ là khát vọng mà thôi, nếu cả hai người họ đều có lòng thì đã không giậm chân tại chỗ bao năm nay như thế.
Tôi chỉ còn biết lắc đầu thở dài: “Anh, e là không thể thay đổi được.”
“Vậy bố phải làm thế nào, cô đơn tới già à?” Mục Hàn do một tay giáo sư Mục nuôi lớn, luận về tình cảm thì còn sâu đậm hơn tôi. Anh không thỏa hiệp cũng là điều dễ hiểu.
“Việc này phải suy nghĩ đã.” Tôi gãi đầu.
“Đợi em nghĩ ra cách thì mẹ đã động phòng với người ta rồi.”
Câu này nghe thật chua chát. Tôi đẩy tay. “Vậy anh nghĩ đi!”
“Nếu anh nghĩ ra thì còn hỏi em làm gì.”
Được lắm, nếu anh đã thừa nhận IQ của em cao hơn anh thì em chẳng đôi co với anh nữa.
Cuộc đối thoại thiếu dinh dưỡng giữa tôi và Mục Hàn còn chưa kết thúc thì Niên phu nhân đã dẫn theo vị hôn phu tương lai của bà, cha dượng tương lai của tôi đến.
Mục Hàn khinh miệt liếc mắt, còn tôi chỉ còn biết cười ngây ngốc.
Niên phu nhân chỉ cầm một tấm thiếp mời đưa cho giáo sư Mục, cười tươi như hoa: “Đến sớm nhé!”
Giáo sư Mục trả lời rất phong độ: “Chúc mừng bà!”
Niên phu nhân giọng điệu nhẹ nhõm: “Cảm ơn!”
Tôi khẽ thở dài. “Mẹ, của bọn con đâu?”
“Hai đứa còn đòi thiếp mời nữa, tới ngày phải đến sớm để giúp mẹ tiếp khách.”
“Ồ!”
“Đúng rồi!” Niên phu nhân đưa túi thiếp trong tay cho tôi. “Viết hộ mẹ chỗ này!”
Tôi lẩm bẩm. “Mẹ đúng là biết sử dụng lao động miễn phí.”
“Sao có thể là lao động miễn phí?” Niên phu nhân lườm tôi.
“Có được thù lao không ạ?” Mắt tôi lấp lánh.
“Nằm mơ!” Niên phu nhân tỉnh bơ. “Con vốn đã là miễn phí rồi.”
Tôi khóc ròng.
Sau khi Niên phu nhân đi, giáo sư Mục tự cầm rượu rót cho mình một chén.
Mục Hàn cũng nói: “Để bố giải tỏa một chút, bức bối quá càng tệ.”
Việc này đúng là khiến bố tôi sốc nặng, ông luôn cho rằng đợi mây tan trời sẽ quang đãng, nhưng sau này đến tư cách để chờ đợi ông cũng không có nữa.
Giáo sư Mục vẫy tay bảo mọi người cùng ngồi xuống, ông cười: “Các con đứng nhìn bố làm gì, mặt bố có mọc hoa đâu.”
“Bố, bố uống ít thôi!” Tôi lo lắng phát hoảng.
“Bố không phải mượn rượu giải sầu, mà bố mừng cho mẹ.” Giáo sư Mục từ từ nở nụ cười. “Thẩm Bách Vũ có lẽ sẽ mang lại hạnh phúc cho bà ấy.”
“Bố, bọn con ủng hộ bố, chỉ cần bố nói một câu, dù phải cướp dâu, con và em cũng giúp bố cướp mẹ về.”
Đầu tôi phình to, tôi đồng ý với hành động bạo lực này bao giờ? Tôi mà dám làm thế thì Niên phu nhân cũng dám chặt xương tôi.
Giáo sư Mục lắc lắc đầu.
Hoàn toàn khiến chúng tôi bất ngờ.
Mục Hàn hỏi: “Bố không tranh giành nữa?”
Giáo sư Mục vỗ vai anh trai tôi: “Mẹ con vui là được.”
Mục Hàn còn định phản bác, tôi đã nháy mắt với anh. Tôi nói: “Bố, ý của bố là chỉ cần mẹ hạnh phúc, bố cũng sẽ vui, phải không?”
“Không sai!” Giáo sư Mục lại rót một chén.
Tôi trêu: “Bố, thì ra bố vĩ đại như thế!”
“Thứ không thuộc về con, miễn cưỡng cũng vô ích.” Ông điền đạm.
Câu này khiến tôi rung động, tình yêu không thể miễn cưỡng, yêu là cảnh giới cao nhất.
Vì vậy nếu có một ngày, Dận Chân phải quay về ba trăm năm trước, hoàn thành tham vọng của mình, để trở thành một nhân vật trong sử sách, tôi nhất định sẽ mỉm cười mà tiễn anh.
***
Nhiệm vụ của Niên đại phu nhân giao cũng thật nặng nề, trên bốn tờ giấy A4 chi chít tên khách mời, tôi tính toán qua loa, nói ít cũng mấy trăm năm, mà đây cũng chỉ mới là một phần, xem ra đám cưới này không nhỏ.
Tôi tìm hai chiếc bút bi nước, cầm một xấp thiếp bắt đầu viết. Tôi đã rất cố gắng nhưng cả nửa ngày cũng chẳng được mấy tấm, càng viết càng chán, cuối cùng thì dứt khoát ném bút nằm thừ trên ghế sô pha.
Dận Chân từ nhà tắm đi ra, lau nước trên tóc, liếc mắt nhìn đống thiếp mà tôi viết, mày cau lại, nhìn tôi: “Chữ em sao xấu thế này?”
Tôi tức tối: “Xấu lắm đâu!”
Dận Chân vừa lắc đầu vừa nói: “Trước kia anh toàn chê chữ của Bát Đệ quá mềm mại, không đủ mạnh mẽ, hôm nay nhìn chữ em, anh lại thấy thật có lỗi với đệ ấy, đệ ấy viết còn đẹp hơn em cả trăm lần.”
“Không được nói thế!” Tôi tức không để đâu cho hết. “Em không phải Bát Đệ, câu này anh đi mà nói với Tiểu Thanh.”
Anh bóp bóp trán tôi. “Anh cũng chỉ là lấy ví dụ thôi mà.”
“Hừ!” Tôi quay ngoắt đầu tránh.
“Mấy cái này em để đấy, anh viết.” Dận Chân mềm mỏng, tôi hoàn toàn hết giận.
Đột nhiên tôi nhớ ra một vấn đề. “Bút tích anh để lại không nhiều, những chữ này mà bị truyền ra ngoài, sẽ khiến mọi việc hỗn loạn.”
Dận Chân không ngẩng đầu lên. “Mỗi tấm anh viết một kiểu, lại không đóng dấu, em sợ gì?”
Anh nói rất có lý, tôi yên tâm. Nhưng nghĩ lại: “Vậy dấu Phá Thần Cư Sĩ mà anh đóng trên bức tranh tặng em lần trước là…”
Anh điền đạm: “Cái dấu ấy anh luôn mang theo bên người.”
Mắt tôi sáng rực, đấy là đồ cổ. “Mau lấy ra cho em xem với!”
Dận Chân nhướn mày, không thấy anh có bất kỳ động tác nào, đã thấy một con dấu nằm trong bàn tay tôi.
Tôi cầm trong tay nghịch một lát, ánh mắt tha thiết: “Tặng em đi!”
Đáy mắt anh chất chứa ấm áp: “Em có biết hàm ý của việc tặng ấn chương không?”
Tôi nghi hoặc nhìn anh.
Anh không vui nói: “Đấy là tín vật đính hôn.”
Tim tôi run lên, vẻ mặt tinh quái: “Thế anh có đồng ý tặng em không?”
“Lẽ nào còn không phải em à?” Anh hỏi ngược lại.
Tôi tung nắm đấm thẳng vào ngực anh.
Khóe miệng anh nhếch lên cười vui vẻ.
Dận Chân bận viết thiếp mời, tôi không những không giúp, ngược lại còn ngồi bên gây rối.