Kì nghỉ Tết trôi qua, Đinh Nhất Nhị cuối cùng cũng tới đón Hứa Lăng Phi về. Tiểu tử này ở với chúng tôi cả tháng nên nảy sinh tình cảm, lúc đi nước mắt ròng ròng. Nhưng nó quay người lại nhìn Ân Chân hát “Tôi tiễn anh đi nơi xa rất xa”, khiến những người khác đều phì cười.
Mục Hàn tạm thời bay về Bắc Kinh, anh ấy đã xin với lãnh đạo để được điều về Thượng Hải công tác, hiện giờ đang trong giai đoạn bàn giao.
Còn quan hệ giữa tôi và Ân Chân vẫn không có thêm bước tiến triển nào nữa.
Anh đối với tôi lúc nóng lúc lạnh, nhưng luôn giữ thái độ xa cách, khiến tôi luôn có cảm giác rằng tất cả những gì xảy ra vào tối hôm ấy, chẳng qua chỉ là giấc mộng của mình tôi mà thôi.
Tôi không biết sự thay đổi của anh là do đâu, tôi cũng không thể truy hỏi anh rằng những lời anh từng nói anh còn nhớ không, da mặt tôi đủ dày nhưng tôi cũng có sự tôn nghiêm của riêng mình.
Tôi đành phải tự suy đoán, có lẽ vào hôm mùng hai, cô Trương có tới nhà chơi, hỏi đến công việc của Ân Chân, nghe nói anh đang làm giúp tôi ở cửa hàng hoa mà không có một công việc chính thức nào nên để lộ rõ sự coi thường khiến anh cảm thấy xấu hổ? Hay là do lời nói đùa của tôi “Tất cả những tình yêu không coi hôn nhân là mục đích đều là hành vi lưu manh” đã khiến anh ấy sợ hãi? Cũng có thể do sự kỳ vọng và dựa dẫm của tôi đối với gia đình khiến anh nhụt chí? Hay anh luôn cho rằng anh sẽ phải quay về thế giới của mình, nên cố tình giữ khoảng cách với tôi?
Rốt cuộc là nguyên nhân nào, tôi không thể đoán được.
…
Cho dù tôi có tìm mọi cách tìm hiểu, đả kích thế nào, Ân Chân vẫn vô cảm như một con rối, không có bất kì phản ứng nào.
Thậm chí một người hoàn toàn mù tịt về âm nhạc, về giai điệu như tôi còn hát tình ca cho anh nghe.
Anh là tuyết, em là đất, tình cờ gặp gỡ.
Anh buông lơi, em dang tay đón lấy, đón lấy anh vào huyệt mạch mình.
Từ khi sinh ra em như sống trong thời kỳ đồ đá,
Anh đã khắc một tấm biển vĩnh cửu lên trái tim em,
Điều này có phải rất kỳ lạ không?
Mưa rơi
Dù cho thế giới này trắng đen điên đảo
Anh vẫn trắng như bông tuyết
Ô…
Em nhắm mắt lại, không thể không thẳng thắn thừa nhận với mình rằng,
Anh chính là người em yêu nhất, anh có hiểu không,
Còn màu sắc nào đủ để so sánh với sự tinh khiết của anh,
Không thể không thẳng thắn thừa nhận với mình rằng,
Anh chính là người em yêu nhất,
Xin hãy nhìn vào mắt em.
Anh bỏ đi, khiến em trống rỗng, tương lai mù mịt,
Em đợi, đợi tới bạc đầu, để chứng thực sự tồn tại của anh,
Từ khi sinh ra em như sống trong thời kỳ đồ đá,
Anh đã khắc một tấm biển vĩnh cửu lên trái time m,
Điều này có phải rất kỳ lạ không?
Mưa rơi
Dù cho thế giới trắng đen điên đảo
Anh vẫn trắng như bông tuyết
Ô…
Em nhắm mắt lại, không thể không thẳng thắn thừa nhận với mình rằng,
Anh chính là người em yêu nhất, anh có hiểu không,
Còn màu sắc nào đủ để so sánh với sự tinh khiết của anh,
Không thể không thẳng thắn thừa nhận với mình rằng,
Anh chính là người em yêu nhất,
Xin hãy nhìn vào mắt em.
Tôi đã vứt bỏ cả tôn nghiêm, mặt dày tỏ tình với anh, nhưng anh vẫn không hiểu.
Có những lúc tôi cảm thấy giận anh vô cùng, nếu đã không có ý gì, tại sao còn khơi gợi khiến trái tim thiếu nữ của tôi rục rịch?
Tôi chợt lóe lên một suy nghĩ ác ý, cho Ân Chân ăn kẹo sôcôla ngậm rượu.
Chẳng phải hễ uống rượu là “thú tính” của anh sẽ lớn lên sao, tôi phải chống mắt xem lần này anh có phản ứng gì.
Sau khi hết giờ tôi cố ý tới siêu thị mua sôcôla, giờ không như trước kia nữa, không phải cửa hàng nào cũng đều bán sôcôla ngậm rượu, tôi tìm được mấy hộp dưới tầng thấp nhất của giá hàng, cũng may còn hạn sử dụng, tôi vui sướng mang ra quầy thu ngân trả tiền.
Ăn cơm tối xong, tôi bắt đầu dụ dỗ anh: “Nào, ăn vài viên sôcôla đi!”
Anh chau mày: “Tôi không ăn mấy thứ này.”
“Đồng nghiệp của em mang về từ nước ngoài đấy, nếm thử xem, rất ngon.” Tôi nói dối mà mặt không biến sắc, tim không đập.
Lúc này anh mới nhăn nhó cầm một viên bỏ vào miệng.
Tôi thăm dò: “Mùi vị thế nào? Có muốn thêm một viên nữa không?”
Mặt anh biến sắc: “Em cho tôi ăn thứ gì thế?”
“Sôcôla.” Tôi đáp với vẻ vô tội.
“Nhưng mùi vị này…” Còn chưa nói xong, anh đã ngã xuống.
Tôi nhanh chóng nhảy né, lần này anh không đè lên người tôi được. Tôi đắc ý cười, cho dù anh có giảo hoạt thủ đoạn tới đâu, cũng không thể thoát khỏi lòng bàn tay tôi.
Tôi chống cằm, ngắm anh thật kỹ.
Đôi lông mày anh tuấn, ánh trắng trải lên khuôn mặt anh lớp ánh sang nhàn nhạt và dịu dàng, hai gò má đỏ ửng, đôi môi phớt hồng.
Tôi không kìm được cúi xuống dùng môi mình cọ vào môi anh một cái, thấy không có phản ứng gì, tôi lại hôn chụt một cái lên má anh. Cảm giác được tự do hoành hành thế này thật sự rất tuyệt, tôi cúi đầu chuyên tâm liếm môi anh, mềm mại vô cùng, cảm giác ấy khiến trái tim tôi run rẩy.
Anh hình như lại ngủ tiếp, tôi khẽ thở phào, lấy tay gạt tóc mái ở trán anh. Khuôn mặt lúc ngủ say càng khiến người ta mê mẩn, bởi vì lúc này đôi tay của tôi có thể tự do hoạt động, muốn làm gì thì làm.
Tôi phủ người xuống, muốn nhìn anh kỹ hơn.
Bỗng trời đất đảo lộn, tôi bị anh lật đè xuống dưới. Đôi môi mỏng của anh mím chặt thành hình cánh cung, ngón tay cuốn lấy những lọn tóc rủ xuống cạnh trán tôi, nở nụ cười tinh quái.
Tôi cười khan mấy tiếng để làm dịu bầu không khí, môi đã bị anh giữ chắt, dù sao khi tỉnh dậy anh cũng sẽ chẳng còn nhớ gì nữa, tôi dùng sức kéo đầu anh xuống, định đáp trả.
Anh cười đầy ẩn ý, qua làn áo cắn một cái xuống ngực tôi, tôi cảm thấy trống ngực mình đập thình thịch và hít thở như khó khăn hơn, sự hưng phấn của cơ thể đến theo bản năng.
Sau cái hôn thật dài và sâu, cúc áo tôi đã bị mở tung, đầu tóc rối loạn, cảm giác nóng rực lan tới nơi sâu thẳm nhất.
Tôi đẩy anh một cái, thấy anh đang ôm chặt tôi và lại…ngủ. Tôi đỏ mặt ngồi dậy, chỉnh lại quần áo, đắp cho anh một tấm chăn mỏng.
Sau này không dám để anh dính tới rượu nữa, tôi không muốn bị thất thân không rõ ràng
***
Bỗng một hôm Hoài Ngọc hỏi tôi: “Tiểu Dĩnh, hình như rất lâu rồi không có tin gì của Tang Duyệt.”
Tôi ngẫm nghĩ, đúng là thế thật. “Từ sau hôm cậu chuyển đến Thượng Hải, hình như nó chưa xuất hiện lần nào, đến điện thoại cũng ít gọi. Không biết có phải cậu đã đắc tội gì với nó không?”
“Sao có thể thế được!” Hoài Ngọc sờ sờ cằm. “Lẽ nào con ranh đấy yêu rồi?”
Tôi gật gật đầu. “Có lý!”
“Ừm, con ranh này trước nay vẫn luôn trọng sắc khinh bạn, có đàn ông một cái là không nhớ gì đến bọn mình nữa.” Hoài Ngọc đột nhiên cười rinh rích.
Tôi ranh mãnh: “Hay là hẹn nó ra nghiêm trị bức cung?”
“Ý hay!” Hoài Ngọc vỗ tay. “Mình gọi điện.”
Tang Duyệt vui vẻ nhận lời, rất nhanh ba chúng tôi đã gặp nhau ở một quán trà gần cửa hàng hoa.
Tang Duyệt đã làm tóc xoăn, mặt mày rạng rỡ, tinh thần tươi vui, vừa nhìn là đã biết có vấn đề.
Hoài Ngọc phủ đầu cô ấy bằng một câu: “Này Tang Duyệt, kiểu tóc của cậu nhìn giống Lazy Sheep quá.”
Tôi cúi đầu bịt mũi cười.
Tang Duyệt vẫn như không hiểu, lại hào hứng sờ lên tóc: “Thật không, thật không? Mình đáng yêu thế à?”
Tôi không dám uống nước, ôm bụng cười như điên.
Tang Duyệt lúc này mới nhận ra sự móc máy trong lời nói của Hoài Ngọc, cô ấy lập tực vào mạng tra, tra xong nhoài người đánh Hoài Ngọc một cái: “Cậu dám nói đầu mình giống một đống phân à?”
Hoài Ngọc cũng chẳng chịu nhượng bộ cầm ngay chìa khóa dí vào cổ Tang Duyệt, cười gian xảo: “Mau khai thật ra, có bạn trai rồi phải không?”
Tang Duyệt ngượng ngùng hỏi lại: “Phải thì làm sao?”
Tôi đột nhiên hứng thú: “Cậu giấu kỹ quá đấy!”
“Mau khai thân thế, tính cách, chiều cao cân nặng, tổ tong mười tám đời nhà người ấy ra đây.” Hoài Ngọc ra sức nháy mắt nhìn tôi, muốn khoe khoang khả năng phán đoán chính xác của mình.
Dưới sự hợp lực công kích của chúng tôi, Tang Duyệt không thể không khai thật. Trong buổi liên hoan cuối năm say khi uống rượu say, cô ấy đã cùng sếp của minh có một đêm nồng nhiệt, ngay sau đó anh ta tiến hành theo đuổi kịch liệt. Đây là tình yêu nảy sinh sau cuộc tình một đêm. Với tình hình này, Tang Duyệt sắp trở thành bà chủ của chính mình rồi.
Hoài Ngọc khen ngợi vỗ vai bạn: “Cuối cùng cũng có người chịu rước nàng rồi, lòng trẫm cũng được an ủi.”
Tang Duyệt ai oán nhìn Hoài Ngọc, về khoản nhanh mồm nhanh miệng, cô ấy không bao giờ giành phần thắng.
Lúc này, Hoài Ngọc quay sang, liếc mắt nhìn tôi.
Tôi hỏi: “Gì nữa, nhìn thế là có ý gì?”
“Giờ chỉ còn mình cậu là gái ế thôi, Tang Duyệt đã tự giải quyết được vấn đề cá nhân của mình rồi, việc của Tiểu Thanh và Tiểu Vân xem ra cũng đã ổn thỏa, cậu làm gì còn lỗ nẻ nào mà chui đây?”
Tôi mấp máy môi, không nói gì.
Hoài Ngọc thật lòng hỏi: “Tiểu Dĩnh, có phải cậu quyết một lòng một dạ với Tứ Gia không?”
Tôi cười ngất: “Nếu giờ này chàng đứng trước mặt mình thì không chừng mình có chết cũng phải theo, nhưng chàng chỉ là một nhân vật trong dòng lịch sử, gặp không được, sờ không được, cho dù mình muốn, mẹ mình cũng không cho.”
Hoài Ngọc vỗ vỗ ngực “Thế thì tốt, mình còn đang lo cậu bị tẩu hỏa nhập ma cơ.”
Tôi liếc xéo bạn: “Mình có thế không?”
“Mình sợ cậu ở với Tiểu Vân lâu bị nó truyền nhiễm tư tưởng xấu.” Hoài Ngọc vừa nói vừa bịt miện cười.
“Xì!”
Hoài Ngọc bỗng mặt mày hớn hở: “Thập Nguyên có mấy nhân viên cấp dưới cũng được lắm, hay là giới thiệu cho cậu nhé?”
Đôi mắt đen và sâu đó, bỗng lướt qua trong đầu tôi, tôi từ chối theo bản năng: “Không cần.”
Tang Duyệt lại lên tiếng oán than: “Hoài Ngọc, cậu thiên vị nhé, khi mình cô đơn, sao không thấy cậu lo cho mình?”
“Xì, cậu có phải là đích phúc tấn của mình đâu!” Hoài Ngọc lườm.
Tôi cảm thấy sau khi Tang Duyệt có bạn trai, cũng có điểm tốt, ít nhất thì đã dịu dàng hơn trước rất nhiều, để mặc chúng tôi tranh nhau bắt nạt mà không thèm trả miếng.
Hoài Ngọc huých tôi: “Anh chàng Ân Chân kia, cậu định để anh ta ở mãi trong nhà à?”
Tôi hoang mang: “Tại sao lại không được?”
“Ban đầu chẳng phải vì vị đạo sĩ đưa ra những lời mê tín cậu mới nhận anh ta về à? Giờ đã lâu như thế mà không có gì xảy ra, chắc không sao nữa đâu.”
Bất giác tôi ngẩn người, cái gì mà vị đạo sĩ, cái gì mà số kiếp, cái gì mà cứu tinh hóa giải kiếp nạn, trong những ngày sống cùng nhau, tôi hoàn toàn đã quên hẳn những chuyện này. Tôi bối rối cụp mắt, nói ngang: “Để mình xem thế nào.”
Hoài Ngọc và Tang Duyệt nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ. Tôi chỉ đành cười trừ.
Nhắc đến Ân Chân mới nhớ, dạo gần đây anh rất bận, ngày thì làm việc ở cửa hàng hoa, tối lại giúp giáo sư Mục dịch luận văn. Có lần đang chỉnh sử văn bản ở cửa hàng hoa bị mấy cô bé vô tình nhìn thấy, thế là quấn lấy anh nhờ dạy chữ Mãn, Ân Chân bị quấy rầy tới mức chẳng biết phải làm sao, đành miễn cưỡng nhận lời.