Mọi người trong phòng đều phá lên cười, không khí dịu xuống vài phần.
Niên phu nhân sau khi mừng tuổi cho Hứa Lăng Phi xong, bắt đầu hào hứng quan sát Tiểu Vân.
Mục Hàn đẩy Tiểu Vân một cái, Tiểu Vân ngượng ngùng đi lên phía trước, bị Hứa Lăng Phi gây rối như thế, giờ không biết nên mở miệng nói thế nào cho phải.
“Cô gái này trông lanh lợi quá!” Niên phu nhân khen ngợi.
“Người được nuôi lớn bằng nước hồ Thiên Đảo[1] mà!” Tôi tiếp lời.
[1] Hồ Thiên Đảo ở Chiết Giang, Trung Quốc, là hồ có nhiều đảo nhất trên thế giới
Tiểu Vân huých tôi: “Chị Dĩnh, em phải xưng hô thế nào đây?”
Tôi thuận miệng đáp: “Gọi là mẹ.”
Tiểu Vân không suy nghĩ nhiều, nhanh nhảu gọi: “Mẹ!”
Niên phu nhân vừa kinh ngạc vừa vui mừng: “Ôi!”
Trịnh Tiểu Vân hai má đỏ ửng, lại không dám trút giận lên người tôi nên đấm cho Mục Hàn một cái rất đau.
Mục Hàn đau tới mức nghiến răng nghiến lợi, nhưng trong lòng thì sung sướng muốn chết.
Chúng tôi lần lượt tặng quà cho Niên phu nhân.
Giáo sư Mục đặt một bao lì xì dày lên bàn.
Niên phu nhân thong dong buông lời: “Năm nào cũng thế này, không có gì mới mẻ cả.”
Giáo sư Mục phải cố gắng kiềm chế để không lên tiếng phản bác.
Theo tôi thì lì xì là thực tế nhất, nhưng vì mẹ tôi thấy giáo sư Mục không thuận mắt nên dù ông có tặng gì mẹ cũng sẽ tìm cớ để gây sự, đả kích.
Bác Thẩm cười cười: “Vận Chi, lần này anh đi Hồng Kông mang về được cho em hai thứ.” Ông ta chậm chạp rút ra một cuộn trục, đặt lên bàn rồi mở dần ra.
Đấy là một quyển thơ ngũ ngôn tứ tuyệt được viết theo lối Hành thư[2]:
“Ngẫu lai tùng thụ hạ (Hàng thông vừa ghé bước)
Cao chẩm thạch đầu miên (Gối đá giấc nồng say)
Sơn trung vô lịch nhật (Núi sâu nào có lịch)
Hàn tận bất trì niên.[3] (Lạnh hết năm nào hay?)”
[2] Hành thư: Hành thư, hay Hành khải, tương truyền là thể chữ được hình thành vào cuối đời Hán.
[3] Đây là bài Trả lời người của Thái thượng ẩn giả, đời Đường, do Hải Đà dịch nghĩa.
Tôi vừa nhìn đã lập tức thốt lên: “Là chữ của Tứ Gia.”
Bác Thẩm mỉm cười: “Tinh lắm.”
Tôi thật sự không cần phải khiêm tốn, bao năm hâm mộ Tứ Gia chẳng phải vô ích.
Niên phu nhân cười tít mắt, không cần phải nói cũng biết vui thế nào rồi.
“Học đòi phong nhã!” Giáo sư Mục đứng sau tôi bực bội nói. “Trước kia có thấy bà thích tranh chữ bao giờ đâu!”
Tôi cố nén cười, đẩy đẩy bố: “Bố ra kiểm định đi.”
Giáo sư Mục hạ mắt kính, chăm chú nhìn một lúc lâu, sau đó quả quyết nói: “Đây là hàng giả.”
Niên phu nhân lập tức cau có quát: “Ông định đến gây sự phỉa không?”
“Những vấn đề về học thuật bà có nghiên cứu sâu bằng tôi không?” Giáo sư Mục đường hoàng đáp, thực tế ông đúng là có tư cách được phô trương.
Tôi hiểu tính cách của giáo sư Mục, cho dù ông có không thuận mắt ông già Thẩm này tới đâu thì cũng không mang chuyên ngành của mình ra đùa, đương nhiên tôi đứng về phía bố mình: “Con cũng tin sự phán đoán của bố.”
Niên phu nhân tức tối nhìn tôi, tôi lè lè lưỡi, kéo Mục Hàn ra làm khiên đỡ đạn.
Ân Chân bước lên phía trước, liếc mắt nhìn, rồi điềm đạm nói: “Quả nhiên bắt chước rất giống, nhưng chính xác không phải do Tứ Gia viết.”
“Cậu cũng biết à?” Niên phu nhân có hơi khách sáo với anh.
Ân Chân điềm tĩnh nói: “Cháu cũng có nghiên cứu.”
Vẻ mặt bác Thẩm ngượng ngùng, gãi gãi đầu: “Không thể nào, tôi đã phải trả một món tiền rất lớn mới đấu giá được đấy”
“Thế thì ông bị lừa rồi!” Giáo sư Mục nheo nheo mắt.
Đột nhiên tôi như nhớ ra điều gì đó, đập bàn một cái: “Đợi đã, con nhớ bức tranh chữ này được cất giữ tại Bảo tàng Thượng Hải mà? Sao có thể mang sang Hồng Kông bán đấu giá?”
Bác Thẩm từ từ thu lại nụ cười, hai mày cau chặt, tự trào nói: “Vẫn tưởng mình là người đi lại trên sông nước đã lâu, không ngờ đến cái rãnh cỏn con lại bị lật thuyền.”
Niên phu nhân vội vàng phân giải: “Không sao, treo một bức bút tích thật trong nhà, ngày nào em cũng phải lo lắng sợ hãi, đồ giả cũng tốt, dù sao em cũng chỉ treo cho đẹp thôi mà.”
Tôi đỡ trán, sự thiên vị của mẹ quả rất rõ ràng.
Giáo sư Mục hai tay chắp sau lưng, cười gượng gạo.
Ân Chân cười: “Bác gái, Tiểu Dĩnh đã chuẩn bị cho Bác bút tích thật.”
Tôi suýt nữa thì cắn vào lưỡi mình, sau đó trợn mắt há miệng nhìn anh lấy một quyển trục ra, trên đó viết: “Ngẩng đầu không hổ với trời đất. Dở hay tự có đánh giá của riêng mình.”
Niên phu nhân giật giật ống tay áo của giáo sư Mục: “Ông cũng ra kiểm định đi?” Khóe miệng bà nhếch lên như cười.
Giáo sư Mục lại nhìn rất lâu, cúi đầu lẩm bẩm: “Chữ thì đúng là của Ung Chính Gia, nhưng loại giấy này mới quá.” Ngay sau đó ánh mắt thăm dò đầy ẩn ý của ông lướt qua Ân Chân, lập tức cúi thấp đầu xuống: “Là bút tích thật.”
Tôi không biết Ân Chân đã chuẩn bị bức tranh chữ này từ bao giờ, nhưng vừa hay lại có thể giải vây cho bố tôi, nên tôi liếc nhanh anh với ánh mắt đầy cảm tình.
Niên phu nhân vội vàng cuộn bức tranh lại như vừa bắt được vàng, cười hi hi bẹo mũi tôi coi như lời khen tặng.
Bác Thẩm cười khổ: “Xem ra vật kia cũng không cần phải đưa ra nữa, cùng mua được trong lần bán đấu giá đó, nhất định sẽ lại là hàng giả.”
“Bác Thẩm, dù sao bác cũng đã mất mặt rồi, mang ra cho mọi người xem xem, cùng lắm mất mặt thêm lần nữa.” Tôi cổ vũ, cùng lắm ông ta sẽ bị đè bẹp dưới uy thế của bố tôi, không ngóc đầu lên được.
Tay Niên phu nhân vẫn đang đặt trên vai tôi, lập tức thưởng ngay cho tôi một cái véo đau.
Bác Thẩm lấy ra một lọ thuốc hít: “Nghe nói là của Ung Chính từng dùng.”
Ân Chân đi tới cầm lên sờ sờ mấy cái: “Có phải của Tứ Gia từng dùng hay không cháu không biết, nhưng đúng là đồ thời Thanh.”
Giáo sư Mục cười tán thưởng: “Tiểu tử, cậu rất không đơn giản.”
Hiếm khi thấy vẻ mặt Ân Chân lại bẽn lẽn như lúc này.
Bác Thẩm cuối cùng cũng lấy lại được chút thể diện, cười tươi vui vẻ.
Nhân lúc Niên phu nhân không để ý, giáo sư Mục vỗ vỗ vai Ân Chân khẽ nói: “Mặc dù vừa rồi cậu là vì giúp tôi, nhưng sau này đừng đứng ra mạo nhận nữa.”
Ân Chân để lộ sự bối rối của mình, một lúc lâu sau mới đáp: “Được!”
Môi tôi cong lên, thuận nước đẩy thuyền: “Nghe thấy chưa hả, sau này đừng mạo nhận Tứ Gia nữa.”
Hai mắt Ân Chân sáng rực như sao: “Sau này đưa tôi tới Bảo tàng Thượng Hải nhìn bức tranh chữ đó nhé.”
Tôi: “…”
Niên phu nhân mím môi thoáng cười: “Mọi người ngồi chơi một lát, tôi xào thêm mấy món nữa là có thể ăn cơm rồi, bữa trưa ăn uống đơn giản thôi.”
Tôi vội vàng đẩy Mục Hàn ra: “Mẹ, để anh ấy làm, tay nghề của anh ấy con còn chưa được thưởng thức bao giờ.”
“Nó còn biết nấu ăn?” Giáo sư Mục và Niên phu nhân đồng thanh hỏi và cùng quay mặt lại.
Tôi nói với giọng vô cùng ghen tức: “Không chỉ biết nấu thôi đâu, mà mùi vị màu sắc đều đầy đủ, Tiểu Vân, đúng không?” Tôi hơi cao giọng hỏi, vẻ mặt như đang chờ xem kịch vui.
Trịnh Tiểu Vân mỉm cười, mặt đỏ lựng.
Mục Hàn bị tôi đuổi vào bếp, Tiểu Vân cũng đành vào theo để giúp. Niên phu nhân là người không thể ngồi không dù chỉ một lúc, lấy chiếc áo len đã đan được một nửa, ướm thử lên người bác Thẩm: “Cũng khá vừa, mấy ngày nữa là có thể mặc rồi.”
Bác Thẩm vui ra mặt, giáo sư Mục thì khó đăm đăm.
Tôi nhìn thấy, thở dài thườn thượt, lần này có lẽ bố tôi hết hy vọng thật rồi.
Ở góc kia, Ân Chân đang ngồi trên sô pha, vẻ mặt cổ quái.
Tôi tò mò đi lại, thấy trên tay anh đang cầm một túi mè đen.
Tất cả những người thuộc Tứ Gia Đảng đều biết, trên vỏ bao này có in hình Ung Chính Hoàng đế, tôi bất giác hiểu ý phì cười.
Vẻ mặt Ân Chân khá phức tạp. Lúc sau, anh buông một câu: “Cái này, có bị coi là vi phạm quyền chân dung không?”
Tôi thản nhiên đáp: “Thế thì đã làm sao, Tứ Gia đâu thể đội mồ dậy mà tố cáo họ.”
Ân Chân: “…”
Tới giờ ăn, khi sắp xếp chỗ ngồi thì lại xảy ra tranh chấp, giáo sư Mục và bác Thẩm đương nhiên đều giành ngồi bên cạnh Niên phu nhân, cuối cùng đành nhường cho Hứa Lăng Phi ngồi đầu bàn, giáo sư Mục và bác Thẩm hai người ngồi hai bên Niên phu nhân, phía bên kia lần lượt là Tiểu Vân, Mục Hàn, còn cả tôi và Ân Chân nữa.
Bác Thẩm nói: “Được biết sở thích của Mục tiên sinh rất rộng, thích Taekwondo, nhảy bungee, lướt sóng, bơi lội vào mùa đông nữa.”
Giáo sư Mục liếc mắt nhìn tôi một cái, ậm ờ trả lời cho qua.
Tôi cúi gằm đầu rất thấp.
“Lần trước sau khi nghe Tiểu Dĩnh nói thế, tôi có đi học vài đường quyền, Mục tiên sinh xem lúc nào rảnh, chúng ta thử sức một chút.” Bác Thẩm nhướn nhướn mày, nở nụ cười tỏ vẻ không hề nghi ngờ.
Giáo sư Mục rùng mình, quay đầu lại nhìn tôi một cái.
Tôi lập tức cười nhăn nhở tiếp lời: “Bác Thẩm, bác không phải là đối thủ của bố cháu, nếu bác muốn thử sức thì cứ thử sức với cháu trước đã.”
Mục Hàn cũng hiểu ý đón lời ngay: “Đúng đấy, cho dù có qua được cửa của Tiểu Dĩnh, cũng phải đấu với cháu mới đủ tư cách để đấu với bố cháu.”
Mặt bác Thẩm kia sầm lại.
Niên phu nhân cũng sa sầm sắc mặt: “Hai đứa đọc nhiều tiểu thuyết võ hiệp quá rồi phải không?”
Tôi lè lè lưỡi, khẽ nói: “Giúp bố đẻ mình là việc hết sức thỏa đáng.”
Hứa Lăng Phi tay cầm chiếc đùi gà đang ra sức gặm, cũng không quên nói giúp tôi: “Mẹ cháu cũng đã nói, ăn cây táo rào cây sung, trời tru đất diệt.”
Tôi im bặt, ví dụ so sánh kiểu gì vớ vẩn thế không biết. Tôi cười điềm đạm: “Không biết trong nhà bác Thẩm còn có những ai?”
“Còn có một thằng con trai vô tích sự nữa.” Giọng bác Thẩm nhỏ hết mức có thể, vẻ mặt bất đắc dĩ như không muốn nhắc tới người này.
Tôi cáu kỉnh nghĩ, có giỏi thì gọi anh ta tới đây đấu game với tôi, xem ai giỏi hơn ai.
Tôi nháy mắt với Mục Hàn, anh khẽ gật gật đầu. “Vậy vợ trước của bác…”
Niên phu nhân không vui cắt ngang: “Hai đứa đang điều tra hộ khẩu à?”
Bác Thẩm ngập ngừng vài giây: “Bà ấy đã mất rồi.”
“Mất từ bao giờ thế ạ?” Tôi cướp lời hỏi tiếp.
“Năm năm trước.”
Mục Hàn nhanh mồm nhanh miệng chất vấn: “Mới được năm năm, bác không cảm thấy đi tìm niềm vui mới nhanh thế này, có chút bạc tình à?”
“Tiểu Hàn!” Niên phu nhân ánh mắt thâm trầm, bất giác cao giọng.
Vẻ mặt bác Thẩm trông có chút khó coi.
Tôi vẫn bình tĩnh như không: “Bố mẹ cháu chia tay nhau mười mấy năm rồi mà không ai tái giá, trong lòng họ vẫn còn có người kia.”