Tôi đột nhiên phá lên cười lớn, Tiêu tổng bất lực nhìn.
Có lẽ cũng đã đi đến bước đường cùng nên tôi mới tìm đến chuyên gia tình yêu Hoài Ngọc để thổ lộ: “Cậu nói xem, phải làm thế nào mới khiến một người đàn ông nhận ra tầm quan trọng của cậu, để anh ta biết rằng đi qua ngôi làng này rồi sẽ không còn cửa hàng này nữa, anh ta mà không ra tay e là sẽ muộn.”
Hoài Ngọc điềm đạm hỏi: “Người đó thích cậu không?”
“Có lẽ cũng thích.” Nếu không sao anh phải tặng quà làm tôi vui, sao lại có những hành động thân mật với tôi như thế?
Hoài Ngọc nhảy dựng khỏi ghế, vui mừng tột độ: “Tiểu Dĩnh, có ai rồi?”
Tôi miễn cưỡng mỉm cười.
“Này, bộ dạng cậu bây giờ rất giống nữ chính trong các phim tình cảm đau khổ.”
Tôi chẳng buồn đôi co với cô ấy.
“Không đúng không đúng.” Hoài Ngọc lẩm bẩm: “Tiểu Dĩnh, cậu chẳng còn ý chí chiến đấu nữa, là ai đã khiến cậu bị thương tới mức thịt nát xương tan thế này, ai đã giẫm nát trái tim pha lê của cậu?”
Tôi nổi da gà.
Hoài Ngọc thấy tâm trạng tôi không vui nên không đùa nữa, nghiêm túc nói: “Có hai cách, hoặc cậu chủ động hoặc cậu dùng chiêu khích tướng.”
“Chủ động thế nào, khích tướng thế nào?”
“Rất đơn giản.” Hoài Ngọc liếc tôi. “Chủ động mà cậu cũng không biết? Phụ nữ theo đuổi đàn ông chỉ như vén một tấm rèm, cậu hãy tỏ tình với anh ta, mình không tin anh ta không có phản ứng gì.”
Tôi nói: “Cậu tiếp tục đi.”
“Muốn khích tướng anh ta rất dễ, đàn ông đều có ham muốn chiếm hữu, không thể chịu đựng được việc cậu ở bên cạnh người đàn ông khác, một khi đã bùng nổ thì như trời rung đất chuyển, thế là thành công.” Hoài Ngọc cười rất gian, ánh mắt mơ màng, bộ dạng tình tứ.
Hai mắt tôi sáng bừng, câu này rất có lý.
Lần trước tôi và Hoài Ngọc đến quán bar tìm Thẩm Trạch, sau khi quay về Ân Chân tức giận bừng bừng cưỡng hôn tôi.
Nếu không phải do Hứa Lăng Phi xen vào, có lẽ là…
Tôi ôm mặt.
Hoài Ngọc hào hứng quan sát tôi: “Cách mình đưa ra không tồi chứ, cậu cũng nên khai thật ra đi.”
“Khai gì?” Tòi vờ ngốc.
Cô ấy nghiến răng: “Khai ra xem tên nào đã bắt mất hồn cậu.”
Tôi chớp chớp mắt: “Mình có nói thế đâu, mình chỉ tiện miệng hỏi thôi mà.”
“Cậu!” Hoài Ngọc tức tối chỉ thẳng vào tôi. “Cậu đừng để mình bắt được đấy! Hừ, đến lúc ấy xem mình xử cậu thế nào.”
Tôi nói cứng, vươn cổ ra: “Who sợ who!”
Cô ấy làm bộ bóp cổ tôi, hai đứa lăn ra cười.
Những lời Hoài Ngọc nói, tôi đã suy nghĩ rất lâu, cũng bắt đầu triển khai.
Ân Chân rất thông minh, không dễ dàng mắc mưu, phải diễn cho giống thật, thế là, đồng chí Thẩm Trạch, tôi đành lợi dụng đồng chí lần này vậy. Dù sao anh ta cũng thường xuyên đá phụ nữ, tôi coi như thay trời hành đạo, tôi chẳng cảm thấy hổ thẹn áy náy chút nào.
Vì vậy khi Thẩm Trạch gọi điện hẹn tôi lần nữa, tôi bảo anh ta tới cửa hàng hoa đón mình, trước mặt Ân Chân, nhận bó hồng đỏ thắm của anh ta, đồng thời thân mật thơm lên má anh ta một cái.
Tôi liếc thấy mặt Ân Chấn thoáng sầm xuống, lòng bỗng đau nhói vô cớ.
Đôi mắt trầm mặc như thế, lạnh tới bức người, ánh mắt như lưỡi kiếm sắc nhẹ nhàng đâm vào tim tôi, tôi khẽ run rẩy.
“Em lạnh lắm à?” Thẩm Trạch quan tâm hỏi. “Lên xe sẽ không lạnh nữa.”
“Chúng ta đi thôi!” Tôi đột nhiên cảm thấy bối rối không dám nhìn vào mắt Ân Chân. Nhưng kịch vẫn phải diễn tiếp, nếu không bao nhiêu sức lực bày mưu kế trước đó đổ sông đổ biển hết.
Hoài Ngọc nhìn Ân Chân đầy ẩn ý, rồi lại nhìn nhìn tôi, đột nhiên như hiểu ra điều gì đó, há hốc miệng. Tôi khẽ lắc lắc đầu với cô ấy, ra hiệu cho cô ấy phải kín mồm kín miệng.
Tôi thẫn thờ ăn cơm, thẫn thờ uống nước, Thẩm Trạch tìm đủ mọi cách để làm cho tôi vui, nhưng tôi vẫn chán nản không vui lên được.
Cuối cùng anh ta như ý thức được điều gì đó. “Em có tâm sự?”
“Không!” Có chết tôi cũng không chịu thừa nhận là trong đầu tôi lúc này đang tràn ngập ánh mắt lạc lõng cô đơn của Ân Chân.
Thẩm Trạch cười cười: “Ăn cơm xong còn muốn đi đâu nữa?”
“Tùy anh.”
“Hay là đi xem phim nhé?” Anh ta hỏi ý tôi.
Tôi gật gật đầu: “Dù sao cũng rất lâu rồi không vào rạp chiếu phim.”
Chúng tôi tới rạp Tân Thế Giới, chọn một bộ phim chiếu vào dịp lễ Tình nhân, Cherish Our Love Forever.
Bộ phim này là phần tiếp theo của bản truyền hình năm 1998, do ekip cũ đóng. Một phần ba phim mô tả về cuộc sống mười hai năm sau của Văn Huệ và Dương Tranh.
Bài hát chính của phim là Đợi em yêu anh được thể hiện qua giọng ca Trần Dịch Tấn, khiến bộ phim thêm ngọt ngào tang thương.
Nhưng nếu đem so sánh, tôi vẫn thích bản phối Trần Minh hát hơn, tình cảm dạt dào, cao trào mạnh mẽ, thể hiện được tuổi xuân và mơ ước của những con người thời ấy.
Có lẽ Thẩm Trạch không thích loại phim giải trí kiểu này nên ngáp dài liên tục.
Tôi thì chăm chú xem đầy thú vị, không phải vì diễn viên đẹp, đóng hay, có cảm xúc mà đây vốn là tượng đài của một thế hệ, sự trầm định của một thế hệ, mượn dùng một câu trên mạng thì là: “Cho dù biết rõ bản điện ảnh công chiếu với mục đích thu lợi lừa tiền, nhưng cũng phải đi xem tuổi thanh xuân bị lừa, đi xem lại tuổi thanh xuân khốn kiếp không thể quay lại ấy.”
Hết phim, tôi vẫn chìm đắm trong không khí bi thương ấy.
Thẩm Trạch hỏi: “Có phải người phụ nữ nào cũng cảm tính thế không?”
Tôi hỏi ngược lại: “Chẳng phải anh còn hiểu phụ nữ hơn tôi sao?”
Anh ta: “…”
Tôi thấp thỏm không yên khi về nhà, trong lòng đang suy đoán phản ứng của Ân Chân.
Chuyện ngày hôm nay có thể là một mồi lửa, chỉ cần chạm vào sẽ bùng nổ, cũng có thể là do tôi quá cả nghĩ, anh hoàn toàn chẳng quan tâm.
Ánh mắt bình thản của Ân Chân lướt qua tôi.
Chẳng nổi cơn tam bành như tôi tưởng tượng, tôi thất vọng về phòng.
“Niên Dĩnh, đợi một lát, tôi có chuyện muốn nói với em.”
Tôi quay ngoắt đầu lại, bổn cô nương đợi đã rất lâu rồi.
Từ phía sau vọng tới một âm thanh nhỏ tới mức gần như không thể nghe được: “Niên Dĩnh, ngày mai tôi phải chuyển ra ngoài.”
Nụ cười trên mặt tôi cứng lại: “Anh nói gì?”
Anh không nhìn tôi: “Tôi không thể làm phiền em mãi, vừa khéo hôm nay thấy trong khu có người muốn cho thuê phòng, giá tiền cũng phù hợp, tôi liền đồng ý ký hợp đồng.”
Tôi không hiểu, tại sao chỉ trong vòng một buổi, mọi thứ lại thay đổi 180 độ thế này?
Anh đặt một xấp tiền lên bàn: “Chỗ này trả em.”
“Anh lấy đâu ra tiền?” Tôi nghe thấy giọng mình thoáng run.
“Bác Thẩm nhờ tôi thẩm định chỗ đồ cổ mấy lần giúp bạn, cũng kiếm được một ít.” Ánh mắt anh sâu thẳm khó dò, tôi hoang mang, dường như có thứ gì đó rất quan trọng đang rời bỏ mình mà đi.
“Niên Dĩnh, tôi xin lỗi, tôi không nên khuấy động cuộc sống của em.” Anh buồn buồn nói. “Bây giờ, em đã có lựa chọn tốt hơn rồi, tôi có thể yên tâm ra đi. Nếu…” Anh ngước mắt lên. “Nếu em muốn đến thăm tôi, tôi sống cũng gần đây thôi, chính là ở tòa nhà phía trước.”
Tôi cắn chặt môi.
“Việc ở cửa hàng hoa chắc tôi không làm nữa, nhưng…” Anh dừng lại một lúc. “Cửa hàng bên cạnh tôi đã thuê lại, dùng để làm lớp dạy chữ Mãn, tiện thể nhận thẩm định đồ cổ giúp người ta, nếu em muốn gặp tôi, cũng rất tiện.”
Tôi dựa dính vào lưng ghế, đến ngón tay cũng bị tôi nắm tới trắng bệch.
Anh nhìn tôi sâu hút. “Đây là chìa khóa nhà em, những gì cần nói tôi đã nói rõ, em có muốn hỏi gì không?”
Tôi ngẩng phắt đầu lên. “Không.”
“Vậy được, tôi về phòng đây.” Anh quay người, bước chân dứt khoát.
Tôi nặng nề ngồi phịch xuống ghế, nước mắt vô thức lã chã rơi.
Tối nay chắc chắn là một đêm mất ngủ.
Nhưng tới sáng hôm sau bộ dạng của tôi lại như long gầm hổ thét, chặt đầu chẳng qua cũng chỉ để lại một vết sẹo to bằng cổ tay, mười tám năm sau lại là một hảo hán, huống hồ ở xã hội hiện đại này làm gì có ai vì ai đó mà không sống nổi chứ.
Vào ngày bố mẹ ly hôn, tôi đã khóc không thành tiếng một lần, sau này không bao giờ còn rơi nước mắt nữa. Cho dù cùng lúc đối mặt với sự phản bội của bạn trai và bạn thân, tôi cũng không khóc.
Vì vậy, khóc xong trận này thì hãy quên sạch sành sanh đi.
Thẩm Trạch vẫn rất hào hứng vì sự mới mẻ mà tôi mang lại, ngày nào cũng tặng hoa tặng quà không ngớt, vì muốn lấy lòng tôi, thậm chí còn chủ động yêu cầu ký hợp đồng.
Tôi hỏi: “Anh ký hợp đồng là vì sản phẩm của công ty em đạt tiêu chuẩn, chứ không phải vì em, đúng không?”
Anh ta đáp: “Đúng, dù gì anh cũng là người làm ăn.”
Tôi cười khen ngợi: “Vậy thì được.”
U sầu một lát, anh ta nói tiếp: “Thật không hiểu cách tư duy cổ quái của em.”
“Bởi vì em chẳng có chút kỳ vọng nào vào anh cả, do đó cũng sẽ không có cảm giác hư vinh.” Tôi nói thẳng. Thẩm Trạch đối với tôi rất tốt, thậm chí thời gian này còn giống như một người đàn ông của gia đình, chẳng còn thấy bóng dáng của chàng công tử phong lưu đa tình đâu nữa. Nhưng dù có là thế, tôi vẫn không có tình cảm với anh ta, quan hệ giữa chúng tôi thoải mái và tùy tiện giống như những người bạn cũ đã quen nhau mười mấy năm trước rồi.
“Anh thật sự không còn cơ hội nữa?” Đôi mắt hào hoa của Thẩm Trạch nhắm hờ, ý cười nơi đầu mày cuối mắt vẫn giữ nguyên không đổi.
Tôi mỉm cười: “Thẩm đại thiếu gia, anh tha cho em đi, anh còn dụ dỗ em nữa, không chừng em sẽ yêu anh mất.”
Anh ta nói không biết ngượng: “Yêu anh là việc tự nhiên không thể tự nhiên hơn.”
Tôi vội vàng xin tha mạng: “Em không thể là một trong những con chim yến, chim oanh kia của anh đâu.”
Anh ta cười hi hi: “Anh biết, vì vậy chúng ta tốt hơn cả vẫn nên là bạn.” Giọng anh ta nhẹ nhàng, cảm giác như vừa thở phào nhẹ nhõm.
Tôi nói: “Sao em cảm thấy như anh sớm đã có âm mưu.”
Anh ta đột nhiên nghiêm túc: “Niên Dĩnh, đúng là anh đã từng có suy nghĩ muốn vì em mà từ bỏ cả cánh rừng xanh tốt, không sống cuộc sống phong lưu đa tình trước kia nữa, bắt đầu ổn định và cầm tay em bước vào cuộc sống vợ chồng tương lai.”
Tôi ngẩn người, ngẩng đầu lên, anh ta xua tay ra hiệu cho tôi đừng nói gì, rồi tiếp: “Anh không cao thượng như thế, không thể vì một người phụ nữ không có anh trong tim mà thay đổi cuộc sống vốn có của mình, nếu em yêu anh, có thể anh sẽ thử thay đổi, nhưng em lại không yêu anh, vì vậy anh đành chọn cách từ bỏ.”
Tôi cười vờ vịt: “Thẩm đại thiếu gia, không ngờ anh lại văn vẻ như thế!”
Anh ta sờ sờ mũi, trong mắt thoáng lướt qua những tia sáng dịu dáng: “Thực ra thời gian này, ngày nào cũng mười giờ về là ngủ, cả ngày chỉ nhìn thấy một khuôn mặt của em, anh sắp bị bức tới điên rồi.”
Tôi cuối cùng cũng không kìm được phá lên cười: “Em càng ngày càng thích anh.”
Mắt anh ta phát sáng: “Nếu em hối hận, thì có thể thu lại những lời vừa nói.”
Tôi cười tới không thể thở được: “Em thích anh vì phẩm chất không bám dai như đỉa ấy.”
“Xì!” Anh ta trừng mắt lườm tôi một cái. “Không biết bao nhiêu thiếu nữ kiều diễm đang đợi lao vào lòng anh kia kìa, Gia không để mắt tới cô đâu.”