Tôi tưởng rằng đây là bước ngoặt trong cuộc đời tôi, là khởi đầu của hạnh phúc.
Nhưng trên thực tế lại không như thế.
Ông trời luôn thích đùa giỡn bạn.
Dù bạn có đồng ý hay không.
***
Lễ cưới được ấn định vào cuối năm, tôi đã bắt đầu tưởng tượng và thầm mong đợi.
Tôi nhờ người quen tìm cho một tiệm chụp ảnh cưới rất nổi tiếng trên đường Hoài Hải, buổi chiều tranh thủ thời gian bàn với họ.
Sau khi mọi việc đã sắp xếp xong xuôi, tôi vội vội vàng vàng về nhà.
Từ một con hẻm nhỏ bên cạnh, một vị đạo sĩ đi lướt qua tôi, trông rất quen.
Tôi không quay đầu lại, nhưng ông ấy lại gọi với theo từ phía sau: “Cô nương, xin dừng bước!”
Hình như xung quanh chỉ có mình tôi, có lẽ là gọi tôi nhỉ? Tôi quay người, chỉ chỉ vào mũi mình: “Ông gọi tôi?”
“Đúng thế, cô nương không nhận ra tôi sao?”
Tôi ngượng ngùng đáp: “Trông rất quen, nhưng tôi không nhớ ra là đã gặp ở đâu.”
Lão đạo sĩ vuốt vuốt râu, dáng vẻ đường hoàng đạo mạo: “Cô nương quý nhân mau quên thật.”
Ông ấy nhắc: “Một năm trước, chính ở chỗ này.”
Tôi lập tức nhớ ra, một năm trước tôi đã nhặt được Dận Chân ở đây. Cũng là nhờ phúc của vị đạo sĩ, ông ấy nói rằng người đầu tiên mà tôi gặp sẽ là quý nhân của tôi, có thể giúp tôi hóa giải kiếp nạn. Khi đó tôi đâu ngờ quý nhân ấy lại chính là người yêu mình.
“Nhớ ra rồi chứ?” Ông mỉm cười.
Tôi gật gật đầu.
“Thấy cô nương mặt mũi hồng hào, ấn đường phát sáng, hình như có hỷ sự?”
Tôi đỏ mặt, lão đạo sĩ này cũng có thể coi là ông mai của tôi và Dận Chân, mười tám cái đùi lợn[1] để tạ ơn mai mối không thể thiếu.
[1] Người Thượng Hải thích ăn đùi lợn, nếu mai mối thành công, sẽ được tạ ơn bằng mười tám chiếc đùi lợn.
“Ha ha, một năm rồi, những gì phải trả cũng đã trả xong, đến lúc để cậu ấy về thôi.” Vị đạo sĩ nói vu vơ.
Tim tôi thót lại: “Ông có ý gì?”
“Trong lòng cô nương thực ra rất hiểu những lời tôi vừa nói.”
Tim tôi vô cớ đập thình thịch: “Tôi không hiểu!”
“Nếu đã vậy, tôi sẽ nói thật với cô.” Ông ta liếc nhìn tôi một cái. “Cô và người cô đang thương yêu không thuộc thời đại này, vì kiếp trước cậu ta nợ cô quá nhiều nên kiếp này mới đến để trả.”
Tôi cắn môi, không nói gì.
Lão đạo sĩ thở dài xong nói tiếp: “Tất cả đều là do số phận sắp đặt. Số mệnh của cô vốn đã kết thúc năm cô hai mươi sáu tuổi, bởi vì cô vô tình mở được cánh cửa thời gian, nên cậu ấy mới xuyên không tới nơi này, giúp cô ngăn chặn kiếp nạn năm đó, sau này cô sẽ bình an vô sự, bình an tới già.”
Tôi bất giác cười tự hào: “Tôi vô đức vô tài, sao có thể mở được cánh cửa thời gian.”
“Cô đã đào một nắm đất ở Thái Lăng mang về, còn nhớ không?” Ông ta khẽ chau mày.
“Đúng là có chuyện đó.” Tôi tập trung tinh thần. “Nhưng đâu chỉ có mình tôi đào đất.”
“Nhưng cậu ấy lại chỉ nợ một mình cô mà thôi.” Vị đạo sĩ vẻ mặt nghiêm nghị.
Tôi mấp máy môi, di chuyển ánh mắt. “Nếu đã khó tránh khỏi cảnh biệt ly, đời này sao còn tương hội.”
Ông ta nhướn mày: “Nhân kiếp trước, quả kiếp này.”
Trong lòng tôi rối bời.
“Cô nương, nghĩ kỹ đi rồi đưa cậu ấy tới gặp tôi.” Lão đạo sĩ trầm giọng. “Hai người còn hai tháng nữa.”
Tôi cắn chặt môi dưới khiến dấu răng hằn rõ.
Lão đạo sĩ quay người bỏ đi.
“Đợi đã!” Tôi gọi giật ông ta lại. “Nếu tôi không cho anh ấy đi thì có hậu quả gì không?”
“Quãng lịch sử đó cô rõ hơn tôi.” Hình như ông ta đang cười nhưng ánh mắt thì lại tĩnh lặng. “Lịch sử không thể thay đổi, cho dù cô không muốn, cậu ta vẫn phải trở về thế giới của mình. Có thể biến mất không một lời từ biệt, đây không còn là phạm vi tôi có thể khống chế nữa rồi.”
Tâm trạng tôi càng thêm nặng nề.
“Cô sẽ buồn bã một thời gian thôi, khi cậu ấy đi rồi, quãng ký ức về cậu ấy trong đầu cô sẽ bị xóa sạch.”
Cho dù chỉ là một giấc mơ, khi tỉnh lại cũng sẽ buồn bã như vừa mất mát thứ gì, huống hồ đây lại là một người đang sống ngay trước mặt bạn. Tôi có thể chấp nhận việc đưa Dận Chân quay trở lại thời đại của mình, nhưng không thể chịu được việc ký ức bị xóa.
“Tôi chỉ có một yêu cầu, tôi phải giữ lại đoạn ký ức này.” Tôi phải nhớ thật rõ ràng, tôi đã từng có những thời gian thật đẹp, là khoảng thời gian có Dận Chân ở bên.
Lão đạo sĩ quan sát tôi, giọng nặng nề: “Như thế chỉ khiến cô thêm đau khổ, hà tất làm vậy?”
Có thể kiếp này tôi sẽ chỉ sống trong hồi ức, nhưng đấy là cách duy nhất để bảo lưu tình cảm của tôi: “Đấy là việc của tôi, không cần ông lo!” Tôi thực sự không khách sáo nữa.
Ông ta thở dài, cất bước đi xa dần.
Nước mắt đã phải nín nhịn rất lâu, từng giọt từng giọt rơi xuống.
Vừa vào nhà tôi liền ôm chặt Dận Chân, nước mắt tuôn như suối.
Anh luống cuống lau nước mắt cho tôi: “Tiểu Dĩnh, em sao thế?”
Tôi càng khóc nhiều hơn, không làm sao ngăn lại được.
Anh kiên nhẫn dỗ dành: “Đừng khóc, nói anh nghe, đã xảy ra chuyện gì?”
Tôi ra sức lắc đầu, dù thế nào cũng không chịu nói.
Dận Chân sờ trán tôi: “Tiểu Dĩnh, em còn không tin anh à?”
“Em tin anh! Em tin anh!” Tôi nói liên tiếp.
“Tiểu Dĩnh!” Anh vẫn gọi tên tôi.
“Dận Chân!” Tôi khe khẽ đáp lại.
Tôi điên cuồng hôn lên môi anh, sự níu kéo đầy tuyệt vọng.
Cuộc đời sẽ có một lần, vì ai đó quên đi bản thân mình.
Cả đời sẽ có một lần, mãnh liệt yêu, không màng tất cả.
Sau đó, lãng quên.
***
Tôi và Dận Chân còn hai tháng nữa, tôi phải trân trọng khoảng thời gian này, tránh phải nuối tiếc về sau.
Tôi không nói với bất kỳ ai, đầu tiên lặng lẽ trả khách sạn, sau đó đến công ty xin nghỉ phép, bây giờ mỗi giây mỗi phút tôi đều không muốn rời khỏi Dận Chân.
Tiêu tổng nhìn giấy xin nghỉ phép, nghi hoặc hỏi: “Hai tháng, tại sao lâu như thế?”
Tôi cười hi hi: “Đi du lịch ạ.”
“Ra nước ngoài cũng không lâu như thế, cho cô nghỉ một tuần, không nhiều hơn.” Tiêu tổng nghiêm túc kết luận.
Tôi nhướn mày: “Vậy tôi xin nghỉ việc luôn.”
Tiêu tổng chau mày, quan tâm hỏi: “Niên Dĩnh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Không có gì, tôi muốn nghỉ ngơi một thời gian.” Vẻ mặt tôi thoải mái. “Tiêu tổng, tôi không làm khó anh, nếu không cho nghỉ phép thì cho tôi nghỉ việc đi.”
Anh ta suy nghĩ hồi lâu: “Thế này vậy, cô vào công ty ba năm tính cho cô ba mươi ngày phép, cộng thêm mười ngày nghỉ cưới cho cô tạm ứng dùng trước, tổng cộng là bốn mươi ngày, thế nào?”
Tôi ngang tàng: “Nếu không thể dùng trước cả thời gian nghỉ sinh, thì tính cho tôi phép của hai năm sau vào.”
“Cô...” Tiêu tổng chỉ tôi.
Tôi bất cần nhún vai.
Anh ta liếc xéo tôi, cuối cùng bất lực thở dài: “Được rồi, tôi đồng ý!”
Tôi cười, dùng khẩu hình nói: “Cảm ơn!”
Nghe xong kế hoạch của tôi, Ân Chân nhìn tôi lạ lẫm: “Đi du lịch? Em có thời gian?”
Mấy hôm trước, khi nói tới tuần trăng mật, tôi còn đắn đo suy nghĩ, bởi vì không thể yên tâm về những hợp đồng mà tôi đang quản lý. Mắt tôi thoáng hiện lên ánh cười yếu ớt: “Cái này anh không cần lo, em xin nghỉ phép xong rồi.”
Dận Chân ôm eo tôi: “Sao đột nhiên lại thay đổi thế?”
Tôi cong môi: “Chúng ta còn chưa yêu đương, anh đã lấy em rồi, thế thì dễ dàng cho anh quá!”
Đáy mắt Dận Chân ngập ý cười: “Vậy em muốn anh làm thế nào?”
“Anh phải cùng em có một tình yêu thật đẹp trước đã.” Tôi cười khẽ.
Anh bối rối: “Anh sợ không làm được.”
“Em dạy anh!” Tôi cười tít mắt. “Chẳng phải anh còn có Google sao?”
Anh lập tức đứng dậy mở máy tính, tôi cười: “Quay lại đây.”
Dận Chân hoang mang quay lại nhìn tôi.
Tôi trêu anh: “Cùng em làm những việc mà các đôi tình nhân thường làm là được.”
Anh băn khoăn, cúi đầu xuống hôn tôi, một nụ hôn dài khiến tôi đắm đuối.
Hơi thở hỗn loạn, tôi nói không rõ ràng: “Em không nói tới việc này.”
Anh trêu: “Đây cũng là việc mà các đôi tình nhân thường làm.”
Tôi: “...”
Rút cuộc là ai dạy anh, còn thử nghiệm nữa?
Dận Chân vò vò mái tóc rối bù của tôi: “Vậy em đã nghĩ ra sẽ đi đâu chưa?”
Mặc dù anh chưa bao giờ nhắc đến nhưng tôi biết anh rất muốn quay về để xem, ba trăm năm rồi, Tử Cấm Thành và Phủ Ung Chính sau bao thăng trầm và thay đổi.
Anh mím chặt môi: “Tiểu Dĩnh!”
Tôi ngăn anh lại: “Em không nghĩ linh tinh, em muốn đi và muốn đi cùng anh.”
“Tiểu Dĩnh, không cần việc gì cũng phải nghĩ cho anh, anh đâu phải không đi không được.” Anh kiên định. “Rất nhiều việc đã qua anh không muốn nhớ lại, giờ anh chỉ cần ở bên em, tốt với em, anh đã thấy rất thỏa mãn rồi.”
Tôi lại muốn khóc. Tôi chỉ muốn lưu giữ thật nhiều lỷ niệm đẹp với anh, đấy là bằng chứng tình yêu của chúng tôi.
Anh đi lần này không uổng phí, mà tình yêu tôi dành cho anh cũng không uổng phí.
Tôi mỉm cười: “Coi như đi trăng mật trước, được không?”
Anh nói: “Cũng không nhất định phải chọn nơi đó.”
Tôi cười, tôi hiểu rằng anh vẫn chưa thể từ bỏ được. Tôi nghịch nghịch cúc áo sơ mi của anh, nhanh như cắt hôn lên má anh một cái: “Anh quên rồi, kiếp trước, đấy có thể đã là nhà của em.”
Chúng tôi đi bằng tàu hỏa và sẽ về bằng máy bay, như thế Dận Chân có thể được trải nghiệm qua cảm giác của cả hai loại phương tiện giao thông này.
Còn mấy tháng nữa mới tới Tết, nhưng trên ga tàu đã đông đúc lắm rồi, người người chen chúc xô lấn.
Tôi mua vé đi buổi tối, sáng sớm hôm sau sẽ tới ga tàu của Bắc Kinh. Dận Chân và tôi mỗi người kéo một valy, dáng điệu thong thả tự tại.
Chúng tôi rất may mắn, trong khoang nằm thường có hai giường tầng, nhưng tầng trên mãi không có người lên, điều đó có nghĩa là tôi và anh được ở riêng một khoang.
Tôi nằm trên giường, lòng nặng nề.
Ban ngày tôi phải cố tươi cười vui vẻ trước mặt Dận Chân, chỉ có buổi tối mới có thể cởi bỏ lớp mặt nạ ngụy trang của mình. Mấy ngày rồi tôi chưa có một giấc ngủ trọn vẹn, hễ nằm xuống ngủ là gặp ác mộng, không còn những cảnh tượng dịu dàng êm đềm như trong các giấc mơ trước nữa, chỉ có cảnh từ biệt của Dận Chân và tôi.
Dận Chân rất nhạy cảm, tôi không dám khóc trước mặt anh, chỉ có thể để mặc nước mắt lặng lẽ rơi, bi thương tới tận xương tủy, đau không thể nói bằng lời.
Không nhớ ai đó đã từng nói rằng: Gặp gỡ giây lát, nhung nhớ cả đời. Dận Chân, em không hối hận vì đã quen, đã yêu anh. Cho dù chúng ta chỉ ở bên nhau một năm ngắn ngủi, cũng đủ để em hồi ức một đời.
“Tiểu Dĩnh, em ngủ chưa?” Dận Chân đột nhiên hỏi.
Tôi vội vàng lau nước mắt, điều chỉnh lại tâm trạng, cố gắng đè nén sự nghẹn ngào trong giọng nói: “Chưa.” Dận Chân thoáng lay động, ôm tôi vào lòng: “Tiểu Dĩnh, em có chuyện giấu anh.”
Đôi mắt anh vốn sâu thẳm như màn đêm, lúc này lại vô cùng nhanh nhẹn.
Tôi lắc đầu.
“Vậy em khóc chuyện gì?”
“Cát bay vào mắt.” Lời nói dối này đến bản thân tôi cũng thấy khó thuyết phục.