Một hôm, nhân lúc Dận Chân không có ở nhà tôi tiến hành tổng vệ sinh toàn bộ căn hộ.
Tôi sắp xếp căn phòng nhỏ hiện giờ thành một phòng đọc, cách bố trí theo đúng những gì tôi thấy trong giấc mơ mấy hôm trước.
Cuối cùng tôi cũng đã nhìn rõ mặt người đàn ông trong giấc mơ bấy lâu nay của mình.
Trong mơ, tôi và anh ngồi trong thư phòng, anh đọc sách, tôi thêu thùa, thỉnh thoảng lại quay sang nói với nhau vài câu, chúng tôi tâm đầu ý hợp, anh mới nói một câu tôi đã hiểu ngay câu tiếp theo anh định nói cái gì. Anh khen tôi thông minh, tôi lại tán dương anh có cách kiến giải độc đáo.
Đôi khi anh thổi sáo tôi gảy đàn, cao hứng lên còn đứng dậy múa.
Thỉnh thoảng chúng tôi chơi cờ vây, đôi lúc lại đối ẩm.
Anh chăm chú nhìn vào mắt tôi, khiến tôi hồn xiêu phách lạc. Tôi nhàn nhã đáp trả ánh mắt si tình ấy.
Cũng có thể là do kiếp trước còn vấn vương nên chúng tôi mới có duyên phận kiếp này.
Cuối cùng tôi treo bức tranh đã được đóng khung lên tường, vừa làm xong mọi việc, Dận Chân đã về đến nhà.
Tôi cười tươi ra đón anh: “Nhắm mắt lại đã!”
Anh cụp mắt cười: “Lại giở trò gì thế?” Nói thì nói vậy nhưng anh vẫn làm theo lời tôi.
Tôi kéo tay anh vào phòng đọc mà mình đã hao tâm tốn sức để trang trí cả ngày, cười: “Giờ anh có thể mở mắt ra được rồi.”
Chính vào khoảnh khắc anh mở mắt ra đó, tôi đã nhìn thấy ánh sáng rực rỡ lóe lên trong mắt anh.
Anh đột nhiên mở trừng hai mắt, dường như không thể tưởng tượng nổi.
“Anh thích không?” Tôi nóng vội muốn nhận lời khen của anh, vất vả cả ngày trời, giờ cả lưng cả eo tôi đều đau nhức.
Dận Chân nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng: “Tiểu Dĩnh!”
“Dạ?” Mặt tôi cọ cọ vào trước ngực anh, hít hà mùi thơm trên cơ thể anh.
Anh dịu dàng: “Giống hệt với thư phòng trong phủ của anh, sao em lại biết?”
“Em nằm mơ thấy.” Tôi cười tươi khác thường.
Anh bẹo mũi tôi: “Lại nói linh tinh rồi.”
Bình thường tôi hay trêu anh, chẳng trách giờ sói mò tới, thợ săn lại không tin. Tôi cuống lên: “Thật mà!”, rồi rối rít giơ tay thề.
Anh cầm lấy tay tôi, không kìm được khẽ mỉm cười.
“Dận Chân, có lẽ là kiếp trước, em đã từng gặp anh.” Tôi lẩm bẩm.
“Ừm, phải.”
Tôi tiếp: “Em mới là người phụ nữ anh yêu nhất.”
“Không phải yêu nhất.” Anh toét miệng cười.
Nụ cười trên môi tôi lập tức đông cứng lại.
“Là duy nhất!” Dận Chân cười dịu dàng.
Tôi gục vào lòng anh khóc như đứt từng khúc ruột. E rằng đây là lời tỏ tình cảm động nhất mà tôi từng được nghe.
“Em khóc gì chứ?” Dận Chân cười lặng lẽ.
“Em vui quá!” Anh đã gieo câu nói đó vào lòng tôi.
Anh dịu dàng hôn lên những giọt nước mắt của tôi.
Tôi ngước đôi mắt mịt mờ nước lên, nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt anh sâu hút không thấy đáy.
“Dận Chân!” Tôi khẽ gọi.
Anh dùng nụ hôn để đáp trả.
Cả người tôi run lên như chạm phải dòng điện.
Đôi môi mềm mại dịu dàng của anh từng chút từng chút một trượt xuống, hôn lấy môi tôi miên man, cấp bách và điên cuồng.
Tôi lại khao khát nhiều hơn, hồn phách như bay mất.
Nhưng vào giây phút đó anh lại buông tôi ra, ngâm một bài thơ để trêu tôi. Đây chính là muốn nói: lưu manh không đáng sợ, chỉ sợ lưu manh có học. Tôi thầm than. Nhưng không chịu lép vế, buột miệng cợt đùa: “Em là cày đồng anh là ban trưa.”[1]
[1] Thực ra đây là câu đầu trong bài Cổ phong 2 của nhà thơ Lý Thân (Cày đồng đang buổi ban trưa) nhưng đã bị biến tấu thành cày đồng ban trưa với nghĩa trai gái làm “chuyện ấy” vào ban ngày.
Dận Chân chau mày: “Nghĩa là gì?”
Tôi không chịu nói, cười hi hi định lờ cho xong.
Không nhận được câu trả lời từ tôi, anh tự có cách tìm hiểu.
Khi anh ngẩng đầu lên khỏi máy vi tính, mặt cau mày có lao về phía tôi, tôi biết mình sắp gặp hạn.
***
Hôm nay Đinh Nhất Nhị đưa Hứa Lăng Phi đến nhà làm khách, tiện thể cảm ơn chúng tôi đã chăm sóc nó trong lúc chị ấy bận.
Chị ấy tay cầm một làn hoa quả, tôi đón lấy: “Đến chơi là được rồi, không cần khách sáo!”
Đinh Nhất Nhị điềm tĩnh nói: “Chị không khách sáo với cô, vì vậy cái này không phải cho cô đâu.”
Tôi: “...”
“Lát nữa chị tới nhà cô giáo chủ nhiệm của Hứa Lăng Phi, nghe nói cô ấy bị ốm, mấy hôm rồi không đến trường.”
“Không phải là cô Tằng đó chứ?” Tôi lẩm bẩm.
“Đúng thế, em quen à?” Đinh Nhất Nhị hỏi.
Tôi cười khan: “Lúc đi đón Hứa Lăng Phi có gặp mấy lần.” Chuyện lần trước tôi không kể lại cho chị ấy nghe, cô Tằng không phải bị Dận Chân dọa cho phát bệnh đấy chứ?
Hứa Lăng Phi tham quan phòng sách và bức họa treo trên tường xong, nó chỉ vào ấn Phá Thần Cư Sĩ nói: “Chị Tiểu Dĩnh, cô Tằng cũng là Tứ Gia Đảng.”
Tôi có chút bất ngờ: “Sao em biết?”
“Có lần em đi ngang qua văn phòng nghe thấy cô ấy nói chuyện với các thầy cô giáo khác như thế.”
Tôi thoáng ngẩn người nhưng cũng nhanh chóng có chủ ý, liền gói ghém tất cả những cuốn tiểu thuyết liên quan tới Tứ Gia, xuyên không về triều Thanh lại: “Lát nữa đưa cái này cho cô giáo em, bệnh của cô ấy sẽ khỏi nhanh thôi.”
Hứa Lăng Phi không hiểu lắm, nhưng vẫn làm theo lời tôi.
Ánh mắt anh dí dỏm: “Sao anh cứ có cảm giác em gói ghém anh mang tặng cho người khác thế!”
“Những thứ đó đều không phải là anh.” Tôi mỉm cười đáp trả.
Anh bình thản nhìn tôi.
Tôi nhào vào lòng anh, cười: “Anh không phải nhân vật lịch sử, cũng không phải là nhân vật chỉ có trong tiểu thuyết, anh sống động ngay trước mắt em, chỉ ở bên em, ở trong tim em thôi.”
Dận Chân nhẹ nhàng vuốt tóc tôi, nhả ra hai chữ: “Rùng rợn!” Rồi anh cười rất tươi: “Nhưng, anh thích thế.”
Giây phút đó, trái tim tôi thoáng kích động, sự ấm áp tràn vào trong tim.
***
Hôm nay là sinh nhật của Trịnh Tiểu Vân, Mục Hàn đã đặt mấy bàn ở nhà hàng Hòa Bình để chúc mừng cô ấy.
Vốn tôi có thể đến sớm nhưng chẳng hiểu tại sao trước khi hết giờ làm, Tiêu tổng lại triệu tập cuộc họp dành cho cấp lãnh đạo chủ quản, chủ yếu là muốn biết kế hoạch mở rộng thị trường cho quý tới. Lúc này tôi bỗng dưng chán ghét cái chức phó giám đốc của mình.
Tôi chỉ có thể gọi điện cho Dận Chân, bảo anh đến nhà hàng trước, họp xong tôi sẽ tới ngay.
Quách Thần Thần nói rất hăng say, tay chân khua khoắng, còn tôi lại lơ mơ buồn ngủ.
Tôi vẫn cho rằng thành tích phải do làm mà có chứ không thể chỉ nói mà có được. Có thời gian phát biểu diễn giảng thì thà dành thời gian ấy đi gặp gỡ tiếp xúc khách hàng còn hơn.
Mãi mới chờ được đến lúc bài phát biểu mang tính tổng kết của Tiêu tổng kết thúc, khi tôi đến nhà hàng cũng đã gần bảy giờ.
Điều khiến tôi càng không vui là có một cô gái tóc dài ngang vai đang ngồi cạnh Dận Chân, hai người bọn họ nói cười vui vẻ.
Tôi không nổi trận tam bành ngay tại trận, phải giữ thể diện cho Tiểu Vân và Mục Hàn.
Nhưng sắc mặt của tôi rất khó coi, tôi ngồi đối diện họ, nghiến răng, vốn đang đói cồn cào, giờ lại chẳng thiết ăn gì.
Cuối cùng Dận Chân cũng nhìn thấy tôi, vẫy vẫy tay: “Tiểu Dĩnh, lại đây!”
Cô gái đó coi như không nghe thấy và cũng không đứng dậy nhường chỗ.
Vẫn là Tiểu Thanh đang ngồi bên kia Dận Chân thấy tình hình không ổn, vội vàng dịch ra, cố gắng nhét thêm một chiếc ghế vào giữa, cười cười: “Chị Dĩnh, ngồi bên này!”
Tôi đặt mông ngồi xuống, sát khí đằng đằng nhìn người con gái đó. Ánh mắt tôi giống như cây súng máy, liên tiếp nhả đạn vào người cô ta.
Dận Chân đẩy một đĩa đầy thức ăn tới trước mặt tôi, quan tâm nói: “Phần em đấy, mau ăn đi!”
Lúc này tâm trạng tôi mới khá hơn một chút, gắp một miếng thịt bò cho vào miệng chầm chậm nhai.
Mỗi lần Dận Chân ngả người sang nói chuyện với tôi, thiếu phụ đó lập tức xen vào, Dận Chân vì lịch sự nên phải đáp lời. Tôi tức tới thất điên bát đảo, ném đũa xuống bàn, không ăn nữa.
Nhân lúc cô gái kia vào nhà vệ sinh, tôi bèn bá chiếm chiếc ghế của cô ta, đồng thời đem bát đũa và túi xách của cô ta bỏ ra xa.
Tiểu Thanh lấy tay che miệng cười: “Chị Dĩnh nổi cơn tam bành cũng rất có khí thế!”
Dận Chân cười rạng rỡ: “Cô ấy là lão hổ.”
Đừng tưởng tôi không biết, ẩn ý đằng sau câu nói đó của anh là: Tôi là hổ cái.
Tôi “hừ” một tiếng, không thèm đôi co với anh vội.
Dận Chân lại cười rất tự nhiên.
Sau khi cô gái kia quay lại, vẻ mặt rõ ràng là không vui, nhưng cô ta có thể làm gì tôi?
Tôi ăn hết đồ ăn trong đĩa, hình như còn chưa thấy đủ. Tôi đã nhắc Mục Hàn từ trước rồi, nhà hàng Hòa Bình vừa đắt mà ăn lại không no được, nhưng anh ấy thích ra vẻ, thích thể hiện, tôi chẳng còn cách nào khác.
Đề phòng người phụ nữ kia lại chiếm địa bàn của mình, tôi uống đầy một bụng nước, bụng dưới tức anh ách, nhưng phải nhịn, kiên quyết không vào nhà vệ sinh.
Cho đến khi bữa tiệc kết thúc, về tới nhà, tôi lao ngay vào nhà vệ sinh, sung sướng giải quyết nhu cầu sinh lý, xong mới thở phào nhẹ nhõm.
Dận Chân nhìn tôi như chế giễu.
“Cười gì mà cười?” Tôi bối rối.
Anh cười nói: “Thực ra đấy là đàn ông.”
Tôi sững lại.
Anh nghiêm túc nói: “Em không thấy cổ họng anh ta có yết hầu à?”
Tôi chỉ mải dùng ánh mắt để truy sát hắn, làm gì có thời gian mà nhìn ngó chỗ khác, bình giấm này thật uổng phí rồi!
Anh thấy mặt tôi lúc đỏ lúc trắng, tâm trạng rất vui, khóe miệng cong lên thành một hình vòng cung hoàn mỹ.
Tôi kiên quyết không thừa nhận sai lầm, ngoan cố cãi: “Chính vì là đàn ông em mới lo.”
Dận Chân nghiến răng.
Tôi cười rạng rỡ: “Sợ anh lại đối với hắn như Dận Tự.”
Thật bất ngờ, anh không giận mà còn bật cười, nhướn cao một bên lông mày: “Nói lại lần nữa thử xem!”
Tôi không dám nhắc lại.
Anh ép sát tôi: “Sao không nói nữa?” Lời của anh dịu dàng, hơi thở phảng phất bên tai tôi.
Tôi lắp bắp xin tha.
Vẫn không tránh khỏi bị anh ấn xuống sô pha giày vò một trận.
***
Lại qua vài ngày nữa, khi tôi và Dận Chân tới miếu Thành Hoàng chơi thì nhận được tin nhắn của Hoài Ngọc: “Trắc nghiệm: Bạn có dám nói với người thứ tư trong danh bạ điện thoại của mình rằng bạn yêu người đó không?”
Tôi lật tìm danh bạ, vị trí thứ tư trong danh bạ là Mục Hàn, tôi thấy chẳng có gì là áp lực cả, lập tức gửi tin nhắn cho ông anh trai: “Anh, em yêu anh!”
Di động của Dận Chân “đinh đoong” hai tiếng. Sau khi anh đọc xong, thần sắc phức tạp, hình như có chút lo lắng.
Tôi liếc anh, anh rất tự giác đưa di động cho tôi, tôi ghé nhìn, là Thôi Thập Nguyên gửi tin nhắn tới: “Tôi yêu anh.”
Tôi thổ huyết tươi ngay tại trận, vội vàng kể lại với anh về trò chơi này, đồng thời cười nhìn anh đầy ẩn ý: “Vị trí thứ tư trong danh bạ của anh là ai?”
“Để anh xem trước đã.” Dận Chân nói, quay đi không chịu cho tôi xem.