Khoai Môn Kem : Tớ cứ phân vân nên để tiêu đề như thế nào vì bản gốc nó là: 出卖人鱼眼泪, nghĩa là bán đứng Nước Mắt Người Cá nhưng thôi, tớ mạo muội edit vòng tay của Duật Tôn tặng Sanh Tiêu là Mỹ Nhân Ngư cho nó Trung Quốc tí. mong mọi người thông cảm! T__T
- Với lại chương 95 trước kia chưa hoàn , còn 1 tẹo nữa tớ đã post rồi m.n chịu khó quay lại đọc nhé! không đọc luôn sang 96 mọi người sẽ không hiểu. ! Thân ^^
Đào thần được băng bó về sau, phải đến vài ngày sau đều đi khập khiễng.
Mạch Sanh Tiêu lúc trở về thường dùng đá chườm lạnh cho anh, vì thế mà ngày hôm sau liền chuyển biến tốt.
Tan tầm, Cô cứ theo thường lệ là đứng tại cửa ra vào ở nhà trẻ, chuyện này dường như đã trở thành thói quen của cô và Đào thần.
Mỗi lần nghe được những nốt nhạc cao thấp không giống nhau,trong nội tâm Sanh Tiêu giống như bị tảng đá nặng nề đè xuống, lúc nào cũng sinh ra cảm giác đau lòng.
Cô dựa người vào cửa, Đào thần như biết rõ cô nghĩ gì, anh đứng lên," Tan tầm."
Bên cạnh có vài món ăn Sanh Tiêu mua về.
Kiểu như này cực kỳ giống cuộc sống bình thường của các cặp vợ chồng son, yên tĩnh mà bình thản, không có đột nhiên xuất hiện sóng to gió lớn, cũng không có quá nhiều ngọt ngào cùng ấm áp.
Mạch Sanh Tiêu cầm túi vừa mua lên, Đào thần lại đem những túi thức ăn của cô thả xuống, anh giữ chặt cổ tay Sanh Tiêu đem cô đến trước đàn dương cầm. Hai tay của anh đặt vào bả vai cô, dùng lực nhẹ, để Sanh Tiêu ngồi xuống.
Đào thần lại đến bên cạnh Mạch Sanh Tiêu ngồi vào chỗ của mình.
" Sanh Tiêu, em còn nhớ rõ cảm giác ngón tay bay lượn ở trên phím đàn?"
Đào thần kéo tay của cô, đặt đầu ngón tay của cô lướt qua những phím đàn đen trắng, Mạch Sanh Tiêu không khỏi lùi bước," Chúng ta trở về đi."
" Sanh Tiêu, em yên tâm, anh sẽ là bàn tay còn lại của em."
Những lời này, giống như đã từng nghe ở đâu đó.
Sanh Tiêu nhìn qua nhạc phổ mà sợ hãi, người khác thật có thể làm tay kia của cô? Các ngón tay linh hoạt là do xuất phát từ tâm hồn mà ra, người khác có thể khống chế sao?
Mạch Sanh Tiêu tay trái đè lại phím đàn, cô lần nữa trốn tránh, lần nữa tự nói với chính mình không có đàn dương cầm cũng có thể sống vô cùng tốt, nhưng khi chính diện đối với sự thật này, loại dứt bỏ không được này đau nhức như lan tràn qua khoang phổi, Đào thần phủ lên mu bàn tay Sanh Tiêu," Sanh Tiêu, thử xem."
Mạch Sanh Tiêu nhẹ tấu bản nhạc sôi nổi, anh rất nhanh đuổi kịp bước chân của cô, mặc dù làn điệu trước sau cũng không hài hòa, nhưng dù sao cũng là lần đầu tiên.
" Một ngày nào đó, anh sẽ cùng em phối hợp ăn ý giống như chính là đôi bàn tay của em vậy."
Sanh Tiêu buông tay ra," Nhưng mà, em cũng không có quá nhiều thời gian dành cho dương cầm nữa." Hôm nay cô nếu muốn tiếp tục đến với đàn dương cầm, là không thể.
Đào thần cùng cô đi ra khỏi phòng học, đem cửa khóa lại.
Sanh Tiêu sáng sớm đi làm, ông chủ vừa đến, sắc mặt tái nhợt gọi cô vào.
Tài liệu dự toán mô tả bị quăng đi, nện mạnh vào vai Mạch Sanh Tiêu.
" Đây là dự toán cô làm sao? Vài phòng công xưởng nhỏ đem so với bình thường vượt qua hơn một trăm vạn, may mắn tôi tìm người làm tiếp phần sau, bằng không cầm bản của cô đi làm dự án, còn làm được cái thể thống gì không? Mạch Sanh Tiêu ơi Mạch Sanh Tiêu, nói cô an phận mà làm văn chức cô không làm, lại muốn học đòi người khác đi làm phần thiết kế ý tưởng, cô cho rằng là chơi chắc? Không có bọ cánh cam cũng đừng ôm đồ Sứ sống ( Kem : ý chỉ đừng có làm liều), xem đi, cô đem cái này thành cái dạng gì rồi."
Quản lí rất nổi giận, hai tay trống nạnh không ngừng đi đi lại lại trong văn phòng.
Mạch Sanh Tiêu cầm tài liệu dự toán trong tay," Quản lí, thực xin lỗi."
" Thực xin lỗi có thể kiếm ra tiền không?" Quản lí lửa giận ngùn ngụt, đập mạnh xuống bàn làm việc," Cô nói tôi còn có thể yên tâm đem hạng mục lớn này vào trong tay cô không? Kể cũng đúng thôi, cô học cũng không phải chuyên ngành này......"
Vương tỷ mới đến văn phòng chợt nghe bên trong truyền đến tiếng hét phẫn nộ, cô đẩy cửa bước vào," Quản lí, xảy ra chuyện gì?"
" Vương tỷ, chị đến đúng lúc lắm, nếu không phải người mà chị mang đến, tôi sớm bảo cô ta cuốn gói rời khỏi đây rồi."
Sanh Tiêu cố gắng nuốt xuống sự tủi thân, gặp loại chuyện này cũng không được hành động theo cảm tình, cô làm sai bị quở trách là đáng lắm.
" Quản lí, em cũng thấy là Sanh Tiêu học thiết kế sáng tạo mới mấy tháng, muốn nói gì thì nói, so với những người thành thạo em ấy có thể tự mình hoàn thành lại càng không dễ dàng gì. Chuyện nhà xưởng này là chị bảo em ấy luyện tập thêm, em xem đấy những cô gái ở bên ngoài kia, suốt ngày không phải nói chuyện phiếm thì là lên mạng, có ai chịu cố gắng làm việc không? Đừng nói đến việc mới bắt đầu đã phải làm việc cực khổ này rồi, chị nói cho em, em cứ vui mừng sớm đi, chờ Sanh Tiêu học thành tài, chính là trợ thủ đắc lực của em, được rồi được rồi, suốt ngày bày ra bộ mặt tú-lơ-khơ này cho ai xem, ở nhà lại cãi nhau với vợ à?" Vương tỷ vỗ vỗ bả vai Mạch Sanh Tiêu, ý bảo cô đừng để trong lòng.
" Bạn học à, chị chuyên môn ở trước mặt người khác bôi xấu em."
" Ai bảo cậu suốt ngày treo khuôn mặt đấy, nhìn đi, đem tiểu cô nương nhà người ta sợ tới mức này rồi."
Quản lí nói vài ba câu với Vương tỷ, cơn giận cũng đánh tan hơn phân nửa," Được rồi, đi ra ngoài đi ,đi ra ngoài đi, tự mình tìm xem nguyên nhân ở đâu."
" Cám ơn quản lí." Mạch Sanh Tiêu đi bên cạnh Vương tỷ đang hạ đầu lông mày, nhìn sắc mặt tối đen đi của mọi người khi chuyện này xảy ra, nhưng chính mình chỉ biết hối hận. Sanh Tiêu khẽ thở dài, đi ra khỏi phòng quản lí.
Trở lại trước bàn làm việc, cô nhìn chằm chằm vào phần dự toán.
" Này, Sanh Tiêu, quản lí ở bên trong phát hỏa cái gì thế?" Đồng nghiệp ngồi Bên cạnh cũng rụt rè đi tới hỏi.
" Sanh Tiêu, cậu cũng thật là, cứ cố sống cố chết để làm, làm gì cần phải liều mạng như vậy?"
Mạch Sanh Tiêu mở bản vẽ bên cạnh ra," Tớ muốn học nhiều mọi thứ."
" Cậu là tốt nghiệp trường Hoa Nhân a? Làm sao lại làm ở công ty kiến trúc? Đánh đàn được rất tốt đấy, kiếm tiền chẳng cần mấy sức."
Sanh Tiêu bất giác nắm lấy tay phải, nữ đồng nghiệp chỉ chỉ bên cạnh phòng trợ lý hành chính," Cậu nhìn thấy không, công ty mới đưa tới, ngành kiến trúc tốt nghiệp khoa chính quy, gia đình cũng không thích cho chạy đi chạy lại ở công trường, ba mươi năm trôi đi, có mà lột da cũng chẳng thể ngóc lên được."
Vương tỷ vừa vặn đi ra, cô không thích những kẻ ngồi lê đôi mách," Sanh Tiêu, ba mươi năm sau, em có thể lái xe đi làm, không giống một số kẻ lại chỉ có thể chen chúc trên xe bus, cái ngành kiến trúc sản xuất này, càng đi về phía sau lắng đọng kinh nghiệm càng nhiều, sau đó sẽ càng ngày càng thu được thành quả."
Mạch Sanh Tiêu mặt lộ vẻ cảm kích," Vương tỷ, em biết rồi."
Quản lí rất nổi giận, hai tay trống nạnh không ngừng đi đi lại lại trong văn phòng.
Mạch Sanh Tiêu cầm tài liệu dự toán trong tay," Quản lí, thực xin lỗi."
" Thực xin lỗi có thể kiếm ra tiền không?" Quản lí lửa giận ngùn ngụt, đập mạnh xuống bàn làm việc," Cô nói tôi còn có thể yên tâm đem hạng mục lớn này vào trong tay cô không? Kể cũng đúng thôi, cô học cũng không phải chuyên ngành này......"
Vương tỷ mới đến văn phòng chợt nghe bên trong truyền đến tiếng hét phẫn nộ, cô đẩy cửa bước vào," Quản lí, xảy ra chuyện gì?"
" Vương tỷ, chị đến đúng lúc lắm, nếu không phải người mà chị mang đến, tôi sớm bảo cô ta cuốn gói rời khỏi đây rồi."
Sanh Tiêu cố gắng nuốt xuống sự tủi thân, gặp loại chuyện này cũng không được hành động theo cảm tình, cô làm sai bị quở trách là đáng lắm.
" Quản lí, em cũng thấy là Sanh Tiêu học thiết kế sáng tạo mới mấy tháng, muốn nói gì thì nói, so với những người thành thạo em ấy có thể tự mình hoàn thành lại càng không dễ dàng gì. Chuyện nhà xưởng này là chị bảo em ấy luyện tập thêm, em xem đấy những cô gái ở bên ngoài kia, suốt ngày không phải nói chuyện phiếm thì là lên mạng, có ai chịu cố gắng làm việc không? Đừng nói đến việc mới bắt đầu đã phải làm việc cực khổ này rồi, chị nói cho em, em cứ vui mừng sớm đi, chờ Sanh Tiêu học thành tài, chính là trợ thủ đắc lực của em, được rồi được rồi, suốt ngày bày ra bộ mặt tú-lơ-khơ này cho ai xem, ở nhà lại cãi nhau với vợ à?" Vương tỷ vỗ vỗ bả vai Mạch Sanh Tiêu, ý bảo cô đừng để trong lòng.
" Bạn học à, chị chuyên môn ở trước mặt người khác bôi xấu em."
" Ai bảo cậu suốt ngày treo khuôn mặt đấy, nhìn đi, đem tiểu cô nương nhà người ta sợ tới mức này rồi."
Quản lí nói vài ba câu với Vương tỷ, cơn giận cũng đánh tan hơn phân nửa," Được rồi, đi ra ngoài đi ,đi ra ngoài đi, tự mình tìm xem nguyên nhân ở đâu."
" Cám ơn quản lí." Mạch Sanh Tiêu đi bên cạnh Vương tỷ đang hạ đầu lông mày, nhìn sắc mặt tối đen đi của mọi người khi chuyện này xảy ra, nhưng chính mình chỉ biết hối hận. Sanh Tiêu khẽ thở dài, đi ra khỏi phòng quản lí.
Trở lại trước bàn làm việc, cô nhìn chằm chằm vào phần dự toán.
" Này, Sanh Tiêu, quản lí ở bên trong phát hỏa cái gì thế?" Đồng nghiệp ngồi Bên cạnh cũng rụt rè đi tới hỏi.
" Sanh Tiêu, cậu cũng thật là, cứ cố sống cố chết để làm, làm gì cần phải liều mạng như vậy?"
Mạch Sanh Tiêu mở bản vẽ bên cạnh ra," Tớ muốn học nhiều mọi thứ."
" Cậu là tốt nghiệp trường Hoa Nhân a? Làm sao lại làm ở công ty kiến trúc? Đánh đàn được rất tốt đấy, kiếm tiền chẳng cần mấy sức."
Sanh Tiêu bất giác nắm lấy tay phải, nữ đồng nghiệp chỉ chỉ bên cạnh phòng trợ lý hành chính," Cậu nhìn thấy không, công ty mới đưa tới, ngành kiến trúc tốt nghiệp khoa chính quy, gia đình cũng không thích cho chạy đi chạy lại ở công trường, ba mươi năm trôi đi, có mà lột da cũng chẳng thể ngóc lên được."
Vương tỷ vừa vặn đi ra, cô không thích những kẻ ngồi lê đôi mách," Sanh Tiêu, ba mươi năm sau, em có thể lái xe đi làm, không giống một số kẻ lại chỉ có thể chen chúc trên xe bus, cái ngành kiến trúc sản xuất này, càng đi về phía sau lắng đọng kinh nghiệm càng nhiều, sau đó sẽ càng ngày càng thu được thành quả."
Mạch Sanh Tiêu mặt lộ vẻ cảm kích," Vương tỷ, em biết rồi."
" Anh là mua cho em." Đào thần bảo Sanh Tiêu ngồi xuống," Anh không muốn để giấc mộng của em bị nghiền nát thành hư vô, mỗi ngày ăn xong cơm tối, chúng ta ngồi ở đây mặt hướng ra phòng khách đánh đàn dương cầm, thật tốt a."
" Đào thần, anh lấy tiền ở đâu?"
" Anh......."
Mạch Sanh Tiêu cung không muốn tra xét ," Kỳ thật không cần, anh có rất nhiều thứ cần phải tiêu......"
" Anh muốn trông thấy em vui vẻ, Sanh Tiêu, chúng ta đánh một khúc nhé."
Mạch Sanh Tiêu ăn xong cơm tối xuống lầu, Đào thần cố ý tiễn cô trở về, hai người vừa xuống đến sân, đã nhìn thấy một cỗ xe mini-coopen-đứng ở đó, Thư Điềm đóng mạnh cửa xe, ba bước chạy tới ôm lấy Sanh Tiêu," Có thể nhìn thấy cậu rồi."
" Thư Điềm? Không phải đã nói ngày mai gặp sao?" Mạch Sanh Tiêu trở tay không kịp.
" Tớ còn có thể đợi được không?" Thư Điềm buông tay ra, trong miệng không ngừng cằn nhằn," Ý của cậu là cậu sống rất tốt, tớ tìm cậu......" Lời nói đang nói lại cảm thấy Sanh Tiêu bên cạnh Đào Thần thì không khỏi nghẹn ứ ở cổ ," Đào, Thầy Đào?"