Trong bãi đỗ xe bên ngoài trường, Khuất Vân gặp Cổ Thừa Viễn và Lý Du Nhiên.
Từ đầu tới cuối, cô ấy không thèm liếc nhìn anh lấy một cái.
Thật ra, kết thúc như vậy cũng tốt, giờ còn chưa lún quá sâu, nhân cơ hội này rút ra, sạch sẽ, lưu loát.
Khuất Vân nghĩ như vậy, nhưng bước chân lại không nghe theo sự sai bảo, anh đi tới rừng cây nhỏ bên ngoài ký túc xá của Du Nhiên, đứng ở đó.
Anh không biết mình đang đợi cái gì, anh chỉ muốn đứng đó, chỉ muốn nhìn cô bé kia một lần.
Một tiếng sau, Du Nhiên cầm cặp lồng đi ra, đứng tại chỗ, cô ấy nhìn anh, trên mặt có chút nghi hoặc.
Khuất Vân nhớ tới cô ấy của năm ngày trước.
Một Lý Du Nhiên mà trên gương mặt có phiến lá di động, cười rạng rỡ động lòng người, trong mắt chỉ có một mình anh.
Anh nhớ người con gái đó.
Anh đi tới trước mặt cô ấy, sự im lặng đã tới giới hạn, cuối cùng anh khẽ hắng giọng, tìm được chủ đề để nói: “Sách của em ở nhà tôi, định bao giờ tới lấy?”
Phản ứng của Du Nhiên khiến anh lại trào dâng hy vọng.
Cô ấy còn chưa biết gì.
“Có phải trong mấy ngày nay anh quen cô nàng nào khác, nên muốn chia tay với em không? Em nói cho anh biết, anh đừng nằm mơ, nếu anh dám có ý định này em sẽ… sẽ đốt nhà anh!”
Cô ấy trợn trừng hai mắt, mũi thở phập phồng, ánh mắt kích động và nghiêm túc.
Hoàn toàn là tư thế chiếm giữ.
Chiếm giữ anh.
Thế nhưng, Khuất Vân cam tâm tình nguyện
Sau khi mối nguy hiểm được xóa bỏ, Khuất Vân mua điện thoại cho cô ấy, cũng yêu cầu cô ấy luôn luôn mở máy – anh căm hận cảm giác không biết tung tích của cô ấy.
Du Nhiên không thay đổi, vẫn giống như trước đây, vẫn thích kề cận anh, thích ghé vào ngực anh.
Mà Khuất Vân cũng không thay đổi, anh vẫn đối xử lạnh nhạt với cô ấy, bởi vì tính cách anh là như vậy, càng bởi vì anh thích nhìn vẻ mặt vừa hận vừa yêu sau khi bị lừa gạt của cô ấy.
Giống như không nhịn được muốn nhào đến cắn cần cổ anh, nhưng khi đến gần rồi lại không nỡ.
Không lâu sau, Du Nhiên bắt đầu hỏi về quá khứ của anh, về những chuyện anh không còn muốn nhớ đến nữa.
Về Cổ Thừa Viễn, về Đường Ung Tử, về con mèo đó.
Khuất Vân luôn áp dụng thái độ né tránh, ngay cả tâm trạng cũng trở nên không thoải mái.
May mà lúc đó, tâm trí của Du Nhiên đều đặt lên cuộc thi tiếng Anh cấp sáu, cô ấy rất khắc khổ, thậm chí đến trình độ treo cổ, dùi xương.
Tất cả chỉ vì nếu qua được kỳ thi, cô ấy sẽ có một yêu cầu với anh.
Nhìn viền mắt thâm đen của cô ấy trong khoảng thời gian đó, Khuất Vân có chút đề phòng – dựa theo trình độ nghiêm túc của cô ấy, yêu cầu này đoán chừng không phải dễ ứng phó.
“Em muốn chính miệng anh nói… Anh yêu em, còn nữa, anh vĩnh viễn sẽ không rời khỏi em.”
Du Nhiên vùi mặt vào bờ vai anh, nói ra những lời này.
Một yêu cầu thật đơn giản, chỉ cần anh mở miệng.
Nhưng Khuất Vân nói không nên lời.
Bởi vì giữa bọn họ còn có rất nhiều chuyện chưa giải quyết.
Khuất Vân chưa bao giờ đơn giản hứa một chuyện gì đó, bởi vì đối với anh, lời hứa là chuyện của cả một đời, là chuyện mà anh phải dùng cả tính mạng để hoàn thành.
Anh của hiện tại không có tư cách để nói ra những lời này.
Anh không chịu nói, vì vậy chọc giận Du Nhiên, cô ấy đạp cửa bỏ đi.
Có thể tưởng tượng ra, giống như vô số lần trước đây, cơn giận của Du Nhiên rất nhanh đã tiêu tan.
Cô ấy chưa bao giờ thật sự nổi giận với anh, cũng không làm khó anh.
Trên con đường ven sông, cô ấy không để ý ánh mắt của mọi người, dũng cảm quay về phía mặt sông hô to lời trong trái tim mình.
“Khuất Vân, em yêu anh, em vĩnh viễn sẽ không rời khỏi anh!!!”
Chóp mũi của cô ấy bị lạnh đến mức đỏ bừng, nhìn có vẻ yếu ớt, nhưng giọng nói của cô ấy lại kiên định lạ thường.
Đối với cô ấy, thì ra anh quan trọng như vậy.
Mà đối với anh, cô ấy cũng như vậy.
Ngày đen tối nhất trong cuộc đời Khuất Vân chính là ngày sinh nhật anh.
Ngày hôm đó, anh rơi vào sự phản bội, cũng tự tay giết chết con vật mà mình yêu thương nhất.
Từ đó về sau, ngày đó hàng năm chính là ngày anh không muốn nhớ lại nhất.
Anh không muốn nhắc tới.
Nhưng Du Nhiên, người luôn luôn thuận theo anh lại cứng rắn truy hỏi tới cùng.
Anh phải nói thế nào đây, nói sinh nhật anh chính là ngày anh ruột cô ấy đã tổn thương anh?
Tâm trạng Khuất Vân thật sự không ổn, ngữ khí cũng nặng nề, Du Nhiên giận dỗi bỏ đi.
Lần này, Du Nhiên hẳn là tức giận thật rồi, bởi vì liên tiếp vài ngày, cô ấy không tìm đến anh.
Trong ngày hôm đó, Khuất Vân uống rượu.
Rất nhiều, rất nhiều rượu.
Anh say, nhưng lại không quên được như anh mong muốn, ngược lại, tất cả những chuyện đó quay trở về trong suy nghĩ của anh.
Mỗi một màn kịch đều khiến cảm xúc của anh thắt chặt đến tận cùng.
Anh cần phóng thích.
Trong lúc nửa say nửa tỉnh, có người đang gõ cửa, âm thanh kia vừa to vừa vội, giống như nắm tay đập mạnh lên đầu anh.
Khuất Vân đứng lên, giật cửa ra.
Đứng ngoài cửa là Du Nhiên.
Dường như cô ấy đang rất tức giận, từ trong miệng cô ấy phát ra rất nhiều chữ.
Khuất Vân không đáp lời, chỉ ngăn cái miệng cô ấy lại.
Cô ấy là thuốc giải, anh cần cô ấy.
Trên sô pha, ngọn lửa bị đốt lên giữa bọn họ.
Ngọn lửa đó lớn đến kinh người, cực nóng, cực phức tạp.
Bọn họ không kìm lòng được.
Thân thể của bọn họ không nghe theo sự sai bảo của bản thân.
Trong giây phút cuối cùng, cô ấy hỏi: “Vì sao lại muốn em?”
Đúng vậy, vì sao lại muốn cô ấy.
Vì sao lại đồng ý quen cô ấy khi giữa hai người còn chưa có gì.
Rượu không ngăn cản được hồi ức của anh.
Bởi vì cô ấy là Lý Du Nhiên.
Bởi vì cô ấy là em gái của Cổ Thừa Viễn.
Bởi vì anh muốn trả thù.
Đúng vậy, anh muốn trả thù.
Vậy là trả được thù rồi, ít nhất, cô ấy đã giải được độc của anh rồi.
Cô ấy đã khiến anh vô cùng vui vẻ.
Chỉ như thế, anh muốn cô ấy.
Sau khi tỉnh táo lại, Khuất Vân không vì thân thể được thỏa mãn mà thả lòng, tâm trạng của anh đã rơi thật mạnh xuống đáy cốc.
Tuy bắt đầu của bọn họ là một âm mưu tối tăm, nhưng phát triển đến tận đây đã là trọn vẹn.
Khuất Vân quyết định, từ nay về sau, anh sẽ quên hết tất cả chuyện trước đây.
Lý Du Nhiên chỉ là Lý Du Nhiên.
Là bạn gái anh.
Là cô gái mà anh yêu.
Không hơn.
Sau khi vứt bỏ gánh nặng, ở bên Du Nhiên, anh càng thêm vui sướng, cô ấy luôn luôn có thể làm anh cười.
Hơn nữa, mùi vị của cô bé này không tệ, anh ăn thành nghiện, không chịu buông tay.
Vì vậy, dùng tất cả thủ đoạn lớn nhỏ, Khuất Vân giữ cô ấy lại bên mình hết kỳ nghỉ đông.
Nhưng hạnh phúc luôn ngắn ngủi, không lâu sau, Cổ Thừa Viễn tìm đến.
Có lẽ sẽ có một ngày anh giải thích tất cả với Du Nhiên, nhưng không phải lúc này.
Khuất Vân đưa Du Nhiên lên núi trượt tuyết, vốn tưởng rằng sẽ không có ai quấy rầy kỳ nghỉ của hai người bọn họ, ai ngờ Đường Ung Tử và Vưu Lâm lại xuất hiện.
Dưới sự phối hợp của bọn họ, Du Nhiên đã biết tất cả.
Môi cô ấy trắng bệch, khóc tới mức tan vỡ, khiến Khuất Vân không biết phải làm gì.
Không biết phải làm gì, đây là cảm giác mà cả đời anh chưa từng trải nghiệm.
Anh muốn giải thích, nhưng không có câu chữ.
Bởi vì em là Lý Du Nhiên.
Bởi vì em là em gái của Cổ Thừa Viễn.
Bởi vì anh muốn trả thù.
Một đêm kia, anh thật sự đã nghĩ như vậy, anh không cách nào phủ nhận.
Anh muốn ôm cô ấy, anh không muốn buông tay, nhưng làm như vậy sẽ chỉ khiến Du Nhiên không khống chế được cảm xúc.
Vưu Lâm nói, cứ tiếp tục như thế, cô ấy sẽ khóc đến chết mất.
Khuất Vân ép chính mình tỉnh táo, anh đồng ý để Vưu Lâm đưa Du Nhiên về nhà.
Một giây sau khi Du nhiên đi, Khuất Vân lập tức muốn đuổi theo, ép buộc cô ấy, đưa cô ấy đến đảo hoang vắng vẻ, cắt đứt với người đời, cuộc sống chỉ còn hai người.
Anh kiềm chế, cắn răng kiềm chế, cuối cùng cũng bộc phát vào ngày mùng năm đó.
Nếu không nhìn thấy cô ấy, anh sẽ phát điên mất, vì vậy, anh chạy tới dưới nhà Du Nhiên.
Tâm trạng của cô ấy đã bình tĩnh hơn nhiều, nhưng vẫn không xuống gặp anh.
Không sao, anh tiếp tục chờ.
Rốt cuộc, ngày hôm sau, cô ấy xuống.
Nhưng cô ấy xuống để báo cho anh biết tin tức anh phải rời khỏi cô ấy.
Dứt khoát như vậy.
Anh không đồng ý, cũng không thể đồng ý, nhưng cuối cùng, Khuất Vân phát hiện, ánh mắt cô ấy nhìn anh mang theo sự chán ghét.
Quấn quýt quấy rầy không phải biện pháp tốt, Khuất Vân quyết định tỉnh táo lại lần nữa.
Là do anh phạm lỗi rất lớn, anh cần thời gian để chuộc lỗi.
Tôi để em đi.
Anh đã nói như vậy với Du Nhiên.
Thế nhưng anh nhớ rất rõ lời thề mà anh đã ép Du Nhiên phải nói với mình.
Em thề, vĩnh viễn sẽ không rời khỏi anh, cho dù rời đi một thời gian, nhưng sẽ trở về.
Đúng vậy, hiện giờ, cô ấy chỉ rời đi một lúc thôi.
Đây là sự trừng phạt cho lỗi lầm của anh.
Anh bằng lòng chịu phạt, nhưng tuyệt đối không buông tay.
Tuyệt đối không.
Những ngày tiếp theo của kỳ nghỉ đông, anh lên kế hoạch kỹ càng, làm thế nào để có được Du Nhiên một lần nữa.
Bước thứ nhất, nghe theo mệnh lệnh của Du Nhiên, coi cô ấy là một sinh viên bình thường, giống như đã quên tất cả những chuyện đã từng xảy ra giữa bọn họ.
Hơn nữa, anh còn lợi dụng sự hiểu lầm với Đường Ung Tử giúp anh một tay.
Anh nấp ở trong góc, nhìn thấy rõ vẻ mặt của Du Nhiên.
Anh trốn ở bên cạnh quán rượu, nhìn cô ấy say rượu, rồi đưa cô ấy về ký túc xá.
Trong lòng cô ấy vẫn còn có anh.
Chỉ là, lỗi lầm của anh quá lớn, nhất thời cô ấy không tha thứ ngay được.
Bước thứ hai, chính là bắt đầu một lần nữa, giống như khi bọn họ mới quen biết, dùng hết sức để khiêu khích cô.
Khiến tất cả bắt đầu một lần nữa.
Kế hoạch của Khuất Vân, những tính toán của anh, cho tới giờ đều là hoàn mỹ, nhưng lúc này, nó vẫn thất bại.
Trong bệnh viện, Du Nhiên kiên quyết bỏ đi.
Không lâu sau, cô ấy qua lại với Long Tường kia.
Khuất Vân cũng không quá lo lắng, bởi vì Long Tường và cô ấy cũng không thích hợp.
Du Nhiên chỉ đang chơi một trò chơi mà thôi, Khuất Vân cho rằng như vậy.
Nhưng, anh không ngờ rằng, sau khi sự kiện kia phát sinh, bọn họ thực sự hẹn hò.
Cô ấy nói, cô ấy quyết định đi tiếp.
Rời khỏi ngọn núi này của anh, tiếp tục tìm nơi khác để nghỉ chân.
Trong một giây đó, Khuất Vân cảm thấy sợ, trong đầu anh luôn nghĩ đến lời nói của cô ấy, vậy nên anh mới đứng ngẩn người trước mặt toàn bộ sinh viên của khoa mười phút.
Sau đó, anh làm một việc mà anh từng cho rằng cả đời anh cũng không làm.
Anh quấn lấy cô ấy.
Nhưng trong miệng cô ấy vẫn là những lời nói lựa chọn Long Tường.
Đến nước này, Khuất Vân nghĩ, anh đã không còn giống chính anh nữa.
Thế nhưng anh không cách nào khống chế.
Thậm chí anh còn dùng tới biện pháp ti tiện nhất để ngăn cản Du Nhiên tới sân bay.