Vẻ mặt chán nản vì ý đồ bị vạch trần của cô ấy khiến tâm trạng anh rất tốt.
Cô nàng này không nhịn được đói, vì vậy, Khuất Vân chủ động dẫn cô ấy đi ăn.
Ai ngờ, cô nàng lại chọn ngay quán ăn trước đây đã đến cùng bạn trai cũ.
Khi biết được chuyện đó, Khuất Vân cảm thấy quả táo trong bát cháo bát bảo sáng nay mới ăn nghẹn trong cổ họng, nuốt không trôi.
Càng nghĩ càng không thoải mái, vì vậy, anh bỏ một thìa muối vào trong cốc kem Lý Du Nhiên yêu thích nhất, coi như nghiêm phạt.
Mà lần này, anh phải thừa nhận, anh thật sự đang ghen.
Nói thật lòng, anh luôn yên tâm về Lý Du Nhiên, vì trong mắt, trong trái tim cô gái này chỉ có anh.
Nói trần trụi hơn thì là, công việc hàng ngày của toàn bộ tế bào não của cô nàng này là nghĩ xem làm thế nào lôi anh lên giường.
Thế nhưng, anh vẫn cứ thích ăn dấm chua của cô ấy, vì vậy, khi thấy cô nàng này đùa giỡn cậu sinh viên mới ngây thơ nóng tính Long Tường giữa ban ngày ban mặt, Khuất Vân lập tức đi ra khỏi bóng râm, lần thứ hai nghiêm phạt cô nàng.
Bởi vì, anh đã coi cô ấy là của mình.
Trong khi anh còn chưa kịp ý thức được chuyện đó.
Thậm chí dần dần anh đã quên cô gái này chính là em gái Cổ Thừa Viễn.
Đúng lúc này, Đường Ung Tử trở về, hẹn anh gặp mặt ở quán cà phê.
Cô ta nói, cô ta hối hận rồi.
Cô ta nói, cô ta và anh mới là một đôi hợp nhất.
Cô ta nói, cô ta phản bội anh chỉ vì không cảm nhận được sự quan tâm của anh, chỉ vì trả thù anh.
Cô ta nói, hy vọng anh có thể cho cô ta một cơ hội nữa.
Nhưng, Khuất Vân chỉ trả lời một câu, xin lỗi, tôi đã có chủ rồi.
Anh chỉ muốn ở bên cạnh Lý Du Nhiên.
Không ngờ, chuyện này bị cậu bạn tốt chuyên lên núi chăn dê kia của Lý Du Nhiên nhìn thấy, mật báo với cô ấy.
Nhìn dáng vẻ hoảng hốt của Lý Du Nhiên, Khuất Vân cảm thấy rất khoái trá.
Đối phó với cô ấy, chỉ cần vài câu nói, Khuất Vân đã thành công chuyển hướng câu chuyện.
Chỉ là, sau khi bị Đường Ung Tử quấy lên, nỗi tổn thương từ sự phản bội đầy sỉ nhục trong cuộc sống của anh, người mà anh căm hận kia lại bắt đầu hiện lên trong đầu anh.
Có đôi khi, nhìn Lý Du Nhiên, Khuất Vân sẽ bất giác nhớ tới Cổ Thừa Viễn, nhớ tới vết thương đó.
Hơn nữa, anh tận mắt nhìn thấy Cổ Thừa Viễn tới thăm cô ấy, gã đàn ông dường như vô tâm kia có vẻ rất quan tâm đến cô em gái này.
Nghĩ đến mối quan hệ huyết thống giữa bọn họ, trong lòng Khuất Vân lại vô cùng buồn phiền, hỗn loạn, còn Lý Du Nhiên lại không sợ chết mà nhào vào người anh ngay lúc này.
Lúc đó, anh đã phản công, nhấm nháp hương vị của cô ấy.
Anh cần vị ngọt và sự ấm áp của cô ấy để chặn lại những phiền não vô danh này.
Nhưng tới thời khắc cuối cùng, anh ngừng lại.
Anh không muốn tổn thương cô ấy, hiện giờ, mối quan hệ của bọn họ đang vô cùng hỗn loạn, trước khi làm rõ, anh không thể làm chuyện gì không nên đối với cô ấy.
Bởi vậy, Khuất Vân quả quyết đứng dậy, rời khỏi phòng ngủ của Lý Du Nhiên.
Mềm mại, mang theo chút vị ngọt.
Đó là cơ thể của Lý Du Nhiên
Lúc đó, tâm tình của anh thoáng một cái đã trở nên tốt đẹp hơn nhờ chút hành động nho nhỏ của Lý Du Nhiên.
Dường như cô ấy nghe một quân sư quạt mo nào đó, bắt đầu tạo ra chuyện xấu giữa chính mình và Long Tường.
Mặc dù Lý Du Nhiên cố gắng giảm thiểu số lần gặp mặt anh, cố gắng ra vẻ lạnh nhạt, cố gắng ra vẻ đã thay lòng đổi dạ, nhưng anh vẫn nhìn ra được mánh khóe của cô ấy.
Bởi vì, ánh mắt cô ấy nhìn anh vẫn hung ác muốn ăn tươi nuốt sống anh như trước.
Không giả được.
Khuất Vân nhàn nhã đứng một bên, xem vở kịch do cô ấy đạo diễn.
Nói đến đây, tuy Lý Du Nhiên không đấu lại được anh, nhưng đối phó với Long Tường lại tuyệt đối có nhiều thủ đoạn độc ác, Khuất Vân nhìn mà thấy thích thú.
Vì vậy, anh cũng phối hợp một chút, khiến Lý Du Nhiên cho rằng anh đã thật sự ăn giấm chua, mà còn là giấm chua Sơn Tây lâu năm.
Sau đó, Khuất Vân gọi điện bảo Lý Du Nhiên tới nói chuyện, nhìn vẻ đắc ý đang cố gắng kìm nén trên mặt cô ấy, anh cũng cố nín cười, nói: “Chúng ta chia tay đi.”
Lập tức, Lý Du Nhiên như con khỉ bị lửa đốt đến mông, hoảng đến mức không còn biết mưu kế gì nữa, kể ra tất cả đầu đuôi.
Thậm chí, đôi mắt của cô ấy còn phiếm đỏ.
Khuất Vân yêu thích sự lo lắng của Lý Du Nhiên, bởi vì biểu hiện của cô khiến anh thật sự cảm nhận được, trong trái tim cô, anh rất quan trọng.
Sau khi biết sự thật, Lý Du Nhiên nhào lên người anh.
Nhưng Khuất Vân không hề có phản cảm đối với sự đụng chạm của cô ấy, dù chỉ một chút, thậm chí, anh rất thích động tác khi cô ấy dựa sát vào người anh.
Lần đó, lần đầu tiên Lý Du Nhiên thu hồi vẻ vui tươi của mình, cô đơn nói ra những lời từ đáy lòng.
Cô ấy thích anh, quan tâm đến anh, cần sự đảm bảo của anh.
Thế nhưng, Khuất Vân không cho được.
Nếu Lý Du Nhiên chỉ là Lý Du Nhiên thì tốt biết bao.
Đó là lần đầu tiên Khuất Vân oán hận, oán hận ông Trời đã khiến cô ấy và Cổ Thừa Viễn có mối quan hệ huyết thống.
Ngoài ra, đáy lòng anh còn có chút lo lắng.
“Có lẽ, tôi không phải là Khuất Vân mà em vẫn nghĩ, khi đó, em có còn thích tôi không?” Anh hỏi.
Khi Lý Du Nhiên biết rằng anh đồng ý bắt đầu mối quan hệ này vì vì ôm vết thương trong quá khứ mà trả thù Cổ Thừa Viễn, cô ấy có vẫn thích anh như trước không đổi hay không?
“Nếu như vậy… Em sẽ cùng anh hư hỏng, như vậy, chúng ta lại xứng đôi.”
Anh từng tưởng tượng rất nhiều câu trả lời của cô ấy, nhưng chưa bao giờ ngờ tới một câu này.
Điều mà cô ấy một lòng một dạ muốn làm chỉ là ở bên anh.
Cô ấy đứng trước mặt anh, xuất phát từ mong muốn thật sâu trong lòng, hoàn toàn không có một sự phòng vệ nào.
Cô gái này, thật sự rất ngốc.
Ngốc đến mức… khiến Khuất Vân không nhịn được mà ôm cô ấy vào lòng, hôn thật sâu.
Sau đó, Khuất Vân dần phát hiện, anh bắt đầu thỏa hiệp với Lý Du Nhiên.
Ví dụ như, khi cô ấy gắp rau dưa cô ấy không thích ăn vào trong bát của anh, anh không trả về mà ăn rất tự nhiên.
Ví dụ như, khi cô ấy gác chân mình lên người anh, anh không đẩy ra mà để mặc cô ấy tùy ý quẫy đạp.
Lại ví dụ như, khi cô ấy muốn anh cùng ngồi xe lửa đưa cô ấy về nhà rồi tự mình quay lại, anh cũng đồng ý.
Khi nhìn thấy anh trên xe lửa, Lý Du Nhiên rất thỏa mãn, gối đầu lên vai anh giống như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn.
Một giây đó, anh quay đầu, nhìn thấy trên cửa kính tàu hỏa phản chiếu nụ cười rất rõ ràng trên khóe môi anh.
Nhưng tiếp đó, câu nói của Lý Du Nhiên khiến trái tim anh chìm xuống.
“Nếu anh làm chuyện gì có lỗi với em, em sẽ không làm gì cả, không thích anh nữa, không quan tâm đến anh nữa, không nhớ anh nữa, không nhìn anh nữa.”
Anh không dám tưởng tượng đến ngày đó.
Mặc dù trọng tâm câu chuyện bị anh chuyển hướng rất nhanh, nhưng trái tim Khuất Vân vẫn nặng nề như trước.
May mà Lý Du Nhiên lập tức xóa bỏ phiền muộn của anh.
Cô ấy muốn anh về nhà gặp bố mẹ, đây căn bản chỉ là một câu nói đùa, đương nhiên Khuất Vân biết, cho dù có cho cô ấy một trăm lá gan cô cũng không dám nói với bố mẹ chuyện cô ấy qua lại với thầy giáo của mình.
Nhưng Khuất Vân đồng ý.
Quả nhiên, Lý Du Nhiên đâm lao đành phải theo lao, vừa sốt ruột giật tóc vừa ra vẻ bình tĩnh thương lượng với anh.
Nhìn cái trán nhẵn mịn ngày càng toát nhiều mồ hôi của cô ấy, Khuất Vân không nhịn được muốn cười ra tiếng.
Cuối cùng, vẫn là Lý Du Nhiên chịu thua.
Nhìn dáng vẻ đáng thương của cô ấy, Khuất Vân quyết định để cho cô ấy một con đường sống.
Khi sắp bỏ chạy, cô ấy bỗng chạy tới rừng cây bên cạnh, khom lưng, ngoắc tay với anh, đôi mắt cười thành hình trăng khuyết, màu xanh lục tươi mát tràn ngập trên gương mặt.
Cô ấy đang đòi một nụ hôn.
Không hề có mưu đồ, giống như thủy tinh lấp lánh.
Trong giây phút đó, Khuất Vân tin chắc rằng, anh còn muốn hôn cô ấy nhiều hơn cô ấy muốn.
Vì vậy, anh đã làm như vậy.
Hôn xong, anh vui vẻ nhìn theo cô bạn gái nhỏ chạy lên lầu.
Nhưng dường như hôm nay ông Trời đặc biệt thích khiến cho tâm trạng anh lên xuống, vừa mới xoay người, Khuất Vân lập tức nhìn thấy vệt đen trong cuộc đời anh.
Cổ Thừa Viễn.
“Sống tốt chứ?” Cổ Thừa Viễn cười hỏi ra những lời này, ngữ điệu rất tự nhiên, hoàn toàn không giống như đang nói với một người từng chịu tổn thương.
“Mày muốn đáp án gì?” Khuất Vân hỏi ngược lại.
Cổ Thừa Viễn cười không nói, nhưng nụ cười kia chói mắt như băng lạnh.
Trong thời khắc đó, nỗi hận của Khuất Vân đối với hắn càng nhiều thêm.
Anh không cách nào hiểu được lối suy nghĩ của Cổ Thừa Viễn.
Chỉ bởi vì mẹ anh tới ký túc xá vài lần, giúp anh dọn dẹp đồ đạc, chỉ như vậy mà Cổ Thừa Viễn đã trăm phương nghìn kế bố trí một cái bẫy, để anh nhảy vào.
Càng không cách nào nhớ lại rằng, trong khoảng thời gian hai người là bạn, khi anh thật lòng đối xử tốt với hắn, Cổ Thừa Viễn đã đứng trong chỗ tối cười nhạt với anh.
Tình bạn mà anh từng quý trọng thì ra chỉ là một sự sỉ nhục.
“Sao cậu lại tới đây?” Câu hỏi của Cổ Thừa Viễn khiến Khuất Vân hoàn toàn tỉnh lại.
Ý nghĩ đầu tiên của anh là không thể để Du Nhiên biết chuyện này.
“Cố ý báo thù, mày có tin không?” Khuất Vân nửa thật nửa giả nói.
Cổ Thừa Viễn cười cười: “Hoan nghênh bất cứ lúc nào, nhưng không phải hôm nay, bạn cũ, sau này còn gặp lại.”
Nói xong, hắn đi theo con đường Du Nhiên đã đi, lên lầu.
Khuất Vân đứng tại chỗ thật lâu, không dời bước, anh đang lo lắng sẽ có một chút biến động.
Chưa đến vài giây sau, Lý Du Nhiên lập tức gọi điện tới, cô ấy nhắc tới tên của Cổ Thừa Viễn.
Khoảnh khắc đó, trong lòng Khuất Vân vô cùng căng thẳng, lòng bàn tay lập tức đầy mồ hôi.
Nhưng câu nói tiếp theo của Du Nhiên khiến anh thở phào nhẹ nhõm – cô ấy còn chưa biết chuyện giữa anh và Cổ Thừa Viễn.
Lý Du Nhiên dặn anh giữ bí mật, đây cũng chính là chuyện Khuất Vân muốn làm.
Nhưng vừa nghĩ đến chuyện Lý Du Nhiên và Cổ Thừa Viễn ở cạnh nhau, Khuất Vân cảm thấy trên lưng giống như buộc một quả bom hẹn giờ, bất cứ lúc nào cũng có thể nổ ra một số sự thật.
Khuất Vân không kiềm chế được, không bao lâu lại cầm di động lên, muốn thăm dò tình hình phía cô ấy.
Thế nhưng, chưa được hai tiếng chuông, bên kia đã truyền tới một giọng nữ lạnh lùng: “Số điện thoại bạn gọi hiện không liên lạc được.”
Khi Du Nhiên đi đã từng hứa, ngay cả ngủ cô ấy cũng sẽ để di động bên gối, mở máy để bọn họ tiện nấu cháo điện thoại.
Khả năng duy nhất đó là… cô ấy đã biết sự thật.
Cô ấy đã biết anh đồng ý hẹn hò với cô ấy vì giữa anh và anh trai của cô ấy có một ít chuyện không hay.
Vì vậy, cô ấy đau lòng rồi, cô ấy tức giận rồi.
“Nếu anh làm chuyện gì có lỗi với em, em sẽ không làm gì cả, không thích anh nữa, không quan tâm đến anh nữa, không nhớ anh nữa, không nhìn anh nữa.”
Lời nói của Du Nhiên vang lên bên tai anh.
Hiện giờ, cô ấy đang thực hiện lời nói đó sao?
Tròn năm ngày, điện thoại của Du Nhiên luôn trong trạng thái tắt máy.