Mùa đông hàng năm, Du Nhiên luôn bị cảm theo thường lệ, tới tháng Mười Hai là khăn giấy lại vẫy gọi.
Du Nhiên vốn định bảo Khuất Vân đi mua thuốc cảm cho cô, nhưng nói gì Khuất Vân cũng không chịu mua.
Cuối cùng, Du Nhiên chảy nước mũi nổi giận: “Khuất Vân, anh muốn trơ mắt nhìn em chết ư?”
Khuất Vân vươn tay, vuốt mái tóc cô, nhẹ giọng nói: “Nhà chúng ta… đã không còn tiền mua thuốc nữa rồi.”
Du Nhiên: “…”
Nhưng Khuất Vân còn chưa đến mức phát điên, tuy không cho cô uống thuốc nhưng anh chăm sóc cô rất cẩn thận: đun canh gà cho cô, trùm chăn ấm cho cô, bóc quýt cho cô.
Dưới sự hỗ trợ của đồ ăn, Du Nhiên không thuốc mà khỏi bệnh.
Cuối cùng, tháng Một tới, cuộc thi nghiên cứu sinh cũng tới theo.
Du Nhiên không quá lo lắng, dù sao cô đã liều mạng ôn tập, nắm phần thắng rất lớn.
Tới ngày thi, Du Nhiên đeo bùa hộ mệnh lên cổ, trên tay đeo vòng may mắn, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang đúng giờ đi tới địa điểm thi.
Đề thi phát xuống, Du Nhiên liếc nhìn qua một lượt, yên tâm hơn nhiều, độ khó đối với cô không lớn.
Tập trung thở sâu, mới cầm bút làm được hai bài, bỗng mùi nước hoa của nữ sinh bên cạnh bay tới, vốn là một hương thơm rất nhã nhặn, nhưng không hiểu vì sao, một dòng nước ấm trào lên trong cổ họng Du Nhiên, cô còn chưa kịp có bất cứ phản ứng gì đã “ọe” một tiếng phun ra.
Đây là giờ phút mất mặt nhất trong cuộc đời Du Nhiên.
Bữa sáng đã bị dịch dạ dày ăn mòn đến không còn hình dạng kia của cô nằm chình ình trên sàn nhà, tỏa ra mùi vị không thể khiến người ta thoải mái.
Trong ánh mắt khác thường của mọi người, Du Nhiên co thành một cục thịt tròn.
Bài thi chính trị buổi sáng còn nát bét hơn cả mấy thứ vừa mới phun ra.
Buổi trưa, Du Nhiên không dám ăn gì, định đi mua thuốc dạ dày hiệu quả cấp tốc, miễn cho bài thi tiếng Anh buổi chiều lại càng thê thảm.
Nhưng sau khi Khuất Vân nghe nói vậy, anh cố chấp kéo cô đến bệnh viện, Du Nhiên không lay chuyển được, đành đi theo.
Buổi trưa là giờ nghỉ ngơi, Khuất Vân lập tức nhờ nữ vương gọi điện cho lãnh đạo bệnh viện, nhờ người ta bảo bác sĩ chờ trong phòng khám.
Khi tới nơi, người trong bệnh viện rất thưa thớt, hình thành một hoàn cảnh đối lập với sự đông đúc của mọi ngày.
Du Nhiên bị Khuất Vân kéo vào thang máy, tới tầng ba, cửa thang máy mở ra, một bác sĩ mặc áo blouse trắng đi vào.
Mới đầu, Du Nhiên cũng không để ý, nhưng nhìn kỹ lại, bóng lưng này có chút quen thuộc, lại cẩn thận nhớ lại, ai nha, đây không phải cái đầu Titanic bị chính cô đập vỡ vì thấy chết không cứu khi cô bị Cổ Thừa Viễn bắt cóc hay sao?
Cơn giận của Du Nhiên phun trào, hai lỗ mũi phồng lên xịt khói trắng.
Titanic cảm giác phía sau có điều khác thường, quay đầu lại, nhìn thấy Du Nhiên, mặt đỏ hồng, lại ngẩng đầu lên, nhìn thấy Khuất Vân, gương mặt đỏ hồng vì xấu hổ kia “xoẹt” một cái trắng bệch.
Còn chưa tới tầng muốn tới, Titanic đã như khói, mở thang máy, “vù” một tiếng bỏ chạy.
Du Nhiên vội vàng kể tội Titanic với Khuất Vân, nhưng nhìn vẻ mặt Khuất Vân, giống như anh đã biết tất cả.
Lại nghĩ đến dáng vẻ nhìn thấy Khuất Vân như nhìn thấy quỷ của Titanic, Du Nhiên biết trong chuyện này nhất định có vấn đề.
Không kiên nhẫn được với những câu hỏi của cô, Khuất Vân rốt cuộc cũng nói thẳng, thì ra lúc đó khi Du Nhiên mất tích, Khuất Vân dùng rất nhiều quan hệ, cuối cùng tra ra được Cổ Thừa Viễn có một căn biệt thự trong núi, anh vội vàng lên đường đến đó.
Ở cửa, anh vừa khéo gặp Titanic đang đầu rơi máu chảy, biết được Du Nhiên bị thương, vì vậy, anh “dùng một chút thủ đoạn nho nhỏ với anh ta, coi như giải hận”.
Rốt cuộc là “thủ đoạn nho nhỏ” thế nào mà có thể khiến Titanic nhìn thấy Khuất Vân lần thứ hai lại hết hồn như thế, cả đời này Du Nhiên không muốn biết.
Vẫn nên hiểu ít một chút về bầu không khí không lành mạnh của Khuất Vân thì tốt hơn, nếu không sau này cô sẽ không dám chọc vào anh nữa.
Ra khỏi thang máy, đi về phía trước, Du Nhiên cảm thấy có chút không đúng: “Khoa dạ dày không phải ở bên cạnh sao?”
“Tin tôi.” Khuất Vân nói.
“Được.” Du Nhiên gật đầu.
Nhưng ba mươi giây sau, khi đứng trước phòng khám phụ khoa, Du Nhiên mới giật mình nhận ra chữ “được” kia nó bại não đến mức nào.
“Anh bảo em tin anh!” Du Nhiên chất vấn.
Vẻ mặt Khuất Vân không thay đổi: “Tôi chỉ bảo em tin tôi, cũng không bảo em nên tin tôi.”
Du Nhiên nắm tay giậm chân, gã dâm dê này, anh ta không phải chỉ dâm bình thường nha!
Khuất Vân mặc kệ động tác phường chèo của cô, lôi cô thẳng tới trước mặt bác sĩ.
Hành động của Khuất Vân khiến cái đầu vì thi cử mà đần độn của Du Nhiên thủng ra được một ít ánh sáng, cô nói mang theo tiếng nức nở: “Khuất Vân, hai ngày này em không chịu nổi trò đùa của anh!”
Khuất Vân đứng phía sau Du Nhiên, đặt tay lên vai cô.
Bác sĩ hỏi: “Kinh nguyệt lần trước là ngày nào?”
Khuất Vân nói: “Tuần đầu tháng Mười Một.”
Bác sĩ hỏi: “Gần đây có sử dụng biện pháp tránh thai nào không?”
Khuất Vân nói: “Hoàn toàn không có.”
Bác sĩ hỏi: “Thời gian gần đây có biểu hiện gì không?”
Khuất Vân nói: “Khẩu vị thay đổi, trước thích ăn cay, giờ thích ăn chua, thường xuyên cảm thấy mệt mỏi, không có sức lực, sáng nay còn nôn.”
Nghe vậy, Du Nhiên như bị sét đánh trúng đỉnh đầu, đánh đến mức cô tan thành từng mảnh nhỏ.
Đúng vậy, hai tháng nay bà dì nhà mẹ cô không đến, hàng ngày ôn tập luôn gặm ô mai, hơn nữa, thời gian ngủ tăng lên rõ ràng, nhưng Du Nhiên quá tập trung ôn tập nên hoàn toàn không chú ý tới chuyện này.
Quan trọng nhất là… bọn họ rõ ràng lần nào cũng dùng biện pháp tránh thai nha!!!
Tháng trước còn mới mua hai hộp để ở đầu giường dùng dần mà!!!
Nhưng Khuất Vân nói không sử dụng biện pháp tránh thai, nói cách khác, tất cả những chuyện này đều do anh tác quái!
Trong quá trình tạo ra kết luận này, Du Nhiên mờ mịt bị kéo đi làm một loạt kiểm tra, kết quả có rất nhanh: cô vinh quang trúng chiêu rồi.
Đương nhiên, bài thi tiếng Anh buổi chiều còn thảm hơn buổi sáng.
Khi thi nghe, Du Nhiên chỉ nghe được một từ duy nhất – baby.
Buổi tối về đến nhà, Du Nhiên hất văng cái cốc trên bàn, dùng tiếng vang lanh lảnh biểu đạt sự giận dữ không gì sánh được của cô: “Khuất Vân, anh nói rõ ràng cho tôi!!!”
Khuất Vân nhàn nhã bưng một bát canh cá chua Tây Hồ đến, mùi chua ngọt hấp dẫn dụ dỗ người ta chảy nước miếng: “Chuyện rất dài, để sang một bên, ăn một ít đi đã.”
Tuy hận đến mức không thể một phát cắn chết anh, nhưng cái dạ dày của Du Nhiên không có nghĩa khí vẫn bị khuất phục.
Ăn cơm, uống canh gà, hoa quả tráng miệng, Du Nhiên sờ sờ dạ dày, lần thứ hai đứng lên, chỉ vào mũi anh mắng: “Khuất Vân, anh là kẻ còn tởm lợm hơn một mỹ nhân ngư trong cống thoát nước, có phải anh cố ý chọc thủng bao cao su không?”
“Đúng vậy.” Khuất Vân không cho đó là nhục, ngược lại còn coi đó là vinh quang, đặt nước trái cây mới ép trước mặt Du Nhiên.
“Khiến tôi mang thai sớm như vậy có phải để ngăn tôi tới đại học C không?” Du Nhiên hỏi.
“Đúng vậy.” Khuất Vân lại khoác cái áo len dày lên người Du Nhiên.
“Việc này có phải bắt đầu lên kế hoạch từ tháng Mười Một không?”
“Đúng vậy.” Đáp án không cần nói cũng biết.
Du Nhiên bỗng đứng lên, cái áo len rơi xuống đất, cô lạnh lùng nói: “Khuất Vân, anh chắc chắn mọi việc sẽ phát triển theo dự tính của anh thế sao?”
“Ý em là gì?” Khuất Vân hỏi.
“Tôi có thể không cần đứa bé!” Du Nhiên nổi giận nói.
“Lý Du Nhiên, nói ra miệng phải suy nghĩ cho kỹ.” Trong phòng vốn rất ấm áp, nhưng từ đường viền cơ thể Khuất Vân, khí lạnh dần dần tràn ra.
“Trái Đất không cả ngày quay quanh anh, tôi cũng sẽ không lần nào cũng phải làm theo yêu cầu của anh!” Thấy Khuất Vân nổi giận, Du Nhiên cảm giác thật sảng khoái vì trả được thù.
Hung ác nói xong câu đó, Du Nhiên “bịch bịch” chạy lên lầu, đóng cửa phòng, đi ngủ.
Chưa ngủ được mấy tiếng, một cảm giác đè nén rất mạnh khiến cô giật mình tỉnh dậy.
Mở mắt, cô nhìn thấy nữ vương.
Không biết nữ vương ngồi xuống bên giường Du Nhiên từ bao giờ, thấy cô tỉnh dậy, nữ vương liền vươn tay sờ bụng cô, nhẹ nhàng nói: “Du Nhiên à, cháu trai bảo bối của mẹ đành giao cho con vậy, nếu thằng bé xảy ra chuyện gì, con…”
Câu nói tiếp theo, nữ vương không nói hết, nhưng hiệu quả còn kinh khủng hơn gấp vạn lần.
Sau khi nữ vương rời đi, lại là hiệu trưởng tới.
Gương mặt bánh bao kia cười đến sắp nứt ra: “Bạn Lý Du Nhiên, cứ yên tâm sinh đi, tôi đảm bảo, bằng tốt nghiệp sẽ đúng giờ giao đến tận tay bạn. Nhưng có một điều kiện, bạn phải mang cháu gái đến đổi.”
Một người muốn cháu trai, một người muốn cháu gái, Du Nhiên khóc không ra nước mắt, có lẽ phải sinh một đứa gay mới có thể thỏa mãn yêu cầu của bọn họ.
Bên này còn chưa giải quyết xong, không biết bố mẹ Du Nhiên lấy tin tức từ đâu, từ Mỹ gọi điện về.
Lý Minh Vũ vừa lau nước mắt nước mũi vừa khuyên nhủ: “Bố khổ cực cả nửa đời, khó khăn lắm mới chờ được một đứa cháu ngoại, Du Nhiên à, sao con có thể nhẫn tâm khiến bố kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh như thế?”
Du Nhiên bắt đầu cảm thấy đau đầu, con xin bố, trong bụng con mới là một cục thịt thôi.
Bạch Linh không oán giận, ngược lại còn rất hiểu cho quyết định của Du Nhiên: “Con còn trẻ như vậy, vốn chưa có chuẩn bị về tư tưởng, hơn nữa nguyện vọng học nghiên cứu sinh còn chưa hoàn thành, vì vậy, mẹ sẽ ủng hộ mọi quyết định của con… Chỉ là, con của con và Khuất Vân nhất định sẽ rất đáng yêu… Aizzz.”
Không thể không nói, chiêu lấy lùi để tiến này của mẹ quả nhiên cao tay, một tiếng “aizzz” khiến Du Nhiên cảm thấy mình thật sự bất hiếu đến cực điểm.
Thật ra nói không cần đứa bé này là do Du Nhiên giận quá nói bừa thôi, là vì khiến Khuất Vân không dễ chịu nên mới nói.
Mà bây giờ, nếu thật sự làm như vậy, xem ra không cần Khuất Vân ra tay, cô sẽ bị bố mẹ hai bên chém chết đến mức không thể đầu thai.
Trải qua một trận oanh tạc mệt nhọc, Du Nhiên ở trong tình trạng kiệt sức, lúc này, trong căn phòng yên lặng bỗng vang lên một tiếng “tinh” đã lâu không nghe thấy.
Quay đầu lại, ở cửa phòng, Du Nhiên nhìn thấy Khuất Vân.
Anh, đang, mỉm, cười.
Giống như một con thú đã ăn no, nhàn nhã mỉm cười nhìn con mồi đang giãy dụa phí công vô ích.
Đây là bài học thứ hai mươi hai mà Khuất Vân dạy cho Du Nhiên – Anh chàng giảng viên này, trước giờ luôn là cầm thú.
ততত
Kết thúc
Đăng ký kết hôn đã cầm, tiệc cưới cũng đã làm, Du Nhiên chính thức thở thành con dâu nhà họ Khuất.
Chuyện nghiên cứu sinh đương nhiên là hỏng bét, cố gắng lâu như vậy, bỗng nhiên bị chôn vùi vì tư lợi cá nhân của Khuất Vân, Du Nhiên không phục, có chết cũng không phục.
Vì vậy, thừa dịp mang thai, Du Nhiên bắt đầu liều mạng hành hạ Khuất Vân.
Mỗi ngày nằm trên sô pha, bắt Khuất Vân xoa bóp không ngừng nghỉ trong ba tiếng đồng hồ.
Buổi tối vừa xem ti vi vừa gác chân lên đùi Khuất Vân, bắt anh cắt móng chân, mài da cho mình.
Mua kịch bản của “Đại Minh cung từ” về, nhắm mắt nghe Khuất Vân đọc thật chậm, thật biểu cảm, nếu không sẽ không để anh nói chuyện với cục cưng.