Khuất Vân cong khóe miệng thành một nụ cười, bầu trời đột nhiên đổ mưa hoa đào: “Đương nhiên có thể… Nhưng, chờ em trèo lên tường rồi, tôi sẽ hất cái thang ra, nhìn em nhảy xuống ngã chết.”
Nhìn gương mặt đẹp đến đáng ghét kia, nghe lời nói hung ác kia, Du Nhiên nước mắt chảy thành sông.
Dính phải loại dâm dê đê tiện này, cô sẽ bị ép tới mức ngay cả bã cũng không còn.
Đợi khi vết thương chuyển biến tốt đẹp, hai người lập tức trở về trường.
Trước khi bước vào phòng ngủ, Du Nhiên đã thấp thỏm trong lòng, chỉ sợ mấy cô nàng cùng phòng bắn ánh mắt nghi ngờ về phía mình, ngữ điệu tò mò dò hỏi: “Lý Du Nhiên, hôm nay thành thật khai báo đi, cậu và thầy Khuất của chúng ta rốt cuộc xảy ra chuyện gì không thể cho ai biết?”
Nhưng cô đã lo lắng quá nhiều, mấy cô nàng cùng phòng căn bản không hề liên hệ cô và Khuất Vân với nhau.
Phải nói là, toàn trường không hề liên tưởng rằng cô và Khuất Vân đã ở cùng nhau.
Cuối cùng, ngược lại là Du Nhiên không nhịn được dụ bọn họ nghĩ theo hướng này: “Tớ và thầy Khuất đồng thời xin nghỉ, các cậu không cảm thấy có gì không bình thường sao?”
“Hai người có thể có cái gì không bình thường?” Bạn cùng phòng hỏi ngược lại.
“Ví dụ như, có thể trong khoảng thời gian này, tớ với thầy ấy đã ở cùng một chỗ chẳng hạn?” Du Nhiên nói.
Kết quả của những lời này là một trận cười vang.
Buổi tối, khi kể chuyện này với Khuất Vân, anh chỉ nhàn nhạt đáp lại một câu: “Tự rước lấy nhục.”
Sau đó, anh tiếp tục cắm đầu vào máy tính soạn giáo án.
Du Nhiên phiền muộn nuốt hết cả hộp sô cô la.
Khi trở về trường, Khuất Vân lập tức đề nghị Du Nhiên chuyển tới nhà anh ở, nhưng Du Nhiên tuân theo nguyên tắc khoảng cách tạo nên cái đẹp, vì vậy kiên quyết từ chối.
Nhưng vì đã là năm thứ tư, bạn cùng phòng đều đã tìm thấy nơi để thực tập, tất cả lục tục chuyển ra ngoài, ban đêm ngủ một mình cũng sợ, Du Nhiên đành phải vứt bỏ nguyên tắc, chính thức bí mật sống chung với Khuất Vân.
Buổi tối đầu tiên chuyển đến, Du Nhiên đã hiểu ra một chân lý: nghìn vạn lần không nên tới gần một con sói bị bỏ đói.
Du Nhiên cảm thấy mình như một miếng thịt, đầu tiên là bị rửa sạch, xé giấy gói, nắm gọn trên thớt.
Sau đó, môi và lưỡi Khuất Vân biến thành con dao, băm cô thành thịt vụn.
Tiếp đó, bàn tay Khuất Vân nhào nắn đống thịt vụn là cô thành một cục thịt.
Cuối cùng là nuốt vào bụng.
Đúng là máy bay chiến đấu trong đám cầm thú, là Vip trong đám sắc ma.
Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, Du Nhiên cảm thấy từng khớp xương của mình đã rời ra, nhìn sang Khuất Vân được ăn no nên ngủ say không biết gì ở bên cạnh, Du Nhiên giận đến ngứa răng, nhào tới, gào một tiếng rồi cắn mạnh lên cánh tay anh.
Không đáng, thật sự không đáng.
Cánh tay Khuất Vân chỉ có bắp thịt và xương, khiến răng cô đau nhức.
Quan trọng hơn là, hành động này khiến con sói giật mình tỉnh giấc, vì vậy, cô lập lại quá trình từ thịt tới thịt vụn tới cục thịt.
Vô cùng thê thảm, vô cùng thê thảm.
Cuối cùng Du Nhiên không nhịn được mà kháng nghị: “Thế này chẳng phải quá đói khát hay sao?”
“Điều này chứng minh sự trung trinh của tôi đối với em, trong khoảng thời gian em không có ở đây, tôi thật thuần khiết. Mặt khác…”
“Mặt khác gì?”
“Mặt khác, làm vậy cũng có thể khiến em không còn sức để trèo tường nữa.”
Xem ra câu nói vượt tường thuận miệng nói ra kia đã bị Khuất Vân ghi hận cả đời.
Nghĩ đến chuyện này, Du nhiên khóc hết nước mắt, khóc hết nước mắt nha.
Học kỳ năm thứ tư cơ bản là thời gian thực tập, Du Nhiên một lòng một dạ muốn thi nghiên cứu sinh, Khuất Vân lập tức giúp cô tìm một giấy chứng nhận thực tập rồi để cô ở nhà ôn tập.
Du Nhiên cảm thấy mình ở nhà Khuất Vân, ăn không uống không, thật sự không nên, vì vậy liền mua một quyển sách dạy nấu ăn, quyết định nấu cho anh một bát canh.
Nhưng sau khi phòng bếp trải qua một vài tai nạn mang tính hủy diệt, Du Nhiên quyết định bỏ cuộc.
Sáng sớm bảy giờ mỗi ngày, cô rời giường theo Khuất Vân, ăn sáng xong, nhìn anh ra khỏi nhà, cũng dặn một câu: “Trên đường đừng nhìn hoa dại, sớm mang cơm về nhé.”
Sau đó ôn tập vài tiếng đồng hồ, chờ buổi trưa Khuất Vân mua cơm về, ăn xong, ngủ một giấc buổi trưa, buổi chiều hai giờ thức dậy, lần thứ hai nhìn theo Khuất Vân ra khỏi nhà, cũng dặn một câu: “Đừng để cô nàng nào sờ mó, sớm mang cơm về nhé.”
Sau đó lại là vài tiếng ôn tập, chờ Khuất Vân mua cơm tối về, ăn xong, lại ôn tập mấy tiếng, chờ tới mười một giờ, tự giác nằm lên giường, mặc kệ Khuất Vân chế biến mình thành một cục thịt.
Gái Diệp nghe xong chuyện này, ai kỳ bất hạnh nộ kỳ bất tranh* mà nói: “Đây rõ rành rành là bao nuôi, lẽ nào cậu không cảm thấy gì sao?”
* Ai kỳ bất hạnh, nộ kỳ bất tranh: Đây là danh ngôn của Lỗ Tấn, từ cuốn tiểu thuyết “Khổng Ất Kỷ”
Ai kỳ bất hạnh: nói đến vì cảnh ngộ bất hạnh của ai đó mà cảm thấy bi ai.
Nộ kỳ bất tranh: Là nói đến ai đó không tranh giành, không chịu thua kém mà cảm thấy phẫn nộ và tiếc nuối.
“Có.” Du Nhiên gật đầu.
Gái Diệp ra vẻ vui mừng trẻ nhỏ dễ dạy: “Nói chi tiết xem nào.”
“Tớ cho rằng.” Du Nhiên dùng hai tay che mặt, sắc mặt ửng hồng: “Cảm giác được anh ấy bao nuôi, thật thích.”
Gái Diệp: “…”
Tuy bị bao nuôi, nhưng Du Nhiên chưa bao giờ hạ thấp tư thế của mình, ví dụ như khi ăn cơm tối hôm nay, khi Khuất Vân cướp mất một cái nem rán cuối cùng trên đĩa, Du Nhiên dựng thẳng đôi lông mày lên, quát to: “Buông ra cho em, đấy là của em!!!”
Khuất Vân vô cùng thản nhiên đặt một đầu nem rán trong miệng, nói: “Muốn ăn, tự mình tới cắn.”
Ngậm cái nem rán, giọng nói anh có chút không rõ ràng, nhưng như thế lại giống gạo nếp trong cái nem rán, mềm mềm dính dính thơm thơm, dụ dỗ Du Nhiên.
Nhưng Du Nhiên không sập bẫy, nếu cô tới gần cắn nó, quá trình chế biến cục thịt sẽ xảy ra sớm hơn.
Cô không ngu như vậy.
Buông tha cho cái nem rán, thu dọn bát đũa, Du Nhiên vào phòng bếp rửa bát.
Khi rửa đến một cái đĩa cuối cùng, Khuất Vân tựa vào cửa phòng bếp hỏi: “Hôm nay em ở nhà cả ngày à?”
“Ừm.” Du Nhiên lên tiếng đáp lại: “Sao vậy?”
“Không có gì, chỉ nghĩ, em cả ngày ở trong nhà, không tốt cho cơ thể.” Khuất Vân nói.
“Từ khi nào anh quan tâm đến cơ thể của em như thế?” Du Nhiên xoay người, cởi găng tay ra, búng vài giọt nước lên mặt anh.
“Nếu em bị bệnh thì ai ngủ cùng tôi?” Khuấn Vân nói hai chữ “ngủ cùng” đầy thâm ý.
Du Nhiên thở dài lắc đầu.
Khuất Vân đúng là hoang dâm vô độ, suýt chút nữa đã vượt mặt cả cô rồi.
“Như vậy đi, ngày mai tôi nghỉ, đưa em ra ngoài mua sắm được không?” Khuất Vân đề nghị.
“Thật không?” Du Nhiên mừng rỡ bám lên cổ anh.
“Nhưng, em định cảm ơn tôi thế nào đây?” Khuất Vân hỏi.
Nghe vậy, Du Nhiên lập tức nhảy về sau: “Anh muốn làm gì?”
Khuất Vân giống như trong truyền thuyết, cười quyến rũ, đôi mắt nhìn lướt qua phòng bếp, nói: “Chiến trường ngày hôm nay, ở chỗ này đi.”
Dù sao phòng bếp thật sự là nơi để chế biến cục thịt, Du Nhiên sảng khoái đồng ý.
Một giờ sau, Khuất Vân cũng sảng khoái.
Dùng slogan của Houdy để nói chính là, mọi người đều tốt, mới thật là tốt.
Du Nhiên vốn tưởng rằng Khuất Vân sẽ đưa cô đi shopping ở trung tâm mua sắm, hoặc lên núi đi bộ.
Thế nhưng, Khuất Vân lại đưa cô về nhà bố mẹ.
Đây là thù lao của việc cô đã toàn tâm toàn ý hầu hạ anh sao?!
Trong một giây đó, Du Nhiên vô cùng muốn bẻ gãy cái cội rễ đó của Khuất Vân.
Bố mẹ Khuất Vân ở trong một căn biệt thự nhỏ độc lập, rất u tĩnh, đẹp đẽ, nhìn qua có vẻ lắng đọng của lịch sử.
Nhưng lúc này Du Nhiên đâu có tâm trạng để thưởng thức cảnh đẹp nữa?
Cô chỉ muốn chạy.
Phải đi gặp mẹ chồng tương lai trong khi hoàn toàn chưa có chuẩn bị tâm lý, Du Nhiên cảm thấy mình không làm được.
Đúng vậy, nỗi lo lắng của cô chỉ là mẹ Khuất Vân.
Về phần hiệu trưởng, Du Nhiên chỉ có thể nói ông ấy hoàn toàn không khiến người ta cảm thấy ông ấy đang tồn tại.
“Em muốn vào nhà vệ sinh.”
“Trong nhà có.”
“Em không muốn ăn cùng bố mẹ anh.”
“Vậy em đứng bên cạnh nhìn tôi và bố mẹ ăn cũng được.”
“Em yêu một người khác, em như vậy sẽ không đáng để anh đưa tới gặp bố mẹ anh nhỉ.”
“Không sao, cho dù trái tim em đang ở nơi khác, quan trọng là thân thể em ở trên giường của tôi là được.
Dùng hết tất cả các loại cớ rồi, Du Nhiên vẫn bị Khuất Vân túm cổ áo lôi vào nhà bố mẹ anh.
Trong vườn của căn biệt thự có trồng hoa quế, những cánh hoa vàng óng nho nhỏ nở đầy cây, mùi thơm lan tỏa ra bốn phía.
Du Nhiên giãy dụa không có kết quả bỗng phát hiện trong góc vườn có một vật thể hình cầu đang nhúc nhích.
Nhìn kỹ, cô mới phát hiện đó là vị hiệu trưởng không hề khiến người ta có cảm giác ông ấy đang tồn tại kia, tức là bố của Khuất Vân, đang phơi quần áo.
Du Nhiên cảm thấy thật khó hiểu.
Tuy bố của Khuất Vân rất hay bị ức hiếp, nhưng dù sao ông ấy cũng là hiệu trưởng, là người tùy tiện mời người ta ăn cơm, số tiền cho bữa cơm đó có thể ngang với tiền học phí bốn năm của cô, vì sao lại lưu lạc đến mức phải đi phơi quần áo thế này?
Khuất Vân chủ động giải thích cho Du Nhiên: “Tất cả việc nhà đều do ông ấy làm.”
“Chẳng lẽ vì không nỡ thuê giúp việc?” Du Nhiên nghi hoặc hỏi.
“Nếu có giúp việc, vậy ở nhà, ông ấy càng không cần phải tồn tại nữa.” Khuất Vân bất hiếu đáp.
Du Nhiên nhìn về phía vật thể hình cầu đang cố gắng nhảy lên nhảy xuống phơi quần áo kia rồi thở dài.
Hiệu trưởng lúc này nhất định rất hối hận ngày đó đã ném đi cuống rốn mà không phải Khuất Vân, nuôi dưỡng cũng không phải cuống rốn mà là Khuất Vân.
Tiếng thở dài kia còn chưa dứt, hiệu trưởng đã mẫn cảm quay đầu lại, nhìn thấy Du Nhiên, lông mày lập tức rũ xuống như một con sâu vừa mới tắt thở: “Bạn Lý Du Nhiên à bạn Lý Du Nhiên, tôi thật sự đã nhìn nhầm bạn rồi, vì sao chưa được mấy tháng mà bạn đã bị thằng nhãi kia tóm về rồi? Sao không tiếp tục dằn vặt nó nữa đi?”
“Đã dằn vặt đến mức tay bị thương, dạ dày xuất huyết, gãy chân, còn phải thế nào nữa ạ?” Du Nhiên cảm thấy mình đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ rồi.
“Bị thương ngoài da thì có là gì, xu hướng bây giờ là phải ngược tâm. Khiến nó nằm thẳng trong ổ chăn một tháng, cả ngày đần độn, không ăn không ngủ, khi thì nói năng lảm nhảm, nửa đêm cười điên cuồng, thế mới gọi là dằn vặt chứ.” Hiệu trưởng truyền dạy kinh nghiệm, giải thích nghi hoặc.
“Vâng, cháu sẽ cố gắng.” Du Nhiên nắm chặt tay, trên mặt là vẻ kiên định như “xin Đảng và nhân dân chờ đợi tin tức tốt của tôi”.
“Cố gắng lên, tôi đặt niềm tin vào bạn.” Hiệu trưởng lại trở về gương mặt tươi cười, cười đến mức suýt chút nữa lòi cả nhân bánh bao ra ngoài.
Đang lúc hai người đang nắm tay nói chuyện vui vẻ, chìm đắm trong bầu không khí tương lai tốt đẹp của Đảng Cộng Sản, Du Nhiên bỗng nghe thấy một tiếng “tinh” quen thuộc.
Quái lạ, hôm nay Khuất Vân không đeo kính, sao còn ng