Thì ra là như vậy, xem ra, tất cả mọi người đều là những kẻ không chịu thua kém.
“Vưu Lâm thì sao, anh ấy thật sự yêu cô chứ?” Du Nhiên hỏi.
“Vưu Lâm…” Đường Ung Tử chậm rãi nhớ lại: “Từ trước tới giờ anh ấy đều ở bên tôi, khi tôi say rượu, anh ấy dìu tôi, khi tôi thất tình, anh ấy ở bên tôi, khi tôi không vui, anh ấy chọc tôi cười. Tôi biết tình cảm của anh ấy đối với tôi, nhưng tôi luôn nghĩ rằng anh ấy không xứng với tôi. Vì vậy, tôi vẫn chỉ duy trì mối quan hệ bạn bè với anh ấy. Tôi cho rằng anh ấy sẽ luôn ở bên cạnh tôi như vậy, thế nhưng… bỗng có một ngày, anh ấy cứ thế biến mất, không để lại cho tôi một lời, cứ thế biến mất.”
“Nếu đã có lòng đi tìm, muốn tìm thấy cũng không phải chuyện khó.” Du Nhiên nói: “Điểm then chốt là, cô có muốn ở bên anh ấy hay không?”
“Tôi… không biết.” Đường Ung Tử chậm rãi lắc đầu.
Du Nhiên nở một nụ cười tăm tối trong lòng, cuối cùng cũng có người biến thành kẻ ngu ngốc trong tình yêu rồi.
“Nhất định phải nghĩ cho nhanh, loại đàn ông có giá trị kinh tế như Vưu Lâm rất được hoan nghênh, không chừng vài ngày nữa sẽ gửi thiệp đến mời cô đi uống rượu đầy tháng của con anh ta cũng nên. Nếu không nửa đường cũng nhảy ra một cô nàng nào đó, đến lúc đó, cho dù cô có cởi hết quần áo đứng trước mặt người ta, người ta cũng hoàn toàn không có phản ứng.”
Có lẽ bị suy đoán của Du Nhiên hù dọa, Đường Ung Tử đứng lên, mím đôi môi đỏ mọng, gương mặt tinh xảo từ do dự chậm rãi biến thành kiên nghị.
Du Nhiên biết, đàn chị đã sống lại, lời Đường Ung Tử muốn nói chính là: đàn ông của chị đây, mặc xác nhà ngươi là cái gì ma quỷ xà thần, vương mẫu ngọc đế, ai cũng không được chạm vào.
Đường Ung Tử cầm túi xách lên, từ trên cao nhìn xuống Du Nhiên: “Có lòng nhắc nhở cô một câu, Khuất Vân cũng không phải người tốt, lần trước anh ta cố tình hẹn tôi tới trường hai người gặp mặt chính là để kích thích cô, tiện thể thử xem cô còn cảm giác với anh ta hay không.”
Du Nhiên nắm chặt tay, đã biết thằng nhãi này không có ý tốt gì mà.
“Dám dùng tôi làm bia đỡ đạn, tôi sẽ không dễ dàng để yên cho anh ta.” Đường Ung Tử thề.
Du Nhiên gật đầu như băm tỏi, vũ trụ nhỏ, bùng nổ đi, nổ chết bọn họ đi, đừng làm chính mình mất mặt.
Cầm túi xách lên, di chuyển đôi giày cao chín phân, Đường Ung Tử khí thế đi ra khỏi phòng bệnh.
Cô ta không quay đầu lại, giống như lẩm bẩm, nhưng âm lượng lại khiến Du Nhiên nghe rõ ràng: “Bị hai kẻ như thế thích, trước kia tôi ghen tỵ với cô, còn bây giờ… tôi cảm thấy cô thật đáng thương.”
Được lắm, cuối cùng cũng được người ta ghen tỵ rồi, Du Nhiên cố gắng coi những lời này là lời khen.
Đường Ung Tử nhất định không phải cái đèn cạn dầu, cái mà cô ta gọi là trả thù không khỏi khiến Du Nhiên vô cùng chờ mong.
Còn chưa lẩm nhẩm hết câu “một, hai, ba, bốn, năm, lên núi đánh con hổ”, Khuất Vân đã chủ động gọi điện tới.
Khi nhìn thấy thông báo là anh gọi tới, vùng lông mày của Du Nhiên nhíu lại, bởi vì theo ước định của bọn họ, trước khi Du Nhiên chủ động liên lạc, Khuất Vân không thể quấy rầy.
Nghe máy, Du Nhiên chủ động mở miệng: “Có chuyện gì gấp sao?”
“Chuyện gì mới tính là chuyện gấp?” Khuất Vân hỏi ngược lại.
“Khuất Vân, giờ tôi không có thời gian lằng nhằng với anh.” Du Nhiên day day thái dương.
Bên kia chỉ im lặng trong chốc lát, sau đó đột ngột nói một câu: “Tôi cho rằng, em đã hứa sẽ suy nghĩ về quan hệ giữa chúng ta.”
“Tôi đã hứa như vậy.” Du Nhiên nói.
“Ý em là, em ở bên cạnh Cổ Thừa Viễn suy nghĩ về quan hệ của chúng ta?” Giọng nói của Khuất Vân có chút trầm thấp kỳ lạ.
Du Nhiên cuối cùng cũng hiểu ra, có lẽ đây chính là sự trả thù của Đường Ung Tử.
“Những lời dưới đây của tôi đều là sự thật: hiện giờ anh ta đang hôn mê, về chuyện này, tôi phải chịu toàn bộ trách nhiệm, vì vậy, tôi phải chăm sóc anh ta, đó cũng là chuyện đương nhiên, không có gì không thích hợp.” Du Nhiên nói.
“Vậy tôi tới giúp em.” Khuất Vân đưa ra ý kiến.
“Không thể.” Du Nhiên kiên quyết từ chối.
Nếu bây giờ nhìn thấy Khuất Vân, nhất định những suy nghĩ về của mối quan hệ trong thời gian tới giữa hai người sẽ bị xáo trộn.
Hiện giờ, điều Du Nhiên cần nhất không phải giúp đỡ mà là yên tĩnh.
“Vì sao?” Khuất Vân hỏi.
Du Nhiên đang định trả lời lại thấy bác sĩ và y tá vội vàng đi vào phòng bệnh của Cổ Thừa Viễn.
Lẽ nào xảy ra chuyện gì không hay?
Du Nhiên căng thẳng trong lòng, hoảng loạn quay lại nói với cái điện thoại: “Khuất Vân, hiện giờ tôi phải chạy đi nhìn anh ta, có thời gian lại nói chi tiết với anh. Nhưng hứa với tôi, tuyệt đối không được đến đây, biết chưa?”
Nói xong, không đợi Khuất Vân trả lời, cô trực tiếp ngắt máy, chạy vào phòng bệnh, tim như muốn nhảy ra khỏi cổ.
Nếu Cổ Thừa Viễn có chuyện gì không may, vậy cô sẽ là người đầu tiên không thể yên lòng.
Một giây mở cửa phòng bệnh ra, Du Nhiên ngẩn người – không phải Cổ Thừa Viễn xảy ra chuyện, mà là đã tỉnh.
Anh ngồi trên giường, đang được bác sĩ kiểm tra.
Lúc này, thần kinh căng thẳng của Du Nhiên từ khi anh ta xảy ra chuyện tới nay mới buông xuống, Du Nhiên giống như người leo núi liên tục ba ngày ba đêm, ngồi “phịch” xuống sô pha đối diện giường bệnh, nhắm mắt lại, khôi phục sức lực đã mất.
Cổ Thừa Viễn vẫn nhìn cô, Du Nhiên biết, nhưng cô tạm thời không còn sức đâu để trốn tránh ánh mắt của anh ta nữa.
Trải qua một loạt kiểm tra, bác sĩ xác nhận Cổ Thừa Viễn không còn trở ngại nào, nhưng còn phải nằm viện vài ngày để quan sát.
Trước khi rời đi, bác sĩ còn cười nói: “Cuối cùng cậu cũng không có việc gì, cậu xem, bạn gái cậu chăm sóc cậu mệt lắm rồi kìa.”
Du Nhiên che mặt cắn răng: bác sĩ bây giờ, không chuyên tâm mà cứu người đi, còn học đòi bát quái nữa.
Quả nhiên, khi bác sĩ y tá đã đi hết, Cổ Thừa Viễn mỉm cười nhìn về phía Du Nhiên, ý tứ sâu xa nói một câu: “Bạn gái à?”
“Đó là bọn họ nhàn rỗi tự tưởng tượng ra.” Du Nhiên giải thích.
“Hoặc là, kẻ trong cuộc u mê thì sao?” Cổ Thừa Viễn thản nhiên nói.
Du Nhiên không nói gì, lời này quả thật có trình độ, suýt chút nữa cô đã không phản ứng lại được.
Du Nhiên thật lòng xin lỗi: “Chuyện lần này quả thật là tôi không đúng, bởi vì trước đây anh từng tới tìm tôi, đúng lúc này bố mẹ tôi lại bị người ta cố ý đụng xe bị thương, tôi tưởng anh làm, trong lúc kích động mới gây ra chuyện này.”
Tóc Cổ Thừa Viễn đã vài ngày không cắt, dài hơn một chút, che khuất một nửa gương mặt: “Du Nhiên, em biết không? Khi ở trong nước anh mới hiểu ra rằng thì ra em hận anh như thế.”
Du Nhiên gục đầu xuống, không biết phải trả lời thế nào, trái tim giống như bị siết chặt, không phải đau, mà là khó chịu.
“Khi đó, anh đã nghĩ, nếu anh chết đi, có phải em sẽ vui lòng hay không, nếu anh chết đi, có phải em sẽ tha thứ cho những lỗi lầm của anh hay không, nếu anh chết đi, có phải sẽ vĩnh viễn ở lại một vị trí trong lòng em hay không.” Đôi môi với đường cong hoàn mỹ của Cổ Thừa Viễn nhếch lên thành một nụ cười mỉm, một nửa dưới gương mặt rất rõ ràng dưới ánh sáng, nhưng nửa trên lại tối tăm mờ mịt: “Vì vậy, anh cứ để mình chìm xuống.”
“Tôi không có ý muốn anh chết!” Du Nhiên siết chặt nắm tay.
“Là nên chết, từ lâu, nên chết.” Cổ Thừa Viễn khẽ ngửa đầu ra sau, lộ ra gương mặt cương nghị, tuấn tú: “Căn bản, anh chưa từng được chào đón. Mẹ ruột của anh, vì tiền mới sinh ra anh, bố anh, vì mục đích nối dõi tông đường mới thừa nhận anh, mẹ nuôi, người duy nhất thích anh, thương yêu anh từ nhỏ, lại rời khỏi anh trong khi anh cần bà nhất. Rất nhiều lần, anh đã nghĩ, hoàn toàn không có ai chào đón anh, vì sao anh lại tới thế giới này? Rất nhiều lần, khi bị bố đánh đến mức hấp hối, anh đều đã nghĩ, cứ thế chết đi thôi, như vậy, đối với mọi người đều là một sự giải thoát, nhưng kỳ quái là, lần nào vẫn còn một hơi thở cuối cùng, kéo dài hơi tàn, tiếp tục mục nát.”
“Đừng nghĩ như vậy, anh nên quý trọng chính mình hiện tại, sống cho tốt mới đúng.” Du Nhiên an ủi.
“Hiện giờ, điều anh muốn nhất, chỉ là một người.” Cổ Thừa Viễn nhìn về phía Du Nhiên, đôi môi tái nhợt chậm rãi mở ra: “Thế nhưng, cô ấy hận anh, hận không thể khiến anh biến mất khỏi thế giới này.”
“Anh trai.” Du Nhiên dời tầm mắt: “Nếu anh bằng lòng, em, và bố mẹ, đều rất vui mừng được đón nhận anh, anh có thể coi mình là người nhà thật sự của em và bố mẹ.”
“Du Nhiên, em biết điều anh muốn là gì.” Cổ Thừa Viễn chậm rãi nói: “Anh muốn em làm người phụ nữ của anh, làm vợ anh, không phải chỉ là em gái.”
Du Nhiên lắc đầu, chỉ lắc đầu.
“Em còn hận anh, phải không?” Cổ Thừa Viễn hỏi.
“Không, không phải nguyên nhân này.” Du Nhiên tiếp tục lắc đầu: “Đối với anh, em đã không còn loại cảm giác này.”
“Bởi vì, trong lòng em đã có Khuất Vân, phải không?” Giọng nói của Cổ Thừa Viễn càng ngày càng gần.
“Em không biết.” Du Nhiên cảm thấy đầu mình sắp bị lắc đến choáng váng rồi.
“Du Nhiên, chỉ có em mới có thể cứu anh.” Giọng nói của Cổ Thừa Viễn vang lên ngay bên tai Du Nhiên.
Du Nhiên giật mình, đang muốn chạy đi lại bị Cổ Thừa Viễn ôm lấy từ phía sau.
Thật chặt, giống như người đang chết đuối giữa biển bắt được một tấm gỗ.
Cô là sự cứu vớt duy nhất của anh ta, buông tay, chính là chết.
“Cổ… Anh, anh đừng như vậy.” Du Nhiên giãy dụa.
“Du nhiên, em muốn anh làm thế nào mới bằng lòng ở lại bên anh, chỉ cần em nói, bất cứ chuyện gì, anh đều sẽ làm.”
Giọng nói của Cổ Thừa Viễn, tư thế của anh ta, đều hạ xuống rất thấp, giống như tự vùi mình vào trong bụi.
Sợi tóc của anh ta chạm vào vai Du Nhiên, giống như anh ta đang khom người xuống.
Con thú luôn luôn dữ tợn, trong khi máu me đầm đìa, thở một hơi hấp hối cũng khiến người ta thương hại.
Vì vậy, Du Nhiên thất thần, cho tới khi một đôi môi lạnh lẽo chạm vào cần cổ cô, cô mới hồi phục tinh thần, đứng bật dậy, rời khỏi Cổ Thừa Viễn.
“Anh, anh và em, sau này chỉ có thể là quan hệ anh em.” Du Nhiên thẳng thắn nói với anh ta: “Khoảng thời gian trước đây không thể quay trở lại, chúng ta hãy quên hết tất cả đi.”
Du Nhiên không quay đầu lại, nhưng sống lưng cô có thể cảm giác được sự nặng nề phía sau, giọng nói của Cổ Thừa Viễn thật hiu quạnh: “Có thể đối với em, khoảng thời gian đó không quan trọng, nhưng đối với anh, lại là quãng thời gian vui sướng duy nhất… Vì vậy, anh không thể quên, anh không làm được.”
Là cô vô tình sao? Du Nhiên nghĩ.
Khi hẹn hò với Cổ Thửa Viễn và Khuất Vân, cô đều dùng hết toàn bộ tâm trí và sức lực, thế nhưng cuối cùng, chỉ có sự đả kích liên tiếp.
Không sao, ai chẳng vấp ngã vài lần, Du Nhiên có thể tự mình đứng lên.
Thế nhưng vì sao, khi cô bắt đầu cuộc sống mới, hai người bọn họ lại liên tục chạy tới, chân thành tha thiết thể hiện tình yêu của họ với cô?
Nếu vậy, những tổn thương trước đó, là cái gì?
Đau nhức, tuy đã là quá khứ, nhưng có những ký ức mà Du Nhiên không cách nào đơn giản để cho chúng tiêu tan được.
Mấy ngày tiếp theo, Cổ Thừa Viễn vẫn nằm viện để quan sát, Du Nhiên có thời gian sẽ tới thăm anh ta.
Dường như phải nhìn thấy cô, đôi mắt u ám của Cổ Thừa Viễn mới có thể có màu s