ng Du Nhiên dính sát vào cửa xe, tấm sắt hấp thu cái nóng mặt trời, đốt cháy cơ thể.
Cổ Thừa Viễn đè lên vai Du Nhiên, giọng nói âm trầm, từng lời nói sắc lạnh lướt qua làn da Du Nhiên: “Chúng ta không có quan hệ huyết thống, chúng ta ở bên nhau, không kẻ nào có tư cách ngăn cản.”
“Anh nói không sai.” Du Nhiên nói: “Chúng ta không có quan hệ huyết thống, nói cách khác, quan hệ tôi từng cho là duy nhất giữa chúng ta đã không còn. Từ một giây sau khi tôi biết sự thật này, Cổ Thừa Viễn, tôi và anh, đã hoàn toàn thành người xa lạ rồi.”
“Đừng ép anh tổn thương em.” Cổ Thừa Viễn bỗng tăng sức lực trên tay, lưng Du Nhiên ngày càng ép chặt vào cửa xe, làn da cô giống như sắp bốc cháy.
“Cổ Thừa Viễn, anh sẽ cô độc cả đời, không ai yêu anh, không ai làm bạn với anh.” Có lẽ ánh mặt trời quá chói mắt, có lẽ cái nóng sau lưng quá đau đớn, Du Nhiên buông ra một lời nguyền rủa như vậy.
Đôi mắt Cổ Thừa Viễn, trong một giây này, biến thành hang động sâu thẳm không đáy, bất kể ném vào cái gì đều không thể tạo ra một tiếng vang, yên tĩnh đến mức làm người ta hoảng sợ.
Sau đó, anh ta buông cô ra.
Du Nhiên nhặt sách trên mặt đất lên, không thèm liếc anh ta lấy một cái, chạy đi.
Khi về đến nhà, nhớ lại những lời uy hiếp của Cổ Thừa Viễn, Du Nhiên thấp thỏm trong lòng, rất sợ anh ta sẽ làm chuyện gì đó với bố mẹ mình.
Nhưng liên tục vài ngày không có gì khác thường, Du Nhiên dần yên lòng.
Những việc ngoài ý muốn luôn xảy ra vào lúc không ngờ nhất. Hôm nay, bố mẹ cô đi họp lớp, Du Nhiên lấy bài tập ra, đang định ôn tập cả ngày thì đồn công an gọi điện tới khiến trái tim cô rơi xuống đáy vực.
Gần đây bố mẹ cô mua trả góp một chiếc xe gia đình nhỏ, còn chưa lái được mấy lần, hôm nay đã bị người ta cố ý đâm từ phía sau, hai người đều bị thương.
Ngay cả áo ngủ cũng chưa kịp thay, Du Nhiên lập tức chạy xuống dưới lầu, bắt xe tới bệnh viện.
Ra khỏi thang máy, trên con đường dẫn vào tiểu khu, Du Nhiên nhìn thấy một người đang đi về phía mình.
Cổ Thừa Viễn.
Trong chớp mắt, Du Nhiên hiểu ra tất cả.
Anh ta, cũng không tha cho bố mẹ cô.
Dưới ánh mặt trời cực nóng, trong đôi mắt Du Nhiên lại là một thế giới băng lạnh.
“Bố mẹ em nằm viện, anh tới đón em.” Anh ta nói.
Du Nhiên không nói gì, chỉ lướt qua anh ta, đi về phía bể bơi ở trung tâm tiểu khu.
Giữa trưa hè gay gắt, trong bể bơi không có ai, chỉ có những gợn sóng lăn tăn.
“Có nghe anh nói gì không?” Cổ Thừa Viễn hỏi.
Du Nhiên dừng lại bên cạnh bể, đưa lưng về phía Cổ Thừa Viễn.
“Sao vậy, lẽ nào em không muốn đi thăm bọn họ?” Cổ Thừa Viễn hỏi.
“Lúc này, việc tôi muốn làm nhất…” Lời nói của Du Nhiên bình thản như nước trong bể bơi: “Chính là khiến anh vĩnh viễn biến mất trong cuộc sống của chúng tôi.”
Nói xong, Du Nhiên bỗng xoay người, dùng hết toàn bộ sức lực, đẩy Cổ Thừa Viễn xuống.
Đoạn ký ức này, đối với Du Nhiên mà nói, là không rõ ràng, cô chỉ nhớ ngày hôm đó ánh mắt trời vàng óng, nóng rực, chỉ nhớ trên mặt nước nở ra vô số đóa hoa, chỉ nhớ thân thể Cổ Thừa Viễn chậm rãi chìm xuống.
Anh ta không giãy dụa, thậm chí còn không phát ra một tiếng động, chỉ để mặc nước trong bể ngập qua đỉnh đầu mình.
Giống như một vật thể không có sự sống.
Mặt nước rất nhanh đã lấy lại sự tĩnh lặng vừa rồi, giống như chưa có gì xảy ra, ánh mặt trời lại phản chiếu lấp lánh trên mặt nước.
Cứ như thế, chưa được bao lâu, Du Nhiên bỗng tỉnh lại từ trong tức giận, nhìn những sợi tóc của Cổ Thừa Viễn bồng bềnh trong nước, giật mình ý thức được mình đã làm cái gì.
Cô vừa kêu cứu, vừa nhảy vào trong nước, liều mạng kéo Cổ Thừa Viễn lên bờ.
Gương mặt Cổ Thừa Viễn yên tĩnh, tái nhợt như tờ giấy trắng.
Có người giúp Cổ Thừa Viễn cấp cứu rồi đưa đến bệnh viện.
Khi cứu Cổ Thừa Viễn lên bờ, xuyên qua lớp vải ướt đẫm trên người anh ta, Du Nhiên mơ hồ nhìn thấy những vết thương.
Đã từ lâu, nhưng những vết sẹo dữ tợn vẫn khiến người ta rùng mình.
Từng vết, chồng lên nhau.
Cô bắt đầu hối hận mình đã quá kích động.
Nhưng giống như để tăng nỗi hối hận của cô, trong lúc này, điện thoại của cảnh sát gọi tới, nói cho Du Nhiên biết, người cố ý đụng vào bố mẹ cô là một nhân viên trẻ ở công ty bố cô, vì biển thủ công quỹ bị Lý Minh Vũ tố giác nên ghi hận trong lòng mới làm chuyện như vậy.
Thì ra, chuyện này không liên quan tới Cổ Thừa Viễn.
Du Nhiên nhìn Cổ Thừa Viễn vẫn hôn mê trên giường bệnh, trong lòng vô cùng phức tạp, khó nói thành lời.
Vết thương của Bạch Linh và Lý Minh Vũ đều là vết thương ngoài da, tĩnh dưỡng vài ngày là có thể xuất viện, Du Nhiên vẫn không có can đảm nói cho bọn họ chuyện của Cổ Thừa Viễn, mỗi ngày chỉ tìm cớ ra ngoài, lặng lẽ tới bệnh viện thăm anh ta.
Bác sĩ nói, qua kiểm tra, thân thể của Cổ Thừa Viễn không có gì đáng ngại, hôn mê như vậy có lẽ do sự sợ hãi trong tâm lý khi còn bé.
Đúng vậy, anh ta sợ nước, chuyện đó, Du Nhiên biết rõ, vì vậy, cô mới đưa anh ta đến bên cạnh bể bơi, mới… đẩy anh ta xuống.
Một giây đó, cô thật sự muốn anh ta chết đi.
Nhớ lại ý định lúc đó của mình, Du Nhiên vô cùng sợ hãi.
Du Nhiên cũng sợ một việc, chính là thời gian y tá giúp anh ta lau người hàng ngày, bởi vì từng vết sẹo trên lưng anh ta đều như một làn sóng đập vào đôi mắt cô.
“Những vết thương này đều từ khi còn bé.” Bác sĩ của Cổ Thừa Viễn thở dài: “Xương sườn gãy ít nhất bốn cây, đã lâu mà vết thương vẫn còn đáng sợ như thế, lúc đó không biết phải khủng khiếp thế nào, rốt cuộc cậu ta đã gặp phải chuyện gì?”
Rốt cuộc Cổ Thừa Viễn đã phải trải qua những gì?
Du Nhiên lắc đầu, cô cũng không biết.
Ngoại trừ Cổ Thừa Viễn, không ai biết.
Chỉ có một việc có thể khẳng định, chuyện đó nhất định rất đáng sợ.
Nhìn thân thể lúc nào cũng mạnh khỏe, tuấn tú kia, nay gương mặt lại tái nhợt, trong lòng Du Nhiên thỉnh thoảng có chút chua xót.
Khi cô đang lớn lên trong tình yêu thương của bố mẹ và một thế giới tràn ngập kẹo ngọt, Cổ Thừa Viễn lại bị giam cầm trong một góc nhỏ tăm tối, lẳng lặng chịu roi quất.
Đúng vậy, anh ta nhất định sẽ cảm thấy bất công.
Ở trong bệnh viện mấy ngày, Du Nhiên đã nhìn rõ sự cô độc của Cổ Thừa Viễn.
Người đến thăm anh ta rất nhiều, lại đều là bạn bè trên thương trường, bọn họ đưa tới những loại thuốc bổ đắt tiền và quà tặng tinh xảo, nhưng trong cảm nhận của Du Nhiên, những thứ kia, đều thật lạnh.
Bọn họ đều không quan tâm đến Cổ Thừa Viễn.
Về phần người thân… Người thân của Cổ Thừa Viễn, một người cũng không đến.
Trừ những người đó, còn một người rất đặc biệt.
Đường Ung Tử.
Gương mặt của cô ta vẫn tươi đẹp rạng rỡ như trước, chỉ là, có thêm một chút mất mát.
“Tôi thực sự không ngờ Cổ Thừa Viễn cũng có ngày nằm bẹp trên giường.” Đường Ung Tử nói.
Ngữ điệu không hề có sự châm chọc hay vui sướng.
“Rốt cuộc cô thích ai?” Du Nhiên tò mò: “Khuất Vân, hay là anh ta?”
“Tôi thích ai có liên quan gì tới cô sao?” Đường Ung Tử nói.
Được lắm, coi như cô tự rước lấy nhục đi, Du Nhiên không thèm nói tiếp nữa, chỉ gặm quả táo đỏ tươi chín mọng mà Đường Ung Tử mang đến.
Qua một lúc lâu, Đường Ung Tử đi tới trước cửa sổ, đôi chân vốn vừa nhỏ vừa dài có thêm giày cao gót hỗ trợ lại càng gợi cảm mê người.
Du Nhiên nhìn đôi chân ngắn nhà mình, chẳng màng vinh nhục, tiếp tục gặm táo.
“Theo cô thấy, rốt cuộc tôi thích ai?” Đường Ung Tử đột nhiên hỏi.
Trả lời cô chỉ có tiếng gặm táo “răng rắc”.
“Đang hỏi cô đấy.” Đường Ung Tử nói.
“Cô thích ai có liên quan gì đến tôi.’ Du Nhiên dùng lời nói vừa rồi chặn họng cô ta.
“Cái miệng đúng là nhọn.” Đường Ung Tử đánh giá.
Trả lời cô chỉ có tiếng gặm táo “răng rắc”.
“Ăn đồ ăn còn phát ra tiếng động lớn như thế, vô duyên.” Đường Ung Tử đi tới giật lấy quả táo trong tay Du Nhiên, ném vào trong thùng rác.
“Vưu Lâm đâu?” Du Nhiên hỏi: “Không phải anh ta cả ngày dính lấy cô sao?”
Nghe vậy, vẻ mất mát trong mắt Đường Ung Tử càng thêm rõ ràng, trong khi đợi cô ta lấy tâm trạng kể lể, Du Nhiên lại cầm lấy một quả táo, gọt vỏ rồi bắt đầu tiếp tục gặm.
“Anh ấy đi rồi.” Đường Ung Tử nói.
“Đi đâu?” Du Nhiên hỏi.
“Không biết.” Đường Ung Tử làm bộ thoải mái: “Tôi cũng không biết.”
“Anh ta đi rồi, không quen chứ gì?” Du Nhiên ra vẻ người từng trải.
Đường Ung Tử không nói gì.
“Tôi bảo này, rốt cuộc cô thích ai?” Du Nhiên hỏi: “Khuất Vân, Cổ Thừa Viễn, hay là Vưu Lâm?”
Đường Ung Tử cầm lấy một quả táo, nắm chặt, móng tay cắm vào trong thịt táo.
“Khi tôi gặp Khuất Vân, hai chúng tôi đều là những người tương đối nổi bật trong trường, người xung quanh nhìn vào đều nói rất xứng, không có gì khó khăn, cứ vậy mà ở bên nhau.”
“Thế nhưng, tính cách Khuất Vân rất lạnh, anh ấy thích ở nhà, thích làm chuyện của mình. Cho tới bây giờ tôi chưa từng có cảm giác anh ấy quan tâm đến tôi, cũng không cùng tôi đi xem phim, dạo phố, đi quán bar.”
“Sau đó, tôi chậm rãi nhận ra, Khuất Vân là một người rất kiêu ngạo, những thứ anh ấy dùng đều là tốt nhất. Nói cách khác, anh ấy chọn tôi không phải vì yêu tôi, chỉ vì tôi là người nổi bật nhất trong số những người anh ấy biết, không hơn.”
“Từ nhỏ đến giờ, bất kể tôi đi tới đâu đều là người được người khác vây quanh, chưa từng bị đối xử như vậy, vì vậy, tôi ngày càng hận Khuất Vân.”
“Đúng lúc đó, tôi gặp Cổ Thừa Viễn, anh ta là bạn học của Khuất Vân. Quen biết chưa bao lâu, anh ta bắt đầu âm thầm theo đuổi tôi. Phải thừa nhận, thủ đoạn của anh ta rất cao, có thể khiến bất kỳ người con gái nào dao động.”
“Có thể vì trả thù, có thể vì không kháng cự được sự mê hoặc, nói chung, tôi lên giường với Cổ Thừa Viễn, ngay trong ngày sinh nhật Khuất Vân.”
“Khuất Vân nhìn thấy tất cả, bề ngoài lạnh lùng của anh ấy cuối cùng cũng bị phá hủy, ngày hôm sau, anh đánh Cổ Thừa Viễn ngay trước mặt mọi người.”
“Nghe tin này, tôi rất hài lòng, tôi cho rằng, ít nhất điều này cũng chứng minh Khuất Vân có quan tâm đến tôi.”
“Nhưng tôi sai rồi, sự bất thường của Khuất Vân lúc đó, nguyên nhân lớn nhất là vì sự phản bội và lừa dối của Cổ Thừa Viễn… Không phải vì tôi, chưa bao giờ.”
“Lần đó, Khuất Vân tự động thôi học, rời khỏi trường quân đội, còn tôi, tiếp tục hẹn hò với Cổ Thừa Viễn.”
“Thế nhưng, khi thật sự hẹn hò, tôi mới phát hiện, Cổ Thừa Viễn cũng không phải người tôi muốn, Khuất Vân, ít nhất anh ấy còn chân thật, yêu hay không yêu, anh ấy sẽ không che giấu, mà rõ ràng làm cho người ta cảm nhận được. Còn Cổ Thừa Viễn, anh ta sẽ nhiệt tình ôm lấy cô, khiến cô có ảo giác anh ta rất yêu cô, nhưng khi thật sự mở trái tim anh ta ra, nơi đó, chỉ có băng tuyết.”
“Sau này, tôi quay lại tìm Khuất Vân hai, ba lần, nhưng anh ấy luôn từ chối tôi, rất kiên quyết. Tôi phát hiện anh ấy đang qua lại với cô, tôi rất tức giận, bởi vì đối với tôi mà nói, bị cô đánh bại là một chuyện không thể chấp nhận được. Vì vậy tôi dùng trăm phương nghìn kế tìm hiểu sự thật, tôi muốn nói cho mọi người biết Khuất Vân ở bên cô là có mục đích, cô vẫn không thắng được tôi.”