/> “Vì vậy em muốn ăn anh!” Nói xong, Du Nhiên nhe răng nhọn, cắn vào vai Khuất Vân.
Cắn vai rồi vẫn chưa hết giận, tiếp tục cắn cánh tay, cắn ngực, cuối cùng cắn đến môi.
Cắn cũng đã cắn rồi, vậy không cần khách khí mà hôn lên.
Nếu môi đã hôn rồi, vậy tay cũng không cần khách khí, thuận tiện kiểm tra một chút.
Vì vậy, cuối cùng sự việc phát triển đến mức môi Du Nhiên ăn đậu hủ bên trên của Khuất Vân, còn tay cô nàng ăn đậu hủ bên dưới của anh.
Lần này, không chỉ để thỏa mãn khát vọng ăn uống mà còn để trả thù cho nỗi hận, vì vậy vị trí Du Nhiên xuống tay là rất nhiều.
Một chiếc cúc áo của Khuất Vân bị mở ra, vòm ngực xinh đẹp tuyệt trần mà cũng rất nam tính lộ ra trước mắt.
Trai đẹp bán khỏa thân, ai nhìn thấy cũng yêu, hoặc là muốn “yêu”.
Lửa giận ngập trời của Du Nhiên ngay trước cảnh đẹp thế này đã biến mất tăm mất tích.
Mục đích, cô nàng đã quên, thứ quan trọng, chỉ còn là quá trình.
Du nhiên tùy ý loay hoay trước thân thể đó.
“Nếu em đủ thông minh thì nhanh xuống khỏi người tôi.” Khuất Vân nói, trong giọng nói bình tĩnh có vẻ cảnh cáo.
“Nếu em không chịu thì sao?” Du Nhiên tiếp tục vội vàng chọc ghẹo, mắt không thèm nâng lên một cái.
“Vậy… Tôi nghĩ, em sẽ hối hận.” Khuất Vân nói, giọng nói càng nhẹ, hoặc có thể hiểu là càng nguy hiểm.
Nhưng Du Nhiên không có chút cảnh giác, chỉ vứt lại một câu: “Vậy sao?”
Tiếp đó, cô nàng tiếp tục thưởng thức món ngon.
Rồi lại tiếp đó, cô nàng cảm giác trời đất xoay chuyển, chỉ trong một giây, vị trí của cô và Khuất Vân đã đổi cho nhau.
Nói cách khác, hiện giờ Khuất Vân ở trên cô.
Du Nhiên đang định hỏi một câu cho đủ quy củ, ví dụ như: “Anh định làm gì?” Kiểu như thế, nhưng Khuất Vân không cho cô cơ hội này.
Khuất Vân trực tiếp vươn tay mở tung áo ngủ của cô.
Trên áo ngủ của Du Nhiên in hình Bugs Bunny, lúc này, cái mặt của con Bugs Bunny bị tách thành hai nửa, mà ở giữa, chính là cái áo nhỏ màu trắng.
Viền ren, còn có một cái nơ bướm nho nhỏ.
Đó là một loại quyến rũ có chút thơ ngây, khiến cho bầu ngực trở nên thật sinh động, đồng thời cũng mang theo hơi thở chết người của phụ nữ trưởng thành.
Mà đôi môi của Khuất Vân, trực tiếp hôn lên bầu ngực căng tròn đó.
Cánh môi ướt át, da thịt trắng nõn, giống như sinh ra đã là của nhau.
Trong sự dịu dàng như vậy, Khuất Vân bỗng ép người xuống, sau đó, nơi riêng tư của bọn họ chạm vào nhau.
Cho dù cách một lớp vải, Du nhiễn vẫn cảm nhận được vật nam tính nóng bỏng nào đó đang ở gần sát nơi mềm mại của cô.
Độ cứng đó khiến người đang chìm đắm trong vui đùa là Du nhiên cũng phải giật mình, đột nhiên cảm thấy sợ hãi, giống như đạp xe lên dốc núi cao, sau khi chậm rì rì bò lên vị trí cao nhất, đột nhiên lao vù vù xuống núi.
Cả trái tim, bị ngâm trong mồ hôi lạnh.
Bởi vì tại giờ khắc này, toàn thân Khuất Vân đều tỏa ra một hơi thở nguy hiểm đến cực điểm, anh biến thành một người đàn ông xa lạ, có khả năng sẽ tổn thương cô.
Bộ phận nóng rực kia vẫn để sát tại nơi mẫn cảm nhất, mềm yếu nhất trên cơ thể Du Nhiên, gần thật gần.
Tay chân Du Nhiên bắt đầu lạnh toát.
Còn đôi mắt của Khuất Vân dường như không có cùng một nhiệt độ như vậy, cho dù bên dưới đang hừng hực lửa dục vọng, nhưng mắt anh lúc này thật lạnh: “Sau này, không nên tùy tiện khiêu khích, bởi vì em sẽ không cách nào dự đoán được hậu quả.”
Nói xong, Khuất Vân đứng dậy, đóng lại từng chiếc cúc, rời đi.
Bóng lưng của anh, từng động tác của anh, đều giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Cửa “cạch” một tiếng mở ra, rồi lại “cạch” một tiếng đóng lại.
Du Nhiên nằm trên giường, nhìn trần phòng ngủ, cứ nhìn như thế, mà trước ngực, cũng vẫn ở trong tình trạng giống như khi Khuất Vân bỏ đi.
Thời gian giống những hạt bụi nhỏ li ti, trôi nổi trên mặt đất, ánh mặt trời chuyển từ màu vàng óng ánh thuần khiết sang màu đỏ ấm áp, chiếu nghiêng trên sàn nhà.
Ba tiếng sau, bàn tay Du Nhiên có động tĩnh – chậm rãi vươn tới nơi vải vóc bị xé rách trước ngực.
Ba giây sau, trong phòng ngủ trống trải vang lên tiếng lẩm bẩm của một cô nàng: “…Mẹ ơi, hôm nay mình không nên mặc cái áo ngủ mới này, quá đáng tiếc.”
Sự kiện thân mật lần này khiến Du Nhiên hiểu được hai chuyện.
Thứ nhất, đàn ông bị khiêu khích, là dã thú.
Thứ hai, vòng ba của Khuất Vân, chất lượng… tốt, tốt, thật sự tốt.
Phải thật lâu sau Du Nhiên mới nhớ ra rằng Khuất Vân vẫn chưa thẳng thắn trả lời xem cô nàng Starbucks kia có tồn tại hay không.
Mỗi lần cô muốn hỏi đều bị Khuất Vân dùng đủ mọi cách đánh lạc hướng.
Nhiều lần như vậy, cuối cùng Du Nhiên cũng hiểu ra, khi Khuất Vân không muốn trả lời một vấn đề nào đó, không ai có thể bắt ép anh được.
Nhưng Du Nhiên không phải loại đèn tiết kiệm năng lượng, nếu giao đấu chính diện với Khuất Vân không có phần thắng, cô sẽ lựa chọn một phương thức khác, cũng chính là một phương thức cũ rích: theo dõi.
Kết quả khiến Du Nhiên thỏa mãn, sau khi tan tầm, dường như Khuất Vân đều trực tiếp về nhà, không phát hiện anh có hành động gian trá gì khác.
Càng khiến Du Nhiên an tâm là, ở trường Khuất Vân được một lượng lớn nữ sinh chào đón, là hoàng tử bạch mã trong lòng rất nhiều cô gái thuần khiết, cũng là đối tượng mộng xuân của vô số thiếu nữ không thuần khiết, nhưng đối mặt với những lời thổ lộ kín đáo cũng có mà bạo dạn cũng có này, Khuất Vân trước giờ đều từ chối.
Du Nhiên vui mừng thở dài một hơi: gã đàn ông này, thật sự không uổng phí cái áo ngủ mới tinh của cô.
Thế nhưng luôn luôn có những người chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn, ví dụ như gái Diệp nhà Du Nhiên.
“Tớ thề với trời, anh ta thật sự có quan hệ không bình thường với cô gái kia.” Gái Diệp thề độc: “Nếu có nửa điểm nói dối, tớ không phải đàn ông.”
“Tớ vốn đã không xếp cậu vào hàng ngũ đàn ông con trai rồi.” Du Nhiên nhún nhún vai.
“Lý Du Nhiên, bây giờ cậu không tin tớ phải không?” Gái Diệp cảm thấy thật tổn thương.
Du Nhiên không thèm để ý: “Tớ tin cậu thật sự nhìn thấy Khuất Vân và một cô gái uống cà phê, nhưng quả thật tớ không tin giữa bọn họ có gì mờ ám, bởi vì anh ấy không phải loại người một chân đạp hai thuyền.”
Gái Diệp liếc mắt một cái, giọng nói thoáng mang chút kỳ quái: “Nếu người ta không coi cậu là thuyền thì sao?”
Du Nhiên rút con dao ra từ đĩa hoa quả, lưỡi dao thật lạnh phản chiếu hàm răng lóe sáng của cô: “Có gan thì nói lại lần nữa.”
“Chẳng lẽ không đúng sao? Hai người đã hẹn hò một thời gian rồi, anh ta đã giới thiệu cậu với bạn bè, gia đình chưa?” Gái Diệp hỏi.
Du Nhiên lắc đầu: “Điều này có thể chứng minh cái gì?”
Gái Diệp rất không khách khí mà cho một đáp án: “Điều này chứng minh, Khuất, Vân, căn, bản, không, thừa, nhận, cậu.”
Du Nhiên nghĩ gái Diệp thật ác độc, mười hai chữ ngắn ngủi còn dùng đến chín cái dấu ngắt câu.
Tiếp đó, chính là thời gian biện giải của Du Nhiên: “Tớ cũng không giới thiệu anh ấy cho bạn bè, gia đình tớ, đây là điểm đặc biệt tạo thành từ sự bí mật trong mối quan hệ của bọn tớ.”
Gái Diệp sửa lại cho đúng: “Cậu không giống anh ta.”
“Không giống chỗ nào?” Du Nhiên hỏi.
“Chỉ cần có mắt, mọi người đều nhìn ra được cậu quá mức quan tâm tới Khuất Vân.” Gái Diệp nói ra cái nhìn của bản thân, đồng thời cũng là sự thật.
Du Nhiên im lặng, không có cách nào phản bác lại sự thật, thật lâu sau mới vô lực nói một câu: “Khó khăn thế nào mới có thể túm được một anh chàng đẹp trai như thế, có thể không quan tâm hay sao?”
“Cậu quan tâm đến người ta, nhưng người ta không quan tâm đến cậu thì cũng phí công.” Gái Diệp lại ném ra một chân lý nữa.
“Tớ có cách nào khác đâu, chẳng lẽ lại cầm dao nhắm ngay đến cậu bé của anh ấy, uy hiếp là nếu không quan tâm đến tớ, tớ sẽ khiến anh ấy tuyệt tự hay sao!” Du Nhiên chán nản ngồi trên ghế.
“Tình yêu ấy mà, cái cần chú ý chỉ là kỹ xảo và tình thú.” Gái Diệp nói.
“Trên giường mới cần chú ý tới kỹ xảo và tình thú chứ.” Du Nhiên nói.
Gái Diệp không để ý tới cô, tiếp tục nói: “Đối với những thứ chắc chắn thuộc về mình, con người thường không quá trân trọng, vì vậy cậu nhất định phải xây dựng nên một tình huống có người khác muốn theo đuổi cậu, khiến Khuất Vân sinh ra cảm giác nguy cơ, như vậy anh ta mới trân trọng cậu.”
“Nhưng tớ không có ai khác theo đuổi.” Du Nhiên rất thành thật.
“Không có thì tạo ra cho có.” Gái Diệp bắt đầu bày mưu tính kế: “Tìm một người cậu ghét nhất, lợi dụng sức mạnh dư luận, khiến cho cậu và cậu ta trở thành đề tài bàn tán, cuối cùng đạt được mục đích khiến Khuất Vân ghen.”
Du Nhiên không hiểu: “Vì sao phải là người đáng ghét nhất? Như vậy chẳng phải đã tăng độ khó sao?”
Gái Diệp giải thích nghi hoặc: “Lần trước ở Hoa Sơn, khi Khuất Vân hiểu lầm tớ là tình địch của anh ta, ánh mắt anh ta thật sự sắc bén, tớ nghĩ, nếu có người thật sự cướp người yêu của anh ta, nhất định sẽ chết không có chỗ chôn. Tìm một kẻ cậu ghét nhất để chết thay chẳng phải một công đôi việc sao?… Lý Du Nhiên, cậu bày ra vẻ mặt mê mẩn đấy làm gì?”
Lý Du Nhiên đang mang vẻ mặt mê mẩn: “Tớ đang hưởng thụ danh hiệu người yêu của Khuất Vân.”
Gái Diệp : “…”
Sau khi quyết định kế hoạch, Du Nhiên bắt đầu suy nghĩ xem ai là kẻ thù của mình, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có một người: Tiểu Tân, cậu bé bút chì lần trước.
Long Tường.
Vụ đại chiến trên thao trường lần trước, dưới sự kiểm soát của Khuất Vân, đã được giải quyết trong hòa bình, Long Tường cũng nhờ vậy mà được gia nhập câu lạc bộ kịch.
Vì không muốn nhìn thấy cậu ta, lại không có tình yêu nhiệt huyết gì với diễn kịch, gần đây Du Nhiên không có bất cứ quan hệ gì với câu lạc bộ kịch, có chuyện gì đều giao cho cậu em như con tôm nhỏ lần trước giải quyết.
Mà hiện tại, vì bí mật riêng tư không thể cho ai biết của mình, Du Nhiên quyết định tiếp xúc thân mật với Tiểu Tân.
Sau khi tới phòng tập của câu lạc bộ, phát hiện có thêm không ít người mới, Du Nhiên rất vui vẻ – số lượng người xem gia tăng miễn phí.
Con tôm nhỏ dường như rất có dã tâm với vị trí đội trưởng kỳ tiếp theo, bởi vậy vô cùng xu nịnh đội trưởng đương nhiệm là Du Nhiên, Du Nhiên cũng thản nhiên hưởng thụ.
Hưởng thụ thì hưởng thụ, mục đích vẫn phải đạt được, Du Nhiên không dám lãng phí thời gian nữa, trực tiếp hướng ánh mắt về phía Tiểu Tân.
Lúc đó, tất cả thành viên mới đang ở trên sân khấu diễn tập một vở kịch mới, mọi người nhiệt huyết sục sôi, giống như một đám tâm thần.
Dường như Tiểu Tân có một vai khá quan trọng trong số đó, nhưng không thể phủ nhận, diễn xuất của cậu ta không tệ, đứng trên sân khấu rất có khí thế.
Thời gian không phải dùng để lãng phí, Du Nhiên bắt đầu ra chiêu thứ nhất: liếc mắt đưa tình.
Ngồi trên chỗ ngồi đặc biệt cho đội trưởng, Du Nhiên nhìn chằm chằm vào Tiểu Tân, ánh mắt như đèn pha, cậu ta di chuyển đến đâu, ánh mắt cô nàng theo sát đến đấy, ước chừng chuẩn xác không kém gì đầu đạn truy tìm mục tiêu tiên tiến của quân đội Mỹ.
Không chỉ chính xác, mà còn có nhiệt độ – ánh mắt Du Nhiên có thể gọi là nồng cháy, khiến cho những diễn viên trên sân khấu gào thét đòi