“Biết gì không? Cậu nhìn rất giống bánh bao thịt.” Gái Diệp nói.
“Ý cậu là, nhìn tớ rất béo?” Du Nhiên hỏi, trong mắt lóe lên vẻ hung tàn.
Nếu gái Diệp dám gật đầu, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
May mà gái Diệp không làm như vậy: “Không, ý của tớ là Khuất Vân giống một con chó săn… Cậu bị anh ta cắn thật thảm.”
Du Nhiên rất muốn phản bác, nhưng nghĩ lại, từ khi quen biết Khuất Vân, quả thật cô đã biến thánh một cái bánh bao thịt, mặc anh thích nắn bóp thế nào thì nắn.
“Bạn học, bạn đang gặp nguy hiểm.” Gái Diệp giả bộ thở dài.
“Bạn học, bạn cũng thật biết cách gây xích mích ly gián.” Du Nhiên nhét cây kem vào trong miệng, hơi dùng sức, lớp vỏ sô cô la bị cắn nát.
“Tớ đây là quan tâm đến cậu, không đành lòng nhìn cậu rơi xuống địa ngục.” Gái Diệp tận tình khuyên bảo: “Chẳng lẽ cậu không cảm thấy đã hoàn toàn đánh mất bản thân hay sao?”
“Chẳng thấy gì.” Du Nhiên nói không chút lo lắng.
“Chẳng lẽ cậu không cảm thấy mỗi lần đối đầu với Khuất Vân đều có kết quả là chịu thua hay sao?” Gái Diệp tiếp tục.
“Có lẽ là… tính tình tớ tương đối dễ chiụ.” Tuy đang ăn kem nhưng vì bị ép hỏi mà trên trán Du Nhiên vẫn toát ra một tầng mồ hôi.
“Chẳng lẽ cậu không cảm thấy cậu hoàn toàn không biết gì về quá khứ của anh ta hay sao?” Gái Diệp tung ra thứ thuốc độc nhất, Hạc Đỉnh Hồng.
“Quá khứ của anh ấy, rất trong sáng, rất trong sáng… vô cùng trong sáng.” Du Nhiên nghĩ nhất định là cây kem trên tay quá lạnh, lạnh đến mức lưỡi của cô không nếm được mùi vị nữa.
“Thật không? Khó nói đúng không? Cậu đã từng kiểm tra chưa?” Gái Diệp bắt đầu liếc mắt ra hiệu.
“Tớ và anh ấy, tạm thời còn rất trong sáng, rất trong sáng… vô cùng trong sáng.” Cuối cùng Du Nhiên cũng ăn xong cây kem, rút cây gỗ từ trong miệng ra.
“Nghe giọng điệu của cậu giống như thật bất mãn với chuyện tạm thời trong sáng này.” Gái Diệp đúng là rất hiểu lòng người.
“Đúng vậy.” Du Nhiên rất thành thật.
“Nếu đã vậy, làm thế nào cậu biết quá khứ của anh ta trong sáng?” Gái Diệp nắm lấy điểm đấy không buông.
“Nhắc cậu một câu.” Du Nhiên nói: “Có một thanh đao rất nhọn, rất lợi hại đang chọc vào lưng tớ.”
“Đúng là một tên trọng sắc khinh bạn.” Gái Diệp khinh bỉ.
“Ngưu tầm ngưu mã tầm mã, người nào đó vì mua quà tặng bạn trai, chẳng phải lúc đó đã lừa một tháng sinh hoạt phí của tớ đấy sao?” Du Nhiên yếu đuối nhìn gái Diệp.
“Để báo đáp ân tình này của cậu, tớ chấp nhận nguy cơ bị Khuất Vân truy sát cũng phải nói cho cậu một việc vô cùng quan trọng.” Gái Diệp trở lại vẻ nghiêm túc: “Chú ý lắng nghe là được rồi, hôm trước, tớ nhìn thấy Khuất Vân nhà cậu và một cô nàng ngồi trong quán cà phê Starbucks, từ ánh mắt bọn họ nhìn nhau, tớ có thể khẳng định… quan hệ giữa bọn họ không bình thường.”
Thứ tinh hoa được cô đọng từ chủ nghĩa tư bản áp bức bóc lột – Starbucks.
“Cô ta thế nào?” Du Nhiên chất vấn: “So với tớ, ai đẹp hơn, ai có khí chất hơn?”
Gái Diệp dùng một ánh mắt thương hại nhìn bạn tốt của mình: “Thật sự muốn tớ nói ra à?”
“Quên đi.” Du Nhiên dùng lý trí ngăn cản bạn tốt.
Nói xong, Du Nhiên chắp tay sau mông, thong thả bước qua bước lại trong phòng.
“Cậu có tính toán gì không?” Ánh mắt gái Diệp sáng lấp lánh, chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn.
Mà Du Nhiên cũng chẳng phụ sự kỳ vọng của cậu ta, sau khi đi quanh vài vòng, rốt cuộc cũng hạ một quyết định trọng đại: “Tớ muốn ép anh ấy phải nói thật.”
Một giây trước khi Du Nhiên lao ra khỏi phòng, gái Diệp dặn dò: “Nể mặt tớ có lòng thông báo tin tức khẩn cấp cho cậu, nghìn vạn lần đừng có nói cho Khuất Vân là tớ nói với cậu nhé.”
“Yên tâm đi.” Du Nhiên hứa hẹn: “Có chết tớ cũng không khai ra cậu.”
“Diệp Hồng nói với em anh và một cô gái thân mật uống cà phê trong quán Starbucks số 13? Chuyện này có thật không?!” Du Nhiên đá văng cửa nhà Khuất Vân, trực tiếp bán đứng bạn bè.
“Diệp Hồng? Chính là cậu trai lần trước tôi đã bảo em ít qua lại với cậu ta?” Khuất Vân nửa nằm nửa ngồi trên sô pha, trên đùi đặt một chiếc máy tính xách tay, đang soạn bài.
“Gái Diệp có phải cậu trai hay không không quan trọng, quan trọng là rốt cuộc anh có đến Starbucks với một cô ả như cậu ấy nói không?” Du Nhiên hỏi.
“Nếu là thật thì sao?” Khuất Vân hỏi ngược lại: “Em sẽ làm gì?”
“Em sẽ nguyền rủa anh!” Du Nhiên không cam lòng: “Lần trước em bảo anh dẫn em đi ăn mì, anh ra sức từ chối, nay lại dám đi uống Starbucks với người đẹp, anh thân là nhà giáo nhân dân, vì sao không ủng hộ ẩm thực trong nước, ngược lại còn giúp bọn tư bản chủ nghĩa từng xâm lược nước ta gia tăng thu nhập?”
“Sửa lại một chỗ, không phải tôi ghét ăn mì, mà là không thích ăn mì với em.” Khuất Vân thản nhiên nói.
“Vì sao?” Du Nhiên cảm thấy mình bị đối xử bất công.
“Bởi vì khi em ăn luôn thích hút mì, khiến nước mì bắn lên mặt tôi.” Ngón tay Khuất Vân không ngừng, tiếp tục gõ chữ.
“Đừng có chuyển chủ đề!” Du Nhiên bước nhanh tới trước mặt Khuất Vân, sập máy tính lại: “Nói rõ tất cả cho em, gái Diệp của em nói có đúng không? Có đúng là anh có hành động thân mật với người phụ nữ khác không, nếu phải, cô ta họ tên là gì, nhà ở đâu, đã phát triển với anh tới mức độ nào? Nếu không phải, vì sao gái Diệp phải đổ oan cho anh, mời anh phân tích rõ đầu đuôi nguyên nhân.”
Khuất Vân ngẩng đầu, nhìn về phía Du Nhiên, giống như nhìn một đứa trẻ cố tình gây sự, một lúc lâu sau, anh vươn tay về phía vành tai cô bạn gái, sờ sờ mạnh tay: “Trước khi trả lời câu hỏi của em, em trả lời một câu hỏi của tôi.”
“Chuyện gì?” Du Nhiên hỏi.
“Bài tập thực tế đã làm chưa?” Dường như Khuất Vân rất chú ý tới vấn đề này.
“Đã làm, cũng đã nộp.” Du Nhiên ưỡn ngực.
“Là cái này?” Khuất Vân rút ra một tờ giấy trong tập tài liệu bên cạnh, lẩm bẩm: “Giúp hàng xóm lấy báo, đỡ bà lão qua đường, làm việc nhà.”
Đọc xong, Khuất Vân ngẩng đầu: “Những bạn học khác đều xuống nông thôn làm tình nguyện hoặc xin vào công ty thực tập, so với em… tôi thật muốn biết em có bao nhiêu dũng khí mới dám nộp lên cái này.”
“Em cho rằng những việc em là rất giản dị gần gũi.”
“Đã dốt thì đừng chơi chữ.”
“Dù sao đi nữa em cũng đã làm.” Du Nhiên là lợn chết, không sợ nước nóng.
“Loại bài tập thực tế này tôi sẽ không nhận, nhắc em một câu, bài tập lần này sẽ tính vào trong học phần bắt buộc, có ảnh hưởng nhất định tới việc tốt nghiệp.” Giọng nói của Khuất Vân mang theo vẻ uy hiếp.
“Nếu đã quan trọng như vậy, anh giúp em giải quyết là được.” Du Nhiên nhún vai.
“Ý là, tôi sẽ không giúp em.” Khuất Vân mở máy tính lên, tiếp tục soạn bài.
“Khuất Vân, anh là bạn trai em mà.” Du Nhiên lay tay anh.
“Tôi còn là thầy giáo của em nữa.” Khuất Vân không chút động lòng.
“Được lắm, thầy…” Du Nhiên nhẹ giật chiếc áo phông rộng, lộ ra một bên vai, lại nhíu mắt quyến rũ, cái lưỡi hồng liếm một vòng quanh môi: “Muốn vượt rào với em không?”
Khuất Vân: “…”
Đáp án đương nhiên là không muốn.
Còn Du Nhiên cứ thế bị Khuất Vân dùng một lý do vớ vẩn khiến cho quên mất ý đồ ban đầu, cô còn chưa kịp hỏi về chuyện cô nàng và quán Starbucks tội lỗi kia đã bị đẩy ra cửa.
Bài tập thực tế quả nhiên bị trả về, Du Nhiên quấn lấy Khuất Vân mấy ngày, thậm chí còn cuồng ngôn nói muốn lăng nhục thể xác và tinh thần anh, nhưng Khuất Vân hoàn toàn không có phản ứng, hoàn toàn không giúp cô.
Bây giờ đi thực tế cũng không còn kịp nữa, Du Nhiên lo lắng gần chết, nhưng may mà Bạch Linh biết chuyện này, nói cô cứ yên tâm, bà sẽ nhờ người quen giúp đỡ.
Nghe vậy, Du Nhiên mới chịu yên.
Vừa mới yên tâm lại, nhớ tới sự vô tình của Khuất Vân, Du Nhiên quyết định làm mặt lạnh với anh, kiềm chế nỗi xúc động của mình, vài ngày không liên lạc với anh.
Không có việc gì làm, Du Nhiên lại bắt đầu cuộc sống hết ngủ rồi ăn, hết ăn rồi ngủ, vài ngày ngắn ngủi đã béo lên vài cân.
Trưa nay, ba chị em cùng phòng đều ra ngoài dạo phố, Du Nhiên không có việc gì làm, liền chui vào ổ chăn, ngủ.
Trong lúc mơ màng, tiếng chuông điện thoại vang lên, Du Nhiên bắt máy.
Không ngờ rằng người gọi tới chính là Khuất Vân.
“Đang làm gì vậy?” Khuất Vân hỏi.
“Nguyền rủa anh.” Du Nhiên đáp.
“Đã nguyền rủa đến đói bụng chưa?” Khuất Vân hỏi.
“Đói đến mức ngực dán vào lưng, nhưng, chẳng phải anh không màng đến sự sống chết của em sao?” Du Nhiên hỏi.
“Không phải em đã nói em là người của tôi sao, nếu đã vậy, tôi nhất định phải quan tâm đến em.” Khuất Vân nói.
“Mấy hôm trước em bảo anh giúp em đối phó với bài tập thực tế, vì sao anh lại làm như bị cưỡng hiếp, chết cũng không chịu?” Du Nhiên hỏi.
“Bởi vì chuyện đó tôi đã nhắc nhở em vài lần trong suốt kỳ nghỉ hè, nhưng em hoàn toàn không để trong lòng, nói rộng ra là em hoàn toàn không để tâm đến lời nói của tôi, sâu xa hơn, chứng tỏ em không để tâm đến con người tôi… Em nghĩ xem, tôi có nên dạy dỗ em một lần hay không?” Khuất Vân chậm rãi nói.
“Đúng, đúng, đúng, anh nói gì đều phải vểnh tai lắng nghe.” Du Nhiên thở dài.
“Vậy, bài tập của em đã xong chưa?” Khuất Vân hỏi.
“Hôm qua mẹ em đã giải quyết xong rồi, chắc hai ngày nữa sẽ gửi tới đây.” Du Nhiên nói.
“Tôi hy vọng em có thể nhận được bài học từ chuyện này.” Khuất Vân tổng kết lại.
“Khuất Vân.” Du Nhiên bình tĩnh quay đầu nói với cái di động: “Đi chết đi.”
Nguyền rủa xong, Du Nhiên bỏ điện thoại sang một bên, lại vùi đầu vào chăn ngủ lần nữa.
Nhưng chưa ngủ được bao lâu, tiếng điện thoại lại vang lên, là một dãy số lạ, nhận máy, giọng nói xa lạ trong điện thoại chính là của anh chàng chuyển phát nhanh, bảo Du Nhiên tới cổng ký túc xá nhận đồ.
Du Nhiên đoán là mẹ gửi giấy chứng nhận thực tập tới, không dám khiến anh chàng chuyển phát nhanh phật ý, vội vàng mặc quần áo vào rồi chạy xuống lầu.
Nhưng, Du Nhiên không nhìn thấy người chuyển phát nhanh, cô chỉ nhìn thấy một người cô không muốn gặp nhất – Cổ Thừa Viễn.
Mặc Âu phục, vóc người cao thẳng, thân hình rắn rỏi, ánh mắt không hiểu cất chứa vẻ hung ác, nham hiểm hay dịu dàng.
Nhìn thấy anh ta, Du Nhiên như nhìn thấy ký ức của nhiều năm trước, nhất thời bàn chân bị dính cứng vào mặt đất.
“Đã lâu không gặp.” Cổ Thừa Viễn đứng trước mặt Du Nhiên, hai tay đút vào túi quần.
Anh ta nở nụ cười với cô, nhưng nụ cười kia có ấm áp hay không cô cũng không biết, chỉ biết nó khiến Du Nhiên lạnh đến rùng mình.
“Sao vậy, không nhận ra anh à?” Cổ Thừa Viễn vừa nói vừa bước về phía trước một bước.
Bước chân không lớn, nhưng Du Nhiên lại bị dọa, toàn thân nghiêng về sau, nhìn dáng vẻ giống như muốn nhanh chóng tránh xa.
Khi làm vậy, Du Nhiên lập tức nhận ra mình đã phản ứng quá khích, vì vậy, cô đành giả vờ bình tĩnh sờ sờ trán, nói: “Ơ, sao anh lại tới đây?”
Đôi mắt vẫn cụp xuống, không dám ngẩng đầu.
“Anh có thể nói em đã biết còn cố tình hỏi không?” Cổ Thừa Viễn hỏi.
Du Nhiên không đáp lại, cam chịu, mắt nhìn mặt đất, trên mặt đất là hai đôi gi