y của bọn họ, còn có một vũng nước đọng, sáng lấp lánh.
“Chúng ta vào trong nói chuyện, được không?” Cổ Thừa Viễn hỏi.
Giọng nói của anh ta luôn luôn có cảm giác áp bức như thế, cứng rắn, nhưng khi ở bên Du Nhiên, đến cuối câu, ngữ khí của anh ta lại mềm nhẹ hơn rất nhiều.
Giống như ý thức được rõ ràng, đối với anh ta, Du Nhiên khác những người khác.
Có lẽ, Du Nhiên nghĩ, có lẽ đó cũng chỉ là suy nghĩ một chiều.
Nhưng, cũng không còn quan trọng nữa.
Du Nhiên biết tính cách của Cổ Thừa Viễn, cô không thể ngăn cản anh ta, vì vậy, Du Nhiên thông báo với dì quản lý ký túc xá, sau đó dẫn Cổ Thừa Viễn tới phòng ngủ.
Sau khi đóng cửa lại, Du Nhiên đặt mông ngồi lên chiếc giường cạnh cửa ra vào, trong tiềm thức đã chuẩn bị nếu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn sẽ đẩy cửa chạy ra ngoài.
Ý đồ này không ngoài dự kiến, đã bị Cổ Thừa Viễn nhìn ra: “Em không cần sợ, anh sẽ không làm gì em đâu… Ít nhất là ở đây.”
Du Nhiên vờ như không nghe thấy, chơi đùa với những ngón tay của mình.
Ánh mắt Cổ Thừa Viễn vẫn dính chặt trên người Du Nhiên, một lúc sau, anh ta nói: “Đã lâu không nhìn thấy dáng vẻ mặc áo ngủ của em.”
Thân hình Du Nhiên khẽ chấn động giống như nhớ tới chuyện gì đó, sức lực vặn móng tay cũng lớn hơn, như muốn cạo đi một thứ gì đó.
Cổ Thừa Viễn nhìn Du Nhiên, ánh mắt kia, vẫn không rõ ấm lạnh như trước.
Du Nhiên cảm giác được, nhưng cô chỉ có thể giả ngu.
Là Cổ Thừa Viên phá vỡ không khí im lặng: “Đã lâu không thấy em mặc áo ngủ.”
Khi nói những lời này, ngữ khí của anh ta thật thản nhiên, nhưng tới tai Du Nhiên lại mang theo một ý nghĩa khác.
Một ý nghĩa mà chỉ cô mới có thể cảm nhận, có thể lý giải.
“Anh tới, có chuyện gì sao?” Du Nhiên hỏi.
“Vội vàng tới đưa đồ cho em.” Cổ Thừa Viễn lấy ra một tờ giấy, trên đó viết chứng nhận thực tập, đã đóng dấu của một công ty, còn có chữ ký: “Anh nhờ bạn viết cho em tờ chứng nhận này, lần này, em hẳn có thể qua cửa rồi.”
“Là mẹ bảo anh làm chuyện này?” Du Nhiên hỏi.
“Thật ra, bà ấy cũng muốn quan hệ giữa chúng ta có chuyển biến tốt đẹp hơn.” Cổ Thừa Viễn nói: “Vì vậy mới bảo anh giúp em, bảo anh tới đây gặp em.”
“À… Vậy cảm ơn.” Du Nhiên nói rồi đưa tay cầm lấy một góc tờ giấy, giống như muốn giật lấy.
Nhưng Cổ Thừa Viễn lại không buông tay, ngược lại, anh ta bất ngờ túm lấy cổ tay Du Nhiên, một giây sau, Du Nhiên đã bị kéo vào trong lòng anh ta.
Dưới tình huống cấp bách, Du Nhiên bắt đầu không để ý đến hình tượng mà giãy dụa, nhưng Cổ Thừa Viễn cúi người xuống, nói bên tai cô một câu: “Không cần cảm ơn, bởi vì việc này chỉ là cái cớ thôi… Mục đích thật sự khiến anh tới đây, em hẳn hiểu được.”
Anh ta nói như vậy, Du Nhiên ngược lại cảm thấy bình tĩnh hơn nhiều: “Tôi không hiểu… Cũng không muốn hiểu.”
“Chẳng lẽ, em đã quên chuyện xảy ra tối hôm đó?” Giọng nói của Cổ Thừa Viễn mang theo độ ấm khi nhớ về quá khứ, cảm giác mát lạnh tới tận xương, giống như những sợi tơ mềm mại đáng yêu, đan thành một cái lưới vây quanh thân thể người ta.
Du Nhiên cắn chặt răng, không phát ra tiếng.
“Em không được quên, anh cũng không quên được.” Cổ Thừa Viễn nhẹ giọng nói: “Chúng ta đều không được phép quên.”
Du Nhiên cảm giác ngứa ngứa lạnh lạnh trên vành tai, chậm rãi, chậm rãi, truyền vào trong xương tủy.
“Anh là anh trai tôi.” Du nhiên nói, ngữ khí kia giống như đang nói với chính mình nhiều hơn.
“Đúng, vì vậy, chuyện đó mới có thể khiến em đau khổ.” Nói đoạn, Cổ Thừa Viễn cắn vào vành tai Du Nhiên.
Đó là nơi yếu ớt nhất trên người cô.
Yếu ớt nhất.
“Đây là mục đích của anh sao?” Du Nhiên hỏi: “Khiến tôi đau khổ vẫn là chuyện anh hằng theo đuổi?”
“Cũng không hẳn vậy.” Trong mắt Cổ Thừa Viễn xuất hiện một tia cười: “Có đôi khi, anh cũng muốn làm cho em hạnh phúc.”
Du Nhiên nhắm mắt lại, thở sâu rồi nói: “Nếu anh vẫn bằng lòng nghe lời mẹ tôi, tôi cũng sẽ bằng lòng tiếp tục coi anh là anh trai. Nếu như… sau này chúng ta không gặp lại nhau nữa thì thật là tốt.”
Giọng nói của Du Nhiên rất nhẹ, nhưng lại giống như đã sử dụng hết sức lực toàn thân.
“Đời người, những chuyện được như mong muốn rất ít.” Âm thanh của Cổ Thừa Viễn ẩn chứa cảm giác tức cười không nhịn được, tâm trạng không tốt.
Du Nhiên mạnh mẽ giãy khỏi anh ta, sau đó mở rộng cửa nói: “Ra ngoài.”
Cổ Thừa Viễn không làm phật ý cô, anh ta bước ra ngoài, nhưng ngay khi đi qua trước mặt Du Nhiên, anh ta dừng lại.
“Có chuyện gì, cứ tìm anh… Dù sao chúng ta cũng là anh em chung một nửa huyết thống.”
Chờ Cổ Thừa Viễn rời đi, Du Nhiên đóng cửa lại, lúc này mới phát hiện tay chân không còn chút sức lực, suýt chút nữa đã ngã xuống đất.
Tiếp theo, Du Nhiên co người trên giường giống như một con ốc sên, trùm chăn kín đầu, ngủ tiếp.
Nhưng cơn buồn ngủ đã mất, trong đầu Du Nhiên tràn ngập ký ức, những chuyện mà cô cho rằng chính mình cũng đã quên.
Chẳng bao lâu sau, Du Nhiên bỗng nghe thấy tiếng mở cửa.
Có lẽ ba người chị em kia đã trở về, nếu là thường ngày, Du Nhiên sẽ nhảy dựng lên chào đón, nhưng vừa trải qua sự kiện Cổ Thừa Viễn, cô không có tâm trạng, liền tiếp tục giả bộ ngủ.
Nhưng ngủ mãi, Du Nhiên cảm thấy có gì không đúng – ba cô nàng này dù nửa đêm khuya khoắt mới trở về nhất định cũng sẽ làm loạn tới lật trời, đâu có yên tĩnh như bây giờ?
Lẽ nào, có trộm?
Du Nhiên trùm kín trong chăn, cái trán bắt đầu đổ mồ hôi, không xong rồi, cửa đã bị đóng lại, người cũng đã vào, kêu cứu cũng không kịp nữa.
Trong lúc đang hoang mang lo sợ, một bàn tay bỗng đặt lên đầu cô, có vẻ muốn xốc chăn của cô lên.
Du Nhiên sợ hãi trong lòng, xem ra tên trộm này còn muốn chiếm đoạt sự trong trắng của cô.
Nhưng, Du Nhiên nghĩ thầm, với bộ dạng rối bù hiện giờ của cô, có lẽ sẽ dọa tên trộm đến tè ra quần cũng nên.
Vì vậy, Du Nhiên tính toán trong lòng, tiếp đó, bỗng tung chăn, xoay người làm một cái mặt quỷ có một không hai.
Cái mặt quỷ này thật tiêu chuẩn, mũi mắt môi đều tụ hết lại một chỗ.
“Quả nhiên như tôi dự đoán, mấy ngày không gặp, chỉ số thông minh lại giảm xuống rồi.” Thanh âm của Khuất Vân truyền đến.
Du Nhiên tập trung nhìn lại, quả nhiên, người tới không phải trộm, mà là bạn trai thân yêu của cô, chàng giảng viên Khuất Vân.
“Anh vào bằng cách nào?” Du Nhiên hỏi.
“Dùng chìa khóa mở cửa.” Khuất Vân đáp.
“Cái chìa khóa kia từ đâu ra?”
“Dì quản ký dưới lầu đưa.”
“Vì sao dì ấy lại đưa cho anh?”
“Tôi nói với dì ấy rằng tôi muốn bất ngờ kiểm tra phòng ngủ của các em, dì ấy vô vùng phối hợp với tôi.”
“…”
“Hỏi xong chưa?” Khuất Vân hỏi.
“Để em nghĩ đã.” Du Nhiên cúi đầu, cố gắng suy nghĩ một lát, sau đó ngẩng đầu nói: “Tạm thời hết rồi.”
“Vậy giờ đến lượt tôi hỏi.” Khuất Vân nói: “Vừa rồi vì sao ngắt máy của tôi?”
“Bởi vì em sợ mình sẽ không nhịn được mà hỏi thăm tổ tông tám đời nhà anh.” Du Nhiên giải thích.
Khuất Vân dường như chấp nhận đáp án này, tiếp đó, anh nói: “Còn một câu hỏi nữa.”
“Câu gì?” Du Nhiên hỏi.
“Nghe dì quản lý nói, vừa rồi phòng em hình như có khách, còn là khách nam?”
Giọng nói của Khuất Vân lại xuất hiện vẻ nhẹ nhàng, như không quan tâm, Du Nhiên rất quen thuộc kiểu tình huống này – anh nhìn có vẻ không để ý, thực ra lại càng nguy hiểm.
“Là anh trai em.” Du Nhiên trả lời.
“Cổ Thừa Viễn?” Khuất Vân hỏi: “Cậu ta tới thăm em?”
Du Nhiên gật đầu.
“Xem ra cậu ta thật quan tâm đến em.” Khuất Vân nói.
Du Nhiên vẫn gật đầu.
“Nhưng, nhìn có vẻ em không như thế đối với cậu ta?” Khuất Vân nói ra cái nhìn của mình.
Du Nhiên vẫn tiếp tục gật đầu.
“Xem ra, em cũng không muốn tôi hỏi về chuyện của Cổ Thừa Viễn.” Khuất Vân nói.
Lần này Du Nhiên không im lặng nữa: “Nói một chút cảm nhận của anh về anh ta đi.”
“Cậu ta… là người nổi tiếng trong trường tôi.” Khuất Vân nói.
“Chuyện này lần trước anh đã nói rồi.” Du nhiên nhắc nhở.
“Vậy chứng tỏ, đây là toàn bộ ấn tượng của tôi về cậu ta.” Khuất Vân nói.
“Hai người học cùng đại học mà chưa bao giờ gặp nhau sao?” Du Nhiên nói: “Theo em nghĩ, lúc đó anh hẳn cũng rất nổi bật.”
“Trước đây còn như vậy, giờ đã hoàn toàn là người bình thường rồi.” Khuất Vân nói.
“Sao có thể? Bây giờ anh vẫn rất tuấn tú nha.” Du Nhiên an ủi.
Khuất Vân nhẹ nhàng liếc mắt nhìn Du nhiên, nói: “Nhưng…có một cô bạn gái như em đã hạ thấp toàn bộ giá trị bản thân tôi.”
“Chết đi, đi chết ngay cho em!” Du Nhiên nói xong lại định quay vào ổ chăn một lần nữa, trùm kín đầu, không muốn gặp lại gã đàn ông chết tiệt này nữa.
Khuất Vân cũng không vội, chỉ chậm rãi nói: “Vừa rồi em quên hỏi tôi một việc… Rốt cuộc tôi tới đây làm gì?”
“Anh tới đây làm gì?” Du Nhiên hỏi, giọng nói vì cách một lớp chăn mà vang vang, giống như đang giận dỗi.
Hỏi xong, một lúc lâu Khuất Vân vẫn chưa lên tiếng, Du Nhiên cũng không muốn mất mặt nên không hỏi lại, nhưng chưa được bao lâu, cô không nhịn nổi nữa.
Bởi vì một hương thơm ngào ngạt luồn qua chăn, trực tiếp bay vào lỗ mũi Du Nhiên.
Trước giờ Du Nhiên đều là kẻ vì đồ ăn ngon mà không màng đến tính mạng, nếu cô nàng sinh ra trong thời chiến tranh, cô nàng chắc chắn là một kẻ phản bội có thể bị mua chuộc chỉ bằng một khối đường.
Bởi vậy, cô không suy nghĩ nhiều, lập tức xốc chăn lên.
Du Nhiên nhìn thấy, trên bàn, bày hai bát mì cay.
“Có ý gì?” Du Nhiên nghi ngờ nhìn Khuất Vân.
“Không phải em vừa mới oán trách tôi không ăn mì với em sao?” Khuất Vân đưa cho cô một đôi đũa.
Những sợi mì trong bát thơm ngào ngạt, hồng hào bóng loáng, rau xanh mơn mởn, làm cho ngón trỏ người ta giật giật.
Tuy chỉ là một món ăn rất bình dân nhưng vì người mua nó là Khuất Vân nên nhất thời Du Nhiên cảm thấy hai bát mì này còn quý hơn vàng.
“Ăn đi cho nóng.” Khuất Vân đã ngồi xuống đối diện Du Nhiên, cầm đũa lên ăn.
Du Nhiên cũng không khách khí nữa, sì sụp ăn.
Mùi cay nồng nồng len lỏi vào lục phủ ngũ tạng, máu toàn thân giống như đang sôi lên.
Du Nhiên vừa thỏa mãn vùi đầu ăn vừa nhìn lén Khuất Vân.
Làn da này, khuôn mặt này, cái mũi này, thật sự là… nhìn no mắt.
Cứ nhìn như vậy, Du Nhiên nổi lên hưng phấn, đã nổi lên hưng phấn ắt sẽ trở nên tà ác, vì vậy, cô nàng cố ý hút mì nhanh nhất có thể.
Không có gì bất ngờ, nước mì bắn lên trên mặt Khuất Vân.
Đùa cợt thành công, Du Nhiên cười lăn lộn, nhưng nụ cười của cô nàng không kéo dài được bao lâu – Khuất Vân bình tĩnh đứng lên, bình tĩnh cầm lấy bát mì của cô, bình tĩnh đi tới nhà vệ sinh, đổ toàn bộ vào cống thoát nước.
Du Nhiên trợn trừng mắt nhìn.
Khuất Vân đặt cái bát không trước mặt cô, nói một câu: “Sau này nếu còn làm vậy thì đừng mơ đến chuyện ăn mì nữa.”
Một giây, hai giây, ba giây, khi kim giây đồng hồ chạy hết một vòng, cuối cùng Du Nhiên cũng sống lại, nhào về phía Khuất Vân, đẩy anh ngã xuống giường.
“Anh chết đi!” Du Nhiên trợn mắt.
“Hôm nay em chỉ biết mắng những lời này thôi sao?” Khuất Vân hỏi.