n đường nhỏ đi ra, vừa khe khẽ hát thầm. Một cơn gió thổi qua, trong tiếng xào xạc của rừng trúc, những chỉếc lá dài với hai màu xanh, vàng xen kẽ bay lên, tựa như thoi đưa vây quanh những đốt trúc, rơi xuống mái tóc đen mượt mà, làm nối bật bộ bạch sam đang phất phơ bay trong gió, thẳng tắp tựa trúc, thanh thoát như ngọc.
Bóng người khuất dần trong rừng trúc mênh mông, Việt Cẩm quay trở lại phòng, đang định dọn bàn bỗng đâu lại nhớ đến lời Bạch Ngọc nói.
Có rồi? Việt Cẩm tự giễu, định bụng mặc kệ, nhưng tay trái đã bất giác ấn lên cổ tay phải. Nàng trợn mắt, môi mấp máy mấy tiếng rồi cố kiên nhẫn kiểm tra thân thể.
Rất lâu trong mắt Việt Cẩm thoáng thất thần, nàng vung tay, quyết định kiểm tra lại lần nữa, rồi đột ngột rụt tay lại như phải bỏng, đúng bật người dậy, làm đổ cả cái ghế sau lưng.
Trong tiếng ghế đổ, Việt Cẩm đứng sững như trời trồng, mặt mày đờ đẫn, hốt hoẳng.
Nàng… nàng có thai rồi?
Không thể nào!
*
Đây là thạch ốc giam giữ Nhai Xế trong lưu vực.
Thạch ốc chỉ còn lại một người, hoàn toàn chìm vào tình lặng. Trong không gian bị phong bế, lửa vẫn cháy hừng hực. Thời gian trôi đi, một ngày, một canh giờ, hoặc cùng có thể chỉ trong một khắc, cánh cửa bằng đá của phòng giam lặng lẽ mở ra.
Nhai Xế bình thản liếc nhìn người mới vào, không hề bất ngờ: “Là đệ à?”
Người vừa vào đứng trong góc khuất tối om, vì đứng ngược sáng nên không nhìn rõ mặt: “Yến tiệc nửa tháng sau huynh bắt buộc phải tham gia.”
Nhai Xế ngước đầu lên, uể oải chẳng buồn đáp.
“Hơn nữa, huynh phải khiến cho họ tin là huynh muốn quy thuận, vậy mới có thể tự do hành trong một phạm vi nhất định.”
“Vậy trong bữa tiệc tiếp theo thì sao?” Nhai Xế cười mỉa, “Không phải bảo ta tiếp tục giả vờ quy thuận đấy chứ?”
“Đương nhiên là không.” Giọng người đó rất nhỏ, giọng đều đều: “Bữa tiệc tiếp theo huynh phải gây lộn xộn, còn phải đối đầu trực tiếp với Bạch Bích. Đệ muốn huynh lấy một thứ giống như thế này từ trên người Bạch Bích. “
Nhai Xế cau mày: “Thứ gì?”
Người đó giơ tay ra, một miếng tinh thể màu tím được buộc dây xuất hiện trong lòng bàn tay hắn. Nó thon thon, dài dài, hai đầu hình ô van sắc nhọn, bên trong tràn ngập chất khí màu tro với hình dạng thay đổi liên tục.
“Trên người Bạch Bích có một thứ giống hệt cái này. Hắn đeo nó trên cổ, là vật bất li thân.” Người đó nói, “Huynh phải lấy nó nguyên vẹn, không sứt mẻ.”
Nhai Xế vẫn chìm trong im lặng.
Giọng của bóng đen kia bỗng gắt gỏng: “Không làm được à?”
Nhai Xế cười lạnh: “Việc đã hứa với đệ đã bao giờ ta không làm được chưa? Cho dù có bị cái thứ chết tiệt này xích lại.”
Hắn cử động cánh tay, sợi xích đen sì quấn quanh người động đậy như một vật thể sống, đồng thời mọc ra hằng hà sa số những cái gai sắc nhọn, đâm vào người hắn. Máu tươi chảy đầm đìa, chỉ một chốc đã thấm đẫm y phục, vậy mà hắn chẳng hề cau mày dù chỉ một lần, “Ta nói vào, cũng đã vào rồi, còn đệ thì sao? Việc đệ hứa với ta thì sao hả?”
Bóng đen kia không nói gì.
Cơn giận bùng lên, Nhai Xế gầm gừ, nghiến răng nói: “Ta nói cho đệ biết thân phận của A Cẩm, dặn đệ phải chăm sóc nàng ấy, lúc đó đệ đã đồng ý với ta rồi, nhưng bấy giờ thì sao? Đệ vốn chẳng làm gì cả! Đệ
“Sao huynh biết ta không làm gì?” Bóng đen kia đột nhiên ngắt lời Nhai Xế, “Huynh ở trong này, dù ta có làm bao nhiêu chuyện thì huynh biết được bao nhiêu chứ?”
Ánh mắt Nhai Xế lạnh đi: “Đệ coi ta là thằng ngốc hay coi Tiểu Cẩm là ngốc hả? Nếu đệ làm bao nhiêu chuyện thì sao Tiểu Cẩm lại không phát hiện ra? Nếu nàng ấy biết được điều gì đó thì dù thế nào cũng sẽ không có bộ dạng như lúc đến gặp ta hôm nay.”
Im lặng trong chốc lát, bóng đen nói: “Đúng là huynh hiểu muội ấy, chỉ là không biết có hiểu rõ một người khác hay không thôi.”
“Đệ có ý gì?” Nhai Xế cau mày chất vấn.
“Việt Ninh Song.” Bóng đen nhàn nhã nói, “Nó xông vào Tiểu Chư Thiên Giới rồi, chuyện này có phải do huynh sắp xếp không?”
“… Ta không. Nó vào bằng cách nào?”
“Phá vỡ kết giới của Tiểu Chư Thiên Giới không khó, cái khó là làm sao vào được mà không bị phát hiện. Có phải Việt Ninh Song phản bội chúng ta rồi không?”
Trên khuôn mặt Nhai Xế thoáng hiện vẻ sửng sốt “Nó phản bội chúng ta thì có thể đi được đâu? Nó chỉ là…”
“Bị lợi dụng thôi phải không? Ghen tị, không có đầu óc, không để tâm, chỉ thích làm theo ý mình… Nó quậy Kiêu Sơn thành một mớ bòng bong còn chưa đủ ư?” Giọng hắn nhỏ dần, nhưng sát ý ẩn chứa trong đó thì càng lúc càng hiện rõ.
Nhai Xế cũng cảm nhận được, hắn cau mày, nhắc nhở: “Con bé là công chúa của Việt Thị.”
“Đương nhiên ta biết điều đó.” Người kia có vẻ không muốn nói nhiều, “Chỉ có điều, huynh phải nhớ rằng tất cả những gì chúng ta làm, đều là để yêu tộc có một mảnh đất sinh tồn chân chính, chỉ cần đi sai một bước thôi thì không chỉ huynh và ta mà cả yêu tộc sẽ không còn hi vọng lần thứ hai nữa. Người bị bọn tu sĩ lợi dụng mà gây loạn như nó sớm muộn gì cũng làm hỏng đại sự cho xem.”
Đôi mắt trong bóng tối nhìn chằm chằm về phía Nhai Xế, “Nhai Xế, huynh phải biết rằng, không nhịn được việc nhỏ ắt sẽ hỏng việc lớn.”
Nhai Xế nghiêm mặt không đáp. Người đứng trong bóng tối kia chuẩn bị rời đi: “Việc nửa tháng nữa huynh phải nhớ kĩ, nhất định phải lấy nguyên vẹn không để bất kỳ sứt mẻ nào.”
“Đợi chút!” Khi người kia đã đi đến cửa, Nhai Xế bỗng gọi giật lại, “Chuyện này…”
Hắn bỗng nhớ lại rất nhiều chuyện trước đó. Rất nhiều chuyện hắn từng chẳng để tâm, rất nhiều chuyện hắn nghĩ rằng đã quên… Hắn nhớ lại lúc ban đầu.
Đó là một ngày xuân trăm hoa đua nở, cây cối đâm chồi nảy lộc, mẫu thân dắt một bé gái xinh xắn, nhút nhát đến trước mặt hắn, bảo nó là Ninh Song. Công chúa Việt Thị, Việt Ninh Song.
Hắn nhớ lại sau đó.
Ngày hạ chói chang, cô bé năm nào giờ đã trưởng thành, như một cái đuôi lúc nào cũng theo sau hắn, nở nụ cười ngọt ngào, gọi hắn là ca ca. Nhưng dường như chưa bao giờ nó nghĩ đến chuyện phải báo thù.
Và quãng thời gian sau đó.
Mười năm chớp mắt trôi qua, mẫu thân hắn đã qua đời, cô bé kia cũng đã trưởng thành, mâu thuẫn giữa yêu tộc và nhân loại cùng giới tu chân càng ngày càng gay gắt, bùng lên chỉ trong sớm tối. Nó vẫn chưa nghĩ đến chuyện báo thù.
Nó thậm chí còn tiếp xúc với giới tu đạo trong thời điểm thế này…
Cuối cùng hắn nghĩ đến hiện tại.
Kiêu Sơn bị giới tu đạo công phá hắn trở thành khâm phạm bị đưa đến Tiểu Chư Thiên Giới, tất thảy những thứ này đều đã được lên kế hoạch từ trước. Thật thật giả giả thế nào chẳng cần thiết phải làm rõ. Nhưng đêm Kiêu Sơn bị bao vây ấy, mỗi câu hắn nói với Việt Cẩm đều xuất phát từ đáy lòng. Hắn hi vọng Việt Cẩm có thể chăm sóc cho Việt Ninh Song, nhưng hắn càng hi vọng nàng có thể chăm sóc tốt cho bản thân mình, sau đó rời xa tất thảy, rời xa những việc nguy hiểm mà đau khổ này… ích kỉ ư?
Vậy hãy để hắn ích kỉ một lần.
Chỉ cần một lần thôi, vì duy nhất một người.
“Đệ định xử lí chuyện Việt Ninh Song thế nào ta không quản, nhưng đừng có kéo Việt Cẩm vào.” Nhai Xế đanh giọng “Tìm cơ hội đưa nàng ấy ra ngoài đi, chuyện ở đây có chúng ta là đủ rồi.”
“Huynh có biết mình đang nói cái gì không? Kế hoạch của chúng ta đã nguy hiểm lắm rồi! Không cần thêm bất kì biến số nào nữa đâu. Huynh ngại mình chưa đủ tan xương nát thịt ư?”
“Ta biết rõ mình đang làm gì!” Cơn giận của Nhai Xế bùng lên. Cảm giác bị sỉ nhục vì bị giam, nỗi đau đớn do sợi xích quấn quanh người cùng với sự phẫn nộ vì cứ phải nhún nhường mãi. Đến cả yêu cầu cơ bản nhất cũng khồng được thỏa mãn khiến cho cơn giận của Nhai Xế như ngọn lửa giữa cánh đồng hoang, một khi đã bùng lên thì sẽ rất khó kiểm soát, “Ta có bị tan xương nát thịt hay không chẳng cần đệ phải bận tâm, ta thấy đệ mới sợ cái kết như vậy thì đúng hơn. Việt Ninh Song quên mất mình là ai, vì kế hoạch nên đệ bỏ rơi nó, ta không trách đệ, nhưng ta thấy đệ cũng nghĩ về kế hoạch đến nỗi điên luôn rồi, hoàn toàn quên mất Việt Cẩm là…”
“Đủ rồi!” Người kia hét lên, ngắt lời Nhai Xế rồi nghiêm mặt “Không cần nói thêm nữa, ta biết rồi.”
Nói xong, hắn không hề nấn ná, cửa vừa mở bèn lập tức rời khỏi thạch ốc, mượn kẽ hở giữa đội vệ binh đi tuần, biến mất trong đêm đen.
Trong thạch ốc, Nhai Xế giật cánh tay một cái, giữa tiếng va đập của dây xích, mùi máu tanh xộc lên trong không gian lạnh lẽo một hồi lâu.
*
“Cốc, cốc” Tiếng gõ cửa khẽ vang lên. Từ lúc bắt mạch thử nhưng lại bất ngờ phát hiện mình có thai thật, Việt Cẩm vẫn ngẩn người trên ghế cho đến tận bấy giờ. Lòng rối như tơ vò, cảm giác hoang mang tựa như một giấc mộng khiến nàng rất lâu mới nhận ra còn có người đang ở bên ngoài. Là Bạch Ngọc vừa về lúc nãy ư? Nàng mới đi được hai bước thì nghe thấy tiếng gõ cửa vốn khe khẽ đột nhiên trở nên gấp gáp, hốt hoảng, như thế bị truy đuổi, bức bách, chỉ có thể gửi gắm hi vọng vào trước mắt.
Lí trí của Việt Cẩm cuối cùng cũng trở về. Nàng nhíu mày, vội đi ra mở cửa, sau đó… trợn trừng mắt, sửng sốt khi thấy một bóng dáng xinh đẹp đâm sầm vào lòng mình. Việt Ninh Song!?
Trong chớp mắt, một giọng nói mơ hồ vang lên, Việt Cẩm bất giác đóng chặt cửa lại, đồng thời tăng thêm vô số pháp thuật phòng ngự lên cửa rồi mới đẩy người trong lòng ra, thụt lùi mấy bước, hỏi với giọng sửng sốt: “Sao cô lại ở đây?”
Nhìn Việt Ninh Song có vẻ không được tốt cho lắm. Hai mắt sưng húp, đầu tóc xác xơ, quần áo xộc xệch lại có bao nhiêu là vết bẩn, nhìn bằng mắt thường cũng thấy nàng ta đang hơi run, không biết là vì lạnh hay do quá sợ hãi.
“Việt Cẩm, Việt Cẩm, cứu ta, cứu ta với…”
Một cảm giác phức tạp vụt qua trong đáy mắt Việt Cẩm nhưng nàng không để tâm, chỉ hỏi: “Ai đưa cô vào đấy?”
Việt Ninh Song cắn môi không nói.
Đợi một lúc không thấy đáp, Việt Cẩm chẳng nói gì, đi thẳng vào trong, lấy một bộ quần áo và mấy thứ dồ dùng khác đưa cho Việt Ninh Song: “Thay y phục, đeo mặt nạ, ta lập tức đưa cô đi…”
“Khoan đã!” Việt Ninh Song vội vã kêu lên.
Nàng ta hít thở mấy lần mới lấy lại được bình tĩnh: “Là ta tự đi vào, Việt Thị có di vật có thể xuyên qua kết giới của Tiểu Chư Thiên Giới mà không làm kinh động người bên cạnh…”
Đồng tử Việt Cẩm rút lại trong chốc lát. Việt Ninh Song bỗng thấy bất an, nàng ta liếm khóe môi: “Việt Cẩm… tỷ tỷ?”
Việt Cẩm nhìn Việt Ninh Song, không trả lời, rồi đột nhiên túm cổ tay nàng ta, lôi ra ngoài.
Việt Ninh Song sửng sốt mất mấy giấy, cuối cùng cũng bừng tỉnh, bắt đầu giãy giụa kịch liệt, kêu gào thảm thiết.
Bước chân Việt Cẩm vẫn vững vàng, từng bước, từng bước kéo, hay nói đúng hơn là lôi Việt Ninh Song đi về phía cánh cửa gỗ gần ngay trước mắt.
Việt Ninh Song bắt đầu cuống quýt: “Khoan đã, từ từ nghe ta nói đã!”
“Việt Cẩm, ta xin tỷ, ta có đồ giao cho tỷ.”
“Ta có đồ giao cho tỷ, ta có thứ mà tỷ muốn, đợi đã, từ từ… hãy nghe ta nói…”
“Việt Cẩm!” Không biết lấy sức ở đâu, khi chỉ còn cách cửa chừng năm bước chân, Việt Ninh Song bỗng lấy sức đẩy Việt Cẩm ra.
Việt Cẩm không đề phòng, loạng choạng lùi ra sau, lưng va vào bàn đánh rầm m