trong đêm tối, tựa như phát ra những tiếng cười mỉa mai.
Việt Cẩm không xác định được bản thân có do dự hay không, nàng chỉ biết rằng, ngay khi kiểm soát được mình, nàng lập tức nhìn về phía Bạch Bích đang tỏ ra thảnh thơi như không có việc gì kế bên.
“Thiếu giới chủ tìm ta?” Việt Cẩm dừng lại một lúc, nhìn sang Diệp Ngôn Viễn đứng bên cạnh Bạch Bích, ánh mắt vừa vào đã lập tức rút lại ngay, “Diệp tiên sinh.”
Diệp Ngôn Viễn hờ hững gật đầu, thái độ cực kì lạnh nhat.
Bạch Bích đảo mắt nhìn Việt Cẩm một cái rồi thong thả cười, nói: ” ‘Anh hùng’ của chúng ta đã trở lại.”
Gay gắt hơn cả lần trước, không phải Giới chủ đã ra thời hạn, bức bách hắn làm ngựa giống đấy chứ? Việt Cẩm ác ý nghĩ thầm trong bụng, ngoài mặt lại phớt lờ sự mỉa mai không hề che đậy của đối phương, hỏi thẳng một câu: “Thiếu giới chủ tìm ta có chuyện gì vậy?”
“Cũng không có gì.” Bạch Bích nói.
Việt Cẩm đang đắn đo xem có nên nổi giận vì một câu nói vô nghĩa này hay không thì Bạch Bích đã tiếp lời: “Dạo gần đây Tiểu Chư Thiên Giới không được yên tĩnh cho lắm.”
“Ý của Thiếu giới chủ là?” Việt Cẩm không thích nói vòng vo.
Bạch Bích cũng không quanh co nữa, dứt khoát nói thẳng luôn: “Có người đột nhập Tiểu Chư Thiên Giới, nhiều lần thử tiếp cận lưu vực, có ý đồ…” Hắn nhấn mạnh từ “người”, mắt đảo qua đảo lại giữa Việt Cẩm và Nhai Xế.
Việt Cẩm hiểu ý Bạch Bích ám chỉ, nhếch miệng cười, hỏi thẳng: “Thiếu giới chủ cho rằng có kẻ đột nhập cứu Yêu vương?”
“Có khả năng này, không phải sao?” Bạch Bích có phần bất ngờ với sự thẳng thắn của Việt Cẩm.
“Đúng là có khả năng này.” Giọng Việt Cẩm vẫn bình thản như không.
“Bởi vậy, Việt sư muội có hứng thú hỏi Yêu vương xem là ai đến cứu hắn hay không?” Thái độ của Bạch Bích bỗng trở nên dịu dàng, chí ít cũng không hung hăng sừng sộ như trước nữa.
Việt Cẩm nhíu mày, đang định nói thì bị Bạch Bích ngắt lời, “Hoặc Việt sư muội cũng có thể tranh thủ làm một số chuyện, đảm bảo tuyệt đối an toàn.”
Bỗng trong phòng vang lên tiếng dây xích leng keng, Nhai Xế đang bị xích trên tường đột ngột mở mắt, lướt nhìn Bạch Bích và Việt Cẩm, thần tình hờ hững, bình thản.
Việt Cẩm không để tâm, quay đầu lại quan sát Nhai Xế một lúc rồi dửng dưng đáp một: “Ta cho rằng, nếu ta đến hỏi sẽ chẳng biết được thông tin gì.” Nàng cười, đồng thời cũng ám chỉ “Chắc Thiếu giới chủ quên mất là ai đã đưa Yêu vương lên đây rồi thì phải?”
Nói xong, Việt Cẩm nhận thấy sắc mặt người đối điện đã thay đổi. Tâm trạng nàng dần thoải mái hơn, thế nhưng chỉ bấy nhiêu đó không thể khiến nàng vui lên được: “Nếu Thiếu giới chủ chỉ định nói chuyện này…”
“Nửa tháng nữa Giới chủ sẽ mở tiệc.” Bạch Bích ngắt lời Việt Cẩm. Việt Cẩm nhướn mày, ra ý bảo đối phương tiếp tục.
Sắc mặt của Bạch Bích đã đen lại càng đen hơn: “Là để chiêu hàng.” Hắn nhìn Việt Cẩm, cười một cách ác ý, “Chủ ý không tồi phải không? Nếu Yêu vương đồng ý… Ngay lập tức, Tiểu Chư Thiên Giới sẽ được vạn yêu thần phục, thân phận của Yêu vương cũng theo đó mà lên theo, có thể nói là mọi người cùng vui, chỉ là không biết đến lúc đó Việt sư muội… định tự xử thế nào?”
Thạch ốc bị phong bế bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng. Ngọn lửa nhảy nhót trên tường khiến những cá bóng bị kéo dài, méo mó, nhìn không ra hình thù.
Bị cố định trên tường, hai tay Nhai Xế căng ra, mắt nhắm lại, không biết là do không nghe thấy hay vì chán chẳng buồn phản ứng.
Sự im lặng kéo dài khiến Bạch Bích mất đi sự nhẫn nại cuối cùng. Hắn khẽ cười, “Trong thời gian nửa tháng, Việt sư muội sẽ là người phụ trách trông coi Yêu vương… Ta nghĩ sư muội sẽ không từ chối đâu nhỉ?”
Quả nhiên, Việt Cẩm không lên tiếng.
Nụ cười trên khuôn mặt Bạch Bích càng tươi hơn, nhưng sâu trong mắt là một vùng lạnh lẽo. Hắn chào Việt Cẩm một tiếng rồi kéo Diệp Ngôn Viễn bỏ đi.
Cửa mở ra rồi lại đóng vào. Chút ánh nắng le lói chưa kịp làm ấm sàn đá lạnh băng đã bị cắt đứt hoàn toàn sau lớp cửa rồi lặng lẽ biến mất trong không gian lạnh lẽo.
Việt Cẩm im lặng một lúc lâu rồi ngẩng đầu lên, nhìn thăng vào đôi mắt đỏ rực kia, “Một cơ hội tốt.” Nói rồi, nàng đẩy cửa bước ra ngoài.
*
Cả quãng đường vội vội vàng vàng, mãi đến khi bỏ lại tất cả phía sau, Việt Cẩm mới đẩy cửa vào phòng với một tâm trạng tồi tệ và nhiều rối rắm, nhưng sau khi nhìn thấy tình hình trong phòng, nàng lại càng khó chịu hơn. Trong phòng là một bàn la liệt thức ăn, Bạch Ngọc đang thong thả xem sách với một thế ngồi cực kì thoải mái. Chiếc ghế đối diện bên bàn có vắt một bộ y phục.
Việt Cẩm ngó Bạch Ngọc một cái, rồi lại nhìn quyển sách trong tay nàng ta, nếu không nhầm thì chính là bản thư pháp duy nhất còn sót lại mà nàng đã cất giấu cẩn thận.
Vậy, nàng nên tán thưởng vì nàng ta không coi mình ra gì hay nên tán thưởng khả năng lục đồ của nàng ta đây?…
“Cô về rồi à?” Bạch Ngọc thấy tiếng động bèn ngẩng đầu lên chào, “Đứng đó làm gì vậy?”
Việt Cẩm không đáp, bước vào phòng, tiện thể đóng cửa lại, cố nặn ra một nụ cười.
“Ta còn đang nghĩ xem cô có để lỡ giờ cơm hay không? Bạch Bích tìm cô làm gì vậy?”
“Không có gì.” Việt Cẩm không nói nhiều, bởi bản thân không muốn và cũng thấy không cần thiết. Một lát sau, nàng tìm lại nụ cười, “Làm phiền cô phải đợi ta rồi!”
Nụ cười trên khuôn mặt Bạch Ngọc tắt dần. Nàng ta nhìn Việt Cẩm, đôi con ngươi màu hổ phách ánh lên vẻ nghi hoặc, rồi sau đó là ý chỉ trích: “Không có gì sao?”
” Không có gì.” Nụ cười của Việt Cẩm rất tươi, trả lời chắc nịch.
Ánh mắt Bạch Ngọc loé lên, đoạn nàng ta lui lại, giống như đang thoả hiệp, cũng giống như là lí giải: “Có cần ta ra ngoài không?”
Suýt chút nữa thôi là Việt Cẩm không còn giữ được nụ cười trên môi nữa: “Ta nghĩ… không cần thiết.”
Bạch Ngọc mặt mày rạng rỡ đáp lời: “Ta cũng nghĩ thế!”
Đây là nụ cười rạng rỡ xuất phát từ tận đáy lòng. Việt Cẩm nhìn nàng ta một lúc rồi cũng thỏa hiêp, mỉm cười hỏi: “Đây là gì vậy?” Nàng chỉ vào bộ y phục vắt trên chỉếc ghế hỏi.
“Phần thưởng.” Bạch Ngọc bước đến, cầm bộ y phục ướm thử lên người Việt Cẩm, “Trong đống đồ đó, thấy bộ này cũng không tồi nên ta nhanh tay chọn cho cô đấy.”
Bộ y phục trên tay Bạch Ngọc màu trắng, Việt Cẩm nhìn một lúc cũng không phát hiện ra nó được may bằng chất liệu gì, chỉ thấy một màn sương mờ ảo nhỏ li ti. Kiểu cách khá giản dị, vạt trước thêu những đường viền lóng lánh, sống động như thật.
Việt Cẩm nhìn bộ y phục một hồi rồi nói: “Eo hơi nhỏ mất rồi!”
Bạch Ngọc không để tâm lắm: “Chỉ cần chỉnh một chút là dược… Đợi đã, không đúng.” Nàng ta định thần, “Ta đã lấy y phục của cô để ướm thử mà, nhỏ ư? ” Ánh mắt nghi ngờ của nàng ta đảo qua đảo lại giữa bộ y phục trên tay với cái eo của Việt Cẩm.
“Cũng không sai. Y phục của ta đều bị nhỏ hết rồi!”
“Ở eo à?”
“…Ừ, eo.”
“Cô béo lên rồi.”
“…”
Bạch Ngọc nhịn không nổi, bật cười, “Không sao, ừm…” Nàng ta quan sát Việt Cẩm, “Nhìn không ra!”
Việt Cẩm bất đắc dĩ đành chuyển chủ đề: “Cô đến chỗ ta để ăn cơm thôi phải không?”
“Đúng thế, ăn cơm.” Bạch Ngọc nghiêm nghị trả lời, nhưng trong mắt không giấu được ý cười.
Việt Cẩm dứt khoát lờ đi, ngồi xuống múc cho mình một bát canh, uống một ngụm… sau đó lại uống tiếp ngụm nữa: “… Mùi vị cũng không tệ.”
“Hả?” Bạch Ngọc cau mày, cũng múc một bát: “Chẳng mấy khi được cô khen. “
Canh vừa vào đến miệng, Bạch Ngọc liền nhăn nhó, nàng ta vội đẩy cái bát trước mặt ra xa, bi phẫn lên án: “Chẳng qua ta chỉ cho một chút chua thôi mà.”
Bỗng nhiên nàng ta im bặt, há hốc miệng nhìn Việt Cẩm uống hết cả bát canh như không hề hấn gì: “Cô không thấy chua à?”
“Có hơi chua, nhưng vẫn vừa ăn.”
Bạch Ngọc phát hiện ra có điều bất thường: “Cô thích ăn chua từ bao giờ vậy?” Nàng ta nhìn Việt Cẩm múc tiếp bát thứ hai, hết nhìn bát canh của mình rồi nhìn sang Việt Cẩm, vẻ mặt khó hiểu… Sau đó, nàng ta kiên quyết đẩy bát canh ra xa hơn nữa: “Lần trước ai ăn mơ xanh mà cứ nhăn nhó mặt mày vậy hả?”
Việt Cẩm bỗng có dự cảm không lành: “Khoan đã!” Nhưng nàng đã chậm mất một bước.
Bạch Ngọc nở nụ cười không lấy gì làm thiện chí: “Eo béo hơn, lại đột nhiên thích ăn chua, cô… Có rồi hả?”
Việt Cẩm nghiến răng vứt thìa canh xuống, nhoài người đè Bạch Ngọc ra, trong tiếng thở hổn hển và giọng cười lanh lảnh, nàng để Bạch Ngọc thể nghiệm cái gọi là “họa từ miệng mà ra”.
Trong lúc cười đùa, Bạch Ngọc vốn không biết tự lúc nào đã lăn lộn đến bên giường, rốt cuộc tay chân cũng mỏi rã rời, đẩy Việt Cẩm ra, lau khóe mắt đã nhạt nhòa nước, tay xoa xoa bụng, lồm cồm bò dậy: “Được rồi, được rồi, ta phải về đây… cười vỡ bụng mất thôi.”
Việt Cẩm cười đến muốn hụt hơi, “Tốt nhất là cô sửa sang lại váy áo đi!” Nàng nhếch môi, ngả người dựa vào giường, đánh giá Bạch Ngọc từ trên xuống dưới, nở một nụ cười tà tà, “Nhìn chẳng khác con dê non bị người ta dẫm đạp.”
Nghe xong, Bạch Ngọc nhìn Việt Cẩm mặt mày đỏ ửng, tóc tai rối bù, rõ ràng mềm mại dịu dàng lại cứ giả bộ xấu xí khó coi, không nhịn nổi, bật cười thành tiếng.
“Ha ha, từ từ, đừng giận… ha ha… ta không cố ý mà, cô chẳng hợp làm người xấu đâu, ta nói… thật mà… ha ha…”
“Nói xong thì đi ra ngoài!” Việt Cẩm nghiêm giọng, sau đó sửa sang lại quần áo đầu tóc.
Bạch Ngọc giơ tay đầu hàng, bước ra ngoài cùng Việt Cẩm.
Sắc trời đã dần về đêm.
Có lẽ vì Tiểu Chư Thiên Giới nằm lơ lửng giữa không trung nên bầu trời không mịt mờ, xa xăm như nhìn từ dưới mật đất, trái lại nó có vẻ mênh mang, thăm thẳm. Trên đó điểm xuyết những vì sao lớn, như những quân cờ trên một bàn cờ khổng lồ, sắp xếp ngang dọc, sáng lấp lánh.
“Rất đẹp đúng không?” Bạch Ngọc đứng trên bậc thềm bằng đá xanh, hỏi khẽ.
Giật mình tỉnh lại sau một thoáng mơ màng, Việt Cẩm gật đầu: “Ừ.”
Bạch Ngọc quay sang nhìn Việt Cẩm, sắc đêm phủ một màu đen lên khuôn mặt trắng nõn của nàng, nhưng không che được ánh sáng trong đôi mắt màu hổ phách, nó không rạng ngời, không chói lóa mà rất thuần khiết, rất trong trẻo và rất chân thành.
“A Cẩm, nhìn những đám rêu xanh trên bậc thềm kìa! Cô thấy chỗ này đẹp nhưng trái tim cô chưa bao giờ để ở đây, căn phòng này chỉ là nơi cô nghỉ ngơi mà thôi.”
Việt Cẩm không đáp.
Bạch Ngọc cười, cũng không nhất quyết bắt Việt Cẩm phải trả lời bằng được, nàng chuyển chủ đề: “Nếu Bạch Bích quả thực có kế hoạch gì thì hãy nói cho ta biết, được không? Thân phận nhiều lúc cũng phải được tận dụng triệt để!”
Việt Cẩm nhẹ hé môi định nói gì đó, nhưng lời chưa kịp thốt ra đã hoá thành mấy bay dưới cái nhìn chăm chú của đôi mắt màu hổ phách ấy, một lúc sau, nàng quyết định vờ như không nghe thấy Bạch Ngọc nói gì, tiễn nàng ấy ra về.
Việt Cẩm và Bạch Ngọc nhìn nhau trong giấy lát, ngập ngừng mãi mới thốt ra một tiếng “Được”.
Bạch Ngọc mặt mày rạng rỡ, bóng đêm mịt mùng không che khuất được ánh sáng và sức nóng đang tỏa ra từ đôi mắt ấy, nàng ôm chầm Việt Cẩm, vừa men theo co