Trên một ngọn núi ở tận cùng phía nam Kiêu Sơn là Thiên Nguyệt Phong, hiếm có người đặt chân tới, từ sau khi bị yêu tộc chiếm lĩnh, nó trở thành nơi cư ngụ của vương tộc.
Bên bờ hồ Thiên Nguyệt trên Thiên Nguyệt Phong, một đôi chân ngọc trắng nõn không tì vết đang nghịch nước, mỗi lần tuỳ tiện đạp xuống, nước bắn lên ba trượng rồi đổ xuống, và tất nhiên là một trượng xung quanh đó đều nằm trong phạm vi tấn công của nước.
Chủ nhân của đôi chân ngọc nõn nà ấy là một tiểu cô nương khoảng chừng mười bốn, mười lăm tuổi. Cô bé co chân, tay chống cằm, vén gấu váy lên đạp nước hết lần này đến lần khác, sau đó ngẩng đầu nhìn nước ào ào đổ xuống. Đương nhiên, nước không bắn trúng cô bé mà chỉ rơi xuống trong phạm vi một trượng lấy cô bé là trung tâm, bao gồm cả hoa cỏ, cây cối, cũng bao gồm cả hai yêu tộc đi theo cô bé.
“Nhai Xế ca ca sao vẫn chưa về?” Cô bé phồng mang trợn má, hỏi lại lần nữa. Tóc của cô bé được búi thành hai búi kiểu Hồng Hài Nhi, khuôn mặt trắng hồng phúng phính, đôi mắt tròn xoe như hai viên bi, trông cực kì ngây thơ, đáng yêu. “ Đã một tháng rồi, có phải ca ca đã bị hồ li tinh ở bên ngoài mê hoặc rồi không?”
Tính tình của hai yêu tộc đi theo cô bé xem ra rất tốt, bao nhiêu lần bị nước bắn vào lạnh thấu xương vậy mà không hề nổi giận, ngược lại cung kính đáp: “Công chúa, hồ li tinh chỉ chỗ chúng ta mới có.”
Cô bé có chút nghẹn họng, lập tức đứng dậy: “Ngươi có ý gì?”
Yêu tộc vẫn im lặng nãy giờ vội phân bua: “Hắn không có ý gì đâu thưa công chúa, ý hắn là Vương sẽ mau chóng trở về thôi!”
“ Vậy lúc nào huynh ấy mới về?” Cô bé chuyển ánh mắt sang yêu tộc thứ hai, cất giọng hỏi.
Gã yêu tộc kia âm thầm kêu khổ. Hắn chỉ là một tiểu yêu thất thế, sao có thể biết được chuyện đó chứ? Nhưng vẫn đành bất đắc dĩ đáp: “Cái đó, chắc khoảng…”
“Thế nào?” Cô bé bay lơ lửng giữa không trung tiến về phía trước, làm mặt hung dữ. Chỉ là phối hợp với khuôn mặt nhỏ nhắn, phúng phính và đôi măt to tròn thì trông không giống uy hiếp bà giống làm nũng hơn.
Nhưng có giống hơn nữa thì cũng không phải là đang làm nũng, tên yêu tộc thứ hai cảm thấy lạnh toát sống lưng, trán đã lấm tấm mồ hôi hột, đang định nói gì đó thì thấy có một tên yêu quái chạy như bay vào báo: “Công chúa, công chúa, Vương trở về rồi!”
Hai mắt cô bé tức thì phát sáng, khuôn mặt rặng ngời hân hoan: “Nhai Xế ca ca trở về rồi à? Ở đâu?”
“Đang ở bên ngoài. Nhưng…” Hắn còn chưa nói hết câu, bên bờ hồ Thiên Nguyệt đã không còn bóng dáng cô bé ấy nữa.
“Nhưng cái gì?” Tên yêu quái vẫn đi theo cô bé kia hỏi.
“Nhưng đem về một tu sĩ nhân loại.” Tên vào báo tin thật thà đáp.
“Nam à?”
“Nữ.”
Kẻ vừa hỏi bĩu môi, ý chừng không thể tin nổi: “Đem về một con hồ li tinh thật sao?”
*
Việt Cẩm là hồ li tinh?
Đương nhiên không phải.
Bởi vậy, khi nhìn thấy một cô bé phồng mang trợn má gọi mình là “hồ li tinh”, Việt Cẩm không phủ nhận là mình thực sự đã sững sờ. Nhai Xế cũng vậy. Nhưng suy cho cùng vì đã trải qua nhiều lần rồi nên hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nghiêm mặt nói: “Muội đang nói cái gì vậy hả ?”
Cô bé nhăn mặt, không thèm để ý đến Việt Cẩm, nhào đến bên cạnh Nhai Xế làm nũng: “Nhai Xế ca ca, cuối cùng huynh cũng trở về, muội đợi huynh lâu lắm rồi!”
Nhai Xế làm mặt lạnh.
Việt Cẩm tiếp tục ngẩn ra, chỉ là đã chuyển từ ba tiếng “hồ li tinh” sang đôi chân của cô bé trước mặt, cô bé ấy không mang giày. Đây không phải là điểm quan trọng, điều đáng chú ý là cô bé ấy lơ lửng trên không chạy tới chạy lui. Phải biết rằng, đến Nhai Xế bên cạnh nàng đây nếu không mượn lực thì cũng chỉ có thể tạm thời bay lơ lửng trong lúc chiến đấu…Đợi chút, không đúng, trên người cô bé này không có yêu khí. Cô bé không phải yêu tộc.
Việt Cẩm sực tỉnh, tỉ mỉ quan sát đối phương, khoảnh khắc nàng thấy trên mắt cá chân của cô bé có quấn một sợi chỉ trong suốt, mỏng như cánh ve, phía cuối sợi chỉ không có gió mà tự lay động, là….
“ Việt Ninh Song!” Giọng nói mất kiên nhẫn của Nhai Xế đột ngột vang lên.
Việt Cẩm không khỏi chấn động trong lòng, đồng thời nhớ ra tên của sợi chỉ đó, là Thiên La Sa, thứ linh khí hiếm có trong giới tu đạo, thậm chí còn là thứ khiến cho phàm nhân không có tu vị cũng có thể lơ lửng giữa không trung…Nhưng cũng chỉ như thế mà thôi. Một thứ cực kì đặc biệt, nhưng lại không có bấy nhiêu tác dụng.
“Muội muốn biết tên của nàng ta.” Giọng Việt Ninh Song cũng không nhỏ, “Còn nữa, huynh mang nàng ta về làm gì ? Một nhân loại!”
Trong mắt Nhai Xế đã bắt đầu ngùn ngụt lửa giận, hắn cười lạnh một tiếng : “Một nhân loại? Chẳng phải giống muội sao?”
“Vương!” Gã yêu quái vừa hớt hơ hớt hải chạy đến nghe thấy đoạn đối thoại căng thẳng này, vội lên tiếng hoà giải.
Nhai Xế chán nản không nói thêm gì nữa.
Việt Ninh Song cau mày, không hề có ý buông tha: “Sao muội có thể giống với nàng ta chứ?”
Nhai Xế nhướn mày, định lên tiếng, nhưng lại bị tên yêu quái lúc nãy liều chết giữ lấy cổ tay, liên tục khuyên giải, lúc này mới thở ra một hơi, nói với giọng lạnh nhạt: “Muội ấy tên là Việt Cẩm.”
Việt Ninh Song sửng sốt: “Là cô nhi còn sót lại của Việt thị năm đó?” Lông mày khẽ nhíu, giọng điệu khinh thường, giống như đang nói về những chuyện không quan trọng.
Lần này, tất cả hoàn toàn im bặt, lặng đưa mắt nhìn Nhai Xế và Việt Cẩm.
Việt Cẩm thấy vậy thản nhiên cười, nói: Có lẽ có đôi chút quan hệ, thời gian cũng vừa khớp. Nhưng chắc không phải là thân phận quan trọng, ta nhớ mang máng là hồi đó gia đình cũng chẳng dư dả, hơn nữa…” Nàng ngừng một lát rồi không nói tiếp nữa, bởi vì tất cả mọi người ở đây đã có suy đoán trong lòng.
Hơn nữa, Việt Đế đắc tội với trời, liên luỵ đến cả Việt thị. Lòng trời vốn rất nghiêm, nếu đã giáng tội, há có thể dễ dàng để một con cá lọt lưới?
Đương nhiên, trừ người mà yêu tộc đã phải bỏ ra một cái giá cực đắt để bảo vệ: Ninh Song công chúa.
Có mấy người nhịn không được lén liếc nhìn Việt Ninh Song mấy cái.
“Thì ra là nhánh con.” Việt Ninh Song không thèm để tâm. Cô bé “Ồ” một tiếng, mày nhíu chặt, “Nếu đã vậy, thấy ta sao còn không quỳ?”
Một lần nữa không có yêu quái nào lên tiếng.
Nhai Xế không nhẫn nại được nữa, liên tục cười lạnh, ánh mắt sáng quắc, hung dữ nhìn mọi người xung quanh nói: “Công chúa, người cũng vừa vừa phải phải thôi, muốn vênh váo lên mặt thì xin mời trước tiên quay lại hoàng cung Việt thị, đến lúc đó người thích lên mặt với ai thì cứ việc.” Nói xong, hắn không thèm để ý đến Việt Ninh Song nữa, mà trực tiếp giới thiệu Việt Cẩm với đám yêu quái xung quanh: “Từ hôm nay trở đi, nàng ấy là muội muội của ta.”
Đám yêu quái vẫn chưa phản ứng kịp, mặt Việt Ninh Song đã biến sắc, hét lên: “Huynh chỉ có một muội muội mà thôi!”
Ánh mắt Nhai Xế bình thản, gần như lạnh băng: “Hiện tại ta có hai muội muội. Nếu muội còn nói nữa thì chỉ còn một mà thôi.”
Người còn lại hiển nhiên không phải là Việt Ninh Song. Viêt Ninh Song nghe xong không khỏi nghẹn lời, cuối cùng không dám làm căng với Nhai Xế, chỉ quay sang trút giận lên đầu Việt Cẩm : “ Ta bảo ngươi hành lễ! Tai ngươi điếc rồi hả?”
Đến lượt nàng phải lên tiếng rồi? Việt Cẩm cười, sau khi tặng Nhai Xé một ánh mắt trêu ghẹo, nàng nói: “Phụ thân ta cảm thấy Việt Đế là một kẻ bất tài nhu nhược…” Nàng không kịp nói hết lời, không phải vì Việt Ninh Song bỗng nhiên đỏ bừng mặt, mà hơn hết là vì Nhai Xế đã nhanh chóng kéo tay nàng đi về phía trước.
Đi vội vội vàng vàng, sau khi cách đám người phía sau một quãng khá xa, Nhai Xế mới đi thong thả lại, tiếp đó dặn dò những chuyện ban nãy còn chưa nói xong: “Mấy đại yêu và một số yêu quái có tu vị đã đợi ở đại sảnh. Trước hết nàng phải qua đó một chuyến đã.”
“Vâng.”
“Nàng là nhân loại, không cần quá để tâm đến thân phận của mình, nhưng cũng không được quên.”
“Vâng.”
“Còn nữa…”
“Vâng?”
“ Những lời nàng còn chưa nói hết là gì vậy?”
Việt Cẩm sửng sốt, tiếp đó cười có chút phức tạp, nói: “ ….Nhưng ta nghĩ ông ấy là một anh hùng. Nếu Ninh Song công chúa là huyết mạch của Việt Đế thì hành lễ với cô bé ấy không vấn đề gì.”
“ Vậy ban nãy nàng nhắc đến nhu nhược với anh hùng làm gì, trực tiếp quỳ xuống chẳng phải là xong sao.”
Việt Cẩm thoáng chìm trong im lặng.
Nhai Xế lạnh lùng nói: “Cũng chỉ là huyết mạch còn sót lại mà thôi.” Hắn đột ngột dừng bước, “Đến rồi.”
Việt Cẩm đang mải suy nghĩ, lúc ngẩng đầu lên thì phát hiện mình đã đến trước đại sảnh, trong phòng có vô số cặp mắt màu vàng vàng xanh xanh đang chăm chú nhìn nàng, ánh măt cực kì nóng bỏng.
Nhai Xế đột ngột buông cổ tay Việt Cẩm ra.
Việt Cẩm quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Nhai Xế đã gửi đến nàng nụ cười trêu chọc, sau đó hắn ngáp một cái, vẫy tay nói: “Dẫn nàng đến nơi rồi, ta quay về ngủ một lát.”
“…” Việt Cẩm.
Nàng quay đầu, nhìn những đôi mắt với đủ sắc màu ở trong phòng…Bỗng nhiên có cảm giác mình đã biến thành một con thỏ trắng, không hề phòng bị rơi thẳng vào hang ổ dã thú.
Sự im lặng kì lạ chỉ kéo dài trong thời gian mấy lần hô hấp. Rất nhanh đã có giọng nói không khách khí vang lên: “Ngươi chính là Việt Cẩm?”
Việt Cẩm nhìn về hướng phát ra giọng nói, thì phát hiện ra đó là một yêu quái mà mình không hề quen biết. Thực ra, hầu hết yêu quái có mặt trong phòng này nàng đều không quen, trừ… Việt Cẩm phóng mắt nhìn qua, cuối cùng cũng thấy yêu quái duy nhất mà mình từng gặp đang ngồi ở một vị trí khuất góc. Đó chính là tên đại yêu ở động bên ngoài trấn Lạc Phượng, kẻ gián tiếp tặng Chuyển Chi Quyết cho nàng: Bạch Cốt.
Bạch Cốt yêu đúng như cái tên của mình, cao, gầy, cánh tay và gò má lộ rõ, khi các khớp xương co duỗi còn có thể thấy một vài điểm trắng đục, như thể chỉ là một lớp da bọc xương. Lúc này, trong phòng đã bắt đầu ồn ào, đại đa số đều thăm dò Việt Cẩm, nhưng Bạch Cốt ngồi trong góc vẫn tỉnh bơ như không, chỉ ôm vò rượu lặng uống một mình.
Trong phòng còn có ba kẻ khác nữa cùng Bạch Cốt là bốn, vừa khéo chia nhau ngồi bốn góc, Việt Cẩm có thể thấy rõ cục diện náo nhiệt nhưng đã được âm thầm liên hợp khống chế. Chỉ là ngoài Bạch Cốt, ba kẻ còn lại Việt Cẩm chưa bao giờ gặp, cũng chưa bao giờ nghe nói đến, nên hoàn toàn không biết rốt cuộc họ là ai.
Nhìn lướt qua một lượt, trong lòng Việt Cẩm đã hiểu được nguyên căn, nàng không để tâm đến các câu hỏi của chúng yêu, bước vào đại sảnh, mỉm cười cất tiếng: “Chào các vị.”
Đương nhiên không một ai đáp lại.
Vỗn đã đoán trước được tình huống gặp phải, Việt Cẩm cũng không để bụng, bước đến cuối phòng, đưa tay lấy một vò rượu.
Đứng cạnh nàng là một nam tử để tóc xoã, chỉ lộ ra một nửa khuôn mặt. Mắt thấy Việt Cẩm đưa tay ra, hắn nở nụ cười thâm trầm, khuôn mặt bắn ra một tia sáng màu đen về phía cổ tay Việt Cẩm.
Việt Cẩm không hề né tránh, tia sáng ấy tức thì ấn vào trong cổ tay nàng.
Môi của nam tử kia vừa nhếch lên một nụ cười khinh thường bỗng nhiên cứng đờ. Việt Cẩm không buồn ngước mắt, cầm lấy vò rượu tự rót cho mình một chén: “Tiểu muội Việt Cẩm vừa mới chân ướt chân ráo đến đây, xin cạn trước để tỏ l