ng kính trọng.” Nàng đột nhiên cau mày: “Cái chén này đúng là hơi nhỏ.”
Cả đại sảnh tức thì im phăng phắc. Chỉ là hơn nửa số yêu quái ở đây đã chuyển từ xem náo nhiệt sang chờ mong. Bởi lẽ, chút nhạc đệm ban nãy đã lọt vào mắt hầu hết đám yêu quái ở đây.
Dù sao chăng nữa, ít nhất thực lực của tu sĩ này không tệ. Hơn nửa số yêu quái có thực lực yếu hơn hoặc bằng tiểu yêu ban nãy xuất thủ đã nghĩ như thế.
Việt Cẩm ngẩng đầu, thì thấy một cái bát to đang lơ lửng trước mặt, trong bát còn sót lại ít rượu, chứng tỏ trước đó đã có người dùng.
Không mất thời gian đoán xem ai vừa lên tiếng, Việt Cẩm gật đầu với Bạch Cốt đang ngồi ở trong góc chăm chú nhìn mình, tán thưởng một câu, “Chính là cái này!”, rồi không làm bộ làm tịch, cầm vò rượu rót ra bát, liên tiếp uống cạn ba lần.
Hai mắt Bạch Cốt sáng lên, lập tức đứng dậy, xách theo vò rượu và một cái bát khác đi về phía Việt Cẩm.
Phần lớn yêu quái ở đây lập tức mặt nhăn mày nhó. Nhưng cuối cùng vẫn không chịu từ bỏ, tận dụng thời gian tiếp tục vố gắng, buông điệu cười khả ố: “Tiểu muội Việt Cẩm á?…Ngươi là tiểu muội của ai vậy?”
Cả đại sảnh cười ầm lên. Bạch Cốt đang đi về phía Việt Cẩm cũng vì thế mà bước chậm lại.
Việt Cẩm nghiêng đầu mỉm cười, trái lại hoàn toàn chẳng hề bận tâm: “Ta là tiểu muội của ai không quan trọng. Quan trọng là mấy ngày nữa, chưa biết chừng ngươi lại thành tiểu đệ của ta đó.”
Kẻ lên tiếng châm chọc đùng đùng nổi giận, hất đổ cả bàn: “Ả đàn bà ti tiện!”
Việt Cẩm cười lạnh, chỉ tay một cái, trường kiếm sau lưng tức thì xuất ra khỏi vỏ, kiếm quang bùng lên, cái lạnh thấu xương cùng cái nóng hừng hực lao thẳng về phía đối phương.
Yêu quái vừa gào ầm lên kia tức thì hốt hoảng, bước chân lập tức ngừng lại. Nhưng hắn nhanh chóng bình tĩnh, dài giọng chửi: “Ả tu sĩ khốn kiếp này, đang ở chỗ chúng ta mà còn dám lớn tiếng! Dù là do Vương đưa về thì cũng không thể để chúng ta gia mắt như thế được.”
Một câu vừa nói ra, quả thực có khoảng mười, hai mươi yêu quái đứng dậy rút binh khí. Nhưng bốn yêu quái ngồi ở bốn góc, bao gồm cả Bạch Cốt đang đi về phía Việt Cẩm lại mang vẻ mặt thờ ơ.
Việt Cẩm hoàn toàn không hề để ý đến những yêu quái vừa đứng lên, chỉ nói với gã yêu lên tiếng ban nãy với một chất giọng cực kì thâm nghiêm: “Ai đúng ai sai, cược một trận, thế nào?”
Mắt tên yêu quái kia tức thì loé sáng: “Sao, ngươi muốn tỷ thí với ta? Nếu thua phải gọi ta một tiếng ca ca đấy?”
Việt Cẩm cười, Băng Diệm kiếm đang lơ lửng giữa không trung đột ngột lao tới.
Tên yêu quái kia giật thót mình, lập tức có rất nhiều yêu quái đứng dậy, thậm chí sắc mặt Bạch Cốt và ba người kia cũng có chút thay đổi.
Chỉ trong một tích tắc.
Băng Diệm kiếm rít lên một tiếng, bổ vào cái bàn trước mặt tên yêu quái kia, ánh sáng loé lên, cái bàn tức thì trở thành cát bụi. Khi ánh sáng xanh đỏ bùng lên lần nữa, Băng Diệm kiếm đã trở lại tay Việt Cẩm.
Đại sảnh phút chốc lặng ngắt như tờ.
Việt Cẩm cầm trường kiếm, mũi kiếm chếch lên: “Thua là chết.”
Tên yêu quái kia thẹn quá hoá giận: “Ha ha, thua là chết? Tiện…”
“Lưu lại cho mình chút mặt mũi đi.” Một giọng nói dịu dàng nhàn nhã vang lên, là một nữ tử cực kì quyến rũ ngồi phía tay trái Việt Cẩm, nàng ta cười mỉa: “Miệng lúc nào cũng lớn tiếng nữ nhân với cả nam nhân, nhưng ở địa bàn mình cũng chỉ biết kết bè kéo cánh phô trương thanh thế, đến một lời thách đấu cũng không dám nhận. Thật là nhát như thỏ đế.”
Sắc mặt của gã kia từ đỏ chuyển sang tím, run rẩy cả nửa ngày, cuối cùng cũng không thốt ra nổi câu nào, quay đầu, sải bước bỏ đi.
Nữ tử quyến rũ kia chẳng thèm quan tâm, yêu kiều cười với Việt Cẩm: “Cô nương à, Vương đưa cô về là vì…” Nàng ta vốn định hỏi trực tiếp Vương có phải đã chấm trúng cô rồi không, nhưng nghĩ lại nhân tộc về phương diện này thường rất giả tạo, nghĩ một lúc lâu mới lên tiếng đầy ẩn ý: “Ờ, chúng tôi đều biết, Vương vốn anh tuấn bất phàm, bởi vậy đã khiến cô nương có cảm tình với Vương của chúng tôi phải không?”
Quả nhiên đủ hàm súc. Tất cả yêu quái ở đó thầm nghĩ, rồi không ngừng xuýt xoa thán phục.
“…” Việt Cẩm nhìn nữ tử quyến rũ kia, trong lòng hiểu rõ ẩn ý mà nàng ta muốn ám chỉ. Nhưng mà nàng “ thích” thật ư? Chí là vừa đúng lúc mà thôi.
Trong lòng đã có quyết định, Việt Cẩm không trả lời, khẽ mỉm cười.
Vậy rốt cuộc là thích hay không thích? Nữ tử quyến rũ kia thoáng ngẩn ra, những yêu quái xung quanh cũng rơi vào trạng thái mơ hồ, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt hơi ửng đỏ đang mỉm cười của Việt Cẩm, hận một nỗi không thể xé lớp da của khuôn mặt ấy ra để nhìn xem bên trong viết chữ gì.
Dây dưa cả nửa ngày vẫn chưa kết thúc, Bạch Cốt nổi giận, sải bước đến trước mặt Việt Cẩm, “cạch” một tiếng đặt vò rượu xuống, lạnh giọng nói: “Thích với không thích cái gì, có chuyện thì nói thẳng, không có chuyện gì thì biến. Uống rượu!”
Hai tiếng cuối cùng hiển nhiên là nói với Việt Cẩm. Việt Cẩm cười sảng khoái, bưng bát rượu lên, không nói gì uống một hơi cạn sạch.
Ánh mắt Bạch Cốt nóng bỏng, cũng uống một hơi, rồi chăm chú nhìn Việt Cẩm.
Việt Cẩm lại rót rượu, lại uống.
Mắt Bạch Cốt càng sáng hơn, uống cạn, lại nhìn Việt Cẩm.
Việt Cẩm liên tục phụng bồi.
Sau khi cứ người một bát, ta một bát đến hết một vò, Bạch Cốt cuối cùng cũng không nhịn được, vỗ vai Việt Cẩm, cao giọng khen một tiếng “Giỏi”. Hắn kích động, vung tay một cái, hai mươi vò rượu được xếp ngay ngắn trong góc lập tức theo hàng bay đến.
Bị Bạch Cốt vỗ vai thiếu chút nữa khí huyết trong người chạy toán loạn, Việt Cẩm vừa lấy lại hơi, mở to mắt nhìn kĩ, bỗng hiểu ra vì sao tất cả nam nhân trong phòng không ai muốn uống rượu cùng Bạch Cốt. Xem ra không phải hắn đang uống rượu, mà là đang uống nước.
Bạch Cốt với vẻ ngoài lạnh như băng giờ này cực kì hào hứng: “Mỗi người một vò, trước tiên uống cạn, sau đó uống từ từ!”
“….” Việt Cẩm.
“ Hử?” Không vui.
“….” Việt Cẩm nước mắt đầm đìa.
“Không uống à?” Bạch Cốt nhướn mày, một sợi xích bằng xương màu trắng đục đột ngột chui từ trong tay áo rộng thùng thình của hắn, khẽ rung lên, thoắt ẩn thoắt hiện.
“Uống.” Việt Cẩm thoả hiệp, nhìn khắp một lượt xung quanh, những ánh mắt hoặc là khinh thường, phớt lờ, hoặc thờ ơ, cảnh giác, đột nhiên nàng nở một nụ cười ngọt ngào, nói lên suy nghĩ trong lòng: “Ta vốn có ý này, chẳng qua không dám nói mà thôi.”
Ánh mắt Bạch Cốt trở nên thâm trầm, chăm chú nhìn Việt Cẩm, đột nhiên lại vỗ mạnh một cái nữa lên vai nàng.
Cả người Việt Cẩm lảo đảo, suýt chút nữa đánh rơi vò rượu đang cầm trên tay, bên tai bỗng nghe thấy tiếng cười lạnh đến thấu xương, nhưng giọng điệu lại cực kì vui vẻ: “Cô nương, ta thích cô rồi đó, sau này có chuyện gì cứ nói tên của ta ra là được.”
Hắn nhếch miệng, cười khùng khục: “Ta không giống như tên khốn kiếp dở hơi Nhai Xế kia đâu.”
Tên khốn kiếp dở hơi? Việt Cẩm muốn cười mà không dám cười, đang định nói gì đó thì nghe thấy trong đại sảnh tĩnh mịch cuối cùng cũng có âm thanh.
“Cạn!” Vừa lên tiếng là một gã yêu quái hào sảng, mặt đầy bi phẫn: “ Một gã Bạch Cốt coi rượu như nước thì thôi giờ lại thêm một nhân loại cũng coi rượu như nước nữa, sau này rượu trong yến tiệc chắc chắn lại càng thiếu rồi!”
Im lặng trong chốc lát.
Dường như bỗng ngộ ra điều gì, tất cả chúng yêu trong phòng không để ý đến Việt Cẩm nữa, nhất tề đồng loạt, ai nấy tranh nhau ôm một vài vò rượu, mở ra uống một ngụm, rồi mới trò chuyện, chọc cười, ăn thịt, lần lượt tự tìm niềm vui cho mình.
Cả đại sảnh bỗng chốc cực kì náo nhiệt.
Đang bê vò rượu uống thi với Bạch Cốt, Việt Cẩm thở ra một hơi, chạm vò với đối phương, lắc lắc, nở nụ cười thật tươi, rồi đưa lên, từng ngụm, từng ngụm uống cạn.
Rượu ngon cay xè rót vào miệng, trôi xuống cổ, nóng như lửa đốt, từ cuống họng đến dày, qua bao lâu cũng không tiêu tan hết.
*
“…Nhai Xế…”
“Nhai Xế ca ca…”
“Sao ta lại không được vào?”
Nhai Xế đang nằm trên giường nghỉ ngơi vừa mở mắt ra đã nghe thấy giọng nói lanh lảnh bên ngoài. Thoạt nghe thì rất êm tai, nhưng nghe nhiều quá thành phiền.
“Vương, người đã dậy rồi.” Giọng nói ồm ồm vang lên rất đúng lúc.
“Ừm.” Vẫn còn nằm trên giường, Nhai Xế uể oải đáp một tiếng, cũng không quan tâm Việt Ninh Song ở bên ngoài thế nào, trực tiếp hỏi: “Nàng ấy thế nào?”
Tráng hán mới vào nghẹn họng: “Ninh Song công chúa?”
Nhai Xế liếc xéo gã tráng hán một cái.
Tráng hán bừng tỉnh ngộ, vội nói: “Thì ra là Việt Cẩm cô nương, Việt Cẩm cô nương bây giờ…” Hắn ú ớ, gãi đầu gãi tai, “Chắc là vẫn đang uống rượu…”
“Ta hỏi trước đó.” Nhai Xế có chút mất kiên nhẫn.
Gã tráng hán lại gãi đầu, lát sau khó xử đáp: “ Chuyện này…Vương tự đi xem được không?”
“Từ sáng đến giờ uống liên tục?” Giọng Nhai Xế đã có chút không giống bình thường.
Tráng hán lại gật đầu, mặt lộ vẻ cực kỳ khâm phục.
*
Việt Cẩm quả thực đã uống rượu. Lại là uống liên tục với Bạch Cốt.
Lúc Nhai Xế ra đến tiền sảnh, cảnh tượng hắn nhìn thấy là đại sảnh bừa bộn như một bãi chiến trường, bốn đại yêu chỉ còn lại một mình Bạch Cốt đang ngồi trên đất, đám yêu khác đã bỏ đi một nửa, nửa còn lại đều xiêu xiêu vẹo vẹo hoặc nằm lăn ra đất, bất tỉnh nhân sự, còn Việt Cẩm đang ngồi bên cạnh Bạch Cốt, không nói năng gì, chỉ từng ngụm, từng ngụm uống liên hồi.
Việt Cẩm và Bạch Cốt nhanh chóng phát hiện ra Nhai Xế đang đứng ở cửa. Động tác hai người không hẹn mà cực kì ăn ý: ngẩng đầu nhìn Nhai Xế một cái, rồi lại tiếp tục cúi xuống, cầm một vò rượu cụng vào nhau, uống tiếp.
Mặt Nhai Xế xanh lè.
Tráng hán bên cạnh ho lớn một tiếng: “Vương…”
Nhai Xế hít sâu một hơi, gằn giọng: “Một người mà có thể uống cho cả đám yêu quái trong đại sảnh phải nằm bò cả ra thế này à? Mất hết mặt mũi rồi còn gì!”
Thực ra mặt mũi chúng vẫn còn ở đó, có mất được đâu. Tráng hán nhìn Nhai Xế, nói thầm trong bụng.
Nhai Xế sải bước vào trong, túm lấy Việt Cẩm cả người đang nồng nặc mùi rượu lôi ra ngoài.
Việt Cẩm không phản kháng. Bạch Cốt cũng không ngăn cản.
Chỉ trong chớp mắt, Nhai Xế đã đưa Việt Cẩm đến Thiên Lang Phong – đỉnh núi thuộc về riêng hắn.
“Nàng uống nhiều rượu thế làm gì hả?” Hắn nhìn sắc mặt không tốt lắm của Việt Cẩm, lông mày càng cau lại: “Vết thương còn chưa lành, nàng không biết tìm kế rút lui sao?”
Lúc này, Việt Cẩm mới cảm nhận sâu sắc cụm từ “tên khốn kiếp dở hơi” mà Bạch Cốt nói lúc nãy, quả thực rất hợp với Nhai Xế.
“Ta bỏ lại nàng thì nàng không biết đến tìm ta à? “ Nhai Xế tiếp tục nói, đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng. T렬úc nào hắn lại nói câu này thuận miệng đến thế chứ?