Nàng giữ chặt thanh kiếm, nhưng mũi kiếm không đâm vào ngực của người nào đó.
Màu đen của đêm, màu đỏ của máu.
Hắn nhìn nàng, họ nhìn nàng, trong ánh mắt pha lẫn sự kinh ngạc, thấu hiểu, đau đớn, căm thù…
Trời về đêm, bóng tối như một con quái thú nuốt chửng ánh sáng, cái lạnh thẩm thấu vào trong xương tủy, nàng thậm chí còn nghe thấy tiếng răng mình va vào nhau lập cập.
Ánh mắt của hắn, ánh mắt của đám người đều tập trung trên người nàng, cảm giác lưỡng lự, do dự đâm vào da thịt, cắn nuốt máu nàng.
Đau!
Nỗi đau xé lòng trải khắp toàn thân, tựa như một ngọn lửa đang liếm láp da thịt, tựa như mũi dao không ngừng cứa lên từng đoạn kinh mạch.
Nhưng nàng không mở miệng cất tiếng. Nàng chỉ cười, cười trời, cười đất, cười bách tính, cười vận mệnh, cười chính bản thân mình.
Có thứ nước lạnh lẽo lăn dài trên má.
Cảm xúc đan xen trong con ngươi màu đỏ máu của gã nam tử đã biến mất. Hắn nhìn nàng, ánh mắt dần dịu dàng. Hắn không bỏ đi mà ngược lại, đưa tay ra, tiến thẳng về phía nàng.
Tiếng kiếm đâm vào da thịt tựa như tiếng rên rỉ vì không thể chịu đựng nổi một kẻ sắp từ giã cõi đời.
Cả người nàng run rẩy. Tiếng nói trong tim kêu gào nàng hãy bỏ kiếm xuống, bảo nàng tiến lại gần hắn, hai mắt nàng mở to nhìn hắn không chớp mắt, dường như muốn khắc thật sâu khuôn mặt, dáng hình, từng đường nét của hắn vào tâm khảm.
Nàng rút kiếm.
Nhanh chóng, mạnh mẽ, không chút lưu tình.
Trong đáy mắt, hắn vẫn còn vương vấn sự dịu dàng không hề phòng bị.
Nàng bình tĩnh quay người.
Hắn ngã xuống.
Nàng cười.
Mỉm cười vứt bỏ, giẫm đạp lên sự chân thành của chính bản thân mình.
***
Năm Thiên Thịnh thứ mười, quân chủ Việt Thị hoang dâm, tàn bạo, bộ máy thống trị thối nát, áp bức bóc lột dân lành, bị trời phạt. Năm đó thiên tai khắp nơi, yêu ma chỗ nào cũng thấy, chúng làm mưa làm gió, làm điên đảo cương thường, ăn thịt người, làm việc ác, hoành hành khắp chốn không hề cố kị. Chưa đầy nửa năm sau đó, có những người tự xưng là tu sĩ có thể ngự kiếm phi hành hạ phàm trừ yêu diệt ma, cứu vớt muôn dân, thiên hạ thanh bình trở lại.
Từ đó, quỷ, thần, tiên, yêu cùng tồn tại trên nhân thế.
Đây là lần thứ hai trong đời tôi viết lời tựa cho người khác, tôi là một người rất lười, lười đọc tác phẩm, lười đánh máy, lại càng lười giúp viết lời tựa, những tác giả mà tôi hứa sẽ viết thường là những người bạn tôi đã kết giao ít nhất ba bốn năm trời.
Công Tử Bạch có thể coi là người bạn thân nhất, cũng quen biết lâu nhất trong số những người bạn ít ỏi ấy của tôi. Nói thế nào nhỉ, cô ấy là một cô gái lạnh lùng những rất đỗi dịu dàng, sống nội tâm và cực kỳ đáng yêu. Chúng tôi quen nhau cũng được hơn ba năm, chủ đề nói chuyện nhiều nhất có lẽ là những tác phẩm của bản thân. Trước khi viết một tác phẩm mới, chúng tôi thường cùng thảo luận về cốt truyện, có lúc nhừng post để chỉnh lại các tình tiết, viết xong chương nào cũng muốn nghe ý kiến đánh giá của đối phương. Có lúc cô ấy còn hiểu truyện của tôi hơn chính bản thân tôi, và ngược lại, tôi cũng nắm rõ truyện của cô ấy hơn cả cô ấy.
Nhưng Cẩm Tâm lại không được ra đời như thế, tôi không được chứng kiến tác phẩm của cô ấy từng chút, từng chút một trưởng thành như thế nào, bởi vì dạo đó tôi bận bù đầu, kết quả là trong lúc tôi không để ý, cô nàng viết liền một mạch năm mươi nghìn từ, rồi chớp mắt lại viết thêm tám mươi nghìn, một trăm hai mươi nghìn từ nữa, đợi đến lúc tôi hoàn thành công việc thì “Cẩm Tâm” cũng đã hoàn thành. Tốc độ sáng tác của cô nàng quả thực khiến tôi phải ganh tỵ.
Bây giờ là bốn mươi hai phút sáng, tôi vừa đọc xong Cẩm Tâm. Từ hồi chiều lúc nhận bản thảo, mở ra là tôi đọc một mạch cho đến bây giờ. D rất buồn ngủ nhưng tôi chưa tài nào ngủ được, bởi các nhân vật cứ ám ảnh trong tâm trí khiến tôi không thể nào bình tĩnh lại, tôi đã bị từng nhân vật trong đó thu hút. Đầu tiên là nữ nhân vật chính Việt Cẩm, nàng ấy là một cô gái rất cố chấp, sắc sảo, rất bình tĩnh, thậm chí có thể nói là lạnh lùng. Nàng ấy hà khắc với chính bản thân, hà khắc với người mình yêu, hà khắc với tất cả mọi người. Nàng sống chỉ để hoàn thành sứ mệnh, vì sứ mệnh đó, nàng hi sinh cả tôn nghiêm của mình, hi sinh cả sự lương thiện, hi sinh cả tình yêu, hi sinh tất cả những thứ mà bản thân nàng có thể hi sinh, cuối cùng, đến cả thứ duy nhất mà nàng muốn bảo vệ cũng hi sinh nốt…
Càng đọc, tôi càng muốn hét lên với nàng ấy rằng: Dừng lại đi! Đừng tiếp tục như thế nữa. những thứ gọi là trách nhiệm, là thân phận, là sứ mệnh và thù hận, hãy quên hết đi. Dẫu rằng chỉ là một ngày, chỉ được một khắc vui vẻ, mong nàng hãy làm chút gì đó cho bản thân mình, hãy đối tốt với mình một chút, dù chỉ là một chút thôi…
Việt Cẩm, sao nàng lại ích kỉ đến vậy, ích kỉ đến nỗi làm người khác phải đau lòng, đến nỗi khiến người ta không biết phải nói làm sao, rốt cuộc nàng muốn tôi phải muộn phiền, phải căm hận, phải không đành lòng như thế nào đây? Suy cho cùng, nàng quá ích kỉ hay quá vô tư? Tại sao thế giới của nàng không phải màu đen, mà lại là màu trắng? Tại sao cứ nhất định phải phân chia rạch ròi như thế?
Nam nhân vật chính Nhai Xế, thứ lỗi cho tôi vì lần nào cũng đọc ngược thành Xế Nhai, thật sự tôi thấy đọc như thế sẽ thuận miệng hơn. Nhai Xế xuất hiện một cách hết sức bất ngờ, chàng là một người đàn ông thông minh, nhưng trước tình yêu lại ngốc nghếch đến đáng thương, chàng để mặc người con gái mình yêu hà khắc với bản thân, hà khắc với cả tình yêu của hai người. Không phải chàng không thể ngăn cản, chỉ là chàng quá yêu Việt Cẩm, bởi thế nên chàng đã lựa chọn không thấy, không nghe, không tranh thủ, bị lừa thì bị lừa, chàng cam tâm tình nguyện bị tổn thương, chỉ cần do nàng ấy gây ra, dù sự phản bội có đau đớn hơn nữa, chàng cũng bằng lòng chịu đựng.
Nhưng Nhai Xế à, sao chàng không cứng rắn hơn một chút, trước khi Việt Cẩm làm những chuyện ngốc nghếch, ngăn chặn nàng ấy, giữ nàng ấy lại, thậm chí chặt đứt đôi cánh của nàng ấy, để nàng ấy không thể nào bị cái vận mệnh chết tiệt kia đưa đẩy? Rõ ràng chàng là một người đàn ông quả cảm cơ mà? Tại sao trước tình yêu chàng lại yếu đuối, bị động như thế? Tại sao chàng lại cứ để mặc cho tình yêu của hai ngươi càng ngày càng xa tầm tay với?
Không biết khi đọc xong câu chuyện này, mọi người sẽ có cảm nhận thế nào, còn tôi chỉ có thể nói… tôi rất buồn, buồn đến nỗi muốn hút một điếu thuốc, muốn túm lấy cổ Tiểu Bạch mà lắc lấy lắc để, bắt cô ấy bỏ đi, viết lại từ đầu.
Bây giờ, mời các bạn đọc trang đầu tiên, tĩnh tâm cảm nhận tác phẩm viết về thời cổ đại với một phong cách hoàn toàn khác của Công Tử Bạch.
Tử Nguyệt
Trận kình phong như một lưỡi đao quét qua, khiến cỏ dại trên núi Văn Phong ngã rạp, cả một vùng sơn dã mênh mông tít tắp đến tận chân trời, màu xanh diễm lệ nhưng thâm trầm điểm xuyết trên nền trời ảm đạm, làm người ta bất giác cảm thấy thê lương khôn tả. Trong tiếng gào rũ ầm ĩ của gió, giữa vùng sơn dã mênh mông có sáu, bảy người chia làm hai phe đối lập, trong đó một phe có tới bốn, năm người, cùng mặc trang phục xanh nhạt, tay cầm trường kiếm, dường như thuộc cùng một môn phái. Phe còn lại chỉ có mỗi hai người, một là nữ tử mặc trang phục giống như phe kia, người còn lại mặc trang phục màu vàng nhạt, hiển nhiên không phải là đồng đạo.
“Việt Cẩm! Muội đứng chắn trước mặt yêu quái làm gì, còn không mau qua đây!” Chàng thủ lĩnh của nhóm năm người nghiêm giọng, ánh mắt như dòng điện, lướt từ tiểu yêu áo vàng nhạt sang nữ tử có khuôn mặt xinh đẹp đứng cạnh bên.
Nữ tử có tên Việt Cẩm còn chưa lên tiếng thì mấy người quần áo xộc xệch bên cạnh chàng thủ lĩnh đã nhao nhao oán thán:
“La sư huynh, huynh nhiều lời với nàng ta làm gì! Giúp yêu quái ngăn cản đồng môn, há chẳng phải là hành vi phản bội sư môn sao?”
“La sư huynh, trước đây trong môn phái, nàng ta thường độc lai độc vãng, chúng ta khi ấy chẳng qua chỉ cho đó là sở thích quái dị của nàng ta. B nghĩ lại, chắc hẳn nàng ta đã cấu hết với yêu quái từ lâu rồi!”
“La sư huynh, chuyện hôm nay không thể bỏ qua được, tốt nhất cứ bắt nàng ta lại rồi để trưởng lão trong môn phái định đoạt.”
Âm thanh nơi sơn dã vang lên càng lúc càng lớn, trong bầu không khí ồn ào, náo nhiệt mỗi người một câu đó, ai nấy đều phấn khích, có vài người còn không nhịn được đã rút binh khí ra, chỉ có điều không có bao người dám nhìn thẳng vào nữ tử đang đứng trước mặt tiểu yêu: Việt Cẩm.
Tiểu yêu áo vàng nhạt thấy thế, mặt cắt không còn giọt máu, bất giác túm chặt góc áo của Việt Cẩm, khẩn khoản cầu xin: “ Tiên trưởng, người nhất định phải cứu ta!”
Vị sư huynh họ La cau mặt, quát khẽ: “Đủ rồi!”
Việt Cẩm cũng quay đầu nói với tiểu yêu kia: “Ngươi cũng im miệng đi.”
Xung quanh bỗng chốc chìm trong im lặng, tiểu yêu hốt hoảng buông tay, không dám hé răng nói thêm một lời, chỉ lùi ra sau mấy bước, nhìn đám người trước mặt, rồi len lén nhìn ra xung quanh, dường như đang tìm kiếm cho mình một con đường sống.
La sư huynh thấy vậy không để tâm, cau mặt hỏi Việt Cẩm: “Chúng ta đang làm nhiệm vụ, há có thể dung thứ cho muội tùy ý làm bậy, còn không mau lại đây!”
Thần sắc Việt Cẩm rất bình thản, không chút sợ hãi cất giọng: “Việt Cẩm đường nhiên không dám cản trở nhiệm vụ của sư môn, chỉ là phiền sư huynh nói cho muội biết nhiệm vụ của sư môn là gì?”
“Ngươi đừng có giả ngốc!” Có người hét lên, “Sư phụ rõ ràng đã bảo chúng ta xuống núi rèn luyện, tiêu diệt lũ yêu quái gieo rắc tai họa khắp nhân gian, gây họa cho bách tính, thay trời hành đạo.”
Nghe thế, vị sư huynh họ La kia thoáng nhíu mày, y như rằng, chàng nghe thấy Việt Cẩm bật lại một tiếng “Được”, rồi lại nói: “Sư phụ đã nói là tiêu diệt những yêu quái gieo rắc tai họa cho nhân gian, gây họa cho bách tính. Vậy ngươi đã n thịt người bao giờ chưa? Đã bao giờ rời núi Văn Phong chưa?”
Tiểu yêu áo vàng nghe hỏi, vội vàng đưa lời thề thốt, nhìn dáng vẻ chỉ thiếu chuyện quỳ xuống: “Các vị tiên trưởng minh xét! Tiểu yêu từ khi có ý thức đến nay trải qua ba trăm năm chỉ biết cần cù tu đạo, chưa từng rời núi Văn Phong nửa bước. Càng đừng nói đến việc lầm đường lạc lối, bất chấp thiên đạo ăn thịt người để rồi nhập ma, tự hủy đạo căn. Nếu có nửa lời gian dối, xin cam nguyện đời đời kiếp kiếp làm thân trâu ngựa, không thể thành người.”
Việt Cẩm quay đầu nhìn về phía La sư huynh và các sư huynh muội: “Linh lực trên người tiểu yêu này rất tinh khiết, đích xác chưa bao giờ ăn thịt người, ánh mắt của cô ta hồi nãy rất trong sáng, thêm vào đó núi Văn Phong mặc dù hiểm trở, nhưng mười mấy năm trở lại đây chưa từng xuất hiện tin tức có người chết hay mất tích, bởi vậy muội cho rằng những lời cô ta nói là thật, hy vọng sư huynh minh xét, không đổ oan, không dung túng.”
Mày La sư huynh lại càng nhíu chặt. Khi còn chưa kịp lên tiếng thì đã có người cười lạnh: “Việt Cẩm, ngươi dám đảm bảo tiểu yêu này chưa từng giết người?”
Việt Cẩm không thèm ngước mắt nhìn lên, nhẹ đáp: “Hứa Nham sư huynh, ý huynh là tiểu yêu này chắc chắn đã từng giết người?”
Hứa Nham nghe vậy cười lạnh, đang định đáp lời thì đã nghe thấy Việt Cẩm nói tiếp: “Hứa Nham sư huynh, chúng ta là những người tu đạo, nên biết chuyện thế sự từ lớn