Việt Cẩm không chú ý, chỉ nhẹ nhàng giải thích: “ Cũng không phải uống rượu đơn thuần, lúc sau, Bạch Cốt đã dùng rượu đó để luyện công.”
Nhai Xế định thần: “Bạch Cốt quả thực tu luyện một loại công pháp có liên quan đến rượu.” Hắn quay sang nhìn Việt Cẩm: “Còn nàng? Trực tiếp uống?”
“Sao có thể chứ? Ngay từ đầu ta đã dùng công pháp hấp thụ tửu lực rồi!”
Chẳng trách lại không say. Chẳng qua là…
“Bạch Cốt đồng ý để nàng uống như thế?” Nhai Xế nhớ lại tình hình lúc nãy, bỗng thấy có phần bất mãn: “Nàng không say sao lại phớt lờ ta?”
“…Nếu huynh ngồi một chỗ không nói gì cũng không động đậy gì, uống cả một ngày trời, cho dù là nước, huynh cũng sẽ không muốn nói chuyện. Còn về phần Bạch Cốt, công pháp của ta khá đặc biệt, ban đầu hắn không phát hiện ra. Sau đó tuy biết, nhưng vì không bắt được thóp, liền không uống với ta nữa mà chuyển thành tiện thể luyện công.”
Nhai Xế “Ồ” một tiếng tỏ vẻ đã hiểu. Nhất thời, hai người chìm trong im lặng, cùng sóng vai đi về phía trước. Ánh trăng như dòng nước đổ xuống, mềm mại, lấp lánh.
Nhai Xế đang đi về phía trước đột nhiên nhớ ra chuyện gì, quay đầu định lên tiếng thì thấy Việt Cẩm hơi cúi mặt, trên khuôn mặt trắng nõn thoáng ửng hồng, thậm chí đến cả ánh mắt thường ngày vô cùng trấn tĩnh, bình thản cũng không biết do đêm tối hay do không gian tĩnh mịch mà nhuốm màu u ám, sinh ra một cảm giác mềm mại khác thường.
Khoảnh khắc Nhai Xế chỉ cảm thấy tim mình bỗng đạp cuồng loạn không ngừng.
“Hử?” Cảm nhận được ánh mắt của Nhai Xế, Việt Cẩm nhẹ ngẩng đầu lên.
Trước mắt vẫn còn lưu lại chút mềm mại vừa nhác thấy lúc nãy, Nhai Xế như bị ma xui quỷ khiến hỏi một câu: “Không giận à?”
“Gì cơ?” Việt Cẩm tỏ ý không hiểu.
“Ta bỏ nàng lại một mình….” Nhai Xế bâng quơ nói.
Việt Cẩm hiểu ra: “Đó vốn là chuyện của ta mà.” Rồi đột nhiên nàng khẽ cười, “Ta cũng đâu phải đến đây để làm tình nhân của huynh, sao có thể bắt huynh an bài ổn thoả từng việc một?”
Nhai Xế nhìn chằm chằm vào Việt Cẩm, không hề tìm thấy dù chỉ một chút miễn cưỡng trên khuôn mặt có nét cương trực nhưng cực kì thuận mắt của nàng, hắn cười rộ lên, ánh mắt sáng lấp lánh rồi tuỳ tiện đưa tay ra, gạt đi những sợi tóc xoã trên má Việt Cẩm, giọng nói chứa đầy niềm vui: “Ta luôn có cảm giác nàng rất tốt với ta.”
Việt Cẩm có phần sửng sốt, bình thản đáp: “Vậy sao? Chắc là hợp ý nhau…Ta thấy công chúa cũng không tệ: ngây thơ, dễ thương.”
Trái tim nóng hổi của Nhai Xế tức thì bị một cơn gió lạnh thổi qua, trong tích tắc đã đông cứng lại, rồi “tách” một tiếng, vỡ ra làm tám mảnh: “Công chúa…không tệ?”
Việt Cẩm khẽ “ Ừ” một tiếng, lại nói: “Rất được cưng chiều. Rất tốt, nhìn rất xinh.”
Chút kích động vừa mới nhen nhóm đã tàn lụi không còn tăm tích, Nhai Xế nhanh chóng điều chỉnh nét mặt, cười lạnh một tiếng: “Ta không chiều. Con bé vốn ỷ vào thân phận của mình, thực ra…” Nhai Xế “ hừ” một tiếng, bâng quơ nói, “ Người nên bảo vệ thì không bảo vệ đành phải tìm một con chim trĩ để giả làm phượng hoàng.”
Việt Cẩm hoàn toàn chìm trong im lặng.
Nhai Xế đợi một lúc, quay sang Việt Cẩm, thấy sắc mặt nàng hơi tái…Thấy lạnh sao? Do dự một hồi, hắn đưa tay định cởi áo ngoài của mình khoác cho Việt Cẩm thì thấy nàng nói: “Không nói những chuyện này nữa, phòng của ta ở đâu?”
Bàn tay đang cởi áo đột nhiên dừng lại, không giơ lên, không hạ xuống. Sắc mặt Nhai Xế chuyển từ đỏ sang trắng, vô cớ tức giận quan sát xung quanh, phát hiện thì ra vừa khéo đã đi đến gần phòng của Việt Cẩm, bèn đưa tay chỉ cho nàng.
Việt Cẩm không khách khí, chào tạm biệt Nhai Xế xong liền đi thẳng vào phóng, đóng cửa, bỏ lại Nhai Xế đứng chết lặng ngoài hành lang.
Nhai Xế đứng đó không hiểu sao trong lòng cứ thấy càng lúc càng bực tức, nhớ lại đoạn đối thoại vừa rồi của Việt Cẩm, giọng có chút thê lương: “Cái gì gọi là rất được cưng chiều chứ? Là đang ám chỉ ta không biết quản người sao?”
Tráng hán nãy giờ vẫn đi theo sau Nhai Xế nói: “Dạ…thuộc hạ nghĩ Việt cô nương chắc chỉ nói khách sáo thôi.”
Nhai Xế dần nguôi cơn giận, chớp mắt nghĩ sang chuyện khác, nhíu mày nói: “Cho dù vậy thì câu xinh kia là có ý gì? Ngươi thấy Việt Ninh Song xinh à?”
Đã hỏi như thế, ai còn dám nói Việt Ninh Song xinh chứ? Tráng hán im lặng một lúc mới dối lòng đáp: “Hoặc có thể Việt cô nương thích kiểu như thế chăng.”
“ Mắt kém đến vậy sao?” Nhai Xế buột miệng nói, sau lại lẩm bẩm như thể đang tự nói với bản thân: “Nhưng mà kiểu đó ta không thích…”
Thực ra, chắn hẳn người ta cũng không nghĩ người thích. Nhưng những câu kiểu như thế này, gã tráng hán thông minh chỉ còn cách giữ lại trong lòng.
Đêm đã về khuya, Nhai Xế rốt cuộc vẫn không tài nào lần ra được mấu chốt vẫn đề trong câu nói của Việt Cẩm, rất nhanh sau đó hắn cùng gã tráng hán kia rời đi.
Trở lại với Việt Cẩm, khi vào phòng nàng liền ngồi xuống nghỉ ngơi, uống vài ngụm nước, rồi bỗng cau mày ôm ngực, máu từ từ rỉ qua kẽ ngón tay.
Thương thế xem ra vẫn chưa khỏi….Trong đầu Việt Cẩm có gì đó bừng tỉnh, chỉ là có chút mơ hồ.
Trở thành đệ tử nội môn, gặp lại Nhai Xế, rời bỏ Thiên Kiếm Môn, bị giới tu đạo truy sát, gia nhập yêu tộc. Từng việc, từng việc, đối với người bình thường mà nói đều là bước ngoặt quan trọng trong đời…Nhưng chỉ trong thời gian chưa đến một năm, nàng đã trù tính, trải qua quá nhiều việc như thế.
Đúng vậy, trù tính, sau đó thực hiện.
Nàng bất phàm ư? Việt Cẩm quay đầu về phía tấm gương đặt trên mặt tủ, nở nụ cười nghịch ngợm. Trong gương hiện lên hình ảnh một gương mặt với đôi môi cong, hai mắt híp lại, lấp lánh ý cười, như đeo một lớp mặt nạ.
Xung quanh lặng ngắt như tờ. Tấm gương tĩnh lặng, nụ cười trong gương cũng dần đông cứng.Việt Cẩm thu lại nụ cười, nàng nhìn mình trong gương, tự nhủ: “Ta không hối hận.”
Tay siết nhẹ, lòng bàn tay còn nồng nặc mùi máu tanh xuất hiện một viên đan dược được luyện thành từ hoa Băng Phách. Nàng lại tự nói với mình. Ta không hối hận.
Sau đó, đưa tay lên, nuốt viên đan dược.
***
Bồng Sơn, trên đỉnh Phi Loan.
“Việt Cẩm đã được Nhai Xế cứu thoát?” Trong điện Chính Đức, Thiên Kiếm chưởng môn hỏi Vân Hàn Cảnh đang quỳ bên dưới.
“Con ngăn cản không kịp?” Thiên Kiếm chưởng môn lại hỏi.
Vân Hàn Cảnh im lặng một lúc: “Đệ tử chưa từng ra tay.”
“Con so với hắn thế nào?” Thiên Kiếm chưởng môn tiếp tục hỏi.
“Chưa từng giao thủ chính thức.” Vân Hàn Cảnh nói, “Chắc hắn cũng sàn sàn như nhau.”
Thiên Kiếm chưởng môn khẽ gật đầu: “Nếu vậy, cho dù con muốn ra tay cũng chưa chắc đã ngăn được hắn.”
Vân Hàn Cảnh không đáp, bởi lẽ dẫu hắn có ra tay thì kết quả cũng tám chín phần giống như Thiên Kiếm chưởng môn dự liệu, nhưng lý do chính khiến hắn không ra tay lại là nguyên nhân khác.
Thiên Kiếm chưởng môn đột nhiên thở dài một tiếng, nói: “Hàn Cảnh, tâm của con loạn rồi.”
“Đệ tử hổ thẹn với sư tôn.” Vân Hàn Cảnh đáp.
“Hổ thẹn với bản toạ thật sao?” Thiên Kiếm chưởng môn hỏi, rồi lập tức lắc đầu, “Thôi, nếu tâm đã không tĩnh, vậy hãy về phòng tĩnh tu mấy tháng đi.”
Vân Hàn Cảnh khẽ “ vâng” rồi đứng lên cáo từ.
Lúc này, giọng nói ôn hoà của Thiên Kiếm chưởng môn lại một lần nữa vang lên: “Việt Cẩm thiên tư có hạn, dù có tu luyện thêm mười năm, trăm năm nữa thì cũng không bằng một nửa của con. Nhưng tâm cơ của nó quá sâu, lần này mặc dù nói là bất đắc dĩ, nhưng căn cứ vào việc tiếp xúc với yêu tộc trước đó, chỉ e là đã có sự chuẩn bị từ trước…”
Cuối cùng Thiên Kiếm chưởng môn lại thở dài một tiếng: “Dặn dò xuống dưới, khởi động hộ sơn đại trận, các trận pháp khác cũng phải thay đổi vị trí, thứ tự, đồng thời thêm trận pháp mới vào, cùng với đó, mọi người cũng phải luyện tập trận pháp mới đi. Về phần các đồng đạo khác, nhớ thông báo cho họ một tiếng.”
Vân Hàn Cảnh quay người, sống lưng hằn đờ ra trong giấy lát, sau đó quay lại đối diện với Thiên Kiếm chưởng môn, im lặng vái chào rồi đi ra khỏi điện.
Một tiếng thở dài, từ từ vang lên, từ từ tan biến.
*
Yêu tộc mặc dù tôn ti trật tự trên dưới không rõ ràng lắm, nhưng trong hội nghị chính thức hiển nhiên không cho phép những yêu quái bình thường tham dự.
Ngay từ sáng sớm, Việt Cẩm theo lời Nhai Xế, đi thẳng đến nơi tổ chức hội nghị trong vách đá trên đỉnh cao nhất của Kiêu Sơn.
Trong đó không bày biện gì nhiều, chỉ có mấy bộ bàn ghế đá được chia làm hai hàng và một lớp da thú khổng lồ bao lấy cả hang, xem ra đó là da của một con hồng hoang cự thú nào đó.
Việt Cẩm đến khá sớm, trong khi Nhai Xế vẫn chưa thấy đâu, trong phòng đã có một số yêu nhân ngồi đợi, Bạch Cốt cũng có mặt trong số đó.
Chào Bạch Cốt đang ngồi ở tư thế uể oải mắt nhắm mắt mở xong, Việt Cẩm đi thẳng đến chiếc ghế đặt ở vị trí cuối cùng, ngồi xuống.
Rất nhanh sau đó, những chiếc ghế trống đã có người ngồi, Nhai Xế cũng đi đến vị trí chủ toạ.
“Trước tiên ta muốn công bố một việc.” Giọng Nhai Xế đều đều, “Việt Cẩm, tu sĩ nhân loại, chính là muội muội ta mới nhận.”
Chúng yêu trong phòng nghe vậy không có phản ứng gì nhiều. Nhai Xế cũng không vì thế quá lưu tâm: “Giờ thì chúng ta có thể tiếp tục buổi họp.”
Tiếp tục?
Tiếp tục nói chính sự?
Trước mặt một người ngoài?
Chúng yêu trong phòng rốt cuộc cũng phản ứng, bọn họ kín đáo quay sang nhìn nhau, rồi lại kín đáo đánh giá Việt Cẩm với sắc mặt bình thản đang ngồi ở ghế cuối. Sau cùng, một nam tử anh tuấn, ngồi ở vị trí thứ nhất bên tay trái Nhai Xế lên tiếng: “Ý của Vương là sắp xếp chỗ ngồi cho nhân sĩ tu đạo kia? Ninh Song công chúa cũng còn chưa…”
“Đừng nhắc đến con bé đó trước mặt ta.” Giọng Nhai Xế rất bình thản, nhưng ánh mắt bỗng trở nên âm u, toàn một màu đỏ máu.
Nam tử anh tuấn có mái tóc màu xanh đạm thoáng sững người, môi mấp máy, nhưng không nói thêm gì chỉ nhìn về phía Bạch Cốt hòng cầu cứu. Nhưng Bạch Cốt chỉ lim dim mắt, hoàn toàn phớt lờ không thèm quan tâm.
“Nói vào chính sự.” Giọng của Nhai Xế đã bắt đầu mất kiên nhẫn.
Phòng hội nghị chìm trong tĩnh lặng, cuối cùng vẫn là man tử anh tuấn kia thở dài một tiếng: “Vương, người vừa kế thừa yêu tộc, cần phải làm một số việc đại sự để ổn định lòng yêu tộc bên dưới, đồng thời vạch rõ phương hướng cho chúng ta.”
Nhai Xế “ừ” một tiếng, hỏi: “Tấn công giới tu đạo?”
“ Một môn phái nào đó.” Nam tử anh tuấn bổ sung.
Trong khi Nhai Xế còn đang cân nhắc, bầu không khí trầm lắng của hội nghị đã bị phá vỡ. Bạch Cốt là yêu quái lên tiếng đầu tiên: “Quyết định Vân La Phái đi. Cái tên tiểu tử Phó Thư Khanh kia, sớm muộn gì ta cũng phải giết hắn.”
“Hoàng Sơn Phái! Công pháp của môn phái đó vừa hay đồng nhất với ta!” Một vài kẻ vai u thịt bắp, râu ria xồm xoàm nói.
“Vân Thuỷ Môn cũng không tệ, chỗ đó có các loại pháp môn luyện khí, trận pháp, tìm được rồi chúng ta không học được cũng có thể huỷ đi.”
“Theo ta, Hồng Lâu kia cũng…”
“Bồng Sơn Thiên Kiếm.”
Một câu nói lạnh lùng vang lên, cả phòng tức thì im phăng phắc. Vi