ệt Cẩm ngẩng đầu, thấy tất cả yêu quái trong phòng đều nhất tề quay về phía mình, với những ánh mắt xen lẫn kì lạ, sâu xa, bí hiểm. Nàng lại nhìn Nhai Xế, chỉ thấy hắn ngồi trên ghế chủ vị mải lo suy nghĩ mà không chú ý gì đến xung quanh. Tiếp đó, dường như cảm nhận được ánh mắt của nàng, hắn ngẩn đầu, khi thấy vẻ mặt của mọi người trong phòng, khẽ sững người một chút rồi hỏi thẳng: “Nàng thấy thế nào?”
Chữ “nàng” nay đại diện cho ai, không cần hỏi cũng biết.
Việt Cẩm thở ra một hơi, bên tai là tiếng nhịp đập của trái tim mình, từng nhịp, từng nhịp, thong thả, trấn tĩnh: “Ta không tán thành.”
Không khí trong phòng đột ngột trở nên thập phần quái dị.
Nhai Xế nhướn mày nhìn Việt Cẩm: “Lí do?”
“Thiên Kiếm Môn là môn phái đứng đầu của giới tu đạo, cho dù ta có sơ đồ trận pháp phòng vệ của nó, căn cứ theo thực lực hiện giờ của yêu tộc cũng thấy không đủ khả năng làm thương tổn, hơn nữa nơi đây vẫn cần có người ở lại bảo vệ, các môn phái khác hay tin cũng không thể bỏ mặc ngồi nhìn. Chỉ cần Thiên Kiếm Môn dốc sức giữ chân chúng ta lại, chúng ta lập tức sẽ mất cả chì lẫn chài.” Hai tiếng “chúng ta” Việt Cẩm nói rất tự nhiên. Nhưng các đại yêu trong phòng nghe thấy hai tiếng đó lại cảm thấy không tự nhiên chút nào.
Lập tức có người cười trào phúng: “Cho dù ta có sơ đồ trận pháp phòng vệ” ngươi có bao nhêu sơ đồ trận pháp phòng vệ của Thiên Kiếm Môn?”
Việt Cẩm ngồi vô cùng thoải mái, nhìn người vừa lên tiếng một cái rồi nghiêm túc đáp: “Ta có sơ đồ trận pháp phòng vệ của hầu hết các môn phái trong giới tu đạo.”
Một câu thốt ra, đến cả Nhai Xế cũng phải kinh tâm động phách.
“Là thật sao?” Giọng Nhai Xế cố kìm nén.
Việt Cẩm không đáp, lại nói: “Chỉ là trận pháp cơ bản của các môn phái, trong vòng mười năm trở lại đây. Những môn phái lớn như Thiên Kiếm Môn, Vân La thì hơi ít một chút, trận pháp của các môn phái nhỏ hơn không nhiều, còn những môn phái ở khoảng giữa, không được toàn bộ, nhưng hoặc ít hoặc nhiều cũng biết được sáu bảy phần.”
Một từ “biết” làm cho nam tử tóc xanh đạm lên tiếng đầu tiên phải tranh trước hỏi: “Ý của Việt cô nương là những trận pháp ấy cô đều nhớ hết?” Trong giọng nói của y pha chút nghi ngờ.
Việt Cẩm cười, thẳng thắn đáp: “Đúng thế, ta nhớ hết, nhớ toàn bộ.”
Sắc mặt của nam tử tóc xanh đậm khẽ biến, lát sau nở một nụ cười khẽ: “Nếu đã như vậy, không biết Việt côn nương có suy nghĩ thế nào?”
Việt Cẩm không vội thể hiện thái độ, chỉ đưa mắt nhìn về phía Nhai Xế vẫn ngồi im lặng nãy giờ.
Nhai Xế đang cúi đầu suy tư, giống như lần trước, cảm nhận được ánh mắt Việt Cẩm, hắn ngẩng đầu nhìn nàng, ánh mắt bình tĩnh, đồng tử sâu thẳm, ánh lên vẻ suy ngẫm, tính toán, nhưng không chút hoài nghi.
Giống như chỉ cần là nàng nói, hắn sẽ thập phần tin tưởng. Tim Việt Cẩm đập mạnh, nhưng nàng không tìm hiểu sâu hơn, nói ra quyết định của mình: “Thương Ngôn Sơn, Vân Thuỷ Môn.”
“Tại sao?” Giọng Nhai Xế vang len.
Việt Cẩm sắp xếp lại mạch suy nghĩ của bản thân, bắt đầu tỉ mỉ phân tích: “Vân Thuỷ Môn chú trọng luyện khí và trận pháp, ta lại nắm rõ trận pháp của họ trong lòng bàn tay, tương đương với việc chưa khai chiến đã bẻ gãy một cánh tay của họ. Nếu đã muốn đánh, thì phải đánh vào điểm then chốt. Huống hồ Thương Ngô Sơn cách địa bàn của yêu tộc cũng gần, xét về mặt địa lí thì vô cùng thuận lợi.”
Nếu muốn tồn tại lâu dài, tất nhiên không thể an phận thủ thường ở một cõi. Chúng yêu trong phòng nghe Việt Cẩm phân tích xong, trong lòng ít nhiều cũng có ý tán đồng.
Tuy nhiên, người phản đối lại là Nhai Xế. Hắn lên tiếng, giọng thâm trầm: “Vân Thuỷ Môn không được, không đủ phân lượng.”
Việt Cẩm im lặng một lúc lại nói: “Vương không sợ làm lớn quá, giới tu đạo sẽ tập trung vây công sao?”
Vương, giới tu đạo. Tốc độ thay đổi lập trường nàu phải nói là quá nhanh. Mấy đại yêu trong lòng không ngừng tán thưởng Việt Cẩm.
Không biết là có phải đã quyết định xong chuyện gì đó, Nhai Xế thả lỏng người, dựa lưng vào ghế đã được đệm một lớp da thú dày, tay chống trán, cười mà như không: “Yêu tộc một khi có động tĩnh, giới tu đạo lần nào chả như gặp phải đại dịch. Tập trung vây công? Có lúc nào không phải như vậy chứ?”
Giới tu đạo hiện giờ tập trung vây công săn giết yêu tộc khắp nơi, nhưng tập trung vây công khi hay tin Nhai Xế dẫn người đi diệt một môn phái tu đạo nào đó chắc chắn sẽ không giống nhau. Không phải Nhai Xế không hiểu, chỉ là hắn không muốn giải thích mà thôi.
Việt Cẩm cũng không đào sâu hơn, nàng im lặng một lúc rồi nói: “Sắp tới sẽ có một đợt hội phẩm kì. Vân Thuỷ Môn sở trường luyện khí, tất nhiên luôn giao hảo với các môn phái lớn. Hội phẩm kì mười năm một lần sắp đến rồi, lần này sẽ được tổ chức ở Thương Ngô Sơn, đến lúc đó các môn phái đều cử người đến quan sát. Nhưng người đông thì cứ đông, sức phòng ngự cũng không vì thế mà tăng lên bao nhiêu, ngược lại còn có khả năng yếu đi ở một mức độ nhất định…Lần này, Vương thấy thế nào?”
Nhai Xế rơi vào trầm tư.
Cuộc thảo luận buổi sáng không kéo dài, rất nhanh, Nhai Xế vẫy tay ra hiệu kết thúc.
Các đại yêu trong phòng lần lượt theo thứ tự đi ra, mỗi người đều giữ một khoảng cách nhất định với những người khác. Xen lẫn trong số các đại yêu, Việt Cẩm cũng thong thả ra ngoài, vừa xuống núi, nàng liền thấy Việt Ninh Song mặt đỏ gay vì giận dữ đang bị thị vệ ngăn cản, lập tức thấy đau đầu.
Việt Ninh Song khi nhìn thấy Việt Cẩm, cô bé nhất thời cao giọng, giống như thuốc nổi đã cháy hết dây: “Nàng ta, một nhân loại có lai lịch bất minh mà cũng được vào, tại sao ta lại không được?”
Một tiếng “hừ” lạnh khẽ vang lên sau lưng Việt Cẩm, Nhai Xế thu hồi tầm mắt, tiếp tục đi về phía trước.
Tráng hán đi bên cạnh hắn có vẻ hơi mất tự nhiên, nói: “Vương, hay là người lên đó khuyên bảo vài câu?…”
“Khuyên bảo cái gì?” Nhai Xế lạnh giọng.
“Ninh Song công chúa suy cho cùng…” Tráng hán do dự một lúc, “…cũng không có bụng dạ xấu xa gì, lại do tiên vương căn dặn. Nể mặt tiên vương, người cũng nên đối tốt với Ninh Song công chúa một chút…”
“Đối tốt với con bé một chút?” Nhai Xế châm chọc, “Ta đối với nó còn chưa đủ tốt hay sao? Yêu tộc ở đây đối với nó còn chưa đủ tốt hay sao? Từ nhỏ đến lớn, đi đến đâu nó cũng gây chuyện thị phi, có lần nào có người tính toán, để bụng chưa? Có lần nào không thuận theo ý nó? Có lần nào…” Nhai Xế hít một hơi, khống chế ngọn lửa giận đang bừng bừng.
Tráng hán đi cũng không nói gì thêm, chỉ cười trừ rồi thuận theo ý Nhai Xế: “Vậy Việt Cẩm côn nương có phải sẽ chịu thiệt không?”
“Việt Cẩm?” Nhai Xế nhướn mày, sau đó cười đầy khinh thường, “Người ta đưa về, muốn bắt nạt cũng phải xem nó có bản lĩnh ấy không đã. Lát nữa, ngươi nhớ đi tìm Việt Cẩm, bảo nàng ấy buổi chiều đến gặp ta.”
Nói xong, Nhai Xế tức thì quay người bỏ đi.
Tráng hán sửng sốt, theo phản xạ quay đầu lại nhìn, “ớ” một tiếng kinh ngạc. Việt Ninh Song vốn đang nổi giận đùng đùng không biết từ lúc nào đã khanh khanh ta ta mỉm cười với Việt Cẩm, hai người thậm chí còn thân mật dắt tay nhau cùng rời đi, như thể một đôi tỷ muội tốt.
…Chỉ mới một lát thôi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
*
Chiều hôm đó, ngủ trưa xong Việt Cẩm mới đến. Vừa vào sân, còn chưa lên tiếng đã thấy Nhai Xế đang nằm ngủ trên trường kỉ dưới gốc cây.
Hai mắt hắn nhắm lại, tóc xoã tung, một nửa mái tóc bị thân người nằm đè lên, một nửa rủ xuống đất, trên người đã không còn màu đỏ sáng chói, bắt mắt nữa, mà thay vào đó là một bộ trường bào màu lam, nhẹ nhàng như nước, tay áo rộng một nửa cũng bị người đè lên, nửa còn lại biếng nhác nằm dài trên đất.
Một cơn gió bất ngờ thổi qua, lá cây xào xạc, những đoá hoa trắng hồng bé xíu rơi xuống lả tả, nhẹ nhàng mềm mại.
Việt Cẩm bất giác nhẹ bước chân, nhưng Nhai Xế đã mở mắt: “Nàng đến rồi à?” Giọng hắn hơi khàn, pha chút uể oải sau khi ngủ dậy.
Việt Cẩm có chút thất thần: “Ừm, tìm ta có việc gì vậy?”
Nhai Xế nhắm mắt lại, nằm thêm một lát rồi mới đứng dậy, mái tóc dài buông xoã, tay áo rộng phấp phới bay theo gió, trên người, trên tóc, những cánh hoa trắng hồng điểm nhẹ, lông mày nhướn lên, môi hơi cong, nhất thời, phong tư trác việt như thể thiên nhân.
Việt Cẩm có chút ngây người, tiếp đó lại nghe Nhai Xế nói: “Chỗ Thương Ngô Sơn, nàng thấy ai đi là hợp nhất?”
“Ta không biết.” Định thần lại, Việt Cẩm khẳng khái đáp. Mặc dù nàng có sơ đồ trận pháp phòng vệ của các môn phái, cũng hiểu rõ đặc điểm của từng môn phái, nhưng nàng không biết thực lực các đại yêu dưới trướng Nhai Xế.
Nhai Xế khẽ “ừ” một tiếng, tay cầm chén, nghiêng người dựa vào một gốc cây: “Đi Thương Ngô Sơn à….”
Việt Cẩm trầm ngâm, cân nhắc ý của Nhai Xế: “Nếu đi vào ngày diễn ra hội phẩm kì, giới tu đạo nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu.”
Nhai Xế hếch mắt, ngón tay vuốt ve chén sứ trong tay một hồi, rồi đột ngột nói với giọng thờ ơ: “Vậy thì chơi lớn một chút. Vân Thuỷ, Hoang Sơn, Nam Minh, Hồng Lâu. Mấy môn phái này nàng có sơ đồ trận pháp không?”
“Có.” Việt Cẩm cười, đứng lên chủ động nói: “Lát nữa ta sẽ khắc trận pháp của mấy môn phái này cho huynh. Kèm thêm một bản cách bố trí trận pháp nữa, nhưng những trận pháp này cũng đã hai ba mươi năm rồi, sẽ có ít nhiều thay đổi…”
Nhai Xế gật đầu: “Ta hiểu.”
Việt Cẩm thấy không còn việc gì nữa, bèn chuẩn bị cáo từ thì một giọng nói thong thả vang lên từ phía sau : “Vân Thuỷ giao cho nàng nhé !”
Bước chân Việt Cẩm dừng lại.
Giọng Nhai xế lại vang lên, có ý trêu chọc, nhưng không hề ác ý : “Không muốn đi à ?”
Việt Cẩm khẽ gật đầu, rồi lại nhẹ lắc đầu, im lặng một chốc rồi nở nụ cười rất nhệ : “Cũng không có gì là muốn hay không, chỉ là cảm giác hơi phức tạp.” Nói xong, nàng suy tư một hồi, rồi gật đầu như thể không có chuyện gì, “Vậy thì để ta đi.”
Việt Cẩm nói xong, bên ngoài vọng vào tiếng bẩm báo: “Vương.”
“Chuyện gì? Vào đây nói.”
Hộ vệ đi vào, hành lễ đáp: “Là Ninh Song công chúa, tối nay công chúa muốn tổ chức yến tiệc, chúc mừng Vương như hổ mọc thêm cánh khi mang Việt cô nương trở về.”
Nhai Xế có phần sửng sốt, quay sang nhìn Việt Cẩm một cái rồi mới hỏi: “Đây là nguyên văn?”
“Dạ, là nguyên văn.” Gã hộ vệ đáp.
“Mời bao nhiêu người?” Nhai Xế lại hỏi.
“Những đại nhân có danh hiệu đều được mời ạ.” Gã hộ vệ đáp.
Nhai Xế nghe xong, trả lời theo kiểu nước đôi:“Vậy ngươi nói với con bé là ta có thể sẽ đến.”
Gã hộ vệ vâng dạ rồi nhanh chóng lui ra ngoài. Nhai Xế lúc này mới quay sang hỏi Việt Cẩm: “Nàng thuyết phục nó bằng cách nào ?”
Việt Cẩm cũng tuỳ tiện đáp: “Thực ra công chúa cũng rất hiểu chuyện.”
Lời này đến quỷ cũng không tin. Nhưng Nhai Xế cũng chỉ tiện miệng hỏi mà thôi. Khi nghe nàng nói vậy cũng không nói gì thêm, chỉ hỏi:“Tối nay nàng có đi không ?”
Việt Cẩm giống như nghe được chuyện cười gì đó, nhịn không được nở nụ cười rất tươi: “Ta có.”
Đương nhiên ta sẽ đi rồi, cho dù chỉ vì điệu múa Thịnh Thế Cảnh Niên đó.
*
Điệu múa Khởi La đẹp u tịch, tay ngọc nâng Thanh Tước (cốc uống r