Ăn mặc thật xinh đẹp chuẩn bị đi ra ngoài, hôm nay Viên Thiệu Quân sẽ cùng mẹ chồng đi SPA, trong miệng khẽ hát một làn điệu dân ca, có thể thấy tâm tình của cô cực kỳ vui vẻ.
Hai mẹ con hẹn gặp nhau trước Câu lạc bộ thẩm mỹ, hỏi thăm tại quầy quản lý thấy mẹ chồng còn chưa tới, cô cầm một quyển tạp chí lên vừa xem vừa ngồi đợi. Đang xem say sưa ngon lành thì một bóng đen bỗng xuất hiện che mất ánh sáng, cô khó hiểu ngẩng đầu lên nhìn.
"Hàn phu nhân, lại gặp nhau rồi."
Cô thấy Trần Ngọc Tiệp giống như u hồn đứng ở trước mặt, nhất thời kinh ngạc, sợ tới mức suýt làm rơi quyển tạp chí trên tay.
"Ách. . . . . . Trần tiểu thư, cô cũng tới đây sao?" Tâm trạng tốt đẹp của Viên Thiệu Quân ở thời điểm nhìn thấy cô ta đã tan thành mây khói, vội vàng để tạp chí xuống, lễ phép đứng lên.
"Chị cứ ngồi xuống đi! Tôi cũng là hội viên của Câu lạc bộ này, vừa mới từ SPA đi ra trùng hợp lại gặp được chị."
Trần Ngọc Tiệp rất khách khí mời cô ngồi xuống, thái độ của cô ta so với những lần gặp trước khác nhau rất lớn, còn ngồi xuống bên cạnh Viên Thiệu Quân.
". . . . . . Ừm."
Không biết đây có được coi là oan gia ngõ hẹp hay không? Viên Thiệu Quân có chút lúng túng, cô và người phụ nữ này hình như không quen thuộc đến mức có thể ngồi chung một chỗ nói chuyện phiếm đi! Cô ta cứ ngồi xuống như vậy, cô nên ứng đối thế nào cho phải?
"Chị nhất định cảm thấy tôi rất đáng ghét phải không? Luôn vòng tới vòng lui bên cạnh chồng chị." Trần Ngọc Tiệp bỗng nhiên cười khổ tự giễu, hoàn toàn hiểu được lý do người của Hàn gia không hoan nghênh mình.
"Đừng nói như thế, tôi không có nghĩ như vậy." Cô thầm than một hơi, cực kỳ ghét đối mặt với những tình huống thế này.
"Chị phủ nhận tôi có thể hiểu, dù sao hành động của tôi đã gây không ít phiền nhiễu cho chị, tôi cảm thấy thật có lỗi." Trần Ngọc Tiệp mặc kệ Viên Thiệu Quân suy nghĩ thế nào, vẫn nói với cô lời xin lỗi.
"Cũng không có phiền nhiễu gì, thích một người thật ra không sai, chỉ là anh ấy đã kết hôn với tôi, có thể nói tôi may mắn đã gặp anh ấy trước cô một bước mà thôi." Viên Thiệu Quân cũng chẳng oán trách gì cô ta.
Chỉ là Trần Ngọc Tiệp có dũng cảm nói với cô lời xin lỗi, ngược lại làm cho cô có cái nhìn khác về người phụ nữ này.
Có vẻ như hiện tại Trần Ngọc Tiệp đã bỏ qua, không còn ý đồ tranh giành ông xã với cô nữa, Viên Thiệu Quân âm thầm nghĩ ngợi, nhưng cũng không dám tự cho nhận định lần này suy đoán đúng.
"Cô là một người tốt, khó trách Hàn yêu cô như vậy." Trần Ngọc Tiệp mơ hồ hiểu được lý do Hàn Mạnh Huân cưới cô, cô thật sự là người phụ nữ có tấm lòng lương thiện và khoan dung.
"Thật ư? Anh ấy nói với cô như vậy?" Có nghĩa là cô ta và Mạnh Huân không có gì sao? Trong lòng Viên Thiệu Quân thoáng bùng lên ánh lửa hy vọng.
"Không, là tôi cảm nhận được."
Trần Ngọc Tiệp lắc đầu, dù sao Hàn Mạnh Huân không phải là người sẽ đem chuyện riêng của mình đi nói công khai cho người khác biết. Tất cả chỉ là do bản thân Trần Ngọc Tiệp cảm giác được mà thôi.
"Nếu không tại sao nhiều người phụ nữ thích anh ấy như vậy, cũng không thể khiến anh ấy động lòng?"
Nhất định là trách nhiệm anh dành cho gia đình và tình yêu với Viên Thiệu Quân, khiến anh không hề có hứng thú gì với những người phụ nữ thích anh, chắc chắn là vậy.
"Ưm hừm." Viên Thiệu Quân có chút thất vọng, hừ nhẹ nói."Thật sự là như vậy thì tốt rồi."
Cô có thể nghe Trần Ngọc Tiệp nói những lời này, nhưng cũng không chứng minh được Trần Ngọc Tiệp cùng ông xã không có gì cả —— ai biết có phải cô ta cố ý tìm cô nói chút chuyện linh tinh, khiến cô buông lỏng phòng bị, sau đó thừa dịp cô không chuẩn bị mà cướp đi tất cả của cô hay không. . . . . .
Cô thật sự rất ghét bản thân mình tâm tư suy nghĩ quá hẹp hòi như thế, nhưng chuyện có liên quan đến gia đình cô, đến người đàn ông cô yêu, cô không thể không suy nghĩ chi li.
"Chẳng lẽ. . . . . . chị không tin tưởng Hàn sao?" Cảm thấy câu nói của Viên Thiệu Quân chứa đầy hàm ý, Trần Ngọc Tiệp nghi hoặc nhìn cô.
"Tôi không tin tưởng anh ấy thì còn có thể tin ai chứ? Tất nhiên là tôi tin tưởng chồng mình." Cô cuối cùng cũng biết cái gì gọi là phồng má giả làm người mập, ở trước mặt người phụ nữ này, vô luận thế nào cô cũng không thể nhận thua .
"Thật sao?" Lúc này, Trần Ngọc Tiệp cười như không cười nheo mắt nhìn cô."Vậy thì chúc cô và anh ấy trăm năm hòa thuận, nhất định phải hạnh phúc đó!"
"Sẽ như vậy, chúng tôi nhất định sẽ hạnh phúc!" Cô âm thầm cắn răng, có nói gì cũng phải giữ được thể diện.
"Ừm, vậy có duyên sẽ gặp lại, tạm biệt." Khóe miệng Trần Ngọc Tiệp cười yếu ớt ẩn chứa ngụ ý, liếc nhìn cô thật sâu một lần nữa mới xoay người rời đi.
Cái gì cùng cái gì chứ! Người phụ nữ kia cố ý đến xem chuyện cười của cô sao?
Cứ coi như hiện tại cô không tin tưởng vào ông xã thì thế nào? Cô còn yêu anh! Chỉ cần cô cố gắng hơn một chút, nhất định có thể đem tâm của anh an toàn để ở nhà, cô nhất định làm được đấy!
"Thiệu Quân! Con đã đợi lâu chưa? Trên đường kẹt xe một chút, để con phải chờ lâu rồi." Sau khi Trần Ngọc Tiệp rời đi chưa tới ba phút, Phạm Tú Viện cũng tới nơi.
"Mẹ!"
Bà tới vừa đúng lúc, cô mới kết thúc một cuộc chiến khó hiểu với người phụ nữ kia!
"Mẹ cứ đi từ từ, mất bao lâu con cũng sẽ chờ mẹ." Cô cười híp mắt, trên mặt đã không còn lo lắng của cuộc nói chuyện khi nãy với Trần Ngọc Tiệp.
"Đứa nhỏ này, con đúng là tri kỷ của mẹ."
Lời cô nói khiến Phạm Tú Viện vô cùng hài lòng, bà thân thiết kéo tay của cô đi vào khu SPA.
"Con cùng Mạnh Huân kết hôn đã hai năm, mẹ chưa từng thúc giục hai đứa sinh con, dù sao các con còn trẻ tự có tính toán của riêng mình; chỉ là hai đứa con hoàn toàn không có suy nghĩ gì về việc sinh đứa nhỏ sao?"
Rất nhiều người trẻ tuổi bây giờ không muốn sinh con, bà không phải là người bảo thủ, nhưng nếu Mạnh Huân và Thiệu Quân nguyện ý sinh đứa nhỏ, bà cũng có thể hưởng thụ một chút vui thú khi chơi đùa cùng cháu nội rồi, vì vậy không nhịn được mà thuận miệng nhắc tới chuyện này.
"Ách, bọn con đúng là chưa nói tới chuyện này!" Phải nói là ông xã quá bận rộn, cô cũng không có nghiêm túc nghĩ tới chuyện đó, bây giờ nghĩ kỹ lại một chút cô thực sự đã xem nhẹ vấn đề này.
Không phải người ta hay nói, đứa bé là chất keo gắn kết giữa hai vợ chồng sao. Nếu như bọn họ có con, có lẽ anh sẽ có ý thức trách nhiệm hơn đối với gia đình này, về sau sẽ không có sự việc tương tự phát sinh nữa?
"Con có thời gian thì cùng Mạnh Huân nói chuyện một chút, con cũng sắp ba mươi tuổi rồi, thân thể sợ rằng sẽ không chịu nổi quá trình mang thai cực khổ đâu." Phạm Tú Viện không muốn tạo áp lực cho cô, chỉ đưa ra lời khuyên của người đã có kinh nghiệm.
". . . . . . Sinh con thật sự rất vất vả sao mẹ?" Cô thường nghe người ta nói sinh con rất đau, nhưng đau tới mức độ nào, người chưa từng trải qua như cô rất khó tưởng tượng.
"Rất vất vả, đối với người phụ nữ mà nói đó là quá trình đấu tranh với sinh mệnh."
"Lần đầu sinh con giống như đổi máu một lần vậy, cho nên Chính phủ mới khích lệ phụ nữ sinh sớm một chút đó!"
"Vậy sao mẹ!" Nghe thật là đáng sợ! Cô gật gật đầu."Con biết rồi mẹ, con sẽ tìm thời gian cùng Mạnh Huân nói chuyện này."
"Vậy thì tốt." Phạm Tú Viện không nói nữa, tránh để con dâu chê bà nhiều lời.
Hai người đi vào khu bảo dưỡng tắm rửa sạch sẽ, sau đó mới qua khu SPA, tự thư giãn trên máy massage tự động.
Viên Thiệu Quân nhắm mắt hưởng thụ, trong đầu không ngừng nghĩ tới những lời mẹ chồng vừa nói.
Cô rất thích trẻ con, cũng muốn vì ông xã thân yêu mà sinh con – kết tinh tình yêu của hai người. Mặc dù cô rất sợ đau, nhưng cảm giác này có đau đớn tới mức nào thì cô cũng muốn nếm thử một lần, ít nhất phải trải qua một lần mới được!
Sau khi nghe điện thoại của Lý Mỹ Quyên, Viên Thiệu Quân ngồi yên ở trước bàn sách thật lâu, ngây ngốc vẫn không cách nào hoàn hồn.
Tình cảm thay đổi thật sự không thể tưởng tượng nổi, thời gian trước cô còn liều mạng năn nỉ thư ký của ông xã đảm nhiệm nhiệm vụ làm tai mắt bên cạnh anh cho cô, không ngờ hôn nhân của cô vẫn ổn định hạnh phúc, chị Mỹ Quyên lại muốn ly hôn rồi sao?
Theo lời chị Mỹ Quyên nói, chồng chị ở bên ngoài có một tiểu công quán, không chỉ có nhân tình, mà con cũng đã có hai đứa rồi, cho nên chị ấy nguyện ý thành toàn cho chồng mình cùng cô vợ bé kia, chỉ yêu cầu anh ta có thể để con gái lại cho chị nuôi dưỡng.
Kỳ lạ! Điều này sao có thể?
Cho dù cô chưa từng gặp ông xã của Lý Mỹ Quyên, nhưng mỗi khi chị Mỹ Quyên nhắc tới người đàn ông kia thì luôn là bộ dáng vui vẻ hạnh phúc, người đàn ông này sao có thể ở sau lưng chị Mỹ Quyên ăn vụng như thế chứ?
Nhưng thật ra chị Mỹ Quyên cũng không nói thật với cô, khi nói về ông xã của mình, chị chỉ nói đến những thứ tốt đẹp, cho nên cô mới cho rằng hôn nhân của chị Mỹ Quyên rất hạnh phúc. Trên thực tế, những điều đó chỉ là lời dối trá tạo nên vẻ ngoài mỹ mãn giả tạo mà thôi.
Trời ạ! Cuộc sống bây giờ thật sự quá châm chọc rồi, tại sao phần lớn mọi người không dám đối mặt với tình cảnh khó khăn của mình? Bao gồm cả chính cô, cũng luôn tự lừa mình dối người, không có dũng khí đối mặt với thực tế bi thảm.
Không! Cô không muốn tiếp tục hoài nghi ông xã của mình nữa , ngay hôm nay, buổi tối khi anh về nhà, cô nhất định phải hỏi cho rõ ràng, rốt cuộc anh cùng Trần Ngọc Tiệp có quan hệ mờ ám hay không.
Chuyện này sẽ là mấu chốt quan trọng trong cuộc sống của cô, chỉ có xác nhận hai người bọn họ rốt cuộc có mập mờ hay không, cô mới có thể bỏ lớp ngụy trang đối mặt với bản thân mình mỗi ngày. Dù kết quả có ra sao, cô cũng cần phải thẳng thắn đối mặt cuộc sống của chính mình.
Tuy nhiên, cô lại cảm thấy hoang mang, ý thức máy móc hoàn thành công việc, phiên dịch tài liệu, làm việc nhà, hoàn toàn không chú ý tới thời gian trôi qua. Nhưng ý niệm trong lòng quyết định cùng anh ngả bài lại càng lúc càng kiên định. Truyện Ngôn Tình
"Bà xã?"
Hàn Mạnh Huân hoàn toàn không hay biết suy nghĩ của vợ anh đã có sự thay đổi vô cùng lớn, vừa tan làm đã trực tiếp chạy về nhà —— hiện tại, đây là thời khắc anh mong đợi nhất trong ngày, ngay cả lúc mới kết hôn cũng chưa từng có hành động như vậy.
"Anh đã về rồi đây, bà xã, em đâu rồi?" Vừa vào cửa anh đã gọi to, mong bà xã mau mau xuất hiện.
"Anh về rồi sao?" Nghe thấy tiếng anh gọi, Viên Thiệu Quân từ ban công nhô đầu ra, hướng về phía phòng khách hô xem như trả lời.
Cô đang bận phơi cái chăn, không chú ý anh đã vào trong nhà.
"Em hôm nay không có nấu cơm, anh đói bụng rồi sao?"
"Vẫn ổn."
Anh kéo cô vào phòng khách ngồi xuống sofa, vẻ mặt hưng phấn nói.
"Nếu tuần sau có thể đem núi công việc kia hoàn thành xong, anh sẽ xin nghỉ phép nửa tháng, em nói xem, em thích chúng ta đi nước Pháp hay sang Italy để du lịch hơn?"
"Đều được." Nhìn gương mặt hưng phấn bừng bừng của anh, cô đột nhiên không biết nên trả lời anh như thế nào, chỉ có thể trả lời nước đôi đối phó.
"Sao vậy? Em không thích sao?" Phát hiện hình như cô không có chút hào hứng nào, Hàn Mạnh Huân nhạy cảm nhỏ giọng hỏi thăm.
"Em có chuyện muốn nói với anh. . . . . ." Cô âm thầm nuốt nuốt nước miếng, dù sao đau dài không bằng đau ngắn, vẫn cứ nên nói chuyện rõ ràng thì hơn.