c! Em muốn nói chuyện gì cũng được." Anh không hề nghĩ ngợi đồng ý.
"Vậy em nói trước, em hi vọng dù em có nói cái gì, anh cũng không được tức giận nhé." Nếu đã quyết định ngả bài, cô cũng phải có được sự đồng ý của anh trước, nếu không cô rất khó mở miệng.
"Làm gì cẩn thận như vậy? Là chuyện rất quan trọng sao?"
Cảm thấy bà xã lo lắng, tim của anh không khỏi trầm xuống.
"Đúng, đúng, là chuyện vô cùng trọng yếu." Đối với cô tuyệt đối là như vậy.
"Anh biết rồi." Ý thức được cô thực sự nghiêm túc, anh bất giác cũng cảm thấy căng thẳng."Vậy em nói đi."
"Ông xã, em muốn hỏi anh...anh. . . . . ." Lời đến khóe miệng, cô đột nhiên ngừng lại, cho tới bây giờ cô mới biết thế nào là khó có thể mở miệng.
"Sao?" Cổ anh có chút cứng ngắc."Không sao, em cứ nói đi, anh bảo đảm nhất định sẽ không tức giận."
"Được, em muốn hỏi, anh cùng với Trần Ngọc Tiệp. . . . . ."
"Em phải tin tưởng anh, giữa anh và cô ta hoàn toàn không có chuyện gì hết, tuyệt đối không có!" Không đợi cô nói hết, Hàn Mạnh Huân đã tỏ rõ trong sạch.
"Có thật không?" Cô muốn nói lại thôi, chớp mắt nhìn anh.
"Đương nhiên là thật!" Anh chỉ kém không có giơ tay lên trời đưa ra lời thề đảm bảo trong sạch của mình nữa thôi."Từ khi kết hôn đến bây giờ, có khi nào anh lừa dối em sao? Em tin tưởng anh một chút có được hay không?"
"Em tin tưởng anh mà!"
Từ trước tới giờ vẫn vậy, chỉ là gần đây mới bắt đầu có chút không tín nhiệm lắm.
"Nói dối, em rõ ràng không tin anh." Nếu thực sự tin tưởng, cô cũng không hỏi vấn đề đả kích tinh thần anh như vậy.
"Thật xin lỗi, em chỉ là có chút lo lắng. . . . . ."
Rõ ràng người chịu uất ức phải là cô, thế nhưng sau khi bị anh trách móc, cô lại biến thành người có lỗi. Cô không khỏi ủy khuất mím mím môi, đôi mắt càng không có tiền đồ đỏ lên.
"Cho tới bây giờ anh chưa từng làm chuyện gì có lỗi với em, anh thật sự không hiểu em dựa vào cái gì mà hoài nghi giữa anh và Trần Ngọc Tiệp có quan hệ mờ ám."
Cảm giác bị người khác hiểu lầm thật sự rất tệ, anh không khỏi lớn tiếng với cô, nhưng quả thật là nhịn không nổi!
"Không dựa vào cái gì hết, đều là tự em suy nghĩ lung tung, thế đã được chưa?!" Anh lớn tiếng như vậy làm cô cũng nổi giận theo, không tự chủ được hét lên, gào xong lại rất vô dụng khóc nức nở.
". . . . . . Em khóc cái gì?" Vừa thấy cô rơi lệ, một bụng nộ khí của Hàn Mạnh Huân thoáng chốc mất hơn phân nửa, ảo não lau mặt một cái, âm thanh cũng trở nên nhẹ nhàng.
"Em không khóc." Cô quật cường không chịu thừa nhận.
"Thế này mà vẫn còn nói là không khóc?" Ngón tay anh khẽ lau lau khóe mắt cô, tức giận nói."Nếu không thì đây là cái gì, em nói xem?"
Cô thẹn quá hóa giận nói "Chỉ là do mắt đã kém, hoạt động nhiều nên chảy nước mắt không được sao?"
"Thật là, em đâu đã lớn tuổi như vậy." Anh than nhẹ, vươn tay muốn kéo bà xã vào trong ngực, lại bị cô cương quyết đẩy ra. "Thiệu Quân?"
"Em cũng rất chán ghét bản thân mình sinh ra hoài nghi ám muội như vậy, nhưng anh có biết, nhìn thấy anh cùng Trần Ngọc Tiệp ở chung một chỗ thân mật như thế, em có bao nhiêu sợ hãi, bao nhiêu đau đớn hay không? Em rất sợ anh sẽ thực sự thích cô ta, vậy em phải làm sao đây?" Cô càng nói càng lớn tiếng, nước mắt như dòng suối nhỏ ào ào chảy ra không ngừng.
"Tại sao em lại nghĩ như thế? Chẳng lẽ anh có làm chuyện gì khiến em lo lắng sao?" Chắc chắn phải có nguyên nhân, anh trước hết phải biết lý do, mới có thể nghĩ biện pháp xử lý chuyện này.
"Không có, tất cả là do em thôi."
Là do cô không có cảm giác an toàn, lòng tin với anh không đủ, mới có thể để cho bản thân chìm vào những tâm tư suy nghĩ khiến người khác chán ghét này.
"Dù sao trước kia là em chủ động theo đuổi anh trước, cho nên vẫn lo lắng một ngày nào đó anh cũng sẽ bị người phụ nữ khác theo đuổi mà rời bỏ em. . . . . ."
"Sao nữa chứ? Anh giống như là đang giật mình vậy." Cô lau nước mắt, xấu hổ lườm anh một cái.
"Anh thật sự là giật mình."
Trời ạ! Anh chưa bao giờ nghĩ bà xã siêu cấp tự tin của anh cũng có những lúc không tự tin như thế này, anh quả thật vẫn chưa hiểu rõ cô rồi.
"Em cho rằng anh là một người đàn ông tùy tiện, chỉ cần phụ nữ theo đuổi là có thể đồng ý hay sao?"
"Nhưng năm đó em cũng như vậy. . . . . ." Cô nhắc tới chuyện cũ, muốn giải thích.
"Vậy thì thế nào? Em đúng là một con cá lớn siêu cấp ngu ngốc mà!"
Anh căm tức lấy tay chọc chọc trán của cô, làm cho cô oa oa kêu to.
"Rất đau đó!" Cô vuốt vuốt trán, đôi mắt đẫm lệ trừng anh, bộ dạng vô cùng đáng thương.
"Ai bảo em ngốc như vậy!"
Anh thật sự sẽ bị cô làm cho tức chết mà, thiệt cho anh yêu cô nhiều như vậy, không ngờ cô lại tự coi nhẹ bản thân, không tin tưởng anh.
"Người nào ngốc chứ? Dù sao em cũng tốt nghiệp đại học á!" Hơn nữa còn là quang minh chính đại thi vào đại học! Trí thông minh chắc hẳn không có vấn đề.
"Chuyện này cùng với học vấn không có liên quan với nhau, được không?" Hàn Mạnh Huân trợn trắng mắt, hai cái này căn bản là hai việc khác nhau mà.
"Nếu không thì liên quan tới cái gì? Anh nói rõ ra xem!" Một người khi đã hoài nghi bản thân tới mức độ nào đó, sẽ không thấy rõ thực tế, hơn nữa rất dễ thẹn quá hóa giận. Cũng giống như Viên Thiệu Quân giờ phút này, hoàn toàn không thấy giọng nói dịu dàng thường ngày, ngược lại bộ dạng như tiểu hổ cái hung hãn.
"Sự tự tin của em có quan hệ tới việc anh thích em lúc đó." Rất tốt, nếu cô thực sự muốn biết, anh cũng không ngại mở lòng từ bi mà nói cho cô."Nếu anh không thích em, năm đó em có cởi hết ở trước mặt anh rung qua lắc lại, anh cũng không muốn động tới một sợi tóc của em, anh nói như vậy em hiểu không?"
"A?"
Trên mặt có vẻ như đã hiểu, nhưng vấn đề trọng điểm là cái gì?
Chẳng lẽ năm đó anh chê dáng người cô không đẹp sao? Nếu không tại sao cởi hết cũng vô dụng? !
Trong mắt của cô vẫn mờ mịt, cả người đi vào trong năm dặm sương mù. . . . . .
"Như vậy mà vẫn không hiểu sao?" Hàn Mạnh Huân nhìn thấy dấu chấm hỏi trong mắt cô, bất đắc dĩ thở dài một hơi, cánh tay dài vươn tới, dễ dàng đem cô kéo vào trong ngực."Bà xã, em thật là ngốc, aiz. . . . . ."
"Anh đang nói cái gì? Nói rõ hơn một chút được không?" Cô ở trong lòng anh phiền não giãy dụa, không có được đáp án như mong muốn, càng khiến lo lắng của cô tăng gấp bội.
"Không thành vấn đề."
Anh không chút do dự gật đầu, quyết định hào phóng giải đáp nghi ngờ cho cô.
"Anh muốn nói là, năm đó em theo đuổi anh thành công, bởi vì anh cũng thích em, nếu không em có sức quyến rũ phóng điện chết người như thế nào, anh cũng không muốn để ý!" Nói cô ngốc, cô đúng là ngốc đến mức không thể ngốc hơn được nữa, đạo lý đơn giản như vậy cũng không hiểu, xem ra anh phải dạy dỗ cô thật tốt mới được.
"A? Khi đó anh cũng thích em sao?" Tại sao cô lại không biết việc này? Hơn nữa một chút cảm giác cô cũng không hề có! "Em thật sự không hiểu được!"
"Cho nên anh mới nói, em thật ngốc!"
Anh biểu hiện rõ ràng như vậy, nếu anh không thích cô, sao lại thường cùng cô hẹn gặp mặt ở ngoài trường? Đối với những nữ sinh anh không thích, ngay cả nói chuyện anh cũng lười, sao còn có thể cùng đối phương đi ra ngoài? Đó căn bản chính là tự đi vào đầm rồng hang hổ.
"Nếu không thích em, anh sẽ không cùng em gặp nhau ở bên ngoài, như vậy còn không hiểu sao?"
"Ừm!" Đã hiểu, nói rõ ra như vậy còn không hiểu được nữa sao, cô cũng không phải quá ngu ngốc."Vậy tại sao trước kia anh chưa từng nói với em?" Hại cô đến thời điểm một phút trước vẫn còn cho rằng đoạn tình cảm này là cô yêu đơn phương!
"Anh nghĩ là em biết, ai ngờ em ngốc dễ sợ!" Anh buồn cười mãnh liệt, mắt trợn trắng.
"Anh thật là. . . . . ." Cô tức giận dậm chân, không nhịn được giơ tay đấm liên tiếp vào ngực anh. "Em không phải con giun trong bụng anh, làm sao em biết anh nghĩ cái gì!"
"Có chuyện gì buồn bực em vẫn luôn giấu trong lòng, không nói ra thì sao anh có thể biết chứ?" Anh lấy ví dụ tương tự cho cô hiểu, có tâm sự gì nhất định phải nói ra, nếu không, sao có thể biết trong lòng đối phương rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì.
". . . . . ." Cô yên lặng, thì ra vợ chồng bọn họ cùng phạm phải một sai lầm, chẳng trách lại cùng đi vào một mê cung, rẽ trái rồi rẽ phải nhưng mãi không tìm được lối thoát.
"Hiện tại em đã hiểu được trái tim của anh chưa?"
Anh cúi đầu nhìn cô chăm chú, trong mắt nghiêm túc sâu thẳm, tràn ngập thâm tình mật ý.
"Nếu trái tim của anh đã dành trọn cho em, em nghĩ xem, làm sao anh có thể chấp nhận người phụ nữ khác đây?"
"Được rồi! Em biết rồi!" Cô thấy áy náy vô cùng, vòng tay ôm quanh hông của anh."Thật xin lỗi, do em hiểu lầm anh, sau này em sẽ như vậy nữa."
"Còn có sau này?" Anh cố ý giễu cợt cô.
"Không có, không có sau này!" Cô vội vàng giải thích, bất tri bất giác nhìn thấy ý cười trong mắt anh, thoáng chốc giận dỗi."Đáng ghét! Đừng tìm sơ hở trong lời nói của em mà!"
"Được, không tìm thì không tìm, chỉ cần yêu em thật tốt là được, phải không?" Anh cười to, thích thú hưởng thụ cảm giác cô tựa sát vào mình.
"Dĩ nhiên!"
Cô giương môi cười một tiếng, bướng bỉnh hất cằm.
"Đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng, về sau không cho phép em hoài nghi linh tinh nữa!" Hiểu lầm được gỡ bỏ khiến mọi người đều vui vẻ, nhưng một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, anh không quên nhắc cô nhớ kỹ.
"Em biết, sẽ không như vậy nữa!"
Anh cũng thật quá nhỏ mọn! Cứ nhắc đi nhắc lại như vậy, thật là!
"Vậy thì tốt."
Lúc này Hàn Mạnh Huân mới hoàn toàn an tâm, anh hài lòng nhếch miệng, an tâm xong thì bụng cũng cảm thấy hơi đói rồi.
"Bà xã, anh đói bụng, chúng ta đi ăn cơm được không?"
"Được! Anh muốn ăn gì? Thức ăn kiểu phương Tây hay là kiểu truyền thống?" Đài Loan thật là một nơi ở tốt, thức ăn ngon thế nào cũng có!
"Chỉ cần có thể no bụng là tốt rồi." Anh không phải người kén ăn, dĩ nhiên thức ăn do bà xã tự tay làm là tốt nhất, ăn ở nhà còn có hương vị gia đình, nhưng anh cũng không muốn trở thành ông chồng tồi tệ nô dịch bà xã, cho nên mỗi khi cô không muốn xuống bếp, anh cũng có thể tùy ý ăn ở bên ngoài.
"Vậy chúng ta lái xe ra ngoài, nếu thấy gì ngon sẽ ăn cái đó." Cô đưa ra đề nghị.
"Được." Chỉ cần bà xã vui vẻ anh làm gì cũng được, tùy cho cô định đoạt.
Vì vậy hai vợ chồng tay nắm tay nhau, tâm tình vui vẻ lái xe ra đường, đi xung quanh tìm nhà hàng nhỏ giải quyết bữa tối.
"Đúng rồi ông xã, hai ngày trước mẹ hỏi em, khi nào thì chúng ta sẽ sinh em bé." Vừa cắn một miếng thịt heo nhập khẩu, Viên Thiệu Quân đột nhiên nhớ tới lời mẹ chồng dặn dò, thuận miệng cùng anh nói một chút.
"Sao bỗng nhiên mẹ lại hỏi chuyện đó?"
Hàn Mạnh Huân kinh ngạc nhíu mày, anh rất hiểu mẹ mình, bà hẳn sẽ không thúc giục chuyện này mới đúng! Chẳng lẽ do ai trước mặt mẹ nói chuyện linh tinh, khiến bà bắt đầu sốt ruột?
"Là ai nói linh tinh gì đó với mẹ sao?"
"Không có! Là hai ngày trước em cùng mẹ đi SPA, mẹ nói sinh con là chuyện rất hao tổn khí lực, mẹ lo lắng đến lúc đó em không đủ sức lực để sinh. . . . . . Anh biết bình thường em không có hoạt động vận động gì mà! Em nghĩ mẹ không có ý thúc giục, chỉ là suy nghĩ cho em mà thôi." Lo lắng ông xã hiểu lầm, cô kể lại chuyện mấy ngày trước ở Câu Lạc Bộ thẩm mỹ cùng nói chuyện với Phạm Tú Viện cho anh nghe.