"Đúng vậy, vì chút chuyện nhỏ này mà nổi giận, không phải nhỏ mọn là cái gì?" Cô không chút nào phát hiện anh lúc này đã toả ra chút "nguy hiểm", cứ khư khư ôm lấy anh nhắc đi nhắc lại.
"Anh nói, anh, không, có, tức, giận!" Âm thanh của Mạnh Huân thoát ra từ trong kẽ răng.
"Em không tin!" Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh làm bộ đáng thương nhìn hắn."Nếu như anh thật sự không tức giận, vậy anh hôn em một cái đi, em mới tin."
Hôn một cái? Ý đồ của cô ấy chỉ có vậy thôi sao?
"Hôn một cái là được rồi sao?" Mạnh Huân nhếch môi, có vẻ như ngoài cười nhưng trong lòng thì không như vậy.
"À ừ. . . . . . Đúng, đúng a! Hôn một cái là đủ rồi." Cô tròn mắt nhìn, bất tri bất giác cảm thấy có cái gì đó không ổn.
"Đứng lên." Anh đột nhiên ra lệnh như bậc đế vương.
"Hả?" Cô có chút run rẩy, mặt vô tội mở to mắt nhìn anh.
"Không phải muốn anh hôn sao? Em ngồi như vậy anh hôn không được." Lý do của anh hình như cũng...chính đáng.
". . . . . . Ơ!"
Nói như vậy cũng được sao chứ? Cô đành ậm ừ, cuối cùng cũng buông thắt lưng của anh ra, ngoan ngoãn từ chỗ ngồi đứng lên.
"Tới đây, cho anh hôn một chút."
Hàn Mạnh Huân giương môi cười một tiếng, không biết sao, nụ cười thoáng qua này nhìn thế nào cũng không hề thấy có ý tốt, mí mắt Viên Thiệu Quân không tự chủ được giựt giựt ba cái. . . . . .
Nhỏ mọn đúng không? Hàn Mạnh Huân anh xưa nay chưa bao giờ bị cho là loại đàn ông nhỏ nhen, hôm nay lại bị bà xã phán một câu xanh rờn, trong lòng không thể không khó chịu.
Anh để cô bắt gặp một màn mập mờ kia, cô chẳng những không có chút dấu hiệu ghen tuông, ngược lại còn nói anh nhỏ mọn, cục tức này bắt anh làm sao mà nuốt trôi cơ chứ?
Lửa nóng từ nụ hôn mãnh liệt của anh truyền tới làm Viên Thiệu Quân choáng váng đầu óc, cô cũng không biết mình đã nói sai điều gì, chỉ biết chồng mình hôm nay đặc biệt nhiệt tình, nhiệt tình đến mức cô vô lực chống đỡ, chỉ đành xụi lơ cả người dựa lồng ngực của anh thở gấp.
"Ông xã, anh. . . . . ."
Ngày hôm nay đúng là kỳ lạ! Nhiệt tình quá mức cần thiết rồi !
"Thế nào?"
Anh khó khăn buông đôi môi đỏ mọng của cô ra, hơi thở gấp gáp hỏi.
"Anh hôm nay sao lại nhiệt tình vậy chứ?"Cô sắp chống đỡ không nổi nữa rồi.
"Ai kêu em nói anh nhỏ mọn?"
Anh hừ nhẹ, rõ ràng chính là thù dai.
"Anh không phải là trả thù em đó chứ?" Chỉ vì cô nói anh nhỏ mọn? Cái này chồng cô cũng thật là. . . . . . quá hẹp hòi rồi!
"Sao mà như vậy được? Anh đương nhiên là vì yêu em nên mới hôn em thôi!" Mạnh Huân cười gian.
". . . . . ." Thật vậy không? sao cô có cảm giác không giống vậy chút nào.
"Vẻ mặt này của em là sao? Chồng em sẽ lừa em ư?"
Khóe mắt của anh giật giật , chột dạ đưa tay nhéo nhéo mặt cô.
"A. . . . . . Đau quá!"
Cô kêu đau một tiếng, bàn tay nhỏ bé vội nắm lấy bàn tay đang tác quái của anh.
"Xem em còn dám nói anh nhỏ mọn hay không." Mạnh Huân hả hê cong lên khóe miệng cười nhẹ.
"Hứ! Còn nói anh không cố ý trả thù, vậy anh bây giờ nói vậy là có ý gì?"
Cô nhảy cẫng lên, chỉ vào mũi của anh cong môi cằn nhằn.
"Không có ý gì mà!"
Anh cười to, có loại khoái cảm như gian kế được thực hiện.
"Hừ! Anh xấu lắm!"
Cô tức giận dậm chân, trách móc chồng.
"Em biết không, anh còn có thể xấu hơn như vậy nữa!" Mạnh Huân nhướng mày, cảm thấy cô như vậy thật vô cùng dễ thương, không nhịn được lấy tay nâng cao cằm của cô, lại muốn tiếp tục trêu chọc.
"Đừng có lộn xộn, anh cho rằng em là ngày đầu tiên biết anh sao?"
Viên Thiệu Quân nhíu đôi mày thanh tú, giận hờn giống như những bà vợ khác lải nhải không ngừng.
"Anh tâm tình đang tốt như vậy thì nhanh nhanh đi xử lý cho xong công việc một lần, mắc công tới khi muốn làm thì không kịp, lại tự hành hạ cơ thể thức khuya làm việc nữa."
"Anh biết ngay vợ anh quan tâm anh nhất." Anh giương tay ôm lấy cô, để cô dựa vào cạnh bàn. "Yên nào, anh muốn hôn em thêm một chút."
"Anh hôm nay làm sao vậy. . . . . . Hàn Mạnh Huân!" Đột nhiên anh đưa tay nâng bắp đùi của cô lên, lần mò vào trong. Cô không tự chủ được la lên.
"Hả?"
Mạnh Huân đáp nhẹ, môi nóng dán chặt vào cái cổ trắng noãn của cô, bàn tay mạnh mẽ ở trên người cô thăm dò, giọng khàn khàn tràn đầy ham muốn.
"Anh cũng không phải là muốn ở trong thư phòng. . . . . ." Cô tròn mắt không thể tin được, đôi tay nhỏ bé không ngừng ngăn cản bàn tay mờ ám kia.
"Có gì mà không được?"
Anh nhướng mày cười khẽ, đã kết hôn hơn một năm rồi, thế nào còn xấu hổ như vậy?
"Đừng mà! Làm như...như vậy kỳ cục lắm !"
Nếu anh thật sự ham muốny, phòng ngủ cũng chỉ có cách mấy bước, trở về phòng làm không phải tốt hơn sao, không cần phải gấp gáp như vậy.
"Thư phòng là chỗ làm việc, sao có thể làm chuyện...này được."
"Chúng ta là vợ chồng, yêu nhau ở đâu, ân ái với nhau ở đâu mà không được, dù là làm ở bên ngoài, chỉ cần không quấy rầy đến người khác là được!"
. . . . . .
Cũng không biết ở đâu đã lưu truyền câu danh ngôn "vợ chồng đầu giường ầm ĩ, cuối giường hòa hợp". hình như nó đã thành luật bất thành văn, áp dụng cho tất cả các cặp vợ chồng ở mọi lứa tuổi
Hàn Mạnh Huân cùng Viên Thiệu Quân đôi vợ chồng này cũng không ngoại lệ. Cho nên không có ai gợi lại chuyện mờ ám ngày hôm đó trong phòng tổng giám đốc, giống như chuyện hôm đó chưa từng xảy ra.
Theo tính tình thì Viên Thiệu Quân sợ phiền toái, nên cô vui vẻ không nhắc lại với Mạnh Huân một màn không muốn nhớ đến kia, cô chỉ muốn yên bình sống qua ngày.
Nhưng không có ai nhắc tới, không có nghĩa là chuyện này không tồn tại, nó hoàn hoàn chỉnh chỉnh được niêm phong cất vào trong cái đầu "nhật lý vạn ky" (1) của Hàn Mạnh Huân; thỉnh thoảng nửa đêm tỉnh giấc, anh có khi chỉ vì nhớ tới chuyện này mà cảm thấy ảo não không thôi, rất muốn hiểu rõ trong lòng Thiệu Quân là như thế nào, có thật sự quan tâm, yêu thương mình hay không.
((1) Xuất xứ từ Thượng thư · Cao Đào Mộ Thư: “Căn căn nghiệp nghiệp, nhất nhật nhị nhật vạn ky.” ý chỉ hàng ngày phải xử lí nhiều công việc khó khăn,rất bận rộn,đồng nghĩa còn có cụm từ: thức khuya dậy sớm,toàn lực ứng phó)
Chỉ là mặc dù thỉnh thoảng cảm thấy có chút ảo não, nhưng bởi vì anh bận rộn công việc, xã giao cũng tương đối nhiều, việc phải xử lý nhiều không thể kể hết nên sự kiện kia tạm thời bị chôn vùi.
"Chị dâu, ngại quá, em lại tới quấy rầy!"
Đang cười hì hì đi vào Hàn gia là nghiệp vụ Lâm Canh Nam ở công ty. Gương mặt nở nụ cười lịch sự, lên tiếng chào hỏi Viên Thiệu Quân .
Hàn Mạnh Huân là một người đàn ông sống rất nghiêm túc đàng hoàng, bình thường không có đam mê gì, chỉ đôi lúc có được chút rãnh rỗi thì cùng năm ba bạn tốt tụ họp một chỗ chơi vài ván bài.
Những lúc như thế, người không thạo việc nhà là Viên Thiệu Quân tất nhiên làm chân chạy đi pha trà, nhưng cô lại rất vui vẻ, dù sao trong nhà hiếm khi có khách đến. Cô là người thích náo nhiệt nên sau khi xong việc thì tựa vào bên cạnh bàn, nghe chồng cùng bạn bè tán gẫu, cho dù là nói về những đề tài không đâu vào đâu, cô cũng có thể nghe say sưa ngon lành.
"Sao lại khách sáo như vậy? Tôi hoan nghênh còn không kịp, mời vào mời vào!" Hôm nay chồng cô lại hẹn bạn đến, cô phấn khởi hiện ra khuôn mặt tươi cười nhiệt tình nghênh đón.
Mặc dù bản thảo cô đang dịch lại vì vậy mà kéo dài, nhưng không quan trọng, ngày mai cô chịu khó chăm chỉ làm nhiều một chút, cũng có thể kịp tiến độ, quan trọng nhất là Mạnh Huân có thể vui vẻ, cô cũng vui vẻ.
"Có phải cậu không vậy, A Nam, hôm nay uống lộn thuốc à?"
Đi theo sau lưng Lâm Canh Nam một người to cao, tên là Trương Nghĩa Hán, là đồng đội của Hàn Mạnh Huân lúc anh còn đi nghĩa vụ.
Trương Nghĩa Hán bày bộ mặt không thể tưởng tượng nổi nói: "Bình thường sao không thấy cái tên này biết lễ phép nhỉ?"
"Nói hưu nói vượn, anh đây vốn rất là lễ phép!" Lâm Canh Nam mắt trợn trắng, anh đường đường một nghiệp vụ viên, hiểu lễ nghĩa là điều kiện cơ bản nhất. Lễ nghĩa đã sớm ăn vào trong xương máu anh, chứ không phải như A Hán nói !
"Không phải chứ, đừng có cãi nữa. Sao mỗi lần xúm lại, hai người các anh cứ như các bà các chị ầm ĩ suốt."
Bước theo sau Trương Nghĩa Hán đi vào là một người đeo mắt kính, diện mạo lịch sự, vừa nghe hai người đàn ông đi ở đằng trước lại bắt đầu tranh cãi, không nhịn được lên tiếng ngăn cản.
Đây là trợ lý đặc biệt của Hàn Mạnh Huân, Triệu Khang Niên. Hàn Mạnh Huân tung hoành thương trường bao nhiêu năm thì Triệu Khang Niên cũng ở bên anh bấy nhiêu năm. Đối với Hàn Mạnh Huân có một mối thâm tình đại nghĩa lớn.
"A! Cậu nói vậy là ý gì chứ? Tôi giống như đàn bà chỗ nào?"
"Cái thằng nhóc này lại dám nói anh mày giống như các bà các chị, ngươi chán sống rồi hả?"
Lâm Canh Nam cùng Trương Nghĩa Hán cơ hồ là đồng thời lên tiếng phản đối, hai người đàn ông âm lượng tăng lên cũng không nhỏ, khiến Viên Thiệu Quân lo lắng nhìn một chút lên đèn thủy tinh ở trên trần nhà .
Cô biết là mấy người đàn ông này giao tình rất tốt, nhưng cũng đừng có thử thách cái đèn thủy tinh của nhà cô. Nếu cái đèn thủy tinh không nhịn được mức đề-xi-ben lớn của bọn họ thì vừa rất nguy hiểm vừa rất kinh khủng nha!
"Tốt lắm tốt lắm, các người ở đây chiến đấu gay gắt, quyết liệt, làm ầm ĩ đến hàng xóm, hỏi tôi cùng vợ tôi làm sao tiếp tục sống ở đây hả?"
Hàn Mạnh Huân đi ở phía sau cùng, tức giận nói vọng tới.
Ba người này đều là bạn bè đồng cam cộng khổ với anh, cho dù là làm việc chung hay ở trong quân đội, mặc dù quá trình quen biết khác nhau, nhưng lại giống nhau ở chỗ tình nghĩa sâu đậm.
Lâm Canh Nam áy náy, lo lắng nhìn nhìn xung quanh bốn phía."Nơi này xem ra cách âm cũng không tệ lắm mà, sẽ không có nghiêm trọng như vậy chứ?"
"Đồ ngốc! Nếu là cách âm không tốt, sớm đã bị hàng xóm báo cảnh sát báo chúng ta tụ tập đánh bài, đâu có thể để cậu đứng đầy đến bây giờ!" Trương Nghĩa Hán cười to.
"Sao cậu cứ chỉa mũi súng vào tôi vậy. Tôi nhớ không lầm thì mình không có đắc tội với cậu nha!" Bị chửi ngu ngốc Lâm Canh Nam khó chịu, mạnh mẽ phản bác.
Hàn Mạnh Huân cùng Triệu Khang Niên nhìn nhau một cái, hai người không khỏi lắc đầu cười khẽ.
"A nam, A Hán không phải ý đó mà!"
Viên Thiệu Quân thấy chồng mình không có ý ngăn cản, dù sao cũng là chủ nhà, cô đành phải nhảy ra đảm đương vai trò làm "thuốc tiêu hoá".
"Các anh thân nhau quá rồi, khó tránh khỏi nói chuyện có chút thẳng thắn, bạn tốt với nhau không phải đều như vậy, không kiêng kỵ gì sao?"
Lâm Canh Nam bĩu môi, không thể không nể mặt cô."Được rồi, em biết rồi chị dâu."
"Đúng đó! Cậu cũng biết con người của tôi nói chuyện chính là như vậy, đừng có hẹp hòi so đo!"
Trương Nghĩa Hán đập vai Lâm Canh Nam một cái, không quên chê anh hẹp hòi, sau đó cười hì hì hướng về phía Viên Thiệu Quân cám ơn.
"Chị dâu, Thanks!"
"Cám ơn cái gì? Cởi mở như vậy là tốt rồi, bạn tốt không thù vặt, không có chuyện gì lớn thì nên bỏ qua."
Viên Thiệu Quân cười cười, đến phòng bếp bưng lên khay trà đã chuẩn bị sẵn .
"Bàn ghế tôi chuẩn bị xong rồi, các anh chơi hết mình nha!" Nói xong liền xoay người đi tới phòng bếp.
Hàn Mạnh Huân thay đôi dép trong nhà, mỉm cười muốn đi vào phòng khách, đột nhiên bị Trương Nghĩa Hán lấy cùi chỏ đẩy đẩy cánh tay của anh.