Sao vậy?" Hàn Mạnh Huân không nghĩ cũng biết anh ta có lời muốn nói.
"Này, vợ cậu tốt thật nha!." Trương Nghĩa Hán chân thành khen. "Dịu dàng lại biết hiểu lý lẽ, nếu tôi có may mắn như câu, cũng sẽ cưới được một người vợ tốt như vậy."
Nhưng đáng tiếc a! Người ta đã là gái đã có chồng, hơn nữa còn là vợ của bạn tốt.
Có cái gọi là vợ bạn không thể đụng vào, thỉnh thoảng ngủ cùng cũng không sao. . . . . . Sặc! Không phải đâu! Đó là lời nói đùa vô vị mà thôi, anh không bào giờ làm cái chuyện vô sỉ hèn hạ như vậy, chỉ là thật lòng rất ngưỡng mộ vợ của bạn.
"Còn tới lượt cậu khen sao?!"
Hàn Mạnh Huân liếc Trương Nghĩa Hán một cái, ngoài mặt không chút biến đổi nhưng trong lòng lại tự hào vô cùng.
"Đi thôi! Vợ tôi chuẩn bị bài bạc xong hết rồi, cậu sẽ không phụ ý tốt của cô ấy chứ?"
Anh đương nhiên biết vợ mình là tốt Number 1, nếu không anh đâu cưới về nhà? Bạn tốt này đúng là ngốc mà!
"Không thể nào, hôm nay tới chính là vì muốn đánh bài mà!"
Trương Nghĩa Hán nhìn ánh mắt yêu quái của Mạnh Huân, chuyện này cười nổi sao?một chút cũng không buồn cười, hơn nữa còn lạnh thấu xương !
"Tôi hôm nay mới biết cậu nói chuyện buồn cười..muốn thúi ruột!"
Hàn Mạnh Huân khóe miệng co giật, mặc kệ anh ta, quay đầu hướng phòng khách đi tới.
"A Hán, tôi thật sự phục cậu rồi."
Xoay mình, Triệu Khang Niên vỗ vỗ vai Trương Nghĩa Hán, không đầu không đuôi tới bên cạnh anh nói.
"Có ý gì?" anh đã làm chuyện gì kinh thiên động địa hay sao? Có thể để cho cái phần tử tinh ranh của xã hội này bội phục? Xem ra anh thật đúng là rất giỏi.
"Ở trước mặt người ta khen ngợi vợ của người đó, cậu không phải sợ Mạnh Huẩn hiểu lầm sao?"
Triệu Khang Niên đẩy cái kính mắt trên mũi, phong thái kia giống như là ở bình luận thời tiết ở bên ngoài, trong lời nói lại rất sắc bén.
"Hiểu lầm cái gì?"
Trương Nghĩa Hán đầu óc chậm chạp nhìn chằm chằm vào Triệu Khang Niên, đáy mắt rõ ràng viết 2 chữ "mờ mịt".
Trương Nghĩa Hán vốn là một kiến trúc sư giám sát xây dựng công trình, thường ngày chỉ cùng các công nhân khác xem xét, kiểm tra, cho nên đầu óc cũng trở nên đơn giản thực tế, hoàn toàn theo không thể theo kịp lối suy nghĩ của đám thành phần tri thức này, suy tư cái kiểu đường đi 9 cong 18 ngoặc, vòng tới lượn lui, anh căn bản không tài nào hiểu được ý tứ của Triệu Khang Niên.
". . . . . ." Triệu Khang Niên ngược lại đang nhìn mắt với anh, con mắt thiếu chút nữa thì xuyên qua mắt kiếng, trực tiếp dán vào mặt Trương Nghĩa Hán .
"Con người của tôi làm việc quang minh lỗi lạc, mặc kệ là cậu khen ngợi hay phê bình, ít nhất cũng phải nói cho rõ ràng chứ?."
Trương Nghĩa Hán ưỡn ngực, do hằng ngày phải miệt mài làm việc ở các công trường nên cơ thể trở nên to lớn mạnh khoẻ, bàn tay anh không chút do dự dùng sức vỗ vào cơ ngực rắn chắc .
" Trương Nghĩa Hán này là một đấng hảo hán, khinh thường những kẻ hèn nhát chỉ biết nói sau lưng người khác!"
"Ách. . . . . . Không có, không nghiêm trọng như vậy mà..., tôi mới vừa rồi chỉ là nói giỡn. . . . . . Nói giỡn mà thôi. haha~!"
Triệu Khang Niên trên trán hiện ra năm cái vạch đen, mồ hôi giàn giụa lẫn lộn, hoàn toàn không dám đem tầm mắt nhìn vào ngực của Trương Nghĩa Hán.
"Cơm có thể ăn nhiều nhưng nói thì không được nói sai, làm ảnh hưởng tới người khác. Cái tên mặt trắng này đi theo bên cạnh Hàn cũng đã nhiều năm, như thế nào ngay cả cũng nửa điểm đạo lý làm người không học được ?" Trương Nghĩa Hán sắc mặt trầm xuống, chăm chọc Khang Niên cả nửa ngày, lầm bầm tức giận xoay người đuổi theo Hàn Mạnh Huân bước vào cửa
"Aiya! Bị rửa mặt rồi !" Chỉ biết đứng ở một bên không thể chen miêng vào, Lâm Canh Nam cuối cùng có được cơ hội mở miệng, vui sướng đâm chọt Triệu Khang Niên một câu.
"Cái tên tiểu tử này, cậu không nói thì không ai nói cậu bị câm đâu!" Triệu Khang Niên xấu hổ hung ác trừng mắt.
"Không không không, chuyện này quá khó khăn."
Lâm Canh Nam đưa ngón trỏ ra, giơ ra trước mắt ở Triệu Khang Niên lắc qua lắc lại.
"Cậu cũng biết, miệng cùng tài ăn nói là sinh mạng nghiệp vụ viên, muốn tôi không nói lời nào chẳng phải là muốn tôi mất chén cơm sao? Vạn vạn lần không được nha!"
"Vậy cậu cứ đứng một mình ở đây từ từ mà nói!"
Triệu Khang Niên căm tức bỏ lại hắn, xoay người theo hướng phòng khách đi tới.
"Lẽ nào bị nói trúng? Bị chọc phá đôi câu liền tức giận à nha!" Lâm Canh Nam gãi gãi đầu, nhìn chung quanh, còn có mỗi mình anh đứng trong phòng khách, nhất thời có cảm giác bị bỏ rơi.
Anh là đến đánh bài với sếp, không phải tới phòng khách của sếp làm tượng người, đành chậm chạp bước vào phòng! Hắc hắc! Bài 3 tay thiếu một thì làm sao mà chơi được, chờ ta một chút a ~~
"Gần đây tài chính biến động mạnh thật, công ty của các câu vẫn tốt chứ hả?" Đổ bộ bài mạt chược ra bàn, bốn người chia ra, ngồi xuống, Trương Nghĩa Hán liền thuận miệng hỏi một câu.
"Nhờ hồng phúc của cậu, mọi chuyện đều suôn sẽ." Ném con bài trong tay ra bàn,, Hàn Mạnh Huân cũng thuận miệng trả lời vấn đề của Trương Nghĩa Hán. "Ăn một con trung động, Thanks!"
". . . . . ." Rõ ràng ngồi "cửa trên" Hàn Mạnh Huân mà ném ra một con trung động liền bị hắn ăn được. Lâm Canh Nam không đỡ được, buồn bực cực điểm.
"Canh kỹ dùm đi! Đơn giản như vậy mà cũng bị ăn trung động, cậu có thua chết cũng đáng đời!" Triệu Khang Niên liếc hắn một cái, càu nhàu Lâm Canh Nam thủ bài không chặt.
"Nhưng tôi chưa cần dùng tới nó mà!" Lâm Canh Nam vô tội bĩu môi, anh nào biết sếp có khẩu vị tốt như vậy, con bài đó cũng muốn ăn.
"Cũng chỉ là ăn con bài thôi mà, làm gì mất bình tĩnh như vậy?" Hàn Mạnh Huân lơ đễnh cười nhẹ. Đánh bài cũng chỉ là trò chơi giết thời gian, quá mức so đo ngược lại sẽ tổn thương hòa khí.
"Không ngạc nhiên mới lạ, đánh bài vốn là phải thủ, nếu không thì sao mà thắng được." Triệu Khang Niên nhún vai một cái, lời này thuần túy là chơi bài thì rảnh rỗi mài răng tiện thể phát biểu vài câu thôi mà.
"Cũng phải! Vốn là nên thủ chặt một chút, đây chính là lạc thú của đánh bài nha!" Trương Nghĩa Hán hắng giọng cười to, bởi vì anh biết mọi người sẽ không chỉ chăm chăm vùi đâu vô đánh bài mà còn đùa giỡn với nhau, cho nên anh mới thích cùng những người này đánh bài!
"Phải ghi nhớ mấy lời này mới được, không uổng công chúng ta giao tình tốt như vậy." Hàn Mạnh Huân nghe xong liền cười ha ha, nhiệt tình vỗ vỗ vai Trương Nghĩa Hán.
"Đúng rồi đúng rồi, chúng ta giao tình tốt như vậy, cậu cũng nhanh nhanh giới thiệu bạn gái cho tôi đi! Không nhìn ra một mình tôi cô đơn lẻ loi sao? rất đáng thương đó?" Trương Nghĩa Hán trong lòng đau lòng nói.
"Ông lão đây thì ra là đang tư xuân!"
Lâm Canh Nam cười đến chảy nước mắt , thiếu chút nữa thì té từ trên ghế xuống.
"Tư cái đầu ngươi!" Trương Nghĩa Hán tức giận trừng mắt nhìn Lâm Canh Nam."Chờ ngươi đến tuổi của ta thì biết, con người ai mà không cần có người bầu bạn chứ?"
"Cậu đã nói như vậy thì...Khang Niên, cậu liên lạc với Trần tiểu thư, quản lý tài chính của Đại Ngọc Châu, còn có người mẫu nổi tiếng Lâm tiểu thư. . . . . . Tóm lại tất cả những tiểu thư độc thân đều thử liên lạc, xem các nàng có ai cần người yêu, gởi lời mời giúp Trương đại ca có cơ hội được gặp mặt một chút."
Nếu bạn tốt đã mở lời, Hàn Mạnh Huân cũng không từ chối, hào phóng giao phó cho trợ lý Triệu Khang Niên rộng rãi phát thiệp mời của "anh hùng", bố cáo thiên hạ, gửi tới tất cả phụ nữ rằng nơi này có một người đàn ông ưu tú đang muốn tìm kiếm một người để bầu bạn.
"À! Như vậy không tốt lắm đâu?".Triệu Khang Niên ngẩn người, xem ra có chút sững sờ.
"Tại sao không tốt?" Lâm Canh Nam không rõ chân tướng đành hỏi tới.
"Bởi vì những vị tiểu thư kia ai cũng chỉ thích mình Hàn lão đại thôi à!" Triệu Khang Niên không chút nghĩ ngợi liền nói thẳng.
"Có lộn không vậy? Sếp có bà xã rồi mà!" Lâm Canh Nam kinh ngạc la ầm lên.
"Cậu thấy tôi giống người tùy tiện nói lung tung sao?" Triệu Khang Niên tức giận trừng mắt nhìn Canh Nam." Mấy vị tiểu thư kia đều biết rõ sếp Hàn có vợ rồi nhưng mà vẫn cứ cái kiểu tre già măng mọc ầm ầm lao vô, tôi có biện pháp gì đây?"
Khang Niên cũng cảm thấy rất là phiền não! Những nguời phụ nữ kia suốt ngày đuổi theo anh tìm sếp Hàn, hại anh đau đầu muốn chết, nếu có thể anh cũng muốn đem những người đó mau sớm bán ra ngoài, tránh khỏi cứ ba ngày hai bữa là hành hạ lỗ tai hắn.
"Oa. . . . . . Không nhìn ra lão đại được phái nữ theo đuổi nhiệt tình như vậy nha!"
Lâm Canh Nam quả thật sùng bái Hàn Mạnh Huân, trong lúc hưng phấn, vô ý nói nhiều hơn bình thường
"Vậy nếu như chị dâu không biết gì, thì lão đại có thể ở bên ngoài xây xong mấy cái tiểu công quán (1) rồi đó!"
((1): nhà riêng, ý nói là nuôi tình nhân, vợ bé ở bên ngoài)
Vừa nói xong, ba người còn lại giống như hiểu ý nhau, đột nhiên tất cả đều im lặng, Lâm Canh Nam cũng biết mình lỡ miệng nói chuyện không nên nói, biết điều nên chột dạ ngậm miệng.
Bốn người tám con mắt nhưng ai nấy đều có tâm tư riêng, nhìn chằm chằmmấy con bài trên bàn, thật giống như chỉ cần bỏ hết mấy con đó đi là bài trên tay mình có thể trở nên tốt hơn vậy.
"Mọi người sao vậy? Tự dưng ngồi im bất động không nói chuyện?" Viên Thiệu Quân vừa vặn bưng nước trà đẩy cửa vào, thấy bốn người giống như bốn bức tượng Phật, im lìm bất động, không khỏi tò mò hỏi.
"Không có gì! Không có gì."
Nghe giọng nói của cô, Hàn Mạnh Huân là người đầu tiên khôi phục lại tinh thần, nở nụ cười, luôn miệng phủ nhận.
"Bà xã, vất vả cho em rồi!"
"Không có gì! Chỉ là bưng trà tới đây thôi mà! " Cô cười khẽ, cẩn thận đem từng ly trả để vào chỗ của bốn người trên bàn. Thuận miệng hỏi "Bài tốt không anh?"
"Cũng tốt"
Anh gật đầu, không biết sao, đột nhiên có chút không dám nhìn mặt vợ mình.
Anh đương nhiên không thể nào ở bên ngoài làm mấy cái chuyện "tiểu công quán" này nọ, những lời đó cũng không phải là anh nói ra. Rõ ràng là không có nguyên do gì nhưng anh không hiểu sao lại cảm thấy chột dạ, y như là anh ở bên ngoài làm chuyện có lỗi với cô vậy.
"Vậy chia tiền ăn bài cho em nha!" Nàng cười hì hì ngồi ở bên cạnh anh, nũng nịu đòi thưởng.
"Anh cho em cả người anh còn chưa đủ sao?" Hắn cười khẽ, búng ngón tay xinh đẹp ném bỏ bài ra.
Cô đỏ bừng khuôn mặt nhỏ nhắn, xấu hổ đập bắp đùi của hắn một cái."Ai nha! Làm sao anh có thể ở trước mặt mọi người nói như vậy? Rất mất thể diện mà!"
"Có sao đâu! Chúng ta là vợ chồng ai cũng biết! Có khó chịu cũng là đang ở nhà của chúng ta." Anh cười lớn, cảm giác rất vui vẻ.
Ba người còn lại ngay đầu cũng không ngẩng lên được, đều tự tại chỗ ngồi của mình bất động.
Thật chết người! Vợ chồng sếp ở bên kia âu yếm, bọn họ lại đang ở trong nhà người ta, trong địa bàn của người ta. Cho dù có nổi hết cả da gà đầy mình, chỉ đành phải làm bộ để ý bài, để ý 1 cách nghiêm túc, thiếu điều hận không thể nhìn cho mấy con bài này cho nát ra.
"Đúng rồi, mọi người buổi tối muốn ăn cái gì? Tôi giúp mọi người gọi đồ ăn ở ngoài." Cô đoán chừng này ván bài này không thể kết thúc nhanh được, vì vậy hỏi thử bữa ăn tối như thế nào để còn giải quyết.
"Sao cũng được mà, chỉ cần có thể ăn được là được!" Trương Nghĩa Hán vui vẻ nói.
"Vậy ăn cơm hoặc ăn mì đều được sao?" Cô còn chút đắn đo.