ý hay vô tình không tiếp tục đề tài này nữa mà chỉ bảo cô xuống xe.
Chính chủ nhân của nhà hàng tự mình đón tiếp. Thừa Ảnh nhận ra mối quan hệ giữa ông ta và Thẩm Trì dường như vô cùng quen thuộc, gặp mặt không hàn huyên nhiều mà nói luôn: “ Buổi chiều tôi vừa lên núi săn thú, buổi tối cậu đã tới rồi, còn dẫn theo người như vậy, thật đúng là biết chọn thời điểm”.
Thẩm Trì cười cười: “ Giới thiệu để ông biết, đây là vợ tôi, Yến Thừa Ảnh”. Anh nói xong liền vươn tay nắm lấy tay Thừa Ảnh, vừa sánh bước đi vào bên trong vừa nói với cô: “ Lão Lăng trước kia là bộ đội đặc chủng, từng đi lính mười mấy năm ở biên giới Trung Quốc – Myanmar. Nhưng anh cho rằng tài nghệ nấu nướng của ông ấy còn tốt hơn so với tài thiện xạ. Lát nữa em phải ăn nhiều một chút”.
Nói là lão Lăng nhưng thực ra người đàn ông này không già, nhiều lắm chưa quá ba lăm ba sáu tuổi. Nhưng Thừa Ảnh hơi ngạc nhiên, bởi người đàn ông mở nhà hàng có tầm vóc trung bình, diện mạo bình thường, nếu đặt giữa những người khác, khẳng định sẽ bị che lấp. Không ngờ trước kia ông ta lại có một sự nghiệp đặc biệt như vậy.
Thẩm Trì đương nhiên coi nơi này như nhà mình, cũng không cần nhân viên phục vụ giúp đỡ mà trực tiếp gọi Trần Nam vào pha trà. Mặt khác, cùng bảy tám anh em đứng ngay ngoài sân vừa hút thuốc vừa nói chuyện phiếm.
Nhà hàng nằm ở một nơi hẻo lánh, gần sườn đồi, xung quanh không có thêm căn nhà nào khác, buổi tối lại ít người qua lại, dưới màn đêm thậm chí có thể mơ hồ nghe thấy tiếng côn trùng kêu vang.
“ Sao mọi người lại biết nhau?”. Thừa Ảnh thực sự cảm thấy hứng thú với nơi này, đối với ông chủ Lăng lại càng cảm thấy thú vị.
“ Mười năm trước anh làm việc ở Myanmar, tình cờ đã cứu mạng ông ấy”. Khói trà nóng rất nhanh tỏa ra một lớp dày đặc. Thẩm Trì cầm chén trà, ngữ khí nhẹ nhàng: “ Sau khi xuất ngũ, anh đã đề nghị ông ấy đến Hải Vân để kinh doanh”.
“ Để tạo điều kiện phối hợp với nhau?”.
Anh dường như có hơi ngạc nhiên, không khỏi liếc mắt nhìn cô, sau đó mới cười khẽ thừa nhận: “ Cũng có thể nói như vậy. Mối quan hệ của bọn anh rất tốt nhưng bình thường không liên lạc nhiều lắm”.
“ Đâu chỉ có quan hệ tốt”. Lúc này, giữa lúc bọn họ đang nói chuyện thì một nhân vật khác từ phòng bếp đi ra, trong tay còn cầm một chiếc khăn lau, cười với Thừa Ảnh hết sức thân thiện và hiền hòa: “ Mạng của tôi từ mười năm trước đã là của Thẩm Trì”.
Thẩm Trì cũng cười theo, dùng miệng thổi trà, ngữ khí nhàn nhạt chỉnh lại lời ông nói: “ Tôi không cần ông thay tôi bán mạng, chỉ cần ông thỉnh thoảng làm thỏa mãn cái miệng của tôi là được”.
Kết quả, Thừa Ảnh phát hiện, quả thực Thẩm Trì nói không sai. Tuy cô chưa từng thấy tài nghệ bắn súng của lão Lăng nhưng không thể không thừa nhận khả năng nấu nướng của ông ấy thực sự gây ấn tượng. Rượu tự ủ của lão Lăng cũng rất ngon. Lúc mới vào miệng mang theo vị hoa quả nhàn nhạt, nuốt xuống cổ họng lại là một dòng mát mẻ, không có cảm giác cay xè, cho đến khi trở về dư vị cũ mới hiểu được tường tận hương vị rượu đậm đà. Điểm này rất giống với con người của ông ấy. Lúc bình thường nhìn khá trần tục, ôn hòa vô hại, ai có thể nghĩ ông ấy đã từng là cựu chiến binh, có năng lực lấy một chọi mười.
Cuối cùng, xem chừng đã cơm no rượu say, lúc về, Thừa Ảnh lên xe trước, cô thấy Thẩm Trì và lão Lăng ở cách đó không xa thấp giọng nói chuyện với nhau vài câu. Giữa chừng, cô nhận được ánh mắt của lão Lăng, vì ánh sáng không đủ, lại cách một lớp kính xe khiến cô nhìn mà không hiểu ý nghĩa sâu xa của ánh mắt đó.
Trên đường trở về, Thẩm Trì đột nhiên nói: “ Thời gian anh không ở nhà, em phải chú ý an toàn. Trong trường hợp gặp khó khăn, có thể đến tìm ông ấy”.
“ Ông ấy” đương nhiên là chỉ lão Lăng.
Bây giờ, cô dường như mới hiểu, tối nay anh không chỉ dẫn cô đi ăn một bữa cơm đơn giản như vậy.
“ Mỗi việc anh làm có phải đều có mục đích?”. Cô bỗng cảm thấy buồn cười nhưng cũng rất tò mò.
“ Cái gì?”.
“ Hôm nay anh dẫn em đến là để biết ông ấy?”.
“ Cũng vì ăn cơm mà”. Anh cười cười, không thừa nhận cũng không phủ nhận, một tay nắm lấy tay lái, tay kia đưa di động của mình cho cô: “ Danh sách cuộc gọi đầu tiên chính là của lão Lăng. Em nhớ kỹ số này, lưu vào di động của mình đi”.
Cô nghe lời, vừa nhập dãy số vừa lẩm bẩm: “ Anh hy vọng em sẽ dùng đến hay không dùng đến?”.
Xe từ từ dừng trước vạch dành cho người qua đường, mười mét phía trên đèn đỏ đang đọc từng giây. Hơn ba mươi giây, cuối cùng anh cũng ngoảnh sang nhìn cô. Buổi tối cô có uống vài ly rượu, có lẽ vì say nên trên gương mặt trắng nõn lộ một màu hồng nhạt, trong sương mù của bóng đêm giống như một nụ hoa đẹp đẽ. Anh không kiềm chế được vươn tay ra chạm lên gò má cô, làn da cô hơi nóng lên, so với bàn tay anh, nhiệt độ còn cao hơn nhiều.
Anh còn nhớ lúc mới đến cổng bệnh viện. Trên gương mặt cô bất ngờ lộ vẻ hoảng sợ. Biểu hiện ấy giống như một chiếc kim đâm vào trái tim hẻo lánh khiến anh cảm thấy khó chịu. Cô trong trí nhớ của anh chưa bao giờ có biểu cảm như vậy.
Anh mỉm cười: “ Dãy số này không có tác dụng gì cả, nhớ lấy nó chỉ là muốn em cảm thấy yên tâm hơn thôi”.
Thừa Ảnh nghi ngờ mình đang bị say, bởi giọng nói của anh nghe rất nhẹ nhàng khiến lòng cô khẽ động. Cô nhìn ánh mắt anh, bên trong đều là hình ảnh ngược của chính mình, có vài lời bỗng nhiên được thốt ra: “ Anh đang tự trách mình phải không?”.
“ Sao?”.
“ Không phải anh vẫn canh cánh trong lòng chuyện của Hà Tuấn Sinh đấy chứ?”.
Cô cẩn thận nhìn thẳng vào anh nhưng anh chỉ giật mình một chút, sau đó quay đi và không trả lời.
Đèn đỏ chuyển xanh, anh vội vàng buông chân ga. Trên đường hầu như không có xe, anh nhìn thẳng phía trước, dáng dấp như rất chăm chú, trên gương mặt anh tuấn không biểu hiện gì.
Cô dừng lại, bàn tay bỗng phủ lên mu bàn tay anh, giọng nói vì rượu mà trầm thấp mệt mỏi nhưng lại bướng bỉnh tiếp tục: “ Anh cảm thấy đã không bảo vệ em được tốt đúng không?”.
Thực ra, những lời này, sau khi xảy ra tai nạn, cho tới bây giờ anh đều không nói ra miệng. Nhưng kỳ lạ là hết lần này đến lần khác cô đều cảm nhận được.
Cho đến tận lúc này, cô vẫn không biết buổi tối hôm đó anh đã làm gì khiến Hà Tuấn Sinh vừa tức vừa hận, hận không thể một phen bóp chết cô nhưng cuối cùng lại không thể không thả cô ra. Sau đó, anh xông vào phòng để quần áo, với thái độ vội vàng mạnh mẽ đòi hỏi cô, căn bản không chấp nhận sự cự tuyệt của cô.
Đêm đó, anh một lần rồi lại một lần, điên cuồng, ngang tàng, kiên nhẫn, dịu dàng, đủ loại tư thế, cho dù tư thế nào đi chăng nữa, ánh mắt anh từ đầu tới cuối đều không rời khỏi cô. Một giây cũng không rời. Cô dường như bị chôn vùi trong ánh mắt phức tạp mà chuyên chú ấy.
Sau đó, cô vô cùng mệt mỏi, mê man ngủ say như chết. Anh cứ ngỡ cô sẽ ngủ say cho đến sáng nhưng thực tế, lúc trời vẫn còn tờ mờ cô đã tỉnh một lần. Trong lúc mơ màng, cô thấy mình ghé vào ngực anh, bên tai là nhịp tim của anh, rõ ràng mạnh mẽ và hơi loạn nhịp. Anh dường như cũng đã tỉnh, có lẽ anh đã không hề ngủ. Nụ hôn ấm áp dịu dàng dừng trên đỉnh đầu cô, động tác nhẹ nhàng, nếu cô đang ngủ, chắc chắn sẽ không phát hiện ra.
Nhưng cô vẫn cố tình thức giấc.
Trong bóng đêm, cô im lặng nhắm mắt, nghe tiếng tim anh đập theo quy luật, đoán lúc này trong lòng anh đang suy nghĩ điều gì đó. Đồng thời lặng lẽ cảm nhận hành động của anh.
Một nụ hôn như có như không dừng trên đỉnh đầu mang theo sự yêu thương. Tuy không nồng nàn sâu đậm nhưng bỗng nhiên khiến cô không thấy buồn ngủ, thậm chí ngực còn hơi nóng lên. Cho đến giây phút ấy cô mới hiểu rằng, trong gần một nghìn ngày anh và cô cố ý xa cách lãnh đạm, thực ra không có gì ngăn cản được họ ăn ý hiểu nhau.
Cô có thể cảm nhận được suy nghĩ và cảm xúc của anh. Từ nụ hôn lặng lẽ, từ sự điên cuồng đòi hỏi mấy giờ trước, thậm chí từ khi anh bước vào cửa nhà với bàn tay giá lạnh.
Sau đó, cô ngủ thiếp đi một lần nữa, còn anh nhẹ nhàng thay đổi tư thế, di rời cô ra khỏi ngực mình, đổi thành tư thế ôm cô từ phía sau. Đó là một kiểu tư thế hoàn toàn bảo vệ. Toàn thân cô như bị khảm vào người anh, làm cho người ta có cảm giác được yên lòng. Mà cô ngay lúc ấy cảm thấy thoải mái tiếp tục chìm vào mộng đẹp.
Vì vậy, bây giờ ngồi ở trong xe, cô mượn cớ chếnh choáng, cuối cùng đem những lời được cất giấu trong lòng nói ra: “Kỳ thực, anh không cần phải nghĩ như vậy. Anh đã bảo vệ em rất tốt”. Giọng nói của cô nghe có phần mệt mỏi, trầm thấp, lơ lửng trong không gian kín mít nhỏ hẹp: “ Ít nhất chúng ta đã kết hôn được mấy năm, đây là lần đầu tiên gặp phải chuyện như thế. Mà trước kia, em thậm chí chưa từng nghĩ sẽ tồn tại mối nguy hiểm như vậy”.
“ Em không sợ à?”. Rốt cuộc, người đàn ông đang lái xe cũng hạ giọng mở miệng.
“ Sợ chứ”. Bàn tay cô đặt trên tay anh vô thức run rẩy, thành thật thừa nhận: “ Lúc ấy em đã thật sự rất sợ, sợ không thể vượt qua, sợ mạng nhỏ này sẽ không được bảo toàn”.
“ Sẽ không”. Anh cắt lời cô, đồng thời trở tay nắm lấy tay cô, bàn tay hơi siết mạnh, ngữ khí điềm tĩnh: “ Em biết rằng, anh sẽ không để chuyện như vậy xảy ra”.
Cô nhìn anh: “ Em biết. Cho nên, anh không được trách mình”.
Anh bật cười, ánh mắt tiếp tục nhìn về phía trước: “ Sao lại biến thành em an ủi anh vậy?”.
Cô hơi mệt mỏi, cúi đầu “ vâng” một tiếng rồi không nói nữa.
Giao thông trên đường thuận lợi, đến khi xe dừng lại tiến vào ga ra, Thừa Ảnh mới bị đánh thức. Cô có cảm giác mình mới thiếp đi được một lúc, khi mở mắt tim vẫn đập dồn dập loạn nhịp. Nhưng hơi thở nam tính quen thuộc đã cuốn đến từ bên trái, từng chút từng chút một nhẹ nhàng hôn lên dái tai cô. Nơi đó là khu vực nhạy cảm, lập tức khiến cô tỉnh táo. Cô cảm thấy ngứa ngáy nên cười khẽ trốn sang bên. Kết quả, đối phương lập tức với người qua, cơ thể cao gầy trực tiếp vượt qua bệ điều khiển, khóa chặt cô trong không gian vô cùng chật hẹp, không thể cử động.
Khuôn mặt hai người gần trong gang tấc. Ga ra không bật đèn, thông qua ánh sáng ngoài sân, cô ngước lên nhìn anh, từ đôi mắt đen như mực có thể đọc rõ ràng dấu hiệu dục tình.
“ Anh muốn em”. Giọng nói của anh rất nhỏ, thẳng thắn trực tiếp, một tay đồng thời xuyên xuống váy xoa nắn đùi cô. Cô hít sâu, không kiềm chế được hơi thở dồn dập, cắn môi không dám quát to: “ Lưu manh”.
Anh vừa cười vừa tiếp tục hành động, bàn tay dọc theo đường cong quen thuộc bắt đầu trêu chọc các dây thần kinh nhạy cảm mong manh của cô, đôi môi rơi xuống môi cô, giọng nói mập mờ: “ Làm ngay trong xe”.
Cô rất muốn phản bác nhưng môi đã bị ngăn chặn. Mà chỗ tựa lưng phía sau không biết bị hạ xuống khi nào. Cơ thể cô như nhũn ra, mất chỗ dựa vào, chỉ có thể lùi dần về phía sau, cuối cùng bị anh áp chế hoàn toàn dưới thân.
“ Anh…chắc chắn chứ?”. Rốt cuộc, anh cũng vất vả buông tha môi cô, cô thở hổn hển tranh thủ nhắc nhở: “ Cửa ga ra không đóng…”.
Anh tỉ mỉ cắn nuốt xương quai xanh của cô, không biết có nghe hay không, chỉ ậm ừ qua loa, bàn tay dò xét dưới vạt áo, nắm chặt nơi mềm mại trước ngực. Cô nhịn không được rên lên một tiếng, cổ theo bản năng ngửa ra đằng sau, nửa người trên nâng lên như muốn hùa theo anh. Còn anh dường như rất hài lòng với phản ứ