bên xe. Trần Nam được phân phó, không dám trì hoãn môt giây vội vàng đi theo, do dự một lúc rốt cuộc vẫn nói: “ Nếu tên khốn họ Hà kia...”
“ Vậy thì hãy chôn hắn cùng bọn họ”.
Xe bắt đầu chạy, xa dần ánh đèn trên bến tàu, trong xe một mảnh tối tăm. Giọng nói của Thẩm Trì từ bóng tối phía sau truyền ra, lạnh lùng như đến từ Bắc Cực. Trần Nam trầm ngâm cho đến khi xe chạy vào nội thành, cậu ta mới cất tiếng hỏi: “ Bây giờ chúng ta về nhà hay đến tìm họ Hà trước?”.
Bởi anh cũng không biết chính xác, lúc này, Thừa Ảnh đã an toàn rời khỏi đó chưa? Suốt quãng thời gian vừa rồi, Hà Tuấn Sinh không gọi điện lại, Thừa Ảnh cũng không. Mặc dù chỉ trong vài phút ngắn ngủi, nhưng bất luận chuyện gì đều có khả năng xảy ra, cũng có đủ thời gian để phát sinh.
Sau khi hỏi câu này, Trần Nam đợi một lúc lâu không nghe thấy câu trả lời. Cậu ta nhịn không được quay đầu, thoáng thấy gương mặt hơi nghiêng nghiêng của Thẩm Trì, ánh mắt u tối chăm chú nhìn cảnh vật vụt bay ngoài cửa sổ. Thực ra, không có gì bên ngoài cửa sổ, ngoài ánh đèn đường nhấp nháy, cảnh vật phố phường đơn điệu buồn tẻ như những tấm ảnh chụp. Ánh mắt Thẩm Trì rơi vào hư vô, không có mục tiêu, nét mặt không biểu tình, chỉ có đôi môi mỏng nhếch lên, phảng phất như suy nghĩ hết mức, lại giống như không yên lòng.
Trần Nam do dự, cuối cùng vẫn không lên tiếng quấy rầy. Cậu ta đã đi theo anh nhiều năm, đây là lần đầu tiên thấy anh trong trạng thái như vậy.
“ Đến bên ngoài KTV xem tình hình thế nào trước rồi hãy về”. Trần Nam vừa hạ giọng dặn dò lái xe thì chỗ ngồi phía sau truyền đến tiếng điện thoại.
Ánh sáng trên màn hình di động chiếu sáng gương mặt Thẩm Trì. Anh vội vàng nhận điện, trong không gian im ắng chỉ nghe thấy giọng nữ quen thuộc, nói: “ Em đang ngồi taxi trên đường về nhà”.
“ Được”.
Không biết vì sao mà chỉ một chữ cực kỳ đơn giản như vậy lại hao tổn của anh rất nhiều sức lực mới có thể thốt ra. Vì vậy, giọng nói nghe có hơi khàn, tạm dừng rồi hỏi tiếp: “ Em có bị sao không?”.
“ Không sao”. Thừa Ảnh ngồi trong xe, sự thực, cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi, miễn cưỡng thoát lực nhưng cô vẫn nhạy cảm nhận ra: “ Cổ họng anh sao vậy?”.
Anh ngẩn người, thấp giọng trả lời: “ Chắc do hút thuốc nhiều quá. Em đi đến đường nào rồi?”.
Thừa Ảnh báo tên đường, tuy cách nhà không còn xa nhưng anh vẫn yêu cầu cô không được ngắt điện thoại.
“ Có thể anh sẽ về muộn hơn em vài phút. Em cứ để máy, khi nào vào đến cửa hãy tắt”.
“ Đằng sau không có xe đi theo em, không nguy hiểm đâu”. Cô quay đầu xác nhận.
“ Nghe lời”.
“...Vâng”. Cô cầm di động đồng ý.
Sau khi trải qua một trận kinh sợ, giọng anh trong điện thoại lại trầm thấp, tan ra trong bóng đêm tĩnh lặng dày đặc, dịu dàng đưa ra mệnh lệnh khiến người khác không thể chối từ. Hơn nữa, đó là một sự dịu dàng đã lâu không thấy. Cho nên, cô thật sự không còn sức lực để mà cự tuyệt.
Mấy người giúp việc trong nhà không biết đêm nay đã xảy ra chuyện gì, thấy nam nữ chủ nhân chân trước chân sau bước vào cửa, khoảng cách không đến ba hay năm phút.
Thừa Ảnh lên lầu trước. Dì giúp việc đang ở trong phòng tắm thay cô xả nước. Cô đi thẳng vào phòng chứa quần áo, đem quần áo cởi ra. Buổi chiều, sau khi tan sở từ bệnh viện trở về, cô chỉ mặc bộ quần áo đơn giản, áo T – shirt và quần bò. Bây giờ, nửa người trên chỉ còn áo lót, bên ngoài cánh tay trái và bả vai còn lưu lại một vết đỏ mờ, đó là dấu tay của người đàn ông họ Hà.
Cô không biết người đàn ông đó bị kích động bởi điều gì. Sau khi nói chuyện điện thoại với Thẩm Trì, hắn ta lập tức cầm điện thoại ném văng tứ tung. Linh kiện điện thoại lăn mỗi thứ một nơi, chiếc pin nặng nề còn đập cả vào chân cô. Cô kinh ngạc ngước mắt nhìn hắn bước đến trước mặt mình, sau đó hung hăng túm cô đứng lên.
Lực của hắn rất lớn, động tác lại tàn bạo, xương cốt của cô gần như bị bóp nát. Gương mặt trắng trẻo nhã nhặn cũng trở nên méo mó. Ánh mắt hung ác nham hiểm nhìn thẳng cô mấy chục giây. Ngay khi cô nghĩ đối phương hận không thể đem mình ra bóp nát. Rốt cuộc hắn cũng dữ dằn mở miệng phân phó đám tay chân: “ Để cô ta đi”.Hắn nói từng chữ, bàn tay không ngừng tăng thêm lực, rõ ràng nhìn ra sự phẫn nộ đã ngập tràn. Cuối cùng, bọn chúng đem cô đẩy ra cửa. Đoạn trí nhớ này của cô không được tốt. Cô nhắm mắt, lắc đầu, cố gắng đuổi nó ra khỏi tâm trí.
Lúc này, bên ngoài phòng chứa quần áo có tiếng động rất nhỏ, mơ hồ nghe thấy có tiếng người và dì giúp việc nói một hai câu. Ngay sau đó, một hình ảnh quen thuộc xuất hiện trong gương. Thừa Ảnh không nghĩ Thẩm Trì đột nhiên bước vào, cô không kịp nhặt chiếc T – shirt vừa cởi ra thì Thẩm Trì đã đi đến trước mặt.
Làn da của cô vốn trắng nõn trong suốt, không chút tì vết, giống như một viên ngọc óng ánh trơn bóng đẹp đẽ. Giờ đây trên đó bị in vài dấu tay, nhìn vô cùng chướng mắt. Quả nhiên, Thẩm Trì nheo mày không vui. Từ trong gương, cô nhìn anh nhẹ nhàng bâng quơ: “ Không sao đâu”.
Nói xong, cô định lấy áo mặc vào, kết quả bị Thẩm Trì dùng tay ngăn lại.
“ Em có bị thương không?”. Anh hỏi bằng giọng bình tĩnh, so với trong điện thoại càng thêm khàn khàn.
“ Không có”.
“ Ngoài ra, bọn chúng có làm gì em nữa không?”. Tay anh không nặng không nhẹ xoa lên vết đỏ, như vô thức vuốt ve.
“ Thật sự không có”.
Vì động tác của Thẩm Trì nên cô không thể xoay người đối mặt với anh. Cũng bởi vậy mà cô thấy rõ mọi biểu tình trên gương mặt anh. Cô có thể thấy anh hơi nheo mi tâm, cũng thấy anh bởi vì tức giận mà khóe miệng hơi trễ xuống. Trong đôi mắt sáng sâu thăm thẳm như đang chất chứa cuồn cuộn vô số cảm xúc. Tất cả đều ngưng đọng chặt chẽ trên gương mặt cô.
Trong không gian khá kín, đã rất lâu rồi bọn họ không gần gũi bên nhau như thế. Cô không quen, lại giống như xa lạ. Anh chăm chú nhìn cô, ánh mắt như chiếc hang sâu hun hút, xa xăm thăm thẳm, có vẻ như đang hội tụ một cơn bão bắt đầu khởi động, dốc lòng cuộn chặt vây xung quanh cô, khiến cô có cảm giác mình ngay lập tức sẽ bị nuốt sống.
Cô theo bản năng muốn kéo tay anh ra. Lúc này, cô nhận ra tay anh rất lạnh, từ lòng bàn tay đến đầu các ngón tay, thậm chí còn lạnh hơn cả tay cô, phảng phất một tầng mồ hôi khiến nhiệt độ mới trở nên thấp đến thế.
Thừa Ảnh giật mình, rất nhanh liền bị anh ôm lấy dễ dàng. Anh nắm tay cô, tay kia đỡ sau gáy, im lặng cúi xuống trực tiếp hôn cô. Nụ hôn của anh vừa vội vàng vừa kín kẽ, thậm chí còn có chút khiếm nhã. Anh thầm nghĩ lấy điều này để chứng minh điều gì? Dường như chỉ có như vậy mới có thể chứng minh rằng cô vẫn hoàn toàn tồn tại.
Sự thực, anh vẫn hôn cô liên tiếp, hết sức thô lỗ, hai ba bước đã đẩy cô đến bên chiếc tủ quần áo.
“ Anh...”
Cô dựa lưng vào cánh cửa, trong lúc thừa dịp hít thở, cô gắng gượng phát ra được một từ, rất nhanh lại bị anh đoạt đi hô hấp. Anh vẫn không lên tiếng, vừa hôn vừa cởi chiếc quần jeans của cô ra.
“ Dì giúp việc vẫn ở đây...”
“ Đi rồi”. Hơi thở của anh sát bên tai, bàn tay lướt qua làn da trắng nõn, từ ngực đến eo, sau đó tới bắp đùi...Trong lòng bàn tay anh có một tầng chai mỏng, đó là kết quả của một thời gian dài anh phải tập luyện thao tác với súng ống, trái ngược hoàn toàn với làn da trắng mịn của cô. Bởi sự tiếp xúc có phần thô ráp này, càng khiến cô thêm run rẩy.
Không kiềm chế nổi. Đó là bản năng của cơ thể, đã vượt qua tầm kiểm soát của cô. Huống hồ trong tâm trí, cô phát hiện ra suy nghĩ của cô vẫn luôn là anh.
Có lẽ bắt đầu từ khi cô nhận ra suốt những năm qua cô vẫn luôn được anh bảo vệ.
Có lẽ bắt đầu từ khi sinh mệnh rơi vào nguy hiểm.
Và có lẽ, bắt đầu từ khi anh bước vào cửa và chớp mắt xuất hiện trong tấm gương.
Cô nhận ra, sự thực chính mình vẫn luôn nghĩ về anh.
Cuối cùng, cô chỉ mặc quần áo lót, bị anh ôm ngang, ném lên chiếc giường trong phòng ngủ.
Lúc nãy, dì giúp việc chỉ vội bật giúp chiếc đèn đặt dưới đất, xa xa dựng ở góc tường gần ban công, ánh sáng mờ ảo được lồng trong chiếc chao đèn hơi mỏng, mờ mịt gần như hư ảo.
Giường lớn mềm mại, toàn thân cô như rơi vào một đám mây thổ cẩm. Còn Thẩm trì nửa quỳ nửa ngồi khóa cô ở phía trước rồi cởi áo, một vết sẹo dài trên bờ ngực trần trụi, cơ hồ như kéo căng cơ thể đến tận thắt lưng. Màu sắc vết sẹo thực ra đã nhạt. Đó là vết sẹo mà nhiều năm trước, cô đã từng thay anh xử lý.
Dựa vào ánh sáng mơ hồ của ngọn đèn, cô nhịn không được vươn tay chạm vào vết sẹo ấy, như chạm vào trí nhớ đã xa xôi, vô vàn cảm xúc ầm ầm kéo tới. Mà anh dĩ nhiên cúi thấp người, toàn thân bao phủ lấy cơ thể cô, tiếp tục hôn cô bằng những nụ hôn dày đặc tinh tế.
Đường cong cơ thể dần dần khép kín.
Động tác của anh rốt cuộc cũng dây dưa xuống phía dưới, không gấp gáp như lúc bước vào cửa. Lúc này, toàn thân cô đều nằm trong ngực anh, một tư thế hoàn toàn bị chiếm đóng, cực kỳ an toàn, thừa nhận sự âu yếm nhẫn nại và dịu dàng của anh.
Cuối cùng, tất cả đều chấm dứt. Anh xoay người cô ra, vầng trán ẩm ướt mồ hôi. Anh hỏi: “ Em có muốn tắm không?”.
Giọng anh thâm trầm, mang theo một tia mờ ám vô cùng gợi cảm. Nhưng cô không muốn. Thực sự, cô đã rất mệt mỏi, cảm giác thể lực như bị ép kiệt nên nằm trong chăn lắc đầu, ngay cả đôi mắt cũng không muốn mở ra.
Anh cúi đầu mỉm cười: “ Để anh ôm em đi nhé?”.
Khi Thừa Ảnh ở trên giường cô mới phát hiện tay chân mình đã mềm nhũn, một chút khí lực đều không có. Kết quả, chẳng những bị Thẩm Trì bế vào phòng tắm, ngay cả khi đi tắm cũng đều do một tay anh hoàn thành.
Cuộc sống như vậy, trước kia đã từng trôi qua.
Hôm nay hết thảy lặp lại dường như đã mấy đời.
Tuyệt đối không thể ngờ rằng việc Hà Tuấn Sinh nhúng tay lại trở thành cơ hội giữa cô và Thẩm Trì.
Những chuyện không vui xảy ra trên đường, cô bỗng cảm thấy không cần phải hồi tưởng lại nữa.