Năm năm, nói dài cũng không dài, bảo ngắn cũng không ngắn..
Nhất là với một người phụ nữ mà nói, thời gian năm năm càng khiến cho họ càng trưởng thành và càng trở nên xinh đẹp đằm thắm hơn.
Tô Thiển Hạ, từ một cô thiếu nữ mười tám tuổi trở thành một người phụ nữ thành thục hai mươi ba tuổi, bên người còn có một bé con trai bốn tuổi.
Tô Nghị Phi, đây là tên cô đặt cho con trai mình.
Sáng sớm, bảy giờ ba mươi chín phút
Trong phòng bày rất nhiều đồng hồ báo thức, trên tủ đầu giường, trên bệ cửa sổ, trên bàn...
Lúc này tất cả đồng hồ báo thức đều đồng loạt vang lên một hồi thật lâu nhưng mà người phụ nữ đang nằm ngủ trên giường lại vẫn không chịu tỉnh lại, dường như cô đang ngủ rất say, tựa hồ mấy tiếng chuông báo thức của những cái đồng hồ báo thức này đều giống như là bài hát ru con ngủ vậy.
"Mẹ, mẹ, mẹ mau rời giường, không phải mẹ nói hôm nay muốn dẫn Phi Phi đến nhà trẻ báo danh sao, mẹ, mau rời giường a."
Một bé trai bốn tuổi, khuôn mặt cực kỳ tuấn tú, dáng người tuy còn nhỏ nhưng bộ dáng phấn điêu ngọc trác, mày kiếm, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo mềm mại cộng với mái tóc đen ngắn ngủn trông rất đáng yêu, bé trai đang mặc bộ quần áo mẹ mới mua cho mình, là áo sơmi ngắn tay phối với quần ngắn kèm dây thắt lưng rất gọn gàng, chân đi giày đen và bít tất cùng màu, mà chính bé cũng đã đánh răng và thay quần áo xong tươm tất rồi. Cả cặp sách cũng đều đã chuẩn bị tốt, bé mang theo tâm tình đầy chờ mong mẹ rời giường dẫn bé đi học, vậy mà mẹ cậu vẫn còn đang ngủ, kể cả có nhiều tiếng chuông đồng hồ báo thức kêu như vậy mà mẹ vẫn không tỉnh lại.
Phi Phi leo lên giường, đến gần kề sát lỗ tai kêu mẹ cậu rời giường.
Chiêu này nhất định cũng không có tác dụng.
Vì thế Phi Phi ngồi ở trên giường, nhớ lại chiêu cũ, ánh mắt đen nhỏ xíu nhanh như chớp xoay chuyển một vòng, híp híp mắt, ngón trỏ tay phải ở trong không trung vẽ một vòng tròn, có rồi, có biện pháp rồi.
"Mẹ, con trai Phi Phi của mẹ đúng là có biến thì chuyển a, mẹ không đứng dậy, cũng đừng trách Phi Phi con sử dụng tuyệt chiêu này a."
Phi Phi nhanh nhẹn bò xuống giường, xuyên qua phòng khách chạy vào phòng bếp, sau đó từ trong phòng bếp lấy ra một cái xẻng và một cái chảo mà mẹ cậu hay xào rau đi vào.
Một đứa bé bốn tuổi cầm một cái xẻng và một cái chảo dùng để xào rau thì đúng là có phần hơi quá sức, thế nhưng cậu bé vẫn cầm đi vào phòng ngủ của mẹ, đi đến trước giường, trên khuôn mặt tuấn tú cái miệng nhỏ nhắn có chút cong cong, hình như là nụ cười rất giảo hoạt nha, mới nhỏ tuổi như vậy mà đã có nụ cười giảo hoạt như vậy thì không biết nếu như Tô Thiển Hạ biết thì sẽ nghĩ như thế nào đây?
"Mẹ rời giường mau, rời giường mau."
Phi Phi cầm chảo để xuống đất, sau đó cầm cái xẻng ngồi chồm hổm trên mặt đất gõ ầm ầm, cậu bé đúng là muốn sử dụng hết khí lực mà gõ gõ.
"Sét đánh sao, sét đánh sao, dọn quần áo, mau dọn quần áo...."
Thiển Hạ bị ép từ trong mộng tỉnh lại, cô lập tức vén chăn lên đi xuống giường, người còn chưa có thanh tỉnh hoàn toàn mà đã đi về hướng ban công thu dọn quần áo rồi.
"Mẹ, trời không có mưa, là con a, mẹ thức dậy chưa? Thức dậy thì đi đánh răng rửa mặt, con đã giúp mẹ lấy sẵn kem đánh răng và chuẩn bị tốt nước rửa mặt với khăn mặt nữa."
Tô Nghị Phi thấy chiêu này dùng được thì vội vàng chạy về phía mẹ, bàn tay nhỏ bé của cậu nắm tay mẹ đi tới phòng tắm, để cho mẹ rửa mặt đánh răng, còn có ăn bữa sáng.
"Phi Phi? Mới vừa rồi không phải là sét đánh sao? Như thế nào lại không cần thu dọn quần áo, kỳ quái, ở bên ngoài rõ ràng là trời xanh mây trắng, cũng không có dấu hiệu sét đánh trời mưa, vừa mới rồi là do con giở trò quỷ? Tên tiểu quỷ này, cả mẹ cũng dám lừa gạt, có phải muốn tìm đánh hay không?"
Tô Thiển Hạ giả vờ giơ tay, đồng thời chống nạnh, làm ra một bộ dáng hung hăng muốn hù dọa con trai của cô.
"Mẹ, là do mẹ không đúng, làm sai chuyện cũng là mẹ nha, mẹ đã đáp ứng chuyện hôm nay đưa con đến nhà trẻ báo danh, nhưng hiện tại cũng đã hơn tám giờ mà mẹ vẫn như một chú heo mập, cả ngày chỉ muốn đi ngủ."
Tô Nghị Phi vừa nói vừa làm ra dáng ngủ hơi quái gở như heo mập với mẹ, sau đó vặn mông xoay đít nhỏ chạy tới bàn ăn bên cạnh ngồi chờ mẹ cùng nhau ăn bữa sáng, bữa sáng là do cậu làm nha, mẹ làm bữa sáng là cái gì a?
"Con, thôi, với tiểu hài tử như con thì so đo cái gì, khởi hành thì khởi hành, chính xác là cũng không còn sớm nữa, con trai, hôm nay con làm món gì ăn sáng?"
Tô Thiển Hạ đi vào phòng tắm, vừa đi vừa hỏi con trai.
"Mẹ đợi liền biết, hiện tại phải giữ bí mật."
Tô Nghị Phi lại còn nói giữ bí mật với mẹ Tô Thiển Hạ của cậu nha.
*
Một buổi sáng rất nhanh liền qua đi.
Tô Thiển Hạ cũng mang theo con trai Phi Phi đến trường làm thủ tục nhập học, mà hiện tại con trai cô cũng là bạn nhỏ nhất trong lớp sơ cấp ở nhà trẻ rồi.
"Mẹ, chúng ta đi mua đồ ăn, tủ lạnh trong nhà hiện chỉ còn một quả trứng gà, hai quả táo và một bình sữa thôi."
Trong nhà Tô Thiển Hạ thì Tô Nghị Phi bốn tuổi nghiễm nhiên giống như một người quản gia, lại còn kiêm luôn chức đầu bếp, bắt đầu từ nửa năm trước thì Tô Nghị Phi đã thông thạo việc xuống bếp rồi.
Mà Tô Thiển Hạ khi đó cũng liền không muốn xuống bếp nấu cơm nữa.
Mới đầu cô còn đặc biệt lo lắng con trai không quen có thể bị nồi chảo dầu mỡ làm bị thương khuôn mặt nhỏ nhắn hay không, kết quả cô lại phát hiện chính mình đã sai lầm rồi, đứa nhỏ này tuy là tiểu quỷ nhưng trù nghệ so với cô lại tốt hơn, đây thật sự là không có thiên lý mà, con trai cũng là do cô sinh sao?
Đáp án là không thể nghi ngờ, con trai đích thực là do cô vất vả mang thai chín tháng mười ngày, còn phải trải qua hai ngày ba đêm thống khổ đau bụng mới sinh hạ ra, mà thống khổ là đáng, con trai từ nhỏ đã nhu thuận thông minh hiểu chuyện, trưởng thành sớm, bốn tuổi nha, đứa bé mới bốn tuổi kém ba tháng đã giống như một người sớm trưởng thành rồi...
Cô đoán tâm trí con trai phỏng chừng giống như thiếu niên thành thục mười ba mười bốn tuổi đi.
Cô rất tò mò, con trai cô thông minh như vậy, rốt cuộc là giống ai?
Giống chính mình sao, ngũ quan không giống, quả thực là cùng một khuôn mẫu in ra với Tần Trác Luân, làm hại cô mỗi lần nhìn thấy con trai thật giống như nhìn thấy Tần Trác Luân khi còn nhỏ, vừa mới bắt đầu còn chưa quen lắm nhưng hiện tại mỗi ngày nhìn thấy con trai cũng thành quen, đúng là mỗi lần cô đều đối xử với con trai không được hoà nhã lắm, sở dĩ cô mặc kệ việc quản lý quán bar của mình, cũng không cùng các chị em bạn tốt liên hệ, đi tới trấn nhỏ nơi thâm sơn cùng cốc này an tâm làm một lão sư dạy vũ đạo trong một trường tiểu học duy nhất trong trấn, đây đều là do Tần Trác Luân ban tặng.
Mà người đàn ông kia cũng thật là một người lòng lang dạ sói.
Mỗi khi nhìn thấy khuôn mặt con trai giống như phiên bản thu nhỏ của Tần Trác Luân thì cô liền nghĩ muốn đánh cho anh một trận, nhưng mà lý trí của cô vẫn cho cô biết rõ ràng tiểu gia hoả trước mắt này là con trai của cô, dù cô muốn đánh muốn trút giận cũng chỉ có thể tìm người đã khiến cô khổ sở kia mà không phải là con trai.
Bởi vậy mỗi lần cô đều chỉ có thể phát giận với chính mình.
"Mẹ, mẹ, mẹ đang nói chuyện với con nha, mẹ thế nào lại ngẩn người nha, chúng ta đang ở trên đường lớn a..., mẹ ở trên đường lớn ngẩn người là không tốt, chẳng lẽ mẹ đã đến thời kì mãn kinh sao? Không được, về nhà Phi Phi muốn lên mạng điều tra thêm tư liệu tới giúp mẹ trị liệu tật xấu hay ngẩn người này nha."
Tô Nghị Phi phát hiện mẹ nhìn mặt mình ngẩn người, không biết trong đầu mẹ đang suy nghĩ gì, nhưng cậu rất lo lắng cho mẹ nha.
Cậu nắm chặt tay mẹ, hi vọng gọi lại lực chú ý của mẹ.
"A..., tủ lạnh không còn sao, tên tiểu quỷ này, còn nói mẹ nói bậy, tin mẹ một cước đá bay con đến chân trời không?"
Tô Thiển Hạ bị con trai gọi tâm thần trở về, cô tức giận phồng má, nhẹ nhàng gõ gõ đầu con trai, tên tiểu quỷ này luôn trêu chọc cô phát giận, hiện tại mới bốn tuổi a, cũng đã khiến cho cô phát giận, vậy về sau trưởng thành còn hơn rồi.
"Mẹ, mẹ mới hai mươi ba tuổi a..., nếu dễ dàng phát giận như vậy thì cũng không tốt nha, cẩn thận trên mặt sẽ xuất hiện nếp nhăn, con đây liền có một người mẹ xấu xí, Phi Phi không thích mẹ biến dạng, mẹ cười rộ lên là đẹp nhất, là mỹ nhân xinh đẹp nhất trên đời này a."
Tô Nghị Phi đương nhiên biết nếu làm mẹ tức giận thì khẳng định mông nhỏ của cậu sẽ bị đánh, cậu mới không cho mẹ cơ hội đánh mông nhỏ của cậu đâu, trên mặt cậu tràn ra một vẻ mặt rất hồn nhiên ngây thơ, lại còn kèm theo một nụ cười sùng bái vô hại nhất, nói xong đạo lý lớn với mẹ, vẫn còn không quên khen tặng mẹ là mỹ nhân đẹp nhất nha.
"Thật vậy chăng? Mẹ đây không tức giận, con thật sự cảm thấy mẹ là mỹ nhân đẹp nhất, con không lừa gạt mẹ chứ?"
Ài, phụ nữ mà, vừa nghe được lời khen tự nhiên tức giận đều biến mất tăm mất tích, huống chi còn là do một soái ca siêu cấp khen chính mình xinh đẹp, tuy người soái ca này vẫn rất nhỏ, còn là con trai của mình, nhưng được một tiểu soái ca nói chính mình xinh đẹp thì trong lòng cô vẫn rất hưởng thụ.
Tô Thiển Hạ cười cười dắt tay con trai, đã không còn tức giận rồi.
"Đúng, mẹ đương nhiên là xinh đẹp, nếu không thì sao có thể sinh ra một cậu bé siêu cấp đẹp trai như con được a, mẹ, hiện tại chúng ta có thể đi mua đồ ăn rồi không?"
Tô Nghị Phi nhìn sắc trời, chậm thêm một chút thì sẽ không có cơ hội mua đồ ăn tươi mới lại rẻ rồi.
Đừng nhìn cậu còn nhỏ tuổi nhưng rất thông minh nha.
"Được, chúng ta đi mua đồ ăn, con trai, hôm nay mẹ xuống bếp như thế nào, mẹ làm một bữa ăn tối thịnh soạn cho con ăn..."
Hai mẹ con tay nắm tay hướng chợ đi đến, ở rất xa còn có thể nghe được tiếng cười của họ....
*
Văn phòng của Tần Trác Luân
"Luân, hôm nay anh đừng làm việc nữa, đi giúp em chọn nhẫn cưới và áo cưới đi."
Hứa Mộng Phỉ, là vị hôn thê của Tần Trác Luân, bọn họ đã quyết định hai mươi ngày sau sẽ cử hành hôn lễ.
Hứa Mộng Phỉ, hai mươi tám tuổi, là nhà thiết kế thời trang, từng là mối tình đầu của Tần Trác Luân, mà chuyện Tần Trác Luân và Tô Thiển Hạ chia tay cũng chính là vì có sự tham gia của cô.
Năm đó khi cô và Tần Trác Luân yêu đương cuồng nhiệt đi nghỉ phép thì bỗng nhiên cô mất tích, Tần Trác Luân tìm thật lâu cũng đều không tìm được tung tích của cô, kể cả em gái Hứa Mùi Thơm của cô cũng không biết tin tức của cô.
Hành tung lúc đó của cô cũng mất dấu.
Ba năm sau, tức năm năm trước, cô bỗng nhiên xuất hiện, cường thế chia rẽ Tần Trác Luân và Tô Thiển Hạ thành một đôi.
Thậm chí còn làm hại Tô Thiển Hạ sinh non, Tô Thiển Hạ hỏi Tần Trác Luân muốn chọn cô hay vẫn chọn Hứa Mộng Phỉ, tuy nhiên Tần Trác Luân lại không trả lời, nhưng chính sự do dự của anh cùng với việc không ngừng bảo vệ Hứa Mộng Phỉ làm cho Tô Thiển Hạ rất thương tâm, mà Tô Thiển Hạ rời đi, cũng đi cực kỳ triệt để, năm năm qua đều không có một chút tin tức.
Năm năm qua, mỗi hồi Hứa Mộng Phỉ nhắc tới chuyện kết hôn với Tần Trác Luân thì Tần Trác Luân luôn luôn lấy lý do công việc bận rộn để thoái thác, nhưng hiện tại Hứa Mộng Phỉ đã mang thai, trong bụng có đứa bé, cũng chiếm được sự tán tành của cha mẹ Tần Trác Luân, dư