mình tắm rửa rồi mặc quần áo đi ngủ mà, nên chắc là cha không có nghe sai đúng không, mà con cũng là một đứa bé cực kỳ ngoan cực kỳ hiểu chuyện đúng không."
Tần Trác Luân cũng nghĩ tới rất nhiều khả năng khác nhau, anh sợ có thể lúc trở về thì cũng đã khuya, vì thế anh nói trước để phòng ngừa, nhỡ đâu Tô Nghị Phi không dám ở một mình.
"Con rất giỏi nha.., cha cứ yên tâm đi tìm mẹ đi, nhưng mà mẹ rất lợi hại đó..., một mình mẹ cũng có thể đánh ngã vài người đàn ông nha, lúc cha đi tìm mẹ cũng phải cẩn thận một chút nha..., cũng đừng để bị mẹ đánh ngã, cha hãy cố lên!"
Tô Nghị Phi chợt nhớ tới chuyện mẹ mình biết võ, bởi vậy trước khi Tần Trác Luân đi ra cửa tìm mẹ thì lập tức nói cho Tần Trác Luân biết chuyện.
"Ừm, cha đã biết, con trai, con thực ngoan, con phải nhớ kỹ đứng ở phía cha giúp cha nếu như mẹ có đuổi đánh đó."
Tần Trác Luân sờ sờ đầu con trai mình, nhìn thấy con trai lớn lên giống mình như vậy, đầu óc cũng thông minh, mà anh lại có một cậu con trai như vậy thì trong lòng có cảm giác cực kỳ kiêu ngạo đi.
*
Trường học tư nhân, trong phòng làm việc của hiệu trưởng
Hiệu trưởng là một người đàn ông cực kỳ trẻ tuổi, lại còn rất tuấn mỹ.
Anh hai mươi chín tuổi, thân hình cao lớn, bộ dáng cũng rất nhã nhặn.
Anh mang họ Hạ Hầu, tên một chữ Cô.
Lúc này, nhìn anh có vẻ có chút bối rối, bình thường cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy qua cảnh anh bối rối, nhưng mà đối mặt trước mắt anh chính xác là một cô gái đang khóc lóc rất thảm thiết, mà cô gái đang khóc kia lại chính là đối tượng mà anh yêu mến.
"Thiển Hạ, đừng khổ sở, anh đã phái người ra ngoài tìm, mà Phi Phi cũng cực kỳ thông minh, có thể cậu bé nhất thời ham chơi nên quên về nhà, hoặc có thể hiện tại cậu bé đã về nhà rồi, mà em cứ ở trong này khóc lóc thương tâm như thế này, vậy chẳng phải là sau khi trở về sẽ dọa đến cậu bé sao, nếu không cậu bé còn có thể tưởng là anh khi dễ em đi, vậy không bằng chúng ta thử trở về nhà em xem một chút đi."
Đối tượng yêu mến của anh chính là Tô Thiển Hạ, cũng là học muội dưới khoá của anh.
Anh lớn hơn Tô Thiển Hạ sáu tuổi, hai người chính là tại một lần kỷ niệm ngày thành lập trường mới nhận thức lại nhau, khi đó anh được ban giám hiệu nhà trường mời về đảm nhiệm một khoá phụ đạo giảng dạy.
Ngay tại lúc đó anh đã lập tức chú ý đến cô, sau đó hai người cũng bắt đầu làm bạn bè với nhau.
Chỉ là cô cũng rất ít khi liên hệ với anh, nhưng nhớ lại năm năm trước khi cô bất ngờ xuất hiện trước mặt anh đã doạ anh nhảy dựng người lên, lúc đó trên mặt cô dâng lên một sự đau thương rất nồng đậm thậm chí là tuyệt vọng.
Nhưng cô một chữ cũng chưa kịp nói, ngay lúc anh vừa mở cửa xe đã té xỉu ở trên mặt đất.
Sau đó anh đưa cô đi bệnh viện, chính cô cũng đã cho rằng mình đã sinh non, nhưng sự thực thì đứa bé vẫn ngoan cường nằm ở trong bụng cô, trải qua ba đến bốn tháng điều dưỡng thì anh vẫn làm bạn bên cạnh cô, chăm sóc cô, cộng với bình thường thân thể của cô cũng được chăm sóc rất tốt cho nên đứa bé và cô đều được bảo vệ an toàn, khoảng năm tháng sau thì đứa bé được sinh ra, cũng cực kỳ khỏe mạnh.
Hiện tại cô đang đảm nhiệm vị trí cô giáo dạy vũ đạo ngay trong trường học tư nhân của anh, mà tất cả mọi người ở đây đều biết trong lòng anh chỉ có cô, biết anh thích cô, cũng cực kỳ yêu cô.
Nhưng mà cho tới bây giờ anh cũng không mở miệng thổ lộ với cô, bởi vì anh biết trong lòng cô còn cất giấu một người, là một người đàn ông khiến cô cực kỳ thương tâm, mà người đó cũng chính là cha của con trai cô.
Nhưng anh vẫn tin tưởng, anh tin tưởng chỉ cần anh vẫn ở bên cạnh cô, vẫn làm bạn với cô thì nhất định có một ngày nào đó cô sẽ tiếp nhận anh.
Lúc đó hai mẹ con cô và anh sẽ trở thành một gia đình hạnh phúc bên nhau, mà anh tự nhiên cũng sẽ đối đãi với Phi Phi giống như cậu bé chính là con trai của anh vậy.
"Được, em không khóc, ánh mắt em có phải hồng hồng rồi không, em không thể dọa đến Phi Phi, hi vọng bé thật sự đã về nhà, nếu là bé vẫn chưa có về nhà thì em, em thực sự không biết cuộc sống sau này của em sẽ như thế nào nữa."
Tô Thiển Hạ khóc như hoa lê đái vũ cũng chính là một loại xinh đẹp, nói xong cô cố gắng lau sạch nước mắt, cố gắng để mình đừng khóc nữa, nhưng mà cứ suy nghĩ đến chuyện nếu như con trai vẫn chưa về nhà, thì cô cũng không biết làm sao bây giờ, cũng không biết làm thế nào tiếp tục sống...
"Em xem, em lại tự dọa chính mình, em ngẫm xem Phi Phi có bao nhiêu thông minh hơn những đứa bé khác, lúc những đứa bé khác luôn luôn làm nũng khóc rống tranh món đồ chơi, thì cậu bé hả, chẳng những tự mình lên mạng, lại còn biết nấu ăn cho em ăn, một đứa bé thông minh như vậy cũng là lần đầu tiên anh nhìn thấy, em cũng đừng xem thường con của em, anh tin tưởng nếu cậu bé gặp phải chuyện xấu gì thì cũng có thể gặp dữ hóa lành, em cũng đừng khóc nữa, cẩn thận không sẽ dọa cậu bé thật đấy, đi, đi rửa mặt, cười một cái nào."
Hạ Hầu Cô đỡ Tô Thiển Hạ đi vào toilet rửa mặt sạch sẽ, tiếp đó đợi cô bình phục lại cảm xúc thì anh lập tức lái xe đưa cô về nhà.
Tô Thiển Hạ và Hạ Hầu Cô cùng nhau xuống xe đi về phía nhà cô.
Tìm Thiển Hạ hơn hai giờ nhưng vẫn không tìm được nên Tần Trác Luân mang theo tâm tình uể oải trở về, ngay lúc đó anh lại thấy được cảnh Tô Thiển Hạ và Hạ Hầu Cô đứng chung một chỗ.
Hai người nam tuấn nữ mỹ, nhìn thấy có bao nhiêu xứng đôi.
Anh nhìn mà trong mắt trong lòng đều đã muốn bốc hỏa.
Anh bước nhanh tiến lên, kéo tay Thiển Hạ, ôm cô vào trong ngực mình, mười ngón tay giữ chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, sau đó khiêu khích nhìn Hạ Hầu Cô.
"Trời ơi, anh, Tần Trác Luân, anh thế nào lại ở chỗ này? Anh, không phải anh đã, đã kết hôn với Hứa Mộng Phỉ sao? Anh buông tay ra, dù anh có tìm tới nơi này thì tôi, tôi cũng không muốn nhìn thấy anh."
Tô Thiển Hạ ngửi thấy một cỗ hương vị quen thuộc trên cổ anh kia, đó là một loại hương vị thảo mộc nhàn nhạt nhưng rất sạch sẽ.
Cô cũng thấy rõ mặt của Tần Trác Luân, năm năm, năm năm, rốt cục anh cũng tìm đến đây sao?
Dù năm năm qua giống như cô đã đoạn tuyệt liên hệ với anh, nhưng đúng là cô vẫn có theo dõi một ít tạp chí để biết được tin tức của anh.
Biết anh sẽ phải kết hôn với Hứa Mộng Phỉ, báo chí đã đưa tin nói Hứa Mộng Phỉ mang thai, đã mang thai, muốn kết hôn, vậy anh còn tìm tới nơi này làm cái gì?
Cô đã trốn tránh anh đến một nơi nhỏ bé hẻo lánh như vậy, vì cái gì mà anh lại còn tìm tới, anh có thể tìm tới nơi này, vậy có phải anh cũng đã biết rõ Phi Phi là con trai anh không?
"Anh không nghe thấy sao, Hạ Hạ không muốn nhìn thấy anh, hiện tại Hạ Hạ đang sống rất tốt, mà anh chính là người đàn ông vô tình làm cô ấy thương tâm đúng không? Anh hãy biến đi, nơi này không chào đón anh."
Hạ Hầu Cô cũng lôi kéo bàn tay còn lại của Thiển Hạ, tuy anh chỉ là một hiệu trưởng của một trường tiểu học nho nhỏ, không như Tần Trác Luân có tiền có thế nhưng khí thế của anh cũng tuyệt không bị bại dưới tay Tần Trác Luân.
"Cô ấy sinh con trai cho tôi, chuyện năm đó chỉ là có một chút hiểu lầm, chúng ta cũng sẽ nói rõ ràng, còn anh là ai? Là chú đẹp trai mà con tôi nói kia sao, anh không biết là anh rất kém sao, theo đuổi Thiển Hạ năm năm mà cũng chưa theo đuổi được, vậy anh nên biết rõ trong lòng Thiển Hạ chính là không có anh, sẽ không nhận thức anh, mà trong lòng cô ấy chỉ có tôi, người nên cút chính là anh đó."
Tần Trác Luân càng bá đạo ôm sát Thiển Hạ hơn, mà lời nói của anh cũng rất đả kích người, đúng vậy, anh đã theo đuổi Thiển Hạ năm năm, năm năm mà anh cũng chưa mở miệng nhưng Thiển Hạ cũng nên cảm giác được anh đối với cô là có tình ý đi.
"Các anh đừng ầm ĩ nữa, nơi này là nhà của tôi, các anh đều đi đi, cả hai người tôi đều không muốn gặp, tôi có con trai là đủ rồi, đàn ông có hay không cũng không quan trọng. Huống chi đàn ông so với phụ nữ thì càng thích hợp làm kẻ gây tai họa hơn nhiều."
Thiển Hạ đá mỗi người bọn họ một đá, cô cũng không phải là thiếu nữ nhỏ tuổi nữa, cô chính là có thân thủ rất tốt nha, một đá lại một đá tiếp xuống, thế nào cũng có thể làm cho bọn họ bị đau mà buông tay, cô lập tức thừa cơ hội này khẩn trương mở cửa phòng đi vào, tiếp đó dùng lực đóng chặt cửa trước mặt bọn họ rồi khóa cửa lại.
Ngoài cửa, hai người đàn ông đưa mắt nhìn nhau, anh nhìn tôi tôi nhìn anh, không nghĩ tới bọn họ tự nhiên lại phá lên cười ha ha, này, hẳn không phải là bị kích thích quá mức đi?
Thiển Hạ chẳng muốn quản bọn họ cười vì cái gì, ngay lúc cô xoay người thì nhìn thấy con trai đứng trước mặt mình, ngẩng đầu nhìn cô, thật tốt, con trai ở nhà, con trai không đi mất, hu hu, cô lại muốn khóc rồi...
"Mẹ không khóc, con không có sao."
Phi Phi bị Tô Thiển Hạ ôm chặt vào trong lòng, Tô Thiển Hạ có cảm giác như mất đi giờ lại có được thật là tốt.
Phi Phi vỗ vỗ nhẹ lưng mẹ, bây giờ tuy cậu còn nhỏ, chưa được cao lắm, nhưng lúc mẹ ngồi xổm xuống thì cũng không tệ, chẳng thế thì cậu có thể an ủi mẹ cho mẹ ôm bảo bối rồi.
"Tiểu quỷ không nghe lời này, con có biết con hù chết mẹ hay không, mẹ nghĩ đến chuyện con chưa về mà bị người xấu bắt đi..."
Tô Thiển Hạ nghĩ đến chuyện có thể mất đi con trai thì cô liền rất tức giận, tức giận vì cậu không nghe lời mà ra ngoài chạy loạn.
Cô ôm cậu đi đến trên ghế sofa, sau đó không chút khách khí đánh cái mông của cậu.
Nhìn xem cậu còn dám ra ngoài chạy loạn hay không.
"Mẹ, com không dám, về sau con sẽ không chạy loạn nữa, mẹ, quả thực con gặp được rất nhiều người xấu, nhưng mà cha đã cứu con, cha còn dẫn con đi ăn ngon, còn để cho con ngồi ở trên vai cha a..., cha thật là lợi hại, con cũng chưa nói tên của mẹ thì cha đã biết nha, mẹ đừng đánh mông con, con bị mấy người xấu kia lấy gậy gộc đánh trên người, bây giờ còn rất đau, không tin mẹ nhìn trên người con xem."
Phi Phi trước để cho Thiển Hạ đánh cậu vài cái, sau đó mới bắt đầu làm nũng cầu xin tha thứ.
Lại còn mang theo tiếng khóc chỉ vào lưng và người mình, ý là muốn để cho mẹ đau lòng, như vậy mẹ sẽ không đánh, cũng sẽ không giận cậu nữa, kỳ thật cậu biết rõ cậu đã sai lầm rồi.
"Hả, sưng to như vậy, Tần Trác Luân làm cha thế nào không biết, vậy mà cũng không phát hiện trên người con có thương tích, lại đây, mẹ bôi thuốc cho con."
Thiển hạ ngừng tay không đánh mông con trai nữa, nghe thấy con trai nói bị người xấu bắt cóc còn bị người xấu đánh thì trong lòng cô miễn bàn cũng sẽ có khổ sở và đau đớn rồi.
Con trai đau đớn thì tâm cô cũng đau đớn.
Cô nhẹ nhàng cởi quần của Phi Phi ra, kéo áo lên, trời ạ, đều đã sưng đỏ hết rồi.
"Không thể trách cha được, là con không nói cho cha biết, mà cha cũng không biết con bị người xấu đánh, mẹ, cha hẳn là người tốt, cha rất đau xót con a, cũng rất lo lắng cho mẹ, cha cũng đã đi tìm mẹ rất lâu rất lâu, khoảng ba giờ đó, mẹ, mẹ không thấy được cha sao? Cha tên là Tần Trác Luân, đúng, giống như mẹ nói là giống con như đúc đó."
Phi Phi vừa mới nghe được mẹ nói tên, kỳ quái, mẹ như thế nào lại biết được cậu đã nhận thức với \'cha\' rồi?
Phi Phi thông minh lại bắt đầu cố gắng suy nghĩ.
"Trước kia mẹ và anh ta có quen biết, mà con còn nói rất nhiều về cha nên đương nhiên mẹ biết người con nói chính là anh ta, mẹ có nhìn thấy anh ta, nhưng anh ta bị mẹ ngăn ở ngoài cửa không cho đi vào."