Anh cầm tấm ngăn mở ra, tìm được bao tải chứa Tô Nghị Phi, đồng thời cởi bỏ luôn sợi dây thừng buộc bao tải.
Sau đó anh ôm Tô Nghị Phi từ trong bao tải ra, khi thấy rõ ràng khuôn mặt của đứa bé thì nhất thời anh có một cảm giác giống như chính mình đang soi gương vậy, mà đứa bé này so với anh trước đây quả thực quá giống.
Đây là, trên đời này làm sao lại có thể có một đứa bé giống mình như vậy.
"Chú ơi, cám ơn chú đã cứu con, con tên là Tô Nghị Phi, trên có Thiên đường dưới có Tô Hàng a..., Nghị có nghĩa là kiên nghị, Phi là tự do bay lượn, chú ơi, sao hình dáng của chú lại giống như cháu a...."
Tô Nghị Phi cực kỳ thích được chú này ôm, cảm giác giống như được papa ôm ấp một dạng, cậu nhìn mặt của chú này, không hiểu vì gì mà cậu lại cảm thấy bộ dáng của chú này so với chính cậu rất giống nhau, không biết có phải là bởi vì cậu quá muốn tìm được cha mình nên mới có thể nhìn lầm rồi không?
Đôi mắt to đen bóng mở to tò mò nghi hoặc?
"Con nói con tên là Tô Nghị Phi, con họ Tô, vậy mẹ con có phải tên là Tô Thiển Hạ, phải không?"
Bộ dáng giống như chính mình, lại họ Tô, tuổi tác không sai biệt lắm cũng bốn tuổi, chẳng lẽ năm năm trước Thiển Hạ không có sinh non, là do Hứa Mộng Phỉ lừa gạt chính mình?
Vậy rốt cuộc là năm năm trước đã xảy ra chuyện gì?
Khi Tô Thiển Hạ rời đi thì ánh mắt tràn đầy thương tâm tuyệt vọng kia vẫn gắt gao chiếm lấy tâm của anh, đã vô số đêm khuya anh tỉnh dậy từ trong giác mộng thì anh đều nhớ tới khuôn mặt buồn bả khi đó của cô.
"Đúng rồi, chú làm sao lại biết tên của mẹ cháu, chú ơi, chú rất lợi hại nha..., con cũng chưa có nói mà chú đã biết tên của mẹ rồi, nhưng chú ơi, con đói bụng, chú có thể dẫn con đi ăn ngon không ạ?"
Tô Nghị Phi sùng bái nhìn Tần Trác Luân, cậu có cảm giác chú này thực sự rất thông minh nha.
Không ngốc giống như mẹ cậu vậy, nhưng tuy mẹ cậu có ngốc thì cậu vẫn yêu nhất là mẹ cậu nha.
Ngay lúc này bao tử của cậu cũng càu nhàu kêu lên kháng nghị.
Tô Nghị Phi có chút đỏ mặt nhìn Tần Trác Luân nói.
"Con vừa mới nói, nói, chú không có nói sai, mẹ con tên là Tô Thiển Hạ, vậy hình dáng mẹ con có phải nhìn giống như trên tấm hình này hay không."
Tần Trác Luân khẩn trương lấy ra bức ảnh chụp chung của Tô Thiển Hạ và mình mà anh giấu kỹ ở dưới cùng bóp tiền của mình ra, để cho Tô Nghị Phi nhìn rõ một phen.
Tuy nhiên hiện tại trong lòng anh lại cực kỳ kích động, mặc dù anh đã có tám chín phần xác định chắc chắn đứa bé trai trước mắt này chính là con trai Tô Nghị Phi của mình.
"Thực tài giỏi nha, chú làm sao có thể có ảnh chụp của mẹ con nha? Chú và mẹ con có quen biết nhau đúng không, vậy chú ơi, con có thể nhờ chú đáp ứng giúp con một chuyện được không?"
Hiện tại Tô Nghị Phi thấy không còn nguy hiểm nữa thì cái đầu thông minh kia lại bắt đầu một mớ suy nghĩ tinh quái về chuyện đi tìm cha cậu rồi.
"Đúng, chúng ta có quen biết, chú và mẹ con còn rất rất quen thuộc là đằng khác, vậy con nói đi, con muốn chú đáp ứng con chuyện gì, vô luận con nói cái gì thì chú đều sẽ đáp ứng cho con."
Tần Trác Luân hiện ở trong lòng đặc biệt cảm kích, cảm kích hôm nay chính mình đã không từ chối cơ hội đi chơi với Hứa Mộng Phỉ, nếu không anh cũng sẽ bỏ qua cơ hội gặp gỡ với con trai anh rồi.
Tô Nghị Phi, một đứa bé thông minh lại xinh đẹp đáng yêu như vậy chính là con trai của mình, Thiển Hạ lại sinh cho anh một cậu con trai đáng yêu như vậy, thật tốt quá, cậu bé chính là con trai của mình, đừng nói cậu chỉ yêu cầu một chuyện, cho dù cậu có yêu cầu một trăm một vạn chuyện thì anh cũng đều đáp ứng đi.
Cảm tạ trời đất đã cho anh được gặp con trai anh, trong lòng anh bây giờ chỉ còn biết cảm ơn mà thôi.
"Chú, vậy chú tên là gì? Chú có thể đáp ứng giúp cháu đi tìm cha một ngày được không? Người khác đều có cha nhưng con lại không có, nên các bạn nhỏ khác đều cười con.... Con rất muốn có một người cha giống như chú vậy. Một ngày a..., Phi Phi không tham lam, chỉ cần một ngày đi tìm cha là tốt rồi...."
Tô Nghị Phi thỉnh cầu như vậy thực ra là muốn nhờ anh giúp cậu đi tìm cha một ngày thôi.
Nghe được lời con trai nói khiến trong lòng Tần Trác Luân cực kỳ chua xót, nhất định là con trai bị người ta nói thành con riêng, nên sẽ bị rất nhiều người cười nhạo đi.
"Đương nhiên là được, đi, không phải con nói đói bụng sao, vậy chú dẫn con đi ăn ngon, sau đó con nói cho chú nghe chuyện của mẹ con, nói cho chú biết địa chỉ nhà con ở đâu để chú đưa con trở về."
Tần Trác Luân hoàn toàn quên mất Hứa Mộng Phỉ đang còn ở trên du thuyền, anh lập tức mang theo Tô Nghị Phi rời khỏi du thuyền, hiện tại trong đầu anh chỉ toàn là hình ảnh của con trai và Tô Thiển Hạ thôi.
Tô Nghị Phi ngồi ở trên vai Tần Trác Luân, vui vẻ ăn thịt nướng và các món ăn vặt khác, bên cạnh đó còn nói cho Tần Trác Luân biết rõ mọi chuyện lý thú trong cuộc sống của mình và mẹ nữa.
"Mà cha con, con biết nói sao về cha đây.., con có mang theo bản đồ, mẹ nói cha đang ở phía đông, một đường đi thẳng về phía trước, mẹ nói cha đang làm việc trong một toà cao ốc rất lớn rất lớn, nên con chỉ muốn hướng về phía đông mà đi là có thể tìm được cha rồi, nhưng mà khổ một nỗi là mẹ lại không có cho con biết ảnh chụp và tên của cha nha. Nhưng mà hiện tại cũng quá tốt tồi, con có chú giúp con đi tìm cha nha, mà chú có mệt hay không, mệt thì để con xuống rồi đi tiếp a.... Con chính là một đứa bé ngoan nha."
Tô Nghị Phi nhìn chú vẫn để cho mình ngồi trên bả vai giống như cậu đang ngồi trên vai cha khiến cậu cảm thấy có chút xấu hổ....., cậu là một đứa bé ngoan thì không thể cứ cưỡi trên đầu vai của chú được.
"Được, vậy đứng xuống đi một chút, nói về mẹ con đi, vài năm nay bên người cô ấy có người đàn ông nào khác không, cô ấy kết hôn chưa?"
Tần Trác Luân nhẹ nhàng bế Tô Nghị Phi xuống đất, sau đó nắm bàn tay nhỏ bé của cậu đi về phía trước, anh do dự thật lâu mới dám mở miệng hỏi vấn đề này.
"Có nha, có một chú rất tuấn tú thường xuyên tới nhà của chúng ta tìm mẹ con, nghe mẹ nói chú đẹp trai kia là học trưởng của mẹ a..., hiện tại công việc dạy vũ đạo của mẹ đều là do chú đẹp trai kia hỗ trợ giới thiệu a."
Tô Nghị Phi hẳn sẽ không cùng người khác nói về chuyện của mẹ và mình, nhưng khi cậu đối mặt với chú đã cứu cậu, lại có bộ dáng đẹp trai \'giống như cha cậu\' kia thì cái gì cậu cũng đều nguyện ý nói, bởi cậu cực kỳ thích cùng "chú giống cha mình" ở cùng một chỗ.
"A..., đó chính là còn chưa kết hôn, chẳng qua bên người có một người bạn trai đúng không?"
Tần Trác Luân nghe xong trong lòng lập tức trầm xuống, nhưng mà như vậy cũng tốt lắm rồi, đây là chứng minh Thiển Hạ còn chưa có tiếp nhận người đàn ông khác.
Vậy anh vẫn còn cơ hội rồi.
Nhà Tô Thiển Hạ,
"Ắt xì, ắt xì, ắt xì... Hôm nay mình làm sao vậy, hôm nay trời không có mưa mà mình cũng không bị cảm mạo, vậy thế nào lại liên tục nhảy mũi? Đúng rồi, Phi Phi đâu?"
Lúc Tô Thiển Hạ tỉnh lại thì đã là buổi chiều bốn giờ hai mươi tám phút rồi.
Khi cô tỉnh lại thì không thấy con trai đâu cả, trong nhà cũng không có nơi nào có thể trốn được, vậy con trai cô đi đâu rồi, có phải do ham chơi nên đã đi ra ngoài rồi không?
Lúc bắt đầu nghĩ vậy nên cô cũng không để ý lắm, tiếp đó cô đi vào phòng bếp chuẩn bị làm bữa tối.
Bình thường từ thứ hai đến thứ sáu đều là con trai cô Phi Phi làm ba bữa cơm, riêng cuối tuần thì do cô làm.
Cô nấu xong bữa tối, nhìn lại thời gian, hiện tại đã là chạng vạng sáu giờ ba mươi hai phút rồi.
Ban đầu không thấy con trai ở nhà thì cô cũng không để ý vì nghĩ có thể con trai đi đâu chơi rồi, nhưng khi cô làm xong cơm tối mà sao con trai cô vẫn chưa có trở về?
Có thể đã xảy ra chuyện gì hay không?
Trong lòng cô bỗng nhiên xuất hiện một dự cảm không tốt, có lẽ con trai cô đã xảy ra chuyện rồi.
Nghĩ vậy, cô vội vàng chạy về phòng cầm bóp tiền và chìa khóa nhà tức tốc chạy ra cửa tìm con trai.
Nhưng tìm quanh rất nhiều con đường, kể cả tất cả hàng xóm lân cận và cửa hàng gần đó thì đều hỏi qua, nhưng cũng không có ai nhìn thấy con trai cô.
"Đứa nhỏ này, làm thế nào lại dám một mình ra cửa, bé lại còn nhỏ như vậy, nếu như gặp phải người xấu thì phải làm sao bây giờ?"
Thiển Hạ vừa tìm mà trong lòng cũng rất hốt hoảng, không tìm được người giúp, mà con trai cũng không thấy nữa, với lại trong năm năm này đều là con trai bầu bạn bên cạnh cô, cùng cô sống nương tựa lẫn nhau, bỗng nhiên không thấy con trai nữa khiến cô có cảm giác như cả thế giới của mình giống như muốn sụp đổ rồi.
Nước mắt không kìm được cứ tràn đầy hốc mắt, chảy xuống đôi gò má...
*
"Cha à, đây là nhà con a.... Cha mau vào đi, oa, thơm quá, chắc mẹ đã làm xong cơm tối rồi, cha mau ngồi xuống để con đi gọi mẹ."
Tô Nghị Phi dẫn Tần Trác Luân về tới cửa nhà mình, cậu vừa vào cửa thì đã ngửi thấy được hương vị thức ăn do mẹ làm, tiếp đó cậu lôi kéo tay Tần Trác Luân đến ngồi vào sofa trong phòng khách, lại còn đưa cho anh điều khiển tivi từ xa để anh mở tv xem.
Sau đó cậu đi vào phòng mẹ tìm mẹ để gọi mẹ ra gặp cha nha.
Nhưng, trong phòng lại không có ai?
Cậu lại đi vào phòng của mình tìm, nhưng vẫn không thấy mẹ.
Sau đó cậu chạy tới phòng bếp, phòng tắm, ban công, khắp nơi trong nhà cậu đều tìm kỹ nhưng vẫn không thấy mẹ.
"Cha ơi, mẹ không có ở nhà, không biết đi đâu rồi, có phải mẹ giận vì con không nghe lời chạy ra ngoài mà không nói với mẹ không, có phải mẹ không cần con nữa đúng không?"
Phi Phi thương tâm ngồi ở bên người Tần Trác Luân, cậu rất lo lắng mẹ không cần cậu nữa rồi.
"Hẳn sẽ không, mẹ tuyệt đối cần con mà, con chính là bảo bối quan trọng nhất của mẹ, con lại thông minh như vậy, đáng yêu như vậy, lại còn có bộ dáng đẹp trai như vậy nên mẹ chắc chắn sẽ cần con. Có thể là mẹ đã đi ra ngoài tìm con rồi không?"
Tần Trác Luân lựa lời an ủi con trai mình, nghe con trai gọi mình là cha hết sức tự nhiên, mặc dù anh cũng không biết Tô Thiển Hạ có chịu cho cha con bọn họ nhận thức lẫn nhau không nữa.
"Dạ, cha nói rất đúng, mẹ hẳn sẽ cần Phi Phi, vậy cha ơi, chúng ta trước cứ ăn trái cây vậy, vừa ăn trái cây vừa xem tivi chờ mẹ trở về được không?"
Tô Nghị Phi nhanh nhẹn chạy vào phòng bếp mở tủ lạnh ra lấy hai quả táo hồng hồng bóng loáng, sau khi rửa sạch sẽ thì đi vào phòng khách đưa một quả cho Tần Trác Luân, còn một quả thì chính cậu ăn.
"Như vầy đi, con cứ ngồi ở chỗ này chờ, để cha đi ra ngoài nhìn xem có thể tìm thấy mẹ con hay không, còn con cứ ngoan ngoãn ở trong nhà chờ chúng ta trở về được không?"
Trái lại, Tần Trác Luân vẫn có chút lo lắng cho Thiển Hạ, anh lo lắng Thiển Hạ có thể không đi tìm con trai mà là đi gặp chú đẹp trai mà con trai đã nói kia.
"Được ạ, Phi Phi sẽ ngoan ngoãn chờ cha và mẹ trở về, cha phải đi nhanh rồi về nhanh a...."
Sau khi Tô Nghị Phi trả qua chuyện bị bọn buôn người bắt cóc thì đã càng hiểu chuyện hơn rồi.
Vì thế cậu nhu thuận mở miệng để cho Tần Trác Luân yên tâm.
"Ngoan, vậy cha đi tìm mẹ con một chút, chúng ta sẽ nhanh chóng trở lại, nếu về trể thì con có thể tự mình tắm rửa, ăn cơm rồi đi ngủ không? Vừa nãy ở trên đường con đã nói trước nay đều là chính con tự