Nhưng đúng lúc cô chuẩn bị chích ống tiêm kia cho Thiển Hạ thì đột nhiên ngoài cửa truyền đến một chút xôn xao.
Giống như đang có rất nhiều người đang tới.
Còn có người gõ cửa muốn đi vào phòng.
Đáng giận, hôm nay tiêm ống thuốc này không được rồi.
Sau đó cô lập tức giấu ống thuốc kia xuống dưới túi bộ quần áo hộ lý, ngay lúc đó thì cửa phòng cũng bị mở ra, người bước vào là một nữ bác sĩ và hai người hộ lý, còn có thêm một người nữa là em gái Hứa Mùi Thơm của cô, lúc Hứa Mùi Thơm tiến vào còn nhìn cô một hồi.
Trong lòng Hứa Mộng Phỉ cực kỳ khẩn trương, có phải cô đã để lộ ra sơ hở gì hay không, chỉ mong ngàn vạn lần đừng bị em gái phát hiện ra.
Cô cố gắng duy trì sự trấn định, tiếp đó cô cúi đầu phụ giúp xe tiêm thuốc đi ra ngoài.
"Đợi một chút, cô là hộ lý mới tới sao, thế nào mà tôi lại chưa từng thấy qua cô?"
Dale cũng không biết mặt hết tất cả hộ lý trong bệnh viện này nên cô rất muốn biết vấn đề này, sau đó cô nhìn người hộ lý bên cạnh để cô ấy hỏi rõ giúp cô.
"Đúng, tôi mới đến, cũng chưa thông thạo nhiều, về sau vẫn mong cô chỉ dạy nhiều hơn. Tôi phải đi ra ngoài trước rồi."
Hứa Mộng Phỉ lại tận lực đè thấp giọng nói để trả lời cho cô hộ lý kia.
Cô gái hộ lý và Dale cùng trao đổi ánh mắt với nhau sau đó nói: "Tốt."
Hứa Mộng Phỉ cúi đầu đẩy xe tiêm thuốc đi ra ngoài, lúc đi ra cửa cô cũng không dám ngẩng đầu lên bởi vì cô sợ ánh mắt sắc bén của Tần Trác Luân sẽ nhìn ra cái gì đó.
Mãi đến khi về đến phòng nghỉ ngơi thì cô mới triệt để thả lỏng.
Cô nghĩ nếu hôm nay cô đã giả dạng thành vai hộ lý mới đến rồi, như vậy hiện tại người hộ lý bị cô đánh bất tỉnh phải không có ở đó mới đúng.
*
Tần gia
"Ông xã, ông nhìn xem người trên TV có phải là con trai của chúng ta hay không?"
Cha mẹ của Tần Trác Luân là ông Tần và bà Tần hiện tại đang ngồi trong phòng khách ăn trái cây xem tivi, nhưng ông Tần lại chỉ lật báo xem tin tức mà thôi.
Bà Tần chỉ chỉ tin tức trên tivi rồi hỏi chồng của mình, bà nghĩ không biết có phải chính mình bị hoa mắt nhìn lầm rồi không.
Con trai làm sao có thể ở trên TV, còn có cô gái chụp cùng con trai bà trên tấm ảnh kia, mà cô gái kia nhìn qua cũng có phần quen mắt nhưng bà lại không thể nhớ ra cô gái kia chính xác là người nào.
"Là con trai của chúng ta, còn cô gái kia chính xác là bạn gái của Trác Luân, bà không nhớ rõ sao, ba năm trước đây, Trác Luân có dẫn một cô gái về gặp chúng ta, tôi nghĩ chắc hẳn là cô gái này, nhưng mà không phải hai đứa đã chia tay ba năm trước rồi sao, hiện tại như thế nào đã lại hòa hợp rồi?"
Vẫn là ông Tần có trí nhớ tốt hơn, ông vừa nói như vậy thì bà Tần cũng nhớ lại chuyện trước đây.
"A..., tôi nhớ rõ cô gái kia còn rất hoạt bát, tên, tên gọi là gì ấy nhỉ, ông xã, trí nhớ của tôi không được tốt lắm, ông giúp tôi nhớ lại xem."
Bà Tần đi đến sau lưng ông Tần giúp ông đấm lưng để cho ông có thể nhớ lại tên của cô gái kia.
"Hứa Mộng Phỉ, cô gái kia nói mình là người thích mơ mộng, có một người em gái tên là Hứa Mùi Thơm, mà cô em gái Hứa Mùi Thơm kia cũng là diễn viên đóng phim đấy, bà nghĩ ra chưa? Bà xã, đừng ngừng, mau tiếp tục giúp tôi đấm lưng, tôi đang cảm thấy rất thoải mái đi."
Ông Tần nhìn bà xã không còn giúp ông đấm lưng nữa nên ông tỏ ý như đang bất mãn vậy.
"A..., là cô gái đó, tôi cũng nhớ ra rồi, hiện tại hai đứa đã hòa hợp lại, mà tôi đối với cô gái Mộng Phỉ này cũng không có cảm tình lắm, còn ông thì sao? Ba năm trước đây nó khiến con trai của chúng ta chịu tổn thương, hại con trai của chúng ta liên tục mấy tuần lễ đều ủ dột không có sức sống, hiện tại con trai rất không dễ dàng gì mới tỉnh táo lại nên tôi không hy vọng hai đứa sẽ ở cùng một chỗ."
Nghĩ tới chuyện trước đây con trai đã vì cô gái Hứa Mộng Phỉ này mà mỗi ngày đều chỉ uống rượu mà không muốn đến công ty, nhốt mình ở trong phòng không ăn cái gì, chỉ muốn uống rượu thì tâm trạng lập tức không tốt rồi.
Nếu không phải nhờ có Lôi, Hỏa Viêm Diệu và anh trai Hỏa Viêm Trạch đến khuyên giải thì không biết con trai bà có bị cái cô gái Mộng Phỉ kia hại chết hay không nữa.
"Biết là vậy, nhưng nếu con trai thực sự thích thì dù chúng ta muốn phản đối cũng sẽ không có tác dụng, chúng ta cũng chỉ có thể chiều theo nó mà thôi, nhưng mà nếu hai đứa thật sự ở cùng một chỗ, nói không chừng chúng ta còn có thể nhanh chóng được ẵm cháu đó."
Trái lại ông Tần lại không muốn can thiệp đến đời sống sinh hoạt tình cảm của con trai lắm, việc con trai thích mới là quan trọng nhất.
"Được rồi, tôi cũng không can thiệp, con trai muốn thế nào thì đều tùy theo nó vậy, tốt nhất là nên sớm cho chúng ta ẵm cháu một chút, như vậy tôi còn có thể có chút ấn tượng tốt với cô gái Hứa Mộng Phỉ này."
Ông Tần thấy bà Tần có vẻ đã được khai thông, ngẫm lại cũng không phải là bà có tư tưởng quá mức phong kiến.
Mà cuộc đối thoại của hai người họ đều đã bị một người làm trong nhà nghe lén hết tất cả. Sau đó cô người làm lập tức trốn vào toilet, đóng cửa phòng tắm, nhỏ giọng gọi điện thoại nói tin tức vừa nghe được cho Hứa tiểu thư.
"Hứa tiểu thư, tôi nói cho cô một tin tức tốt, tôi vừa mới nghe ông chủ và bà chủ nói chuyện của cô, bọn họ đã quyết định sẽ không can thiệp vào chuyện của cậu chủ và cô, cô cứ yên tâm đoạt cậu chủ lại đi, đến lúc đó đương nhiên cô sẽ trở thành thiếu phu nhân thì cũng đừng quên tôi nha."
Gương mặt cô người làm vừa cười vừa ra sức nịnh bợ thật sự làm cho người ta nhìn mà rất không thoải mái.
Mà trong bệnh viện, lúc Hứa Mộng Phỉ đang chờ cơ hội ra tay thì nhận được cú điện thoại này khiến trong lòng cô thật sự rất đắc ý.
Muốn tranh đấu với Hứa Mộng Phỉ cô cũng không phải là chuyện mà một người phụ nữ bình thường có thể đảm đương được đâu.
Cho nên cô nhất định phải đạt được. Cho dù phải dùng đến tất cả các biện pháp, phải hy sinh người khác, dẫm xuống vai người khác để leo lên mới đạt được thì cũng không sao cả.
Hiện tại Tần Trác Luân vẫn ngồi bên ngoài phòng bệnh, em gái và vị nữ bác sĩ kia cũng đã đi khỏi, còn một hộ lý khác cũng vừa đi tới, không biết đang cùng Tần Trác Luân nói chuyện gì đó, do cách nhau quá xa nên cô cũng không có nghe rõ ràng được là chuyện gì.
Cô nhìn đến biểu tình trên mặt của Tần Trác Luân, hẳn là anh có chuyện gì muốn ra ngoài nên Tần Trác luân để cho cô hộ lý chiếu cố thật tốt cho Tô Thiển Hạ.
Lập tức cô phải tìm cách chớp lấy cơ hội trọng yếu nhất là phải đánh bất tỉnh nữ hộ lý trước mặt mình kia, tiếp đó đi giải quyết việc cô muốn làm.
Cô vụng trộm đi về phòng nghỉ.
Mà nữ hộ lý bị cô đánh bất tỉnh cũng trùng hợp tỉnh lại.
"Đầu của tôi, người nào đánh tôi hôn mê, cô, giúp tôi một chút với."
Người nữ hộ lý kia cũng thực ngu dốt, vậy mà lại muốn người đánh cô hôn mê là Hứa Mộng Phỉ giúp cô.
Hứa Mộng Phỉ làm bộ hảo tâm giúp cô hộ lý, sau đó lại giơ giày cao gót lên đánh nữ hộ lý bất tỉnh lần nữa, lần này còn chưa kịp đánh bất tỉnh thì nữ hộ lý kia đã phản kháng muốn chống trả rồi.
Hứa Mộng Phỉ giơ gót giày cao gót nhọn hoắt về phía mặt người nữ hộ lý đánh xuống, trên mặt của cô hộ lý kia bị gót giầy nhọn hoắt cào rách khiến cho xuất hiện rất nhiều vết thương chảy máu.
"Thật sự là lãng phí thời gian của tôi."
Hứa Mộng Phỉ nghĩ nghĩ, cô lập tức nghĩ tới một người.
Đúng, phải tìm hắn.
Người kia là mối tình đầu của cô.
"Alo, là Hàn Kiệt phải không, là em Mộng Phỉ, em hiện tại đang ở xxxxxxx, anh nhanh tới giúp em, em có phiền toái."
Hàn Kiệt là một người đàn ông thật thà phúc hậu, không sai, hắn vẫn thích Hứa Mộng Phỉ, chỉ là Hứa Mộng Phỉ tham lam hưởng thụ phú quý, tiêu tiền như nước đổ.
Ba năm không thấy, hiện tại một cú điện thoại của Hứa Mộng Phỉ đã khiến hắn lập tức chạy tới cái bệnh viện này.
Hắn tìm được Hứa Mộng Phỉ trong phòng nghỉ.
"Không tệ, hễ kêu là tới, anh quả nhiên làm được, anh giúp em dẫn cô ta đi, đừng để cho cô ta làm cản trở chuyện của em, Hôm nào em mời anh ăn cơm."
Hứa Mộng Phỉ không muốn tán gẫu nhiều với Hàn Kiệt, trái lại năm đó hắn nói câu nói kia ra thì quả nhiên nói được thì làm được.
Ba năm nay cô không hề liên hệ với hắn, vậy mà hắn còn có thể vì một cú điện thoại đã lập tức chạy tới, điều này thật sự khiến cho lòng cô có điểm cảm động.
*
Lôi không muốn để cho Nhiễm Nguyệt nhìn thấy mình, vì vậy anh lựa chọn buổi tối mới đi đến công ty.
Đêm nay anh vừa đến công ty, đứng trong thang máy đi lên trên lầu.
Vừa ra khỏi thang máy, trực tiếp nhìn thấy một người, là ở trước thang máy.
"Xin chào."
Nhiễm Nguyệt mỉm cười chào hỏi với anh, đương nhiên lúc đó cô cũng nhìn thấy mặt anh, anh và cô hai người đều trầm mặc xuống.
"Là em?"
Lôi hết sức kinh ngạc, anh có suy nghĩ muốn quay đầu đi thẳng, anh đã trốn tránh cô bốn năm, như thế nào còn có thể cùng nhau gặp phải, kỳ thật ngày đó anh cũng đã nhận ra cô đến đây làm việc, cho nên mới hốt hoảng rời đi.
Hôm nay còn đặc biệt đụng phải ở buổi tối như vậy, như thế nào lại có thể gặp được.
"Đúng, là em, em biết anh không muốn nhìn thấy em, đã vậy thì tạm biệt."
Giọng điệu Nhiễm Nguyệt thật bình tĩnh, cô một mực chỉ muốn nhìn rõ bóng lưng kia có phải của anh hay không?
Vì để xác định suy đoán của mình nên đêm nay cô đột nhiên có ý tưởng này, sau khi dỗ con trai đi ngủ thì lập tức chạy đến công ty xem, không nghĩ rằng ảo tưởng của cô lại trở thành sự thật, thật sự là anh, nhưng trong mắt anh rõ ràng là muốn quay đầu tránh đi ánh mắt cô.
Trong lòng một trận chua xót, dù cô chưa từng quấn quít anh nhưng anh vừa nhìn thấy cô thì giống như nhìn thấy một cái quỷ quái gì sao?
Cô nói xong, đi vào trong thang máy, nhấn nút xuống lầu một.
Lôi nhìn cô đi vào thang máy, nhìn cửa thang máy khép lại, anh cũng không đuổi theo, đây là điều mà anh vẫn mong muốn không phải sao.
Nhưng ánh mắt ảm đạm u buồn kia của cô lại cứ gắt gao quấn lấy tâm của anh, anh bị làm sao vậy?
Từ trước đến nay luôn thông minh nhanh nhạy lại cẩn thận như anh, vậy mà lại không chú ý tới có một cái camera đang quay một màn anh và Nhiễm Nguyệt gặp phải nhau, kể cả việc bọn họ đang nói cái gì hay làm cái gì.
Anh mang theo tâm tình vừa phức tạp vừa phiền loạn trở về văn phòng của mình.
Đi vào cửa văn phòng, anh mới vừa ngồi xuống, ánh mắt vô ý nhìn qua màn hình theo dõi, giống như có một cái bóng đen đang đi ra khỏi công ty.
Anh vội vàng trấn định tinh thần chuyên tâm xem xét từng đoạn băng theo dõi, thật sự có người vừa trà trộn vào công ty, vậy cái bóng đen kia là ai?
Quả đấm của anh liên tiếp đấm trên mặt bàn.
Anh vậy mà nhất thời lơ là để cho một người lẫn vào công ty lại còn thành công thoát đi.
*
Biệt thự bờ biển
"Mai tổng, ngài xem, đây là một ít ảnh chụp những người có quan hệ thân thiết với Tần Trác Luân mà chúng tôi dựa theo lời ngài phân phó cho người chụp được."
U Tuyết vừa bước vào ngôi biệt thự bờ biển này thì tâm tình dị thường không yên.
Lần này cô mang theo tâm tình cực kỳ hèn mọn đến để thông báo một chút tin tức tốt cũng là một số chuyện có đột phá tốt tìm đến Maynor Hàn.
"Tôi nhìn xem."
Mặt Maynor Hàn không chút thay đổi tiếp nhận cặp tài l