ới tình huống như vậy, Tần Trác Luân cảm thấy rất áp lực, cha mẹ vẫn cứ liên tục thúc giục anh, mà đứa bé trong bụng Hứa Mộng Phỉ cũng đợi không được, đương nhiên cũng không thể để cho đứa bé trở thành con riêng.
Anh rất ít khi phát sinh quan hệ với Hứa Mộng Phỉ, cho dù anh và cô cùng ở trên giường thì anh cũng đều làm đủ mọi biện pháp tránh thai, vì cái gì Hứa Mộng Phỉ lại mang thai, có lẽ là dù cẩn thận mấy cũng có sai sót đi.
Bất kể như thế nào, hiện tại chuyện kết hôn của anh và cô cũng trở thành kết cục đã định.
"Mộng Phỉ, anh có việc phải làm, anh đã đáp ứng em chuyện kết hôn thì ngày đó anh tuyệt đối sẽ không vắng mặt, hiện tại em để cho anh làm việc được không? Về chuyện áo cưới thì chỉ cần em nhìn thấy thích là được rồi, nhưng nếu em muốn có người đi cùng, vậy có thể để em gái em đi chọn cùng với em đi, được rồi, em ra ngoài đi, anh muốn làm việc."
Tần Trác Luân cũng không biết chính mình vì cái gì lại mạnh miệng như vậy.
Từ khi Tô Thiển Hạ rời đi thì anh luôn có cảm giác giống như sinh mệnh của chính mình bị mất đi vậy.
Mỗi ngày anh đều điên cuồng làm việc đến tận đêm khuya, sau đó lại đi đến quán bar của Thiển Hạ, anh chỉ mong ở trong quán bar sẽ lại được nhìn thấy cô, nhưng mà năm năm rồi, cho tới bây giờ cô cũng chưa từng xuất hiện qua, hiện giờ quán bar là do các chị em tốt của cô hỗ trợ quản lý.
Hứa Mộng Phỉ cũng không có gì không tốt, khúc mắc duy nhất là ba năm kia không biết cô đã đi những nơi nào?
Mặc dù anh có hỏi qua cô, nhưng cô chỉ nói là cô đi thăm một cái đảo nhỏ Vô Danh, đi đến nơi đó cô lại không có tiền nên cô chỉ có thể tìm việc làm, mà sau ba năm làm việc cô mới có dành dụm đủ tiền mua vé máy bay trở lại bên cạnh anh, cô còn nói ba năm kia cô đã chịu rất nhiều khổ cực nhưng chỉ cần nghĩ đến chuyện có thể gặp lại anh thì dù phải chịu nhiều khổ cực cô cũng đều nguyện ý.
Là như thế thật sao?
Anh nhìn tay cô thì lại giống như cô vẫn sống an nhàn sung sướng, bộ dáng không giống như đã nếm qua khổ cực, những thứ này anh cũng không hỏi mà chỉ dấu ở trong lòng, thời gian lâu dài lại trở thành một tảng đá lớn đè ép ở trong lòng.
"Luân, ba mẹ anh đều đã nói muốn anh đi theo giúp em, mà chuyện ở công ty cũng thật sự có quan trọng như vậy sao? Còn quan trọng hơn đứa bé trong bụng em và em sao? Em biết anh bộn bề nhiều việc, cho nên em cũng không cầu anh đi theo giúp em lâu, chỉ là một ngày thôi, với lại chuyện kết hôn là chuyện lớn nhất cả đời người nên mới khiến cho anh đi theo giúp em lựa chọn áo cưới mà, yêu cầu của em là quá phận sao?"
Hứa Mộng Phỉ có một khuôn mặt xinh đẹp dịu dàng cực kỳ giống với cô em gái Hứa Mùi Thơm của mình, dáng người cũng rất tốt, làn da lại trắng nõn.
Cô là một người phụ nữ rất đẹp, hơn nữa lúc nhìn anh lại càng dịu dàng hơn, khiến người khác sẽ luôn tin tưởng từng lời cô nói, còn nguyện ý đi theo cô, giống như hiện tại cô vận dụng sự dịu dàng mang theo giọng điệu như đang làm nũng nói chuyện với Tần Trác Luân vậy, ánh mắt quả thực tràn đầy nhu tình.
"Được rồi, anh bồi em đi."
Tần Trác Luân biết, nếu anh không chịu theo giúp cô thì hôm nay anh đừng nghĩ đến chuyện sẽ được yên tĩnh.
Chủ nhật
Tô Thiển Hạ vẫn ngủ như cũ không chịu rời giường.
Thói quen thích ngủ này của cô là từ sau khi sinh Tô Nghị Phi ra mới dưỡng thành.
Khi đó một mình cô chăm sóc con trai, khi con trai ngủ thì cô cũng ngủ theo, khi con trai tỉnh thì cô cũng tỉnh, thời gian lâu thì thói quen thích ngủ của cô cũng trở thành như một thói quen, nếu theo như bạn tốt Điềm Điềm mà nói, có lẽ chính cô thích ngủ so với Điềm Điềm thích ngủ đã hơn hẳn rồi.
Không biết Điềm Điềm, Y Đồng và Mật Nhi các cậu ấy bây giờ ra sao?
Cô bỗng nhiên rất nhớ mấy người họ.
Nhớ đi nhớ lại cô liền ngủ thiếp đi.
"Mẹ lại ngủ thiếp đi, chi bằng mình thừa dịp mẹ ngủ thiếp đi đi chơi vậy, tiện thể tìm xem xem ai giống như cha của mình. Đúng, cứ như vậy mà làm."
Tô Nghị Phi nhìn thấy mẹ mình đã ngủ thiếp đi, trong đầu cậu chợt có ý tưởng, cậu muốn đi tìm cha mình.
Các bạn nhỏ khác đều có cha nhưng cậu lại không có, mẹ cũng không nói cho cậu biết ai là cha cậu, kể cả ảnh chụp của cha cũng đều không có một tấm.
Có một vài bạn nhỏ cứ luôn miệng trêu chọc cậu là con riêng, có cha sinh ra nhưng lại không được cha nuôi dưỡng.
Tô Nghị Phi cũng cực kỳ thuận lợi chuồn ra khỏi cửa nhà.
Cậu mang theo một ít biết tiền bạc ở trong người, lại còn biết ngồi xe công cộng nào để về nhà, bởi vì cậu đi qua nơi nào dù chỉ một lần thì cũng đều có thể nhớ rõ.
Trong tay cậu cầm một tấm bản đồ, ai có thể nghĩ đến chuyện một đứa bé bốn tuổi lại có thể xem hiểu được một tấm bản đồ đây?
Một mình đi thẳng về phía trước, đi tới cửa hàng tiện lợi, cậu bước đến trước tủ lạnh, oa, nước giải khát, mua kem ăn được rồi.
"Dì ơi, cháu muốn mua kem ăn, cái kem này bao nhiêu tiền?"
Giọng nói non nớt của trẻ con vang lên hỏi dì chủ cửa hàng.
"Ba đồng tiền, anh bạn nhỏ, là cái này sao, của cháu đây."
Tô Nghị Phi móc từ trong túi đeo lưng của mình lấy ra ba đồng tiền đưa cho dì chủ cửa hàng, tiếp đó cầm lấy que kem chủ cửa hàng đưa qua, sau đó gấp bản đồ để vào trong túi quần, cậu ăn kem xong rồi sẽ lại đi tìm cha vậy.
Ăn kem xong, một lần nữa cậu lại lấy bản đồ ra đi tìm, cậu đã từng hỏi mẹ rằng cha cậu đang ở nơi nào?
Nhưng mẹ giống như nghe đến cha thì liền không vui, mẹ nói cha đang ở phía đông, cứ một mực đi về phía đông sẽ nhìn thấy một toà cao ốc rất lớn, đó chính là nơi làm việc của cha, cho nên hiện tại cậu mượn vị trí này, sau đó nhắm về phía đông mà đi....
Đi một hồi thật lâu, Tô Nghị Phi đi tới bờ biển, nhìn bờ biển một lúc thì thấy được một chiếc du thuyền thật lớn.
Còn có người đang kiểm vé nữa.
Mà đứng cách Tô Nghị Phi khoảng hơn mười thước có mấy người đàn ông đang đi theo sau cậu rất lộ liễu, sau khi bọn họ xác định bên cạnh cậu không có người đi theo thì lập tức quyết định bắt cóc Tô Nghị Phi bán qua nước ngoài.
Dù cho Tô Nghị Phi cực kỳ thông minh thì cũng chỉ là một đứa bé bốn tuổi mà thôi. Nên đương nhiên sẽ không cảm giác được có nguy cơ đang tới gần mình.
"Ưm, bao tải thật lớn, người nào dùng bao tải trùm đầu tôi, còn trùm tôi vào bao tải làm cái gì, mau thả tôi ra."
Tô Nghị Phi vốn định đến hỏi chú bán vé trên du thuyền là đi đến nơi nào mới có một toà cao ốc cao lớn, vì cậu muốn đi tìm cha mình.
Nhưng mà, tự dưng lại có người dùng bao tải trùm cậu lại, trói cậu ở trong kho chứa hàng, cậu cảm giác được chính mình đang ở trong một vùng rất tối tăm, mà bên trong bao tải còn có mùi rất khó chịu.....
Trên du thuyền, ở bên trong du thuyền có một người phụ nữ rất xinh đẹp đang đi tới, cô muốn hỏi người lái du thuyền khi nào thì chiếc du thuyền này xuất bến, bởi vì nó đã đứng yên hơn nửa giờ rồi.
Còn mấy người đàn ông thấy Tô Nghị Phi vẫn ở trong bao tải tranh cãi ầm ĩ không ngừng nên bọn họ lấy dây roi đánh Tô Nghị Phi ngất xỉu đi, sau đó thừa cơ trà trộn vào trong du thuyền.
Khi người phụ nữ biết khoảng vài phút nữa thì du thuyền sẽ rời bến thì liền thoả mãn đi vào.
Cô đi về phía khoang hạng nhất trên du thuyền. Sau đó nhìn về phía một người đàn ông tuấn mỹ nhưng lại vô cũng lãnh khốc đi đến.
"Luân, em mới vừa hỏi qua, hơn vài phút nữa du thuyền sẽ khởi hành, thật không hiểu tại sao chiếc du thuyền này lại dừng ở một địa phương nhỏ bé như thế này làm gì nữa, cho tới bây giờ em cũng chưa từng nghe qua chỗ này."
Mà người phụ nữ xinh đẹp kia đúng là Hứa Mộng Phỉ, là vị hôn thê của Tần Trác Luân.
Cô rất không dễ dàng gì mới kéo được Tần Trác Luân đến đây bồi cô một ngày, ngay lập tức cô đưa anh đến tiệm áo cưới để lựa chọn, đang lúc chọn áo cưới thì nghe một cô gái cũng đang chuẩn bị làm cô dâu nói hôm nay có một chiếc du thuyền xuất phát đi xung quanh các đảo nhỏ phụ cận chơi một ngày một đêm.
Cô vừa nghe thấy được thì lập tức quấn lấy Tần Trác Luân đưa cô lên du thuyền chơi.
Chỉ có điều khiến cô không nghĩ tới chính là chiếc du thuyền này vậy mà lại nửa đường dừng tại một địa phương nhỏ bé như này, cô cảm giác cấp bậc của mình dường như đã bị hạ thấp không ít.
"Vậy là tốt rồi, hi vọng buổi tối có thể chạy trở về. Anh ra ngoài đi dạo, mới vừa rồi không phải em nói mệt mỏi sao, vậy em cứ ở trong khoang thuyền nghỉ ngơi đi."
Tần Trác Luân đi ra khỏi khoang tàu hạng nhất của mình, đi tới trên boong tàu.
Mà mấy người đàn ông kia cũng đem Tô Nghị Phi giấu ở dưới một tấm ngăn trên boong tàu.
Bởi vì Tô Nghị Phi rất nhỏ, mới bốn tuổi, thân thể nhỏ bé mềm mại giấu ở dưới tấm ngăn cũng vừa vặn rất tốt.
Mà trên boong tàu tự nhiên có gió lớn làm cho Tô Nghị Phi cũng tỉnh dậy, nhưng tiếng kêu của cậu cũng bị gió thổi tan biến mất.
Đây là một nơi ẩn thân tốt nhất nên mấy người đàn ồn còn lại trên du thuyền liền nghĩ cách đem mấy cô em gái vừa bắt được đi tận hưởng lạc thú rồi.
"Cha ở đâu, mẹ, các người mau tới cứu con, có người xấu, cha mẹ, có quá nhiều người xấu, các người đang ở nơi nào?"
Tô Nghị Phi tỉnh dậy, nhưng mà rõ ràng giọng nói phát ra lại rất nhỏ, cậu cảm giác trên người mình đau quá..., mới vừa rồi bị mấy người xấu kia đánh đông đánh tây cho cậu bất tỉnh, hiển nhiên cũng dùng lực thật lớn đi.
Cậu muốn ngồi xuống nhưng dù cậu cố gắng vài chục lần cũng đều thất bại, đành phải nằm nghiêng ở đó hi vọng có thể có một chú hay cô nào nghe được âm thanh sẽ tới cứu cậu ra ngoài.
Đây là âm thanh gì?
Tần Trác Luân không phải một người đàn ông bình thường, từ nhỏ anh đã tập võ nên thính lực rất tốt, mà cảm giác cũng rất nhạy bén.
Anh vừa vặn nghe được âm thanh giống như giọng nói của một đứa bé.
Ở đâu?
Anh mới vừa ngồi trên boong tàu nghĩ lại vài chuyện thì lại nghe được giọng nói của một đứa bé, có phải chính mình đã nghe lầm rồi không?
"Cứu con, mẹ, Phi Phi không bướng bỉnh nữa, mẹ, mẹ nhanh tới cứu Phi Phi..."
Tô Nghị Phi đã ý thức được mình gặp phải bọn buôn người rồi, hu hu, bình thường cậu thông minh lanh lợi bao nhiêu thì hiện tại cũng vẫn là một đứa bé bốn tuổi, ở độ tuổi này đương nhiên sẽ cảm thấy bất lực và sợ hãi rồi.
"Thật sự có giọng nói, có người sao, cháu đang ở nơi nào, có thể kêu lớn lên không, nếu kêu lớn lên thì tôi lập tức có thể xác định vị trí của cháu?"
Tần Trác Luân nghiêng tai lắng nghe, mặc dù gió biển đang thổi nhưng anh vẫn nghe được tiếng kêu cứu của một đứa bé.
Nhất định là bị nhốt ở một chỗ nào đó, anh lớn tiếng nói hi vọng đứa bé có thể kêu lớn lên để cho anh xác nhận vị trí chính xác tìm đến chỗ đứa bé kia.
"Chú ơi, con ở trong này, nơi này a..., con bị người xấu bắt cóc, chú ơi, ở trong này."
Tô Nghị Phi nghe được giọng nói của Tần Trác Luân thì trong lòng cậu lập tức dấy lên hi vọng, tiếp đó cậu cố gắng giãy dụa thân thể nhỏ bé của mình đụng mạnh vào tấm ngăn.
"Được, chú biết rõ, con đừng giãy dụa nữa, chú sẽ lập tức đến cứu con ra ngoài, đừng sợ."
Nghe rõ ràng được giọng nói của đứa trẻ làm cho Tần Trác Luân lập tức nhớ tới đứa bé của mình và Tô Thiển Hạ, nếu lúc trước Thiển Hạ không bị sinh non thì bây giờ đứa bé cũng đã bốn tuổi rồi.