ng đâu? Cô ấy thế nào rồi? Cậu nói gì đi chứ!” Vi Tinh nôn nóng quá hóa mất bình tĩnh, cô đẩy Mễ Dương một cái. Vừa rồi Mễ Dương vì buồn bực trong lòng, định ra ngoài hút điếu thuốc, chưa hút được mấy, thì thấy Vi Tinh lao như tên bắn vào viện, vội gọi cô lại, Đào Hương bây giờ không phải ai muốn là cũng gặp được.
Thấy Vi Tinh sắp khóc tới nơi, Mễ Dương đành kể cho cô nghe một số tình tiết không vi phạm nguyên tắc kỷ luật, song chỉ nhiêu đó thôi, đã khiến Vi Tinh khó mà chấp nhận rồi. “Không thể nào!” Vi Tinh nói chắc như đinh đóng cột: “Nói huyên thuyên! Đào Hương sao có thể làm hại vợ của anh Cao gì gì kia được, cô ấy có điên đâu, không phải lần trước chúng ta cùng cái anh Cao gì gì kia ăn cơm sao? Không thì ai mà quen được ai cơ chứ!”
Nội tình bên trong Mễ Dương không được nói, chỉ hỏi: “Vi Tinh, cậu nói xem có thể nào Đào Hương từ trước đã quen Cao Hải Hà rồi không, cậu đừng phản đối vội, nghe tớ nói hết đã!” Mễ Dương thấy Vi Tinh mặt đỏ tía tai định phản bác, bèn giơ tay ra hiệu dừng lại. Vi Tinh thở hồng hộc, nhưng vẫn ngậm miệng lại. “Cậu quên rồi sao, lần trước chúng ta còn nói giữa họ có gì đó là lạ, lúc ấy còn chưa thấy gì, nhưng giờ nghĩ lại, cậu không cảm thấy…”, “Tớ không thấy gì hết!” Vi Tinh không hề do dự đáp: “Kể cả Đào Tử có cái gì với anh Cao gì gì kia chăng nữa, đấy là tớ nói nếu như thôi nhé! Cô ấy cũng không thể đi gây chuyện với vợ người ta được, Đào Hương là loại người ấy hay sao? Cô ấy thà chịu đau khổ một mình, cũng không bao giờ đi phá hoại gia đình người khác đâu!”
Mễ Dương không còn gì để nói, tuy qua lại với Đào Hương không nhiều, song bất luận là bản thân anh tiếp xúc hay nghe Vi Tinh nói, đều cảm thấy Đào Hương là một cô gái sống cực kỳ tự tôn tự trọng. “Phù!” Mễ Dương thở dài một cái, xoa mạnh lên mặt, “Phải rồi, cậu nói rất đúng, đợi Dương Mỹ Lan tỉnh lại, chân tướng sự việc sẽ tự sáng tỏ thôi!”
“Chị kia không sao chứ?” Vi Tinh hỏi. “Chị ta bị thương khá nặng, giờ vẫn chưa tỉnh lại, Đào Hương thì không sao, tớ tuy chưa vào phòng, song nhìn dáng vẻ cô ấy trả lời câu hỏi rất tỉnh táo, bác sĩ cũng nói cô ấy không sao.” Mễ Dương đáp. Vi Tinh bắt đầu lo ngay ngáy trong lòng, “Chị kia chắc không đến nỗi không tỉnh lại chứ? Phỉ thui phỉ thui cái mồm!” Chưa dứt lời cô đã tự trách móc mình.
Nhìn điệu bộ Vi Tinh tự hắt hủi cái miệng đen đủi của mình, Mễ Dương không kìm được khẽ mỉm cười, tâm trạng rối bời cũng được nới lỏng chút ít. Anh dường như tới giờ mới ý thức được sự trở về của Vi Tinh, ngay trước mặt mình, thở hổn hển, nóng hôi hổi. “Mễ Dương…” Vi Tinh gọi mà như khóc, Mễ Dương hiểu ý, giang tay ôm Vi Tinh vào lòng, “Không sao đâu, Đào Hương nhất định không sao đâu!” Nghe anh đảm bảo như thế, Vi Tinh bỗng bật khóc hu hu, nghẹn ngào nức nở, Mễ Dương không nói thêm gì nữa, cứ thế ôm chặt lấy cô.
Hai ngày trôi qua, Dương Mỹ Lan vẫn chưa tỉnh lại, dấu vân tay trên cây gậy cũng được tìm ra, chỉ có của Đào Hương. Mễ Dương theo kỷ luật phải tránh tham gia vụ án này, song lại được nguyên đội trưởng Hà, nay là cục phó Hà lấy lý do thiếu người điều qua giúp Đinh Tử. Mễ Dương biết đây là ý tốt của đội trưởng Hà, ông vẫn không bỏ rơi anh, do đấu tranh nhân sự, anh vì đứng ngay họng súng nên phải chịu trận bị điều về cấp cơ sở, giờ có cơ hộ i, đương nhiên muốn đưa anh về. Đồn trưởng Ngưu cũng hiểu ý, khoát tay đồng ý.
Hà Ninh tại trại tạm giam, sau khi trở lại bình thường đã khai nhận, là cô dùng ê-te khiến Hoàng Phi hôn mê bất tỉnh, định nhân cơ hội chạy trốn, nhưng không ngờ Hoàng Phi sau khi lịm đi lại tắt thở luôn. Kết quả giám định pháp y cũng đã có, rất đơn giản --- trúng độc ê-te. Nếu là đàn ông bình thường, lượng ê-te đó đủ để khiến người ta hôn mê một thời gian dài nhưng không đến nỗi mất mạng, còn nguyên nhân Hoàng Phi không thể tỉnh lại, là do gan hắn có dấu hiệu biến đổi bệnh lý rõ ràng.
Ê-te, từng được sử dụng rộng rãi trong gây tê lâm sàng, nhưng do tính thiếu chính xác của nó, cùng với quá nhiều các triệu chứng cấm mà không được sử dụng nữa. Trong đó có một mục là: Khi sử dụng ê-te tiến hành gây tê, dịch mật tiết ra sẽ ít đi, một chất có tên là glycogen có trong gan sẽ bị tiêu hao hết, đối với một người có sức khỏe bình thường thì không sao, nhưng với người bị bệnh gan mà nói thì lại nguy hiểm đến tính mạng, mà Hoàng Phi vừa vặn lại có vấn đề nghiêm trọng về chức năng gan.
Hà Ninh từng làm hộ lý ở một bệnh viện ngoại ô, bệnh viện đó quản lý không nghiêm ngặt lắm, ê-te không dùng nữa được bảo quản trong phòng thuốc. Sau khi biết được tác dụng của ê-te, Hà Ninh lén lấy một ít. Cô vẫn luôn lo lắng nếu lại bị Hoàng Phi tìm được, thì phải làm sao để giải cứu mình, thế là ê-te trở thành vũ khí cuối cùng của cô, song cô không biết kết quả cuối cùng lại ra thế này.
Theo khẩu cung của Hà Ninh, chiếc chìa khóa tìm thấy trên người Hoàng Phi đã được chuyển ra tỉnh ngoài, cảnh sát lần theo manh mối trên chiếc chìa khóa truy tìm ra người mở tài khoản, tiếp đó tìm ra con bạc trộm nhà kia, thu lại tang vật, vụ án cuối cùng cũng được phá, xác định là “vô ý giết người”.
Căn cứ theo “tội vô ý làm chết người” điều 233 “Bộ luật Hình sự nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa”: Vô ý làm chết người, xử phạt tù có thời hạn từ trên ba năm đến dưới bảy năm; nếu có tình tiết giảm nhẹ, xử phạt tù có thời hạn dưới ba năm. Trên người Hà Ninh có rất nhiều dấu vết bị đánh, hàng xóm cũng gián tiếp chứng minh Hoàng Phi từng sử dụng bạo lực với cô. Nếu Hà Ninh xuất phát từ tự vệ mới dẫn đến phạm tội, quan tòa chắc cũng sẽ xử nhẹ.
Không đúng, Mễ Dương cảm thấy có chỗ nào không đúng, song anh cũng không biết là chỗ nào không ổn. Hôm Hà Ninh chuyển trại tạm giam, Mễ Dương cũng tới. Cô mặc áo số gầy gò xanh xao, ốm yếu đáng thương. Nét mặt lại rất bình thản. Giang Sơn đi bồi dưỡng ở tỉnh ngoài vẫn chưa về, Mễ Dương không biết phải nói với cậu bạn thế nào, trước khi đi cậu ấy còn nhờ anh giúp tìm tung tích Hà Ninh. Người anh em thân thiết nhất, lần đầu rung động, sao lại gặp phải người phụ nữ có hoàn cảnh éo le, trúc trắc thế này chứ?
May mà Hà Ninh khai ra một tình tiết, Hoàng Phi có quan hệ với Dương Mỹ Ngọc, Dương Mỹ Lan có lẽ là do Hoàng Phi hại, Dương Mỹ Ngọc thậm chí có khả năng nắm chứng cứ phạm tội của Hoàng Phi.
Nhưng khi bọn Mễ Dương tìm tới Dương Mỹ Ngọc, cô nàng sống chết không chịu thừa nhận, chỉ nói có quan hệ với Hoàng Phi chẳng qua là vì hắn muốn tìm Hà Ninh, mới gọi điện cho cô.
Sỡ dĩ cô nói vậy, vì cô nghe được bác sĩ nói, trong đầu Dương Mỹ Lan có máu tụ, nếu không làm phẫu thuật nhiều khả năng sẽ không tỉnh lại được, song làm phẫu thuật cũng rất mạo hiểm, yêu cầu người nhà phải ký xác nhận. Cao Hải Hà vẫn đang thực hiện nhiệm vụ diễn tập ở tỉnh ngoài, bác sĩ đương nhiên đành tìm tới Dương Mỹ Ngọc, dù sao cô cũng là em gái ruột của nạn nhân.
Cao Hải Hà vẫn cứ tưởng vợ anh không biết quá khứ của mình với Đào Hương, song kỳ thực Dương Mỹ Lan có biết chuyện, lúc đầu khi cô đến đơn vị làm thủ tục kết hôn, đã có mấy người nhiều chuyện xung quanh kể cho cô nghe, chỉ là cô chưa từng gặp Đào Hương, chỉ biết độc mỗi cái tên. Dương Mỹ Ngọc hiển nhiên cũng biết, cô nàng đã moi từ miệng cô chị ra từ bao giờ rồi, ban đầu là tò mò, sau là ghen ghét, cô biết Cao Hải Hà dù không yêu chị cô, trong lòng cũng luôn chỉ có cái tên cô Đào Hương kia mà thôi.
Hai tuần trước, anh rể đi công tác về, rất muộn mới về nhà, tâm trạng không hiểu vì sao rất không vui, cứ âu sầu chẳng nói chẳng rằng ngồi uống rượu. Hôm đó chị cô trực ban ở viện phúc lợi không về, cô nhân cơ hội xán lại định giở trò quyến rũ, tuy cô chơi bời với không ít đàn ông bên ngoài, nhưng trong lòng vẫn thích ông anh rể khí phách hiên ngang này. Song Cao Hải Hà lại xua đuổi không thương tiếc, Dương Mỹ Ngọc tức tối nghiến răng.
Ngày hôm sau Cao Hải Hà đi làm, nhân lúc không có ai ở nhà, Dương Mỹ Ngọc lục tìm tấm ảnh tối qua Cao Hải Hà lúc sau đem ra xem. Đó là một tấm ảnh chụp chung rất lớn, trên đó có đến mấy chục người, may sao ảnh có viết tên. Hôm ấy Đào Hương vừa xuất hiện, cô bèn nhận ra ngay, người phụ nữ này chính là con hồ ly tinh trốn trong lòng anh rể!
Giờ có cơ hội bắn một mũi tên trúng hai đích thế này, cô ta còn khách sáo được sao? Cô ả không chỉ sống chết không chịu nhận, điện thoại thì khăng khăng nói mất rồi, không những thế còn kể ra chuyện từng có giữa Đào Hương và Cao Hải Hà, ẩn ý ám chỉ, ai biết người phụ nữ đó có ý định thay thế chị tôi mà thế này thế kia hay không… Biết được chuyện đó, cảnh sát lại nói chuyện với Đào Hương lần nữa, Đào Hương rất thẳng thắn thừa nhận, song tỏ ra vô cùng khinh bỉ phỏng đoán của Dương Mỹ Ngọc.
Điện thoại bị tên tóc vàng cướp đi rồi, Dương Mỹ Ngọc vốn thấy hắn không đến nỗi nào, lại còn là diễn viên tương lai, mới chơi bời cùng hắn. Không ngờ tên tiểu tử đó đã không xu dính túi lại còn hàm muốn hưởng thụ, định bám váy đàn bà, hôm đó sau khi nhận cuộc điện thoại đe dọa của Hoàng Phi không dám về công ty, lại gặp hắn đến tìm vòi tiền, không có tiền đưa cho hắn, lại cướp luôn điện thoại của cô.
Có điều cướp hay lắm, cực kỳ hay, Dương Mỹ Ngọc nghĩ. Cô từng gọi vào điện thoại mình, báo tắt máy. Dù gì trong cái Thần Châu Hàng ấy của mình cũng chẳng còn mấy đồng, chắc điện thoại đã bị hắn bán từ đời nào rồi, sim cũng vứt rồi, chỉ cần mình không nói, cảnh sát cũng không cách nào tìm ra được. Hoàng Phi đã vĩnh viễn không thể uy hiếp được mình nữa, đợi anh rể trở về, từ từ cảm hóa anh ta, cuối cùng sẽ có ngày anh ta phải khuất phục, nói cho cùng thì anh ta cũng chỉ là đàn ông bình thường, chẳng phải sao? Còn về chị gái, hừm… Nghĩ đến đây, Dương Mỹ Ngọc cười lạnh.
Do không đủ chứng cứ, Đào Hương không bị tạm giữ, chỉ là không được rời khỏi thành phố, có thể về nhà nghỉ ngơi. Lúc cô ngã ra, khuỷu tay đập xuống đất, bị rạn xương nhẹ. Vi Tinh xin nghỉ hết luôn phép năm, cô phải ở bên Đào Hương, bởi Đào Hương không muốn để bố mẹ đang đi thăm họ hàng ở tỉnh ngoài biết lại lo lắng. Vi Tinh nghĩ bụng nếu đến lúc mà không ổn, kể cả có bị công ty đuổi việc cô cũng chịu, Đào Hương không chỉ là bạn, mà là người tri kỷ, trước đến giờ toàn là Đào Hương săn sóc cho cô, giờ cô ấy gặp phải chuyện như thế, đã đến lúc cô ra tay rồi.
Vi Tinh cũng nói lại với bố mẹ như thế, bà Vi định nói gì đó song cuối cùng lại không mở được miệng, ông Vi chỉ vỗ vỗ vai cô, nói một câu: “Con đã lớn rồi, con tự quyết định.” Do làm án lao lực, cảnh sát Mễ khóe mắt đã hằn cả nếp nhăn, chỉ nói rất đơn giản: “Không làm thì thôi, nếu họ đuổi việc, tớ sẽ nuôi cậu!”
“Mẹ, củ mài này thì sao? Để nấu canh được chứ, Đào Tử trước giờ rất thích củ mài, mua thêm xương lợn về ninh, mùi vị chắc chắn rất tuyệt, ăn xương bổ xương mà!” Vi Tinh cầm củ mài trong siêu thị lên nhìn trái ngó phải, cũng không nhìn ra cái gì, cô nào biết đi chợ chứ, ăn thì còn tàm tạm.
“Mẹ à?” không thấy mẹ trả lời, Vi Tinh ngoái đầu lại nhìn, bà Vi đang nheo mắt nhìn gì đó. Vi Tinh nhìn theo tầm mắt của bà, cũng chẳng có gì đặc biệt, một đôi nam nữ thanh niên đang cười đùa trước quầy ăn thử cá viên, cô gái trông cũng được, có điều trang điểm hơi đậm, cười như Liên Xô được mùa lúa mỳ, cậu con trai mặc bộ quần áo rộng thùng thình kiểu Hàn Quốc, tóc vàng dựng đứng trông rất bắt mắt.
“Vi Tinh, cậu tóc vàng kia mẹ trông quen lắm, hình như là bạ