. Vi Tinh gật đầu cười rồi vội vàng chuyển hướng nhìn, kết quả lại đụng độ ánh mắt đang cười của Tạ Quân.
Vi Tinh cảm thấy mình lại bắt đầu trở nên kỳ cục, vội vàng tìm lời lấp liếm, để giải tỏa bầu không khí ngượng ngập, "Cái gì nhỉ, các cậu tới từ lúc nào vậy? Tớ chẳng nhìn thấy, ha ha". Cô không nhắc chuyện đó thì thôi, vừa nhắc tới Tạ Quân liền nhớ lại dáng vẻ Vi Tinh lúc nãy xiêu xiêu vẹo vẹo đạp xe, miệng ngêu ngao hát, rồi lại còn lần sờ....
"Ừ, vừa nãy rẽ sang là trông thấy cậu, đuổi theo gọi cậu mấy câu mà cậu không nghe, chắc tại tiếng nhạc để to quá", Tạ Quân khéo léo đáp, "Ừ, ừ, đúng là có hơi to, hơi to một chút, ha ha....". Vi Tinh trong bụng hiểu rõ cười ruồi phụ họa.
Nhất thời hai người hình như lại hết chuyện để nói, Vi Tinh cảm thấy mình đi cũng không được, ở cũng không xong, toàn thân trên dưới đều mất tự nhiên đến cực điểm. Đưa mắt liếc Tạ Quân đang trầm ngâm một cái, Vi Tinh cắn răng chuẩn bị khách sáo đôi câu rồi đi, "Thế tớ....", "Cậu có...", hai người đồng thời mở miệng, rồi lại cùng lúc ngây ra, Tạ Quân phản ứng ra trước, cười, "Lady first[4]!".
[4] Ưu tiên phụ nữ trước.
"Này?", Vi Tinh ngừng lại một chút, rõ ràng là Tạ Quân có chuyện muốn nói, mình mà muốn nói tạm biệt hình như không được lịch sự cho lắm, vậy phải nói gì bây giờ? Vi Tinh trong lúc dáo dác nhìn quanh thì thấy cái xe cứu hỏa, liền buột miệng hỏi, "Tớ định nói là, xe cứu hỏa này của các cậu chẳng to gì cả, không giống cái xe như xe tải chở hàng mà bình thường tớ vẫn thấy", cô dùng tay minh họa.
"Cái cậu nói chắc là xe bồn chở nước cứu hỏa hoặc xe thang cỡ lớn, loại nhỏ này gọi là xe pump cứu hỏa, cũng là loại xe bọn mình thường dùng", Tạ Quân giải thích. "Pump là cái gì?", Vi Tinh vẫn chưa hiểu lắm lại nhìn cái xe cứu hỏa màu đỏ lần nữa, hơi giống xe bán tải. "Pump, là bơm ấy mà", Tạ Quân kiên nhẫn giải thích, "Loại xe này có trang bị bơm nước cứu hỏa và một số khí tài cứu hỏa, thông thường có thể chở ba đến tám người, tới hiện trường đám cháy có thể sử dụng nguồn nước trực tiếp dập lửa, cũng có thể dùng để cấp nước, khá là linh hoạt".
"Chuyên nghiệp thật đấy", Vi Tinh gật gù rồi lại nhìn anh cười, "Tóm lại với tớ mấy cái xe màu đỏ kêu ò e đều là xe cứu hỏa hết". Tạ Quân cười ha ha, vẻ rất vui. Vi Tinh lại tiếp, "Các cậu đi chậm thế có sao không, đang đi làm nhiệm vụ hay là?". Ý của cô là, nếu làm phiền các cậu làm nhiệm vụ, chúng ta bye bye ở đây thôi.
"Ừ, có người mở vòi nước cứu hỏa, bọn tớ vừa đi xử lý xong đang chuẩn bị về đội, dọc đường đằng này cũng có mấy vòi nên tiện đường qua kiểm tra luôn", Tạ Quân cười đáp. "Thế à....", Vi Tinh ngoái đầu lại nhìn, quả nhiên mấy chiến sĩ trên xe đều tuột xuống, chạy vào đám cỏ bên đường, người thì cầm dụng cụ hí hoáy, người thì đang cầm bút ghi chép gì đó, không có vẻ cười đùa khi nãy, ai ai cũng đều làm việc rất nghiêm túc.
Lúc này Tạ Quân dừng bước, Vi Tinh cũng đứng lại theo, "Tớ không tiễn cậu được nữa rồi", anh nói rồi chỉ chỉ đám lính của mình. Vi Tinh ngẩn ra rồi mạnh mẽ gật đầu, "Phải rồi, công việc là quan trọng mà, cậu bận thì cứ làm đi, vậy hẹn gặp lại sau!". Nói xong Vi Tinh chuẩn bị lên xe, Tạ Quân đột nhiên "Ơ" một tiếng, "Còn chuyện gì nữa không?", Vi Tinh ngoái đầu lại hỏi.
"Không có gì, mấy bữa nữa chỗ chúng tớ có tổ chức hoạt động quân nhân một nhà, có hứng thú tham gia không?", Tạ Quân mỉm cười hỏi. "Hoạt động?", Vi Tinh nghĩ ngợi thế nào rồi cười, gật đầu lia lịa, "Được thôi, không vấn đề gì, có gì nhắn tin nhé!". Tạ Quân cười để lộ hàm răng trắng bóng, "Ừ, giữ liên lạc nhé, đi đường cẩn thận!".
"OK, bye!", Vi Tinh trèo lên xe dùng lực đạp mấy cái rồi đi mất. Cô vừa đạp vừa tính toán, cô nàng Từ Á Quân kia vẫn không nguôi nhớ đến anh chàng tiểu đội trưởng này, có cơ hội thế này nàng ta chắc sướng điên lên mất, hà, cơm trưa tuần sau của ta không phải lo nữa rồi, đã thật!
Dõi theo bóng Vi Tinh khuất dần, Tạ Quân lúc này mới thở phào, anh đã định liên lạc với Vi Tinh từ hai tháng trước rồi, nhưng anh vẫn không nắm bắt được phản ứng của Vi Tinh, vả lại cô còn có một anh bạn thanh mai trúc mã là cảnh sát. Đúng lúc đơn vị cử anh tham gia một lớp học, đằng đẵng hai tháng trời đóng cửa học hành, giúp anh xác định rõ được tâm tư của mình, không ngờ ngày đầu tiên trở về làm nhiệm vụ đã gặp lại Vi Tinh, nhớ lại lúc cô vừa đạp xe vừa nghêu ngao hát, dáng vẻ tự do tự tại, Tạ Quân không kìm được nụ cười.
Người thì đã đi, Tạ Quân xoay người trở về bên xe cứu hỏa. Cậu tài xế thò đầu ra cười khì khì, "Tiểu đội trưởng, chị dâu đi rồi sao?". Tạ Quân cầm găng tay vỗ lên trán cậu ta, "Nói linh tinh cái gì thế hả, bạn bè bình thường thôi!", "Bạn bè bình thường cái hùm, em nói cho anh nghe, bạn bè bình thường chỉ cần thêm giới tính vào đằng sau, là thành bạn trai bạn gái luôn rồi, không có cái gọi là tình bạn thuần khiết đâu!". Cậu tài xế nói chắc như đinh đóng cột.
Tạ Quân khúc khích cười không đáp, cậu tài lại hỏi, "Anh nói về hoạt động kia với chị ấy chưa?", "Ừ", Tạ Quân gật đầu. "Chị ấy đồng ý đến rồi?", cậu tài chưa chịu thôi, "Ờ", Tạ Quân lại gật đầu. Cậu tài cười phấn khởi, "Thế là chuẩn rồi, thấy thích ai là phải xông lên luôn, đặc biệt là anh em lính tráng mình, không có nhiều thời gian rảnh mà lôi thôi, ngoạm được cái là không được há miệng! Vừa rồi nếu không phải em bảo mấy cậu kia gọi lại, anh còn không chịu chào hỏi người ta nữa kìa". Nói xong cậu tài chỉ quân hàm sĩ quan cấp 3 trên vai mình, "Đừng tưởng mình là sĩ quan, không nghe lời người già, thua thiệt ngay trước mắt đấy!".
"Được, vậy cám ơn anh, mai thứ bảy được nghỉ, tôi mời anh uống rượu!", Tạ Quân thoải mái đáp. Anh tài còn chưa đáp, mấy cậu lính kia đã oang oang, "Rượu gì thế, bọn em nghe thấy hết rồi nhé! Nghe thấy cũng có phần! ", Tạ Quân cười bước lại, "Các cậu làm ăn cho ngon lành đi đã rồi tính".
Anh em sướng tê người, vừa hô không vấn đề gì, vừa bắt đầu đồng ca, "Lòng nhiệt tình của anh, giống như một ngọn lửa....".
Sáng sớm hôm sau, Mễ Dương điện thoại gọi Vi Tinh từ trong nhà ra, Vi Tinh miệng vẫn còn ngoạm bánh mỳ Yili vội vã chạy xuống. Theo chỉ thị của Mễ Dương, vừa ra đến con đường nhỏ là thấy một chiếc xe Iveco đậu ở bên đường, Mễ Dương đang vẫy tay gọi cô.
Lên xe, Vi Tinh cũng không nhận ra ai với ai, chỉ gật đầu cười một cái rồi ngồi xuống, Mễ Dương đóng cửa xe xong ngồi xuống cạnh Vi Tinh, anh hét, "Lão Lưu, xuất phát!". Anh em cảnh sát cũng hiếm hoi mới có dịp đi chơi tập thể thế này, dọc đường cứ hi hi ha ha cười suốt. Một anh cảnh sát hỏi, "Đại Mễ, cô nương này là ai thế?". Mễ Dương ngoái đầu cười, "Bạn nối khố!", "Ồ....", anh em cảnh sát đồng thanh ồ lên một tiếng rõ dài.
Xe lao bon bon trên đường vành đai 5, Mễ Dương bỗng nhận ra không thấy Chu Lượng đâu, bèn hỏi, "Này? Tên Chu béo đâu nhỉ?". Chị Trương đang chỉ cảnh vật bên ngoài xe cho con gái xem tiếp lời, "Cậu ấy nói không đi cùng chúng ta, chắc đi xe bên chỗ đồn trưởng rồi".
"Thế à", Mễ Dương gật đầu nhưng cũng không để tâm, lại tiếp tục nói cười vui vẻ với các đồng nghiệp khác. Vi đại tiểu thư vẫn như mọi khi, chỉ cần có người lạ, thì tuyệt đối là thục nữ điển hình, ai nói chuyện với cô cũng được đáp lại dịu dàng nhã nhặn, rất ra dáng. Mễ Dương thấy cô như vậy thì trộm cười, rồi nghiến răng chịu đựng cạy tay Vi Tinh cấu đùi anh ra.
Đi chơi tập thể vui là ở chỗ, đường có xa đến đâu cũng không thấy mệt, mọi người cười cười nói nói, thời gian cứ thế là qua. Trường Thành hùng vĩ dần hiển hiện, xe đã gửi vào bãi đỗ, tâm trạng Vi Tinh rất tốt, khẽ nói với Mễ Dương, "Tớ nhớ lần trước tới đây, là dịp du xuân từ hồi cấp 2 cơ". Mễ Dương cố tình ra vẻ trịnh trọng gật đầu, "Phải rồi, gặp dịp cho cậu hoài niệm năm tháng tuổi trẻ một thời nhé".
Vi Tinh nhất thời chưa nghe ra, đợi cô hiểu ra thì Mễ Dương đã chuồn xuống xe từ bao giờ rồi. Vi Tinh vừa xuống xe đã phát hiện Mễ Dương đang tay đấm chân đá với một anh chàng, nhìn kỹ lại, đã gặp mấy lần, còn cùng ăn cơm một bữa, là đồng nghiệp trước đây của Mễ Dương, Đinh Chí Cường, biệt hiệu Đinh Tử.
Đang nghĩ có nên qua đó không, Vi Tinh bỗng thấy có người đang kéo áo mình, cúi đầu nhìn, hóa ra là cô con gái nhà chị Trương, "Cô ơi, tè tè!", cô bé biểu đạt rất trực tiếp. Vi Tinh trước tiên đương nhiên là đi tìm mẹ cô bé, sau thấy chị Trương phụ trách hậu cần đang bận không dứt ra được, đành qua báo với chị một tiếng, rồi tự mình đưa cô bé đi nhà vệ sinh.
Bên này Mễ Dương đã lâu không gặp Đinh Tử, hai người cậu đấm, tớ đá vui không kể xiết. Đấm qua đá lại một hồi, Mễ Dương bá cổ Đinh Tử hỏi, "Đội trưởng Hà đâu? Sao tớ không thấy?". Đinh Tử lấy hết sức vùng ra, vừa nắn cổ vừa trách móc, "Tiểu tử cậu vẫn còn nhớ đến đội trưởng sao, đội trưởng nói từ ngày cho cậu về đồn đến giờ, cậu có thèm ngó ngàng gì đến ông ấy đâu".
Mễ Dương cười, "Đi thì cũng đi rồi, còn gây thêm rắc rối cho anh ấy làm gì!". Đinh Tử cười khì khì, anh nhìn Mễ Dương đang ngơ ngác không hiểu gì, đáp, "Đội trưởng đúng là rất hiểu cậu, anh ấy nói nhất định cậu sẽ nghĩ như thế! Còn bảo suy nghĩ ấy của cậu là shit, à không, còn không bằng cả shit!". Mễ Dương bỗng thấy lòng ấm lại, cười hì hì, không nói gì nữa.
"Đúng rồi, vụ kia....", Đinh Tử hạ thấp giọng, vẻ mặt Mễ Dương cũng nghiêm lại, tuy đã bị đẩy xuống cơ sở, nhưng vụ án đẩy anh rơi vào cảnh đường cùng, anh vẫn luôn canh cánh trong lòng. Đinh Tử chưa nói được mấy câu, bỗng im bặt, Mễ Dương nhìn theo ánh mắt anh, phát hiện Dương Đại Vỹ ở cách đó không xa đang nhìn trộm bọn họ.
Mễ Dương đột nhiên nhe răng cười với hắn, khiến hắn giật nảy mình, chào hỏi không được mà không chào cũng không xong, may mà lúc ấy có một cảnh sát đến nói chuyện với hắn, hắn mới ra dáng ra dàng gật đầu cười với Mễ Dương rồi đi với anh cảnh sát kia.
"Cái thể loại gì không biết!", Ngưu Tử không biết ở đâu chui ra chửi góp một câu, "Loại người ấy mà còn được thăng chức chủ nhiệm mới sợ!". Mễ Dương cười nói, "Tiểu tử cậu cũng đến rồi à, ở đây cũng cần phỏng vấn hay sao?". Anh vừa nói vừa dùng mắt ra hiệu cho Đinh Tử, Đinh Tử hiểu ngay ra vấn đề, tuyệt khẩu không nhắc đến vụ án ban nãy nữa, quay sang chọc Ngưu Tử.
Chuyện trò được dăm ba câu, Mễ Dương biết được Dương Đại Vỹ đã từ đội phó đội cảnh sát hình sự thăng cấp thành chủ nhiệm phòng hậu cần từ lâu, còn đội trưởng Hà bị "khảo nghiệm" tròn nửa năm mới chuẩn bị được lên phó cục, hôm nay ông đi tham gia khảo hạch, cho nên không tới. Dù thế nào đi nữa cũng xem như là kết cục tốt đẹp, Mễ Dương còn thấy mừng cho người đội trưởng cũ.
Chưa nói được mấy câu, Mễ Dương thấy Vi Tinh quay về, vội vẫy gọi cô tới, Đinh Chí Cường cô cũng quen, cười nói đôi câu. Phóng viên báo tối Ngưu Nại Chí thì là lần đầu gặp, anh đặc biệt nhiệt tình bắt tay Vi Tinh, "Chào cậu, tớ là phóng viên chuyên mảng chính trị pháp luật của cục, rất thân với Mễ Dương, cậu cứ gọi tớ Ngưu Tử là được!". Vi Tinh mỉm cười đáp, "Chào cậu!".
Đinh Tử bên cạnh chen vào, "Này, tớ bảo, bắt một tí là được rồi, vừa gặp người đẹp mà đã quá khích rồi!", Ngưu Tử trợn mắt, "Nói gì thế hả, anh em là loại người ấy sao?", rồi quay sang Vi Tinh, "Tên tiểu tử này đang đố kỵ với tớ, tại tớ chiếm mất chỗ của cậu ta!". Vi Tinh nhìn anh tỏ vẻ không hiểu.
Ngưu Tử rất tự hào ưỡn thẳng ngực, "Tớ là tiền vệ biên chủ lực của đội bóng đá Lá