cũng có, một loại ống nhổ cỡ lớn dùng để tiểu đêm đang vênh vang chễm chệ trên bàn của anh rể cả.
Vi Tinh trố mắt ra nhìn hồi lâu, phải nói thêm là cái ống nhổ này cũng thật sự có khả năng ra đời vào niên đại đó, ngoài cái hình uyên ương nghịch nước trên đó, còn có cả một chữ song hỷ to tướng đỏ chói. Có người nói người Ý là người biết thể hiện cảm xúc nhất thế giới, đủ kiểu nháy mắt ra hiệu của anh rể cả hiện tại rõ ràng là đang nói, thế nào, thứ đồ này rất đẹp phải không, đừng có tiếc những lời khen ngợi đấy.
Đừng nói dùng tiếng Anh, kể cả dùng tiếng Trung, Vi Tinh cũng không biết phải giải thích thế nào với anh ta về công dụng thực tế của món đồ này, phải rồi, vừa nãy anh tây này nói gì nhỉ, để Fruits? Vi Tinh nghĩ bụng mình không nghe nhầm đấy chứ, nghĩa là hoa quả đúng không, anh chàng này định lấy đó làm giỏ đựng hoa quả? Ôi chu choa mẹ ơi!
Muốn cười mà không dám cười lại không biết phải giải thích thế nào, mặt Vi Tinh nhất thời méo xẹo, anh rể cả nhún nhún vai, nhìn cô vẻ khó hiểu. Vi Tinh thật sự không còn cách nào khác đành ấp a ấp úng dùng tiếng Trung thuyết minh một cách đơn giản về công dụng của món đồ, anh chàng người Ý mới chỉ hiểu biết lơ mơ về văn hóa Trung Quốc, mà không, phải nói là cực kỳ lơ tơ mơ mới đúng, nghe xong thành ra mù tịt toàn tập.
"Pee?!"[2], anh chàng liên tục lắc đầu thể hiện không tin, thứ đồ được vẽ đẹp thế này sao có thể là bô tiểu. Anh lại chỉ chữ song hỷ to tướng màu đỏ, biểu đạt Trung Anh lẫn lộn, anh hiểu rằng chữ này ở Trung Quốc có nghĩa là rất vui mừng, một chữ hỷ là Happy, hai chữ hỷ chính là Happy gấp đôi, tại sao người Trung Quốc đi tiểu lại thấy Happy gấp đôi?!
[2] Đi tiểu?
Vi Tinh ....
"Về rồi à", Á Quân hất hàm với Vi Tinh, miệng còn ngậm quả táo đỏ tươi, Vi Tinh vẻ mặt vốn đã kỳ quái chợt sững lại, cô trông thấy Liêu Mỹ đáng lẽ ra đã đi công tác đang ngồi trên ghế của mình, thấy Vi Tinh quay về, cô đứng dậy nói với Á Quân, "Cứ thế nhé, túm lại là Project này vào tay tớ rồi, cậu giúp tớ chỉnh sửa lại một chút nhé". "OK!", Á Quân giơ tay ra hiệu không thành vấn đề.
Liêu Mỹ lúc đi ngang qua Vi Tinh chớp chớp mắt, "Cám ơn táo của cậu nhé!", vừa nói vừa cắn sột một miếng, Vi Tinh cười, "Đừng khách sáo, cậu lấy thêm vài quả đi, không phải cậu nói đi công tác sao?". Liêu Mỹ cười, "Tớ ăn mấy quả rồi, không đặt được vé máy bay nên đổi ngày, tớ đi họp đã nhé, bye", cô miệng nói chân bước về phía phòng họp.
Vi Tinh ngồi lại vào chỗ của mình, Á Quân hỏi, "Sao đi lâu thế, anh rể cả lại lôi cậu vào luyện tiếng Trung à?". Nhắc đến lại nhớ, Vi Tinh liền phá lên cười, vừa nói vừa làm động tác minh họa kể lại chuyện vừa xảy ra, làm Á Quân cười đến phát ho, tới tận lúc Amy đi ngang qua cô mới thôi cười, trợn mắt lên, trợn mắt đọ với mắt trợn.
Vừa thấy đôi tử thù lại luyện đòn giết người bằng mắt, Vi Tinh nhấc mép chỉnh tầm nhìn trở về máy tính của mình, bỗng nhiên phát hiện màn hình đang sáng, cửa sổ MSN hiển thị lời nhắn của Đào Hương, "Tớ có chút việc out trước đây, mai cậu phải cố lên, là người nhà, đừng có để Mễ Dương mất mặt trước anh em cảnh sát khác đấy! Liên lạc sau nhé!".
"Xí!", Vi Tinh hừ mũi một cái cười, cúi đầu tiếp tục công việc của mình. Sau một hồi tối tăm mặt mũi, bỗng nghe tiếng Á Quân cảm khái như đang ngâm thơ đằng sau, "A, cuối cùng cũng hết giờ rối rồi rồi ~". Lúc ấy Vi Tinh mới nhận ra đã sáu giờ rồi, cô ngẩng đầu bóp bóp cái cổ đã cứng đờ, nghĩ lại thấy việc của mình làm cũng tương đối rồi, cũng thu dọn đồ đạc tắt máy tính chuẩn bị về.
"Về cùng không", Á Quân xoay ghế lại gần hỏi, Vi Tinh lắc lắc đầu, "Tớ đi xe đạp mà, cậu quên rồi à!". "Ờ, phải rồi, mà tớ bảo này, cậu không định đi xe đạp về nhà thật đấy chứ, hưởng ứng lời kêu gọi vận động là khỏe mạnh của công ty thế có hơi quá đấy!", Á Quân nói. "Cứ coi như là giảm béo đi", Vi Tinh cười khì khì, nhìn vẻ chán chả buồn nói của Á Quân, cô chỉ đồng hồ, "Thôi nào, cậu còn không về đi, lớp Yo-ga của cậu một buổi những 300 tệ, đến muộn một phút là coi như mất toi 5 tệ đấy nhá!".
Á Quân nhìn đồng hồ, vội vàng thu dọn đồ rồi phi ra ngoài, miệng còn không quên ới lại, "Thế tớ đi trước đã, cậu cứ từ từ thôi, đừng để mai thời báo Kinh Hoa lại đăng tin, thiếu nữ XXX rạng sáng đạp xe ngã chết ở đường vành đai 5, nghi ngờ là do lao động quá sức mà chết ~", "Nói gì thế hả!", Vi Tinh túm lấy tập tài liệu ra vẻ định ném, Á Quân cười the thé rồi nhanh chân quẹt thẻ đẩy cửa kính chạy.
Vi Tinh cười giễu, thu dọn đồ của mình rồi cũng ra về, lúc đến thang máy thì thang máy đang chuẩn bị đóng lại, cô vội chạy lên mấy bước, "Chờ một chút!", nhưng khi tới nơi, thang máy vẫn đóng lại, trong đó hình như cũng không ít người,Vi Tinh chỉ nghe có tiếng rất giống giọng Liêu Mỹ vọng ra, "Ừ nhé, vậy mai gặp". Đợi thang máy lúc đi và về ở tòa nhà văn phòng thực sự là một cơn ác mộng, Vi Tinh ở tầng hai mươi đợi cả mười mấy phút mới cố kiết len vào được một thang máy. Hôm nay là thứ sáu, ngày ăn mặc tự do ở công ty BM, cho nên các nam thanh nữ tú thường ngày xiêm áo chỉnh tề nay hầu hết đều mặc đồ thoải mái. Vi Tinh từ đầu đến cuối cố gắng nghiêng đầu một cách tự nhiên nhất có thể, để tránh vợt cầu lông của ông anh bên cạnh chọc vào mắt mình.
Không biết có phải vì đến cuối tuần mà mọi người đều rất chi là phấn khởi hay không, trong thang máy đủ loại mùi nước hoa trộn lẫn thì chớ, lại cộng thêm sức nóng và mồ hôi của bao nhiêu người - bốc lên, Vi Tinh bỗng thấy hơi nghẹt thở, nghĩ bụng người ta nói bản thân nước hoa là hôi, xem ra là thật!
Ra khỏi tòa nhà văn phòng, Vi Tinh trước tiên làm một hơi hít thở sâu, giờ là tháng Chín, là khoảng thời tiết đẹp nhất trong năm của Bắc Kinh. Tiết trời mát mẻ, bầu trời xanh cao trong vắt, mây trắng lưa thưa phản chiếu ráng chiều, đẹp vô cùng. Vi Tinh bước dọc theo vỉa hè một đoạn, tới một bãi giữ xe đạp cực lớn ở bên đường, sau khi đưa cho chú trông xe 7 tệ, Vi Tinh dắt xe ra ngoài.
Thứ sáu tuần trước không hiểu làm sao, lượt xe qua bến xe buýt gần tàu điện ít dã man, mãi mới có một xe, cửa vừa mở, toàn là mông với lưng ở đó biểu diễn màn đứng lơ lửng. Tuy vẫn có không ít quần chúng có dũng khí xông lên, Vi Tinh tự nhận mình không có cái bản lĩnh ấy, dứt khoát bắt taxi, bởi còn hai biểu báo cáo đang đợi boss review[3] nữa, mất ít tiền còn hơn đến muộn bị boss lườm cho cháy mặt.
[3] Xem lại
Phải nói thêm là cũng không dễ dàng gì, hôm đó taxi cũng đặc biệt vắng, hình như rắp tâm chơi khó Vi đại tiểu thư thì phải. Khó khăn lắm mới đợi được một xe thì toàn bị người khác nẫng tay trên. Lúc đầu còn cố làm ra vẻ nho nhã, không muốn tranh giành, sau Vi Tinh nhìn thời gian càng lúc càng ít cũng đâm sốt ruột, cũng học theo người ta bước lên trước chặn xe.
Song kể cả như thế, cũng vẫn có người chặn xe trước mặt cô, Vi Tinh bụng bảo dạ đi lên thêm tí nữa, mình về nhà tới nơi rồi. Đang lo cuống cả lên, vô tình phát hiện trong lán ven đường xếp một đống xe đạp màu sắc bắt mắt, thứ khác cô không thấy, chỉ trông thấy hai chữ MIỄN PHÍ, cũng không biết xuất hiện từ bao giờ.
Trong đầu chợt lóe sáng, cô vội chạy lại hỏi, người giữ xe nói là chính sách huệ dân gì đó của nhà nước, tóm lại là sau khi cô nộp 100 tệ tiền đặt cọc, Vi đại tiểu thư đã chễm chệ cưỡi trên con xe đạp nhằm công ty thẳng tiến... Từ thứ sáu tuần trước đến thứ sáu tuần này đã bảy ngày trời, Vi Tinh không phải không định trả xe, chủ yếu là vì mặc váy chữ A thực sự không tiện đạp xe, cho nên phải đợi đến thứ sáu mặc thường phục mới lấy xe ra chuẩn bị đi trả.
Hôm nay, một ngày không có yêu ma quỷ quái nào ức hiếp, Vi Tinh lúc này tâm trạng rất tốt, cô đeo túi trên vai, nhét tai nghe MP3 vào tai, bài hát với tiết tấu sôi động vang lên, cô bắt đầu ung dung tự tại đạp xe, tận hưởng làn gió mát hiu hiu trên đường, miệng còn rên rỉ theo dù sai nhịp, "Lòng nhiệt tình của em, như một ngọn lửa, thiêu đốt cả sa mạc ơ ~ ~ ~".
Vừa đi vừa hát, Vi Tinh bỗng cảm thấy có gì là lạ, tại sao những người đi xe ngang qua mình đều ngoái đầu lại nhìn, lẽ nào giọng mình to quá? Vi đại tiểu thư lập tức ngậm miệng lại. Song kể cả thế, vẫn có người ngoái lại nhìn, Vi Tinh không hiểu tại sao bèn cúi đầu nhìn khắp lượt trên người, rồi lại sờ lên mặt, trên tay ngoài ít mồ hôi thì không có gì khác.
Lẽ nào!!! Vi Tinh đột nhiên nhớ ra một khả năng vô cùng khủng khiếp, lẽ nào cái quần bò giá ưu đãi đặc biệt mẹ già mua cho mình lại bị rách mông?! Lúc mặc vào đã thấy cực kỳ chất cực kỳ mỏng, không đến mức của rẻ là của ôi, tự động mở cửa sau cho mình đấy chứ...
Nhanh chóng quay lại nhìn xem xe đạp phía sau còn cách mình một đoạn, Vi Tinh hơi rướn người, giơ một tay lần sờ phía sau, hình như không có mà... "Ái da", xe đap bỗng chèn vào một hòn đá, đầu xe chao đảo, suýt chút nữa thì ngã nhào, Vi Tinh hết cả hồn vội vàng đưa hai tay lấy lại thăng bằng. Nhưng cô vẫn có chút không yên tâm, lúc sau lại nhổm người đổi tay sờ sờ lần lần.
Có thủng đâu... Vi Tinh mò mẫm bàn tọa mà trong lòng cực kỳ bức bối, cô đang nghĩ liệu có nên xuống xe xem kỹ lại xem thế nào, vô tình ngoảnh đầu sang trái, "Ô!" cô giật thót cả mình. Một chiếc xe cứu hỏa đỏ chói không biết bám theo sau từ lúc nào, có trời mới biết họ bám theo bao lâu rồi. Mấy cái mặt đen bóng nhe răng cười thò ra ngoài cửa sổ xe, thấy Vi Tinh phát hiện ra họ, đồng thanh hát vang, "Lòng nhiệt tình của anh như một ngọn lửa...", còn Tạ Quân ngồi ở ghế phụ lái rõ ràng là đang cố nín cười...
Vi Tinh phanh gấp, "Kít..."
Vi Tinh chống chân xuống đất dừng lại, lúng túng ra mặt, Tạ Quân ra hiệu cho cậu tài xế dừng xe, trước khi nhảy xuống còn ngoái đầu lại cười nói, "Thích hát đến thế cơ à, vậy lát nữa chúng ta hát suốt dọc đường về đội được không hả?". Anh em lính tráng cười khì rồi im bặt, nhưng đều cố chen hết ra ngoài cửa sổ, ai cũng háo hức ra mặt.
"E hèm", Tạ Quân bước đến trước mặt Vi Tinh hắng giọng, "Lâu rồi không gặp". Vi Tinh cúi khuôn mặt giờ đã nóng bừng khẽ đáp, "Uhm, lâu rồi không gặp".Vừa nhìn thấy mấy anh lính, Vi Tinh đã hiểu ra, những người đi xe ngoái lại không phải là nhìn cô, mà là nhìn cái xe cứu hỏa đang bám theo cô. Kết quả là làm cho mình hiểu lầm, giữa thanh thiên bạch nhật biểu diễn màn "thập bát mò", nghĩ đến đấy, người Vi Tinh lại nóng hết cả lên, thậm chí còn hơi mắc tiểu.
"Tinh tinh tinh", mấy cô cậu học sinh bấm còi lướt qua hai người họ, một người trong đó còn cọ cả vào lưng Tạ Quân, Vi Tinh vội kéo anh vào trong, "Cẩn thận!". Tạ Quân cúi đầu nhìn bàn tay Vi Tinh vừa rụt lại, nhoẻn miệng cười, "Chúng ta đứng đây hơi choán chỗ thì phải, cậu đi tàu điện ngầm à?". Anh vừa nói vừa rất tự nhiên dắt tay Vi Tinh tấp vào vỉa hè rồi bước về phía trước.
"Sao cậu biết tôi đi tàu điện ngầm?", Vi Tinh đẩy xe hỏi. Thái độ của Tạ Quân vẫn rất tự nhiên, cô nghĩ bụng dù sao cũng mất mặt lắm rồi, may mà không phải là đi gặp mặt, yêu đương này nọ, Vi đại tiểu thư sau khi tự an ủi mình xong cũng tự nhiên hẳn lên. Tạ Quân chỉ vào xe đạp của cô, "Dịch vụ này ở bến tàu điện ngầm có điểm cố định, chắc cậu không định đi xe về nhà đấy chứ, tớ nhớ địa chỉ lúc cậu đăng ký hình như ở phía Tây, xa tít mù tắp cơ mà".
"Đúng rồi, trí nhớ cậu tốt thật", Vi Tinh cười theo, rồi không kìm được ngoái nhìn xe cứu hỏa đang chầm chậm bám theo sau họ một cái. Anh em chiến sĩ trong xe vừa trông thấy cô quay đầu nhìn mình, miệng càng toe toét hơn, có người còn vui vẻ vẫy tay với cô