tên bến gần giống với ông bác kia nói, cô vội len xuống.
Nhưng vừa xuống xe nhìn xung quanh, cô lập tức ngơ ngẩn tò te, hai tòa nhà làm mốc mà ông bác kia nhắc tới không thấy đâu. Chung quanh người qua lại vội vội vàng vàng, không ai để ý tới người phụ nữ tay ôm chặt túi da, ngơ ngác nhìn tứ phía là cô, Dương Mỹ Lan khi ấy chỉ muốn ngồi bệt xuống đất mà khóc.
Những ai từng đến Bắc Kinh đều biết, khoảng cách giữa các bến xe buýt ở Bắc Kinh khá xa, khoảng cách giữa các khu huyện lại càng xa, nếu bạn tới hỏi đường, người địa phương nói với bạn là không xa lắm, chỉ cách một bến xe, thì bạn đừng vội tưởng là độ 100m, thông thường đều phải tầm 500m. Dương Mỹ Lan không nghe nhầm tên bến, nhưng đây là bến XXX phía đông, đáng lẽ ra cô phải xuống bến phía tây mới đúng, trong ngoài đi ra cả cây số, còn nhìn thấy vật mốc mời là lạ.
May mà những lời dặn dò của Cao Hải Hà trước lúc lên xe cô vẫn nhớ kỹ, tờ giấy đã bị mồ hôi thấm ướt cầm trong lòng bàn tay đã phát huy tác dụng cuối cùng… Sau đó, Mễ Dương đang trong trận chiến với gà trống, liền nhảy lên xe đạp phi như bay xuất hiện ở đây.
Nhìn Dương Mỹ Lan mặt đỏ tía tai, nói thì lí nhí như tiếng muỗi kêu, vô cùng khổ sở ứng phó với màn “chuyện phiếm” của viện trưởng Trương, Mễ Dương lẩm bẩm trong đầu. Anh chàng Cao Hải Hà trông hoạt bát cởi mở là thế, sao lại lấy một… nói thế nào nhỉ, cũng không phải là xấu hay không tốt, chỉ là có chút không thạo giao tiếp… “Oa!”, một tiếng khóc căt đứt mạch suy nghĩ vớ vẩn của Mễ Dương, anh ngoái đầu nhìn, cô giáo Hoàng đang bế một đứa trẻ đi tới, em bé trong lòng đang khóc ầm ĩ, cứ như tủi thân oan ức gì lắm.
“Viện trưởng, chị xem cái con bé Ái Gia này…”, chưa dứt lời, ngẩng lên trông thấu Mễ Dương, “Ô, Đại Mễ đến đấy à… Uhm, thôi nào, thôi nào, không khóc nữa nhỉ, Ái Gia ngoan mà”, cô giáo Hoàng chào vội một câu, rồi lại lật đật bế đứa trẻ khẽ đung đưa, dỗ dành con bé.
Mễ Dương thò đầu nhìn, đứa bé khóc tới nỗi đỏ ửng cả mặt, nước mũi chảy cả xuống miệng, cảnh sát Mễ bỗng thấy cổ họng nghẹn lại, kính cẩn lùi lại sau một bước, “ác mộng” đêm hôm ấy anh vẫn nhớ rõ mồn một.
Cô giáo Hoàng không biết làm sao nữa liền hỏi, “Viện trưởng, đứa bé này cứ khóc mãi thì làm thế nào? Không dời ra được, mà tôi thì còn cả bầy trẻ phải chăm nữa”. Viện trưởng Trương vốn định giơ tay ra đón đứa bé, vô tình trông thấy Dương Mỹ Lan đang hết sức chăm chú nhìn đứa trẻ, bà bỗng đổi ý, cười hỏi, “Đồng chí Tiểu Dương, vừa rồi hình như cô nói cô chưa có con, vậy cô có kinh nghiệm chăm trẻ không?”.
Dương Mỹ Lan gật đầu dứt khoát, lúc trước ở nhà không có việc gì, mấy đứa trẻ nhà họ hàng cô đều chăm giúp. Viện trưởng Trương gật gật đầu, không nói gì, chỉ ra hiệu cho cô giáo Hoàng đưa đứa bé cho Dương Mỹ Lan, cô giáo Hoàng làm theo, Dương Mỹ Lan cẩn thận đón lấy đứa bé. Kể cũng lạ, cũng có thể đứa bé khóc đã thấm mệt, nên vừa được bế vào vòng tay Dương Mỹ Lan, nó bỗng nín khóc, chỉ còn khẽ nức nở.
Thân hình mềm mại, nhỏ nhắn vừa vào tay, nhịp tim Dương Mỹ Lan liền tăng tốc, cô cúi đầu nhìn đứa trẻ, đôi đồng tử đẫm nước mắt lại càng đen lay láy, tò mò nhìn người lạ mặt, trái tim Dương Mỹ Lan bỗng mềm như bùn nhão, không muốn buông tay. “Ngoan quá, đúng là một em bé ngoan, để mẹ lau cho con nhé, nhè nhẹ thôi nhỉ, uhm, giỏi quá…”. Dương Mỹ Lan nhẹ nhàng dùng mu bàn tay chùi khẽ nước mũi dính trên vành môi đứa trẻ, không một chút ngại ngần.
Viện trưởng Trương với kinh nghiệm từng trải nhìn vẻ mặt dịu dàng của Dương Mỹ Lan khẽ mỉm cười, vẻ mặt không chút giả dối, xuất phát từ tấm lòng người mẹ. Tuy điệu bộ một mực dạ dạ vâng vâng, nói không thành câu của Dương Mỹ Lan trước đó không được ưng ý cho lắm, nhưng bây giờ, Viện trưởng Trương vô cùng hài lòng về cô. Ở đây không cần nhà hùng biện dõng dạc hùng hồn, ở đây cần là một trái tim dịu dàng bao dung.
Mễ Dương thì lại có phần kinh ngạc nhìn theo nhất cử nhất động của Dương Mỹ Lan, hóa ra chị ta biết nói nhiều điều như thế, mà từng cử chỉ đều toát lên sự dịu dàng nữ tính. Mễ Dương vò đầu tự trào, có lẽ đây chính là nhìn người không thể đánh giá qua vẻ bề ngoài mà người ta vẫn nói, xem ra mình cũng chỉ là một kẻ trần tục. “Tinh tinh”, âm báo tin nhắn vang lên, Mễ Dương lôi điện thoại ra xem, là của Vi Tinh, anh bật cười, bước mấy bước sang bên trả lời điện thoại của Vi Tinh.
“Cậu đang ở đâu thế?”, Vi Tinh hỏi luôn. “Viện phúc lợi chứ đâu!”, Mễ Dương đáp. “Cậu lại đi thăm Ái Gia à?”, Vi Tinh ở đầu dây bên này vừa gặm lê vừa hỏi, chuyện này anh đã từng kể với cô. “Này, chú ý cái miệng mẻ của cậu đấy, nước dưới cằm cậu sắp sửa nhỏ xuống sô pha của tớ rồi”, Đào Hương ngồi cạnh trợn mắt, lấy chân đá Vi Tinh một cái, rồi mới lôi mấy tờ khăn giấy dúi sang, Vi Tinh cười khà khà đón lấy lau.
“Cậu đang ở đâu?”. Mễ Dương nghe có tiếng người bên kia điện thoại bèn hỏi sang, “Nhà Đào Tử chứ đâu, hôm nay chẳng phải tớ được nghỉ bù sao, Đào Tử vừa từ Châu Âu về, tớ đến rủ cô ấy cùng đi ăn tối, cậu đi không?”. Vi Tinh cười khì khì. Hai hôm nay tâm trạng cô thực sự rất tốt, dạo trước vì một Case lớn mà bận chổng mông chổng vó lên trời, giờ lấy được hợp đồng, sếp đại từ đại bi, không chỉ phát tiền thưởng ngoài quy định, mà còn cho mọi người luân phiên nghỉ bù mấy ngày. Theo cách nói của Á Quân, vào công ty BM ba năm rồi, lần đầu tiên thấy phát tiền thưởng cho hội ‘làm màn thầu”, sao lại để cậu bắt kịp rồi?!
“Ơ hơ, sao bỗng dưng lại nhớ đến tớ thế hả, nếu đi mà để trả tiền thì tớ không đi đâu!”, Mễ Dương đùa. Đào Hương đứng bên cười tít mắt chen vào, “Đại cảnh sát Mễ, phải nể mặt một chút chứ”. “Ô, có Đào đại mỹ nhân đích thân mời thế này, thì nhất định phải tham gia rồi, có điều mấy bữa nay trong đồn thật sự khá bận, các cậu cứ đi ăn trước, báo địa điểm cho tớ, xong việc tớ sẽ tới tìm!”. Mễ Dương và Đào Hương vì Vi Tinh mà quan hệ cũng khá tốt, thuộc loại có thể bông đùa được.
Vi Tinh từng hỏi Mễ Dương tại sao lại không theo đuổi Đào Hương, đàn ông chẳng phải đều thích mỹ nữ hay sao? Mễ Dương nói phải rồi, đàn ông thích mỹ nữ, nhưng không nhất thiết đều phải lấy mỹ nữ, cậu không biết có những lúc phụ nữ khiến đàn ông mất tự tin sao? Vi Tinh nói thật không? Nhưng tớ thấy cậu rất tự tin mà. Mễ Dương đáp thật chứ, lúc không còn tự tin nhìn cậu, lòng tự tin của tớ lập tức đầy tràn ăm ắp! Vi Tinh nói miệng tớ rộng sẽ hút sạch cái tự tin đầy ăm ắp của cậu!
Đào Hương cười đáp, “Vậy nhé”, rồi ngồi lại, bên này Vi Tinh chua xót nói, “Vừa nghe mỹ nữ mời mà cậu đã xúc động rồi sao? Chân tay mềm nhũn ra rồi hả?”. “Đương nhiên, không chỉ xúc động bủn rủn chân tay, có bắt trả tiền tớ cũng chịu!”, Mễ Dương cười đáp, rồi nghe thấy “Cạch” một tiếng, điện thoại cúp rồi, Mễ Dương cười khì khì, tâm trạng vui vẻ đi lại chỗ viện trưởng Trương đang vẫy tay.
“Các cậu đã mấy tuổi rồi chứ, vẫn còn trêu đùa suốt ngày như thế, từ lúc tớ quen các cậu tới giờ đã thấy ầm ĩ, ầm ĩ đến giờ vẫn chưa biết chán!”, Đào Hương lắc lắc đầu ra vẻ bó tay. Vi Tinh bĩu môi, “Ai bảo cậu ta cứ lắm mồm cơ!”. Đào Hương buồn cười đáp, “Hai cậu kẻ tám lạng người nửa cân!”, Vi Tinh xông lên véo cô, “Dám bảo tớ lắm mồm này!”. Hai người quấn lấy nhau cười đùa.
Lăn qua lăn lại một hồi mới buông nhau ra, Đào Hương chải tóc hỏi, “Cậu dạo này làm ăn thế nào, có vừa ý không?”. Vi Tinh nằm ườn trên sô pha đáp, “Vẫn thế thôi!”. Đào Hương cười, “Ô, chẳng phải cậu vượt ngàn khó khăn chỉ mong thành dân công sở hay sao, công ty nước ngoài, công sở!”, cô cường điệu hóa mô phỏng lại khẩu khí ngưỡng mộ vạn phần khi ấy của Vi Tinh.
Trái với những gì cô nghĩ, Vi Tinh không nhảy xổ lên làm ầm ĩ, mà rất cảm xúc, lại có phần buồn bã thở dài, “Trong thời gian ở BM, cảm giác duy nhất của tớ là, nhà vệ sinh dù có trang hoàng đẹp đẽ tới đâu, nó vẫn chỉ là cái nhà vệ sinh! Đi ở đâu mà chả thế, việc gì cứ phải vào đó mà ngồi chứ”. “Ặc!”, Đào Hương suýt chút nữa thì phun hết cả cà phê trong miệng ra ngoài, vừa ho vừa cười sặc sụa.
“Thôi, không nói chuyện đó nữa, vừa nhắc đến đã thấy chán, tớ giờ làm được bao lâu thì làm, ít nhất cũng có một cái background đẹp, sau này nhảy việc cũng có ưu thế”, Vi Tinh nhún vai. Đào Hương gật gật đầu, rồi bỗng phá ra cười, “Cậu giờ nói năng cũng trung anh lẫn lộn rồi, đúng là trí thức!”. Vi Tinh liếc xéo, “Cậu cũng thấy kinh tớ rồi đúng không?”.
Đào Hương vội vàng xua tay, “Không dám không dám, à phải rồi, vừa rồi cậu với Mễ Dương nhắc đến Ái Gia nào thế? Cậu ta phải đi Ái Gia mua đồ à?”. Vi Tinh phì cười, “Cậu nghĩ đi đâu thế, là đồn công an chỗ Mễ Dương nhặt được một đứa trẻ nên đưa tới Viện phúc lợi, đạt tên Ái Gia, chứ không phải là đồ gia dụng Ái Gia! Vì viện đó do nhà nước mở ra, cho nên tên thường đặt tên các cháu là Ái Quốc, Ái Đáng, Ái Nhân Dân”.
“Ra là thế, những đứa trẻ đó chắc là có vấn đề đúng không?”, Đào Hương nhún vai. “Mễ Dương bảo không phải, chẳng qua là bé gái thôi, hừm, đại khái là đội du kích trọng nam khinh nữ vỡ kế hoạch mà ra, đúng là tạo nghiệp chướng mà!”, Vi Tinh chép miệng.
Còn đang dở chuyện, điện thoại của Vi Tinh bỗng đổ chuông, “Mẹ à? Tìm con có việc gì không? Hả? Không phải chứ, con đã hẹn với bạn rồi… Vâng, được rồi mà, để con nói với người ta một tiếng, ở đâu ạ, con biết rồi, mẹ yên tâm đi, con đi lo liệu đã, mẹ không phải lo, vâng, bye mẹ”.
Vi Tinh cúp máy xong còn chưa mở miệng, Đào Hương đã hỏi, “Bác gái tìm cậu có việc, không ăn cơm được hả?”, “Ừ, bố tớ vừa nhận quyết định về hưu, mẹ bảo ra ngoài ăn cơm, cho ông đỡ buồn, vừa vặn hôm nay cũng là ngày mẹ tớ nhận tháng lương đầu tiên nữa!”. Vi Tinh gãi gãi đầu, “Đào Tử, xin lỗi cậu nhé, để hôm khác tớ mời cơm cậu! Tớ phải đi ngân hàng Bắc Kinh một chuyến, đi làm cho bố tớ cái sổ tiết kiệm, nộp bảo hiểm,…”.
Đào Hương dí ngón tay lên trán Vi Tinh, “Tớ với cậu mà còn nói thế à, đi luôn bây giờ sao? Vậy đừng quên đồ tớ mua cho cậu đấy!”. Vi Tinh cười hì hì, “Cái đấy tuyệt đối không thể nào quên, cậu yên tâm!”, “Ngoan gớm nhỉ!”. Đào Hương cười mắng yêu một câu, rồi xoay người giúp Vi Tinh thu dọn túi.
Lúc Vi Tinh hổn hà hổn hển tới được quán ăn, bà Vi đã tới từ lâu, nồi lẩu thịt dê Mông Cổ đã sôi sùng sục, thơm nức cả mũi. “Ơ? Bố con đâu? Mẹ cũng tài thật, có một mình mà đã gọi món rồi?”. Vi Tinh ngồi phệt xuống, rót cốc cô-ca tu ừng ực. Bà Vi lườm cô một cái, “Bố con đi nhà vệ sinh rồi, bố mẹ đợi con mãi, nhân viên phục vụ thì cứ quấn lấy, đành phải gọi, con làm gì mà lề mà lề mề thế?”.
“Còn không phải tại mẹ nhất quyết bắt con đi ngân hàng sao, xếp hàng cả tiếng đồng hồ, ngân hàng Trung Quốc thì mẹ biết đấy, hiệu suất như thế, tốc độ như thế, con không phải ngủ đếm ở đấy đã xem là nhanh lắm rồi!”, Vi Tinh bực bội đáp. Bà Vi không nhịn nổi cười, lại hỏi, “Trong túi con có cái gì thế kia? Lại mua quần áo à, toàn tiêu lăng tiêu nhăng!”.
Vi Tinh làm ra vẻ bó tay, “ôi chao mẹ của con, mẹ làm ơn nhìn cho kỹ rồi hãy phán xét con có được không, đây là mỹ phẩm và quà Đào Hương mua từ nước ngoài đem về cho con, không mất tiền, vốn đã hẹn ăn cơm cùng tụi nó, mẹ lại nhất nhất đòi ra ngoài ăn cơm hôm nay, làm con thành kẻ thất hứa”. Bà Vi trừng mắt, “Bạn con quan trọng hay bố con quan tr