hiên như không, “Sao hả, thèm chân giò heo đến phát điên rồi à? Vớ được cái gì là gặm cái đấy hả?”. Còn anh chàng sĩ quan bên cạnh mặt vừa bừng lên được một nửa, liền bị màn phì phì phì của Vi đại tiểu thư làm cho lúng túng, nụ cười cứng đờ rõ ràng là cố nặn ra trên mặt.
Vi Tinh đón lấy nước súc miệng, sau khi nhổ “Phì” một cái ra bãi cỏ bên cạnh, mới nhận ra hành động của mình hơi bị mất lịch sự, cũng đâm ra bối rối. Vi Tinh cầm chai nước do dự một lúc lâu mới cất tiếng, “Sao cậu lại tới đây?”. Mễ Dương nhíu mày, anh không nghĩ là hai người này quen nhau thật, trong lòng bứt rứt nhưng không dám nói ra miệng, chỉ dỏng tai lên lắng nghe, mặt làm ra vẻ ta đây tuyệt đối không quan tâm.
Anh sĩ quan kia cười đáp, “Không phải tôi đã gọi điện rồi sao, mà cô cũng đồng ý rồi mà”. Vi Tinh cũng cười, “Tôi cứ tưởng cậu rảnh rỗi không có việc gì nên gọi điện phá rối, bây giờ làm gì còn ai làm việc tốt xong còn đòi thư cảm ơn nữa chứ”. Mễ Dương nghe tới đây thì ngoảnh sang nhìn cậu sĩ quan, ý tứ trong ánh mắt khiến mặt anh sĩ quan lập tức đỏ lựng lên, còn hơn cả lúc trước, anh liên tục xua tay giải thích, “Không phải, không phải là tôi muốn, là lính của tôi, anh ấy muốn!”.
Vi Tinh chớp chớp mắt, rồi reo lên, “À… Tôi hiểu rồi, có thư biểu dương có thể lĩnh thưởng đúng không, hình như có ích cho việc thi vào trường quân sự hay vào Đảng gì đó đúng không? Hiểu rồi, hiểu rồi!”. Vi Tinh tuy không có ý châm biếm cay nghiệt, nhưng giọng điệu của cô đã khiến anh sĩ quan rất không bằng lòng, nụ cười thật thà lại có phần ngại ngần khi nãy lập tức nghiêm lại, anh ghìm giọng, “Đồng chí nói không sai, nhưng chúng tôi giúp đỡ người dân tuyệt đối không phải vì những thứ đó! Đồng chí nghĩ nhiều quá rồi, xin lỗi đã làm phiền!”. Nói xong nghiêm người cúi chào, quay lưng định đi.
“Ơ, cậu nói thế là ý gì?”. Không nhận thấy vấn đề trong khẩu khí nói chuyện của mình, lại cảm thấy bị anh sĩ quan coi thường, Vi Tinh vô cùng khó chịu, cô vô thức túm lấy cánh tay anh sĩ quan, “Cậu nói cho rõ ràng rồi hãy đi, rõ ràng là cậu gọi điện cho tôi đòi thư biểu dương, sao giờ lại nói thành ra là tôi dung tục hả?”.
Cậu sĩ quan còn chưa mở miệng, Mễ Dương nãy giờ lặng thinh chen vào, “Vi Tinh, cô gái kia cứ nhìn cậu suốt, cậu có quen không?”. Vi Tinh sững sờ, nhìn theo hướng mắt anh, Amy đang đứng ở chỗ tường kính của công ty nhìn sang bên này, tuy kính phản quang không nhìn rõ vẻ mặt của cô, nhưng Vi Tinh biết, cô nhất định là đang vô cùng phấn chấn, kích động.
Người phụ nữ này ở công ty ngoài thành tích giỏi nịnh bợ, trốn việc mà ai ai cũng biết ra, lợi hại hơn cả là thói ngồi lê đôi mách, mà còn cái kiểu tuyệt đối có thể đổi trắng thay đen, thông qua ảo tưởng, liên tưởng, suy đoán kể ra đầu đuôi câu chuyện như thật. Vi Tinh cũng phải sau hai tháng tới công ty mới biết, Á Quân sở dĩ ghét cay ghét đắng cô ta không chỉ vì cái cơ hội thăng chức kia, mà bởi cái mồm thối xấu xa của Amy đã chọc ngoáy làm tan nát tình yêu của cô.
Á Quân và anh chàng đó quen nhau qua công việc, thêm vào đó là cá tính nhu nhược của anh chàng, hai người vốn đã tính chuyện cưới hỏi rồi, kết cục cuối cùng là anh chàng đó nghỉ việc về quê. Đương nhiên Amy tuyệt đối không thừa nhận việc đó có liên quan tới cô ta, Á Quân cũng biết bạn trai mình không có chủ kiến, toàn ba phải bảo sao hay vậy nên mới ra nông nỗi ấy, nhưng trong lòng vẫn rất hận Amy.
Cũng chính vì không nuốt được nỗi hận này, nên tuy mọi người xung quanh đều biết cô “bị đá”, nhưng Á Quân quyết không từ chức, thường buông lời châm chọc, quyết tâm khiến Amy khó chịu. Vì Á Quân năng lực làm việc tốt, sếp cũng rất coi trọng, cho nên Amy cũng đành cắn răng chịu đựng, chờ thời cơ hành động, mọi người đều cưỡi lừa xem sách, cứ chờ rồi xem!
Lúc trước vì các sếp đều ở đây, Amy còn vờ vịt làm thêm một lúc mới về (không như Vi Tinh, hết giờ cái là chuồn, sớm được một phút quyết không chậm sáu mươi giây) cô ta vừa ra thang máy liền trông thấy Vi Tinh đang kẹt giữa hai người đàn ông, một người trong đó hình như là sĩ quan. Bản năng bà tám lập tức thúc giục Amy bước về phía tường kính, định nhìn cho rõ, nhưng không ngờ lại bị Mễ Dương phát hiện.
Vi Tinh đọ mắt từ xa với Amy, cô phát hiện Amy rõ ràng có ý hướng về phía này, đồ mặt dầy nhạt thếch, Vi Tinh chửi thầm, biết thừa cô ta dám xông tới hỏi han nhân tiện thăm dò tình hình lắm chứ, cũng không lo được nhiều thế, vừa hay có chiếc xe buýt vào bến, Vi Tinh gọi Mễ Dương, “Có biến, chuồn thôi”, rồi xông lên xe buýt.
Đợi xe buýt rời bến một đoạn, Amy mới từ trong tòa nhà văn phòng đi ra, nhìn vẻ mặt tức tối của cô ta, tuy không rõ lắm, vẫn khiến Vi Tinh vui cười sung sướng, Mễ Dương theo cô lên xe hỏi, “Đồng nghiệp hả?”. Vi Tinh hừ giọng, “Là kẻ thù! À không, là sao quả tạ!”.
Mễ Dương tỏ vẻ à ra thế, rồi lại hỏi, “Anh ta không phải là kẻ thù chứ?”. Vi Tinh đáp, “Ai?”. Mễ Dương hất hàm sang bên, Vi Tinh ngoái đầu nhìn, kinh ngạc, “Hả? Sao anh cũng lên đây?”. Anh sĩ quan mặt méo xệch, “Nếu cô chịu buông tay, tôi cũng không định lên đây đâu”.
“Bồi bàn, cho bốn chai bia, lạnh ấy nhá!”, Mễ Dương gọi, “Vâng, có ngay!”. Cậu nhóc miệng đáp tay nhanh nhẹn lấy bốn chai bia trong tủ lạnh ra bưng lên, “Mở hết không ạ?”, “Mở hết được chứ?”, Mễ Dương hỏi. “Ok!”, anh chàng sĩ quan gật đầu sảng khoái. Vi Tinh vừa gặm móng giò vừa ậm ờ, “Hai cậu vừa phải thôi nhé, vừa nãy đã uống hai chai rồi, mai không định đi làm hả?”.
Đó là một hàng lẩu, đặc sản là món móng giò, lẩu chay uống canh, lẩu cay gặm thịt, giữa hè ngồi điều hòa mát rượi, uống bia mát lạnh, thật không còn gì sung sướng bằng. Cậu sĩ quan vừa rồi bị Vi Tinh lôi nhầm lên xe, tuy không làm trò cười song những lục đục trước đó không vì thế mà dễ dàng bỏ qua.
Nói thế nào đi nữa, trưa vừa giúp mình một việc lớn, khi nãy lại bị cắn oan một miếng, Vi Tinh kiên quyết đòi mời anh ăn cơm, rồi ba người vào một quán lẩu bắt đầu ăn uống thả cửa. Duy chỉ có Mễ Dương là lầm bầm trong bụng, không biết là lính thật hay giả nữa, bảo đi là đi, không biết khách sáo gì cả.
“Nào, cảnh sát Mễ, cạn!”, anh sĩ quan cầm cốc bia đầy hự lên, Mễ Dương cũng rót đầy cốc mình rồi cụng với anh ta một cái, “Tiểu đội trưởng Tạ, cạn!”. Hai người ngửa cổ, ừng ực uống cạn trơ đáy cốc. Vi Tinh hừ một tiếng, “Hai cậu thân thiết nhỉ, lại còn cảnh sát Mễ, tiểu đội trưởng Tạ, ghê quá đi mất!”. Cô nào có biết hai người đàn ông ấy đang ngấm ngầm tranh đấu, Tạ Quân thì cô không biết, chỉ thấy Mễ Dương có gì đó là lạ.
Tạ Quân, anh chàng sĩ quan kia mỉm cười, “Phải đấy, rượu cũng đã uống cùng nhau rồi, anh cứ gọi tôi là Tạ Quân, hay Tiểu Tạ cũng được”. Mễ Dương cười hề hề, “Được thôi, vậy cậu cũng gọi tôi là Mễ Dương, hay Đại Mễ cũng ok!”. Mễ Dương cao hứng, cười khì khì, cậu là Tiểu Tạ, tôi là Đại Mễ, cao hơn cậu một cấp, anh hả hê gắp một miếng móng giò lên gặm.
Tạ Quân không hiểu suy nghĩ vớ vẩn kia của Mễ Dương, anh cũng không cố tình đối đầu với Mễ Dương, chỉ là đường đường một đấng nam nhi, một vị anh hùng, đối mặt với sự khiêu khích từ một người cùng giới nên bất giác có phản ứng lại. Anh thuộc biên chế lính cứu hỏa, khi nãy vừa nói số tuổi, mới biết anh nhỏ hơn Mễ Dương và Vi Tinh hai tuổi, nhờ có thành tích xuất sắc, anh vừa tốt nghiệp Học viện Chỉ huy Cảnh sát Vũ trang liền được điều về Bắc Kinh.
Hôm nay đưa anh lính già chuẩn bị phục viên về nhà đi mua đồ, bởi anh lính già nói, tới Bắc Kinh cũng gần sáu năm rồi, mà chưa đi được đến đâu cả. Lúc huấn luyện quân giúp người ta khi trước, anh có quen một nữ sinh trường trung cấp nghề, đều là thanh niên mười bảy, mười tám tưởng như là yêu rồi, thậm thụt qua lại được nửa năm, cuối cùng do hoàn cảnh sống và trưởng thành của hai người khác nhau quá xa, hết quân trang rồi đến uy vũ, cô gái đó không chịu nổi, cô nói không muốn tiếp tục qua lại với một người đến Starbucks cũng không biết là cái gì.
Anh lính già sắp đi rồi, suốt dọc đường cứ nhìn ngang ngó dọc, Tạ Quân đều để ý cả. Anh lính muốn thử xem Starbucks là cái gì, mà mình chỉ vì không biết nó, đến tư cách để yêu cũng không có. Tạ Quân sau khi hiểu chuyện, không nói lời nào dẫn anh đến gần công ty Vi Tinh, lúc ra ngoài lần trước đã từng đến, anh biết ở đây có tiệm Starbucks. Chuyện sau đó, Vi Tinh biết cả rồi, người giúp bắt kẻ trộm kia chính là anh lính già sắp giải ngũ.
Mọi người đều biết, binh sĩ trong quân đội có ba cái khó, học tập phấn đấu vào Đảng và học kỹ thuật, ngoài ra chính là lập công lãnh thưởng, không chỉ bị hạn chế bởi quân số, mà còn phải trông chờ vào vận may. Anh lính năm nào cũng được khen thưởng, nhưng “vận may” chưa tới, chưa từng lập được công, giờ ngày trở về đã cận kề trước mắt, tính đi tính lại cấp trên vẫn bảo không đủ điều kiện.
Cần nói thêm là có cái huân chương hạng ba trong tay về nhà có muốn tìm việc hay làm gì, cũng còn có ích, nhất là ở nơi hẻo lánh như quê anh. Tạ Quân vốn cũng đang đau đầu vì chuyện này, vừa vặn hôm nay gặp chuyện của Vi Tinh, khi ấy Tạ Quân đã nảy ra ý định, song lúc đó miệng mở ra lại khép vào, sống chết không mặt mũi nào mở miệng nói, đồng chí, làm phiền cô viết cho chúng tôi bức thư biểu dương được không?
Về đơn vị, cô văn thư bước đến khẽ nhắc, việc lập công lĩnh thưởng phải lập tức quyết định để tuần sau báo cáo, Tạ Quân mới rối lên, cắn răng, mặt dày gọi điện cho Vi Tinh. Lại nói Vi Tinh la hét suốt dọc đường đuổi theo tên trộm hóa ra lại có ích, có người nghe thấy liền báo cảnh sát, cảnh sát gần đó năm phút sau đã có mặt, đồng thời nhân chứng vật chứng đủ cả, sau khi hỏi lấy lời khai theo lệ, lôi kẻ trộm đi luôn. Lúc cảnh sát ghi lại phương thức liên lạc, Tạ Quân để ý, nhớ kỹ số điện thoại và tên, địa chỉ công ty Vi Tinh trong đầu.
Lúc gọi điện anh đã cố ý tìm nơi vắng người, kết quả là đồng nghiệp trông thấy bộ dạng lén lút của anh lại tưởng anh gọi điện cho bạn gái, nhất định giằng lấy nghe, kết quả là nghe thấy tiếng của Vi đại tiểu thư thật. Nếu không phải Tạ Quân giằng lại được điện thoại, không khéo Vi Tinh cho số máy anh vào danh sách từ chối nhận cuộc gọi cũng nên, có điều lúc ấy Vi Tinh cũng tưởng anh gọi điện linh tinh, nhưng nghĩ lại người ta đã giúp mình, nên tiện miệng nói đồng ý, anh muốn thư biểu dương gì thì tự qua mà lấy. Kết quả là, Tạ Quân đến tìm thật.
“Haizz”, Vi Tinh thở dài lắc đầu tổng kết, “Túm lại là, Starbucks kia chẳng phải thứ gì tốt đẹp cả!”. Mễ Dương đang gặm móng giò không nhịn nổi phun ra, phì một tiếng, một cục xương lợn văng vào đĩa của Vi Tinh. “Đại Mễ chết tiệt, ghê quá đi mất!”, Vi Tinh nhe răng trề môi đổi đầu đũa gắp miếng xương vứt ra ngoài, chứ không gọi phục vụ đổi đĩa.
Mễ Dương cười khì, “Xin lỗi nhé, có điều câu ấy của cậu Starbucks mà nghe thấy chắc khóc chết mất, cái thứ không tốt đẹp gì kia đáng lẽ phải là cái đồ yêu nữ bự phấn đá cậu ra đường đi mua Starbucks kia mới đúng chứ”. Vi Tinh gắp một đũa mỳ hút hết vào miệng, “Cũng đúng… mà thôi đừng nhắc đến mụ yêu tinh ấy nữa, mất cả ngon!”. Rồi quay sang nói với Tạ Quân như anh em thân thiết, “Chỉ là bức thư biểu dương thôi đúng không, tối nay tôi sẽ viết, viết tay luôn, thế mới đủ chân thành, mai gửi chuyển phát nhanh cho cậu nhé? Nếu không để tôi trực tiếp mang qua, thế lại càng chân thành, long trọng?”.
Mễ Dương từ lúc gặp Tạ Quân đã không thích lắm, nhưng cũng chưa đến mức ghét, tóm lại là thấy hơi khó chịu. Nh