mới biết lòng cha mẹ!”, Mễ Dương thở dài một câu. “Hả?”, Vi Tinh ngơ ngác.
“Thôi, xe tới rồi, cậu đi mau đi, nhìn dáng vẻ đồng sự của cậu xem chừng vội lắm rồi, Phì Tam Nhi còn đang đợi tớ kia kìa, có gì mai nói tiếp”, Mễ Dương đưa Vi Tinh lên taxi. Vi Tinh chợt nhớ ra điều gì liền kéo cửa sổ xuống, “Có chuyện gì cậu giúp được thì cố giúp cô ấy nhé, phải rồi, cô ấy tên là Liêu Mỹ!”, “Biết rồi!”, Mễ Dương gật đầu.
Đến tối gần hết giờ làm, Vi Tinh thấy dạ dày mình lại sôi lên, lúc ấy mới nhớ ra mình vẫn chưa có gì bỏ vào bụng. “Ivy, hôm nay làm phiền cậu rồi”, Liêu Mỹ đi tới trước bàn làm việc của cô, Vi Tinh vội đứng lên cười, “Cậu khách sáo quá, là việc tớ nên làm mà.” Liêu Mỹ cười, “Tớ mời cậu ăn cơm nhé?”, “Thôi, không cần đâu, mẹ tớ ở nhà đã nấu cơm chờ sẵn rồi”, Vi Tinh vội vàng từ chối.
“Thôi nào, khi nãy tớ nghe Á Quân nói rồi, cũng xem như là vì tớ mà cậu chưa kịp ăn cơm, coi như tớ bù cho cậu đi, Á Quân cũng đi, chúng ta tới phố Quỹ[2] đi, tiện thể ăn cái gì đó”, Liêu Mỹ mỉm cười đáp. “Uhm, vậy thế cũng được, chúng ta AA[3] nhé”, Vi Tinh thấy từ chối mãi cũng không hay, hơn nữa Á Quân cũng cùng đi. “Không phải vậy đâu, cứ theo tập quán của BM, ai kiếm được nhiều người ấy mời, lát nữa tớ tới tìm nhé”, Liêu Mỹ nháy mắt.
[2] Phố ẩm thực.
[3] Chia đôi 50-50.
“Nhà cậu ở đây à?”, Liêu Mỹ hỏi. Ăn cơm xong, cô chủ động lái xe đưa Vi Tinh và Á Quân về. Bữa cơm hôm nay Vi Tinh ăn rất vui vẻ, ngoài cô bạn hợp cạ là Á Quân, giờ lại có thêm một mỹ nữ vừa có khí chất, dung mạo xinh đẹp lại dịu dàng khéo léo, mấy người cười cười nói nói thoắt cái đã hết buổi.
“Ừ, bố mẹ tớ đều làm ở nhà máy XX, rẽ phải, rồi đi tiếp tới chỗ giao lộ là đến khu nhà tớ rồi”, Vi Tinh thuận miệng nói, “À, phải rồi, anh cảnh sát hôm nay là bạn cậu à, tên là…”, Liêu Mỹ nhớ lại. “Mễ Dương!”, Vi Tinh cười tít mắt tiếp lời, “Phải rồi, Mễ Dương, cái họ Mễ này đúng là hiếm gặp”, Liêu Mỹ buột miệng đáp.
“Đúng đấy, cả nhà máy bố tớ mới có một người họ Mễ thôi mà. Phải rồi, bọn tớ còn là hàng xóm, bố cậu ấy cũng làm ở nhà máy XX đấy”, Vi Tinh thuận miệng nói. “Ấy chết!”, Liêu Mỹ đột nhiên phanh lại, Vi Tinh bị giật mạnh một cái, buột miệng kêu lên. “Xin lỗi, là đèn đỏ, xém chút nữa không thấy!”, Liêu Mỹ chỉ về phía trước, Vi Tinh nhìn theo, quả đúng như thế, liền cười đáp, “Cậu hôm nay vì đèn đỏ mà đã phải gặp cảnh sát một lần rồi”. “Chính thế đó, may mà…”, Liêu Mỹ nhún vai.
“Được rồi, tới nơi rồi, cám ơn cậu nhé, A May”, đến cổng khu nhà, Vi Tinh xuống xe cúi người chào Liêu Mỹ trong xe. “Đừng khách sáo, bye bye!”, Liêu Mỹ mỉm cười vẫy tay, rồi xoay vô-lăng, quay xe đi khỏi. Vi Tinh đi về nhà, trong lòng vẫn đang phơi phới, kể từ sau khi vào BM, tối nay là buổi tối vui nhất, xem ra Á Quân nói không sai, Liêu Mỹ đúng là rất được, xinh đẹp, giỏi giang mà lại không kiêu ngạo!
Liêu Mỹ trên đường lái xe về nhà cứ trầm ngâm như đang suy nghĩ điều gì, nhân lúc đợi đèn đỏ, cô lấy ra một chiếc đĩa nhét vào máy CD, làn điệu trong trẻo của “Bài ca hò hẹn[4]” lập tức phiêu tán trong xe, “Chỉ cần ca ca anh nhẫn nại đợi chờ ơ, người trong tim anh sẽ tới ơ hò…”. Liêu Mỹ khẽ ngâm nga hát theo.
[4] Bài dân ca Mông Cổ.
“Về rồi hả?”, bà Vi ra mở cửa cho Vi Tinh khịt khịt mũi, “Toàn là mùi lẩu!”. “Mẹ nhầm rồi, đây là mùi tôm hùm cay, hôm nay bọn con còn ăn cả hàu nướng nữa, mùi vị rất ổn. Lần sau con sẽ đưa mẹ với bố đi nếm thử!”, Vi Tinh quẳng túi sang một bên, lười biếng thả mình xuống sô pha.
“Con gái bố về rồi hả, thế nào, hôm nay có mệt không? Nghe mẹ con nói con đi ăn với đồng nghiệp? Ăn ngon miệng chứ?”. Ông Vi vừa tắm xong còn đang lau đầu bước đến, ngồi xuống cạnh con gái, vỗ vỗ đầu cô. “Hừ, sáng nay thì xui tận mạng, tối đến còn tạm được!”, Vi Tinh tức tối đem chuyện của Amy kể lại một lượt.
“Chuyện đó quá bình thường, loại người ấy đâu chả có, từ sau đề phòng cô ta một chút là được rồi, vả lại chịu thiệt là phúc, mình lại mới vào, sau rồi sẽ ổn thôi”, ông Vi an ủi. Vi Tinh gật gù, “Con hiểu mà, chỉ là trong lòng thấy khó chịu thôi, muốn cãi lộn chết đi được!”. “Thế thì cứ mắng cứ chửi, để cho mình được sướng cái mồm trước đã!”, ông Vi làm ra vẻ nghiêm túc nói. Vi Tinh bật cười khanh khách, tuy rằng bố không thể giúp cô điều gì thực chất, nhưng có thể trút bầu tâm sự với người nhà, cô cũng thấy nhẹ nhõm đi nhiều.
“Ơ, mẹ hôm nay làm sao thế, bình thường nghe con than vãn, mẹ liền bảo là lỗi do con!”. Cười xong Vi Tinh bỗng thấy có cái gì khang khác, suy xét một hồi mới nhận ra là mẹ hôm nay hơi bị im hơi lặng tiếng. Nghe con gái hỏi thế, ông Vi cười phá lên, “Mẹ con á, hôm nay tại cái mồm làm khổ cái thân, lực bất tòng tâm rồi.”
“Vi Đại Thắng, ông nói cái gì hả, tôi không lên tiếng, là tới lượt ông tuyên truyền phản động đấy hả?”, bà Vi không kìm được lên tiếng. Vi Tinh ngồi thẳng dậy, cẩn thận dò xét một lúc, “Ôi, mẹ, mặt mẹ sao lại hơi sưng sưng thế kia, đây bên này này”, cô đưa tay ra định sờ, bà Vi nghiêng đầu né tránh. “Đừng có chạm vào!”. “Rốt cuộc là làm sao?”, Vi Tinh càng không hiểu xảy ra chuyện gì.
“Đừng nhắc nữa, chính là do đống quả hạch Đông Bắc[5] con mua trên cái gì bảo[6] hồi tháng trước đó. Mẹ con nói con mua rồi chưa ăn được mấy đã vứt xó, để thêm nữa nó gắt dầu[7] rồi không ăn được, bà ấy sợ bỏ phí, hôm nay bỏ ra thanh toán hết rồi, lợi cũng sưng phồng lên rồi”, ông Vi làm vẻ mặt vô cùng khâm phục. “Hả? Mẹ, cả cân[8] đó mẹ ăn hết rồi à, không sợ nóng trong người hay sao?”, Vi Tinh miệng há hốc.
[5] Một loại quả khô, vỏ rất cứng, nhân chỉ có một hạt, như hạt dẻ, hạt sồi.
[6] Taobao: trang mua sắm trực tuyến lớn nhất Trung Quốc.
[7] Loại quả có nhiều dầu để lâu bị chảy dầu ra sinh mùi hôi hắc.
[8] Cân Trung Quốc = 0.5kg.
“Còn phải nói, con mua cái thứ đồ vớ vẩn gì thế hả, đã cứng không nhằn nổi thì thôi, lại còn bỏ cả cục sắt vào trong cho nặng nữa. Mẹ nói cho con biết, từ sau đừng có mua mấy thứ lung tung trên mạng nữa, nghe rõ chưa hả!”, bà Vi bưng hàm bực bội nói.
Vi Tinh im lặng một lúc lâu gượng cười hỏi, “Ý mẹ nói là miếng sắt chẻ đôi, ở giữa có khe hở, bóp bóp hai bên thì chuyển động đúng không?”, bà Vi đáp, “Thế thì làm sao?”. Vi Tinh cắm đầu xuống sô pha khóc thét, “Ôi mẹ của con ơi, đấy là kẹp quả hạch của cô em chủ tiệm có lòng gửi tặng đấy ạ…”
Trong lúc Vi Tinh bị bà mẹ dũng mãnh như thần làm cho dở khóc dở cười, thì Mễ Dương đang ngồi trong một quán ăn nhỏ với Phì Tam Nhi và Giang Sơn uống rượu tán phét. Thực sự không có cách nào khác, lão Phì Tam Nhi miệng rộng ấy vừa rời khỏi đồn, liền đem chuyện Mễ Dương bị điều xuống cấp cơ sở nói cho Giang Sơn, liền đó là điện thoại của Giang Sơn gọi đến, Mễ Dương chỉ còn biết cười trừ, Giang Sơn đâu phải loại dễ bị lừa như Phì Tam Nhi.
“Nói xem bạn thân cái kiểu gì hả, xảy ra chuyện lớn như thế mà không thèm nói với anh em một tiếng, nếu không phải hôm nay chạm mặt, không biết cậu ta còn định giấu giếm đến bao giờ, cậu ta không mời thì ai mời nữa!”, Phì Tam Nhi uống đến mặt đỏ giọng ồm vừa nói vừa ợ rượu. Giang Sơn chau mày dùng tay quạt không khí, “Shit, mùi gì thế này hả trời!”
“Hi hi, bia Yến Kinh cộng với vị cay đặc biệt! Ợ!”, Phì Tam Nhi cười hì hì đáp, lại còn cố tình tiến đến phả hơi vào mặt Giang Sơn. “Nhìn cậu cũng đủ biến thái lắm rồi!”, Giang Sơn tức tối đẩy mặt anh ta ra, Phì Tam Nhi rống lên, “Shit, chịu hết nổi rồi, đi tháo cống ra cái đã!”
Giang Sơn quay sang nhìn Mễ Dương đang tủm tỉm cười, e hèm một tiếng. “Cậu được lắm!”. Câu nói không đầu không cuối, nhưng Mễ Dương hiểu ngay ý của cậu bạn, với tay lấy chai bia rót đầy hai cốc, rồi cầm cốc khẽ nói, “Xin lỗi! Không phải cố ý giấu cậu đâu!”. Giang Sơn giơ nắm đấm thụi vào vai Mễ Dương một cái rồi mới cầm cốc tu một hơi cạn.
Hai người này là bạn cùng lớp suốt từ cấp 1, cấp 2, cấp 3, bạn thân tuyệt đối, anh em chí cốt tuyệt đối, Mễ Dương nhiệt tình, Giang Sơn bình tĩnh. Còn về sự xuất hiện của đồng chí Phì Tam Nhi, Mễ Dương vẫn luôn hối hận về cái thời nhỏ dại ngây thơ của mình, kết nghĩa anh hùng gây chuyện, từ một xó xỉnh tối tăm nào đấy giải cứu được thằng cha này, không chỉ trả giá bằng việc gãy tay, lại còn từ đó gánh theo một cục nợ ném không đi.
Hai người chí hướng học hành không giống nhau, Mễ Dương muốn trở thành Địch Nhân Kiệt[9] thứ hai, còn thần tượng của Giang Sơn lại là George Soros[10], do đó khi thi đại học, một người theo học chuyên ngành điều tra hình sự Đại học Cảnh sát, người kia lại vào Học viện quản lý kinh tế Đại học Bắc Kinh. Còn đồng chí Phì Tam Nhi học hành lẹt đẹt sau khi tốt nghiệp cấp 3 liền kế thừa xưởng sửa chữa của bố.
[9] Chính trị gia kiệt xuất thời Đường, tể tướng dưới thời Võ Tắc Thiên chấp chính.
[10] Thương nhân quốc tịch Mỹ gốc Do Thái, nhà đầu cơ tiền tệ, nhà đầu tư cổ phiếu, nhà từ thiện,… nổi tiếng.
Gần núi dựa núi, gần sông nhờ sông, mấy xưởng sản xuất gần đó, việc duy tu một số thiết bị nhỏ và mua sắm linh phụ kiện đều bị họ ký hợp đồng mất, sau này là Mễ Dương nhờ bố giúp đỡ. Mật ít ruồi nhiều, món béo bở vậy đương nhiên số người bám theo không phải là ít, không có quan hệ “cứng” đặc biệt, căn bản đừng nghĩ đến việc tham gia tranh giành.
Khi ấy Phì Tam Nhi không theo học đại học ngoài nguyên nhân thành tích không được tốt lắm ra, bệnh tình của bố anh cũng là một trong những nguyên nhân chính. Ông cụ trước lúc lâm chung chỉ có một nguyện vọng, anh phải sinh cho tôi một thằng cu, không thể để nhà họ Phì không người hương khói, nếu không tôi có thành ma cũng không tha cho anh! Phì Tam Nhi ở nhà gọi là Tam Tử, không phải bởi anh là con thứ ba, mà là mẹ anh sảy thai hai lần, đến lần thứ ba trải qua bao khó khăn gian khổ mới giữ được anh. Cho nên mục tiêu cả đời của Phì Tam Nhi luôn luôn là, sinh con là chính, kiếm tiền là phụ!
“Này, các cậu không đợi tớ, mà đã uống rồi à!”. Xả hết nước xong Phì Tam Nhi chạy lại, vớ ngay lấy cốc bia làm một hơi, rồi cầm cả cái cánh gà cay đặc biệt đỏ tươi lên gặm.
Mễ Dương tỏ vẻ bó tay nói với Giang Sơn, “Chỉ nhìn cậu ta ăn thôi là tớ đã thấy cồn hết cả ruột gan lên rồi!”, Giang Sơn dẩu môi. Phì Tam Nhi miệng ngậm cánh gà ậm ờ: “Không dám ăn cay mà cũng gọi là đàn ông à?!”. Rồi không đợi Mễ Dương trả lời lại hỏi tiếp, “Đại Mễ, chuyện lần này cậu nhận là đen đủi rồi hả? Tuy phải nói là cậu cũng sai, nhưng đấy rõ ràng là lấy cậu ra làm bia đỡ đạn còn gì!”
Mễ Dương cười nhạt, “Không nhận thì cũng ích gì, Cục trưởng sắp về vườn rồi, đội trưởng đội tớ nếu cố ra mặt, đừng nói là không giữ được tớ, đến bản thân ông cũng… Mà thôi, đừng nhắc nữa! Ở đâu mà chẳng là làm, không buộc tớ cởi bỏ cảnh phục là được!”, nói xong anh lại ngửa cổ dốc cạn cốc.
Phì Tam Nhi còn định nói nữa, thì bị Giang Sơn dùng ánh mắt ngăn lại, đành chửi thầm, “Mẹ nhà nó chứ!”, “Đừng nói mấy chuyện không vui nữa, phải rồi, Tam Nhi, bác gái mấy bữa nay khỏe chứ, tuần trước gọi điện đến nhà cậu, nghe bác gái nói huyết áp lại lên rồi à?”, Giang Sơn nhặt một hạt đậu tương rang muối, chậm rãi bỏ vào miệng nhai. Anh có khí chất trời phú, tuy xuất thân từ dân thường, nhưng lại rất có phong cách con nhà quyền quý. Theo cách nói của Mễ Dương, kể cả lúc cầm gạch chọi người cũng vẫn nho nhã như đang m