, bụng Vi Tinh lại réo lên, cô đến giờ vẫn chưa ăn cơm, mà cái giống trà này càng uống lại càng đói mới chết chứ. “Bố khỉ, làm cái trò gì thế không biết!”, Vi Tinh rủa thầm.
Một mình ngồi trơ trọi thòi lọi ra trong phòng suốt hai tiếng đồng hồ, cũng không gọi món, nếu người còn không chịu tới, có khi nhà hàng còn tưởng mình đến lừa uống trà miễn phí cũng nên, mà bên ngoài còn có người đợi chỗ nữa, đây chẳng phải là chiếm nhà vệ sinh mà không chịu ra hay sao… Vi Tinh buồn bực đứng lên đi ra mở hé cửa nhòm ra ngoài, cô cũng biết làm thế chả ích gì, nhưng không ngồi nổi nữa, điện thoại cho Amy, cô ta cũng chỉ toàn nói, đến ngay giờ đây.
“Là phòng này đúng không?”, tiếng Amy vang lên từ bên ngoài, Vi Tinh mừng húm, vội mở cửa, “Mọi người tới rồi sao!”, “Ừ, hôm nay họp hơi lâu một chút”, Amy lạnh nhạt đáp, tự mình bước vào tìm chỗ ngồi, “Ồ, vậy sao…”, Vi Tinh trong lòng rất khó chịu, nhưng cũng không nói được gì.
“Chị à, mình gọi món được chưa?”, nhân viên phục vụ mỉm cười hỏi Vi Tinh. Vi Tinh vừa định mở miệng, “Em gái, đem thực đơn cho chị xem là được rồi”, Amy vẫy gọi phục vụ, cô gái lập tức nhận ra ai mới là thượng đế đích thực, vội tươi cười hai tay cầm thực đơn kính cẩn đưa qua, rồi lại khom người giới thiệu những món nổi tiếng của tiệm. Bị gạt sang một bên, Vi Tinh chỉ còn cách ngượng ngập ngồi xuống.
“Là phòng này đúng không, Amy vừa gửi message (tin nhắn) cho em, để em xem lại”, Jane vừa nhìn điện thoại vừa đẩy cửa bước vào, “Không cần xem nữa, người đã ở đây rồi, Giám đốc Ngô, chủ nhiệm Vu, mời hai anh vào đây ạ”. Cô loáng cái đã trông thấy Amy.
Mấy người đàn ông mặc âu phục bước theo vào, Vi Tinh chỉ nhận ra người hói đầu là sếp của mình, cũng là sếp của Jane, cô vội vàng đứng lên. “Ô, Ivy cũng ở đây à, David, anh gặp cô ấy rồi chứ, người mới vào Team chúng ta”, Jane mỉm cười giới thiệu. David phong độ ngời ngời nhìn Vi Tinh gật đầu, “Gặp một lần rồi phải không, chào cô!”. Anh ta là người Hồng Kông, Vi Tinh lễ phép gật đầu, “Chào anh!”.
“Cô đợi lâu rồi đúng không?”, David mỉm cười hỏi, Vi Tinh vừa định gật đầu khách sáo, thì đã nghe thấy tiếng Amy bên cạnh nũng nịu, “Vâng, các anh mà còn không tới, em đến chết đói ở đây mất ấy chứ”. Vi Tinh kinh ngạc quay sang nhìn Amy, mình không nghe nhầm đấy chứ? Cô ta đợi lúc nào vậy hả?
“Vất vả cho cô rồi, cô gọi món mình thích ăn vào nhé”, Jane khẽ vỗ vai Amy, rồi quay sang Vi Tinh, “Ivy, cô có việc cần tìm tôi sao?”, “Tôi…” Vi Tinh hơi sốc, không biết phải nói thế nào, Á Quân đã nói, thông thường trong trường hợp này, ai ngồi đợi chỗ, sếp đều sẽ bảo cùng ăn cơm. Vừa nãy Vi Tinh nhìn thực đơn mà ứa nước miếng, nhưng bây giờ…
“À, là thế này, Liêu Mỹ trên đường đến công ty hình như xảy ra chuyện, cô ấy nói trong chốc lát không qua ngay được, bảo chúng ta cử người qua lấy tài liệu mà chị cần về trước, em đang bảo Ivy đi lấy về”. Amy nói xen vào, rồi quay sang cười với Vi Tinh, “Phiền cô đi một chuyến vậy, địa chỉ và điện thoại của chị ấy tôi đã gửi vào điện thoại cô rồi”.
Điện thoại đúng lúc ấy kêu lên “tinh tinh” làm Vi Tinh chỉ muốn quăng ngay vào thùng nước, “Nếu đã vậy, Ivy, em mau gọi xe đi, mang tài liệu về trước đã, mai này họp còn cần dùng, cám ơn em nhé”. Jane gật đầu cười với cô, rồi lại tươi cười quay sang hỏi han khách hàng, loáng cái tiếng nói cười rôm rả cả căn phòng.
Người thành ra vô hình là Vi Tinh đành cười giả lả gật đầu với mọi người trong phòng. “Vậy tôi xin phép đi trước, chúc mọi người ngon miệng, bye bye”. Những người khác đều lịch sự gật đầu, chỉ riêng Amy còn bồi thêm một câu, “Việc đó gấp lắm, cô đừng có làm lỡ việc đấy!”. Vi Tinh vừa bước ra cửa, nhân viên phục vụ đứng trước cửa liền hỏi, “Chị muốn đi tìm nhà vệ sinh ạ?”, “Hả? À không, tôi có chút việc phải đi trước, mọi người ở lại dùng bữa được rồi”, Vi Tinh cười ngượng ngập, vội quay lưng đi khỏi.
Vừa đói vừa cố nén giận, Vi Tinh khó khăn lắm mới bắt được xe, nhằm thẳng đích đến, trên đường cô bấm tin nhắn cho Đào Hương, tức cái là bàn tay run rẩy toàn bấm nhầm nút, chỉ một hàng chữ đơn giản mà cô bấm sai đến ba lần. Đáng ghét! Vi Tinh quẳng điện thoại qua một bên, cố gắng hít thở sâu, trấn tĩnh lại.
Cô ta có thể vô sỉ như thế chứ, nói dối không chớp mắt ta không thèm chấp, không biết bà cô đấy còn chưa được ăn cơm sao!! Việc đến tay cô ta thì việc nào mà chả gấp! “Gấp cái đầu mẹ cô ấy!”, Vi Tinh không nén được chửi thầm, xong rồi lại thấy có gì là lạ, ngẩng đầu lên liền phát hiện lái xe đang nhìn mình qua gương chiếu hậu, ánh mắt hai người chạm nhau, bác lái xe vội đánh mắt nhìn sang hướng khác như không có chuyện gì xảy ra.
Vi Tinh đỏ bừng mặt, cô vẫn chưa nói tục chửi bậy trước mặt người lạ bao giờ, cô lôi khăn giấy từ trong túi ra, lau trán, rồi hai má như để khỏa lấp đi sự xấu hổ, ban nãy đứng gọi xe toát hết cả mồ hôi, nóng cũng làm bực mình! Thảo nào Á Quân ghét Amy đến thế, Amy cái gì mà Amy, không phải tên là Lưu Thái Xuân sao, quê chết đi được!
“Ọc ọc…” bụng lại sôi lên ùng ục, Vi Tinh nhíu mày dùng tay ấn chặt dạ dày, đè nén cảm giác bỏng rát do đói gây ra. “Cô gái, sắp tới rồi, bên đó toàn là ngõ nhỏ, mà lại là đường một chiều, xe này không vào được”, bác lái xe ngoảnh nửa đầu sang nói. “Uhm, vâng, bác cho cháu xuống ở phía ngoài là được, à phải rồi, cho cháu xin cái biên lai nhé!”, Vi Tinh rút ví ra.
Lúc sắp xuống xe nhìn bác lái xe có vẻ kỳ kỳ, hình như định nói gì nhưng lại lưỡng lự, Vi Tinh cũng không có thời gian mà để ý. Khi nãy còn mải bận tức tối, vừa xuống xe mới phát hiện chỗ này cách xa nhà mình không xa lắm, đồn công an Lục Gian Phòng? Vi Tinh xem lại điện thoại, lần tìm theo địa chỉ ghi trong điện thoại.
“Đi qua ngõ này, đi về bên trái qua con đường nhỏ, rồi rẽ phải là tới”, Vi Tinh vừa đi vừa lẩm bẩm. Suốt dọc đường cô phát hiện nơi này rõ ràng đang giữa trưa, mà lại cực kỳ yên tĩnh, hàng N tiệm cắt tóc mà không có tiệm nào mở cửa.
Thỉnh thoảng có cô gái đi dép lê, tóc buông xõa từ trong phòng đi ra hắt nước hay làm gì đó, trông thấy Vi Tinh cũng đề nhìn dò xét một lượt từ đầu đến chân. Sơ mi trắng, váy chữ A, giày cao gót, có thể là cảm giác trang phục của mình không ăn nhập tí gì với nơi này, Vi Tinh thấy không thoải mái, vội rảo bước nhanh vào trong.
Nhưng cứ theo chỉ dẫn trong tin nhắn Vi Tinh càng đi càng rối tung rối mù, đến một cửa ngõ, cô đứng lại lôi điện thoại ra định gọi cho cô đồng nghiệp tên Liêu Mỹ kia để hỏi, “139……1261…… Á!!!”. Đang cúi đầu bấm điện thoại, Vi Tinh kêu lên một tiếng thất thanh rồi ngã ngồi ra đất.
“Ấy chết, đồng chí, xin lỗi, rất xin lỗi, cô không sao chứ, tôi vội quá, không trông thấy cô, thật sự rất xin lỗi cô!”, một giọng nam cao trầm dồn dập vang bên tai Vi Tinh. Bị xe đạp quật ngã, Vi Tinh có hơi choáng, ngẩng đầu lơ mơ nhìn người đàn ông đang ngồi xổm bên cạnh.
Bốn mắt chạm nhau, Cao Hải Hà đang từ đơn vị vội vàng đi ra bỗng sững sờ, cô gái này nhìn sao quen quen, không biết đã gặp ở đâu rồi. Vừa rồi nhận điện thoại, nghe tin vợ và cô em vợ vừa xuống tàu đều đang ở đồn công an, trong điện thoại vợ chỉ biết khóc, cô em vợ cũng chỉ biết khóc, sau cùng cảnh sát phải bắt máy bảo anh tới ngay. Cao Hải Hà không hiểu đầu đuôi thế nào cũng chỉ biết xin với chính ủy cho nghỉ để chạy ngay tới, cũng may đơn vị cách đó cũng không xa lắm, mượn cái xe đạp anh vội vã lên đường. Không ngờ lúc rẽ ở đầu ngõ lại đâm vào người ta.
“Đồng chí này, hình như chúng ta đã từng gặp nhau thì phải?”, Cao Hải Hà buột miệng hỏi, vừa mới định thần lại, Vi Tinh vô thức hỏi, “Anh là ai?”, tiếp đó ngoái đầu tìm điện thoại. “Điện thoại của tôi!”, cô hét toáng lên, định gượng đứng lên đi nhặt cái điện thoại “giải thể” như Liên Xô cũ. “Ui chao”, vừa cử động đã thấy đau ở mông, cúi đầu nhìn, “Váy của tôi!!! Anh xem!” Cao Hải Hà nhìn theo, quả nhiên, trên chiếc váy ghi đã hằn lên mấy vết bẩn.
“Thực sự rất xin lỗi, để tôi đền cho cô”, Cao Hải Hà theo bản năng định đỡ Vi Tinh dậy, Vi Tinh cũng theo phản xạ có điều kiện trốn tránh, tự mình liêu xiêu đứng dậy. “Vi Tinh? Thế này là thế nào?!”, Mễ Dương dừng như dừng xe Ferrari, tạt đuôi một cái dừng ngay xe đạp lại. Tiếp đến anh nhảy ra khỏi xe, cũng không thèm quan tâm chiếc xe đạp loạng quạng rồi đổ chỏng gọng ra đất, một tay túm lấy Vi Tinh xem xét một lượt từ trên xuống dưới.
Vừa rồi từ xa đã trông thấy một đôi nam nữ đang “giằng co”, cô gái trông rất giống Vi Tinh, vội phóng thật nhanh, phát hiện quả nhiên là Vi Tinh, cô đang trốn tránh cái gì, còn người đàn ông kia lại vẫn đang “động chân động tay”! Bây giờ nhìn ra, Vi Tinh thì quần áo lấm lem, mặt mũi trắng bệch, trán lấm tấm mồ hôi, mồ hôi còn có cả giấy (Thực ra lúc nãy bác lái xe định nói, cô gái, khăn giấy lau mồ hôi còn dính trên trán kìa), tạo hình vô cùng nhức mắt, Mễ Dương lập tức sa sầm mặt mày, nhìn chòng chọc Cao Hải Hà, “Anh là ai? Định làm trò gì?!”.
“Mễ Dương?”, Vi Tinh ngây ra nhìn Mễ Dương đang như thần binh thiên tướng, anh không còn cái vẻ cợt nhả thường ngày nữa, mà đang vô cùng nghiêm túc nhìn mình. Những khổ sở vì làm bảng biểu lúc trước, khổ sở vì đọc không hiểu email, hôm nay lại bị Amy bắt nạt, tới giờ vẫn chưa được ăn cơm, tin nhắn thì gửi không đi, vừa xong lại còn bị xe đâm, bao nhiêu uất ức tủi thân và áp lực bỗng chốc tuôn cả ra… “Oa…”, Vi Tinh căn bản không kiềm chế nổi nữa bắt đầu cất tiếng khóc, vừa khóc vừa gọi, “Mễ Dương, Mễ Dương…”.
Mễ Dương hồn vía lên mây, tiếp đó cơn giận dữ trong lòng phút chốc bốc lên ngùn ngụt, anh một tay túm lấy cổ áo Cao Hải Hà còn đang chưa hiểu chuyện gì xảy ra, “Đồ khốn!”, sau câu chửi rủa là cái nắm đấm đầy căm phẫn…
“Á…”, tiếng khóc của Vi đại tiểu thư nín bặt, trơ mắt nhìn Mễ đại hiệp từ trước mắt mình… bay ra…