ngoại vẫn hát ru anh cho cô bé nghe, hát mãi hát mãi đến nỗi anh cũng bắt đầu khóc! Dỗ cả nửa buổi không thấy hiệu quả gì, Mễ Dương đang định gọi điện nhờ mẹ tư vấn cho, bỗng phát hiện đứa bé cứ vặn vẹo mãi, mở tã ra xem, hóa ra là đã tè ướt hết cả.
Anh vội tìm bịch tã giấy mua hồi chiều ra thay cho bé, đây là do một chị trong đồn dạy anh, nhưng người ta cũng không thể tăng ca giúp chăm sóc đứa bé được, nhà chị còn cả một nhà già có trẻ có cần trông nom. Khó khăn lắm mới thay được, đứa bé thấm mệt, cũng nín khóc, bập bập môi, cuối cùng cũng ngủ.
Mễ Dương lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, anh không dám lên giường ngủ, sợ trở mình đè lên đứa bé, thế là dứt khoát nằm bò ra bàn cạnh đấy đánh một giấc. Cảm giác như vừa mới chợp mắt, một tiếng khóc chói tai vang lên xé tan màn đêm, Mễ Dương choàng tỉnh dậy, nhìn đứa bé miệng ngoác ra như cái gáo, Mễ Dương thấy mình cũng sắp khóc đến nơi.
Lại một hồi vật lộn, sau cùng rút ra kết luận là vì tiểu thư này đói rồi, sau khi nhanh chóng hâm nóng sữa bột đã pha sẵn, rồi theo cách chị kia đã dạy cho cô bé ăn từng chút, từng chút một. Đợi Mễ Dương lần nữa đầm đìa mồ hôi, đứa bé ợ hơi một cái, rồi thỏa mãn chìm vào giấc ngủl. Vừa mệt vừa mỏi, Mễ Dương lại nằm bò ra, lơ mơ ngủ…
“Oa ~ Oa ~”, tiếng khóc đứa bé như sấm động bên tai.
Mễ Dương lồm cồm bò dậy, “Bà trẻ ạ! Lại chuyện gì nữa đây?!”. Đứa bé gân cổ lên gào, hốt hoảng cuống cuồng kiểm tra một lượt xong, Mễ Dương chỉ muốn khóc ròng, đứa bé xui xẻo này, nó lại bĩnh ra rồi…
Sau trọn một đêm tiểu trung đại tiện tổng công kích, anh chị em cảnh sát đi làm vào sáng hôm sau đều trông rõ hai vành mắt đen to tướng ngự trị trên mặt Mễ Dương, ai cũng cười, ô, quốc bảo[3], chào buổi sáng. Đứa bé đã được một chị trong đồn đón đi, anh chàng Chu Lượng còn cười hi hi, “Đồng chí Tiểu Mễ, kinh nghiệm từ đâu mà có chứ, đều là học từ tiền bối mà ra cả đấy!”.
[3] Ý chỉ gấu trúc, loài vật được xem là quốc bảo của Trung Quốc.
Mễ Dương nghe xong câu này, lập tức báo lại với đồn trưởng, lần sau luyện tập chiến đấu theo thông lệ, xin cho anh cùng đội với đồng chí Chu Lượng, để còn “học hỏi” tiền bối chút kinh nghiệm! Đồn trưởng Ngưu cười tít mắt gật đầu đồng ý, rồi tay sau lưng đi khỏi. Vẻ mặt Chu Lượng tức khắc ủ dột thiểu não, mấy bữa trước đi bắt trộm, tên trộm định giở trò với chú cảnh sát đã bị Mễ Dương cho một đấm kêu cha gọi mẹ…
“Đại Mễ à, cậu về nghỉ một chút đi, chuyện đứa bé để tôi giải quyết cho, đồn trưởng duyệt rồi, mau về nhà đi, cũng sắp trưa rồi, mau đi đi!”, lão Hồ cười tít mắt giục Mễ Dương. Mễ Dương thực sự cũng buồn ngủ lắm rồi, đầu cứ ong ong, vừa ngáp vừa đáp, “Vâng, vậy em về trước nhé. Anh Hồ, có gì cứ gọi điện cho em!”, lão Hồ gật đầu lia lịa. Ra cửa trèo lên xe, Mễ Dương dự tính về nhà phải vào cảm ơn mẹ trước đã rồi mới được ngủ, trông trẻ con thật không đơn giản!! Mẹ, con tôn thờ mẹ!!
Mễ Dương liêu xiêu đạp xe, trước mắt mơ hồ nhìn gì cũng hư hư ảo ảo, đang đưa tay dụi mắt, bỗng một giọng nữ cao vang sang sảng vang lên bên tai mình, “Hãy cho tôi sức mạnh!!! Tôi là Shê-ra[4]…”, Mễ Dương suýt chút nữa té nhào từ trên xe xuống, anh vội vã chống hai chân xuống đất giữ vững xe, chân tay luống cuống lần sờ túi.
[4] Tên nhân vật chính trong bộ phim hoạt hình She-ra Princess of Power, em gái He-man.
Con đường đang ồn ào là thế bỗng im bặt, ánh mắt mọi người qua đường đều đổ dồn lên người anh cảnh sát trẻ. “Anh cảnh sát này ngộ thật”, “Đáng yêu tehé, trông rất có cá tính…”, mấy cô bé nữ sinh lén cười khi đi ngang qua Mễ Dương, mắt nhìn anh không chớp, quay lưng thì thầm mấy câu, rồi lại cười rộ lên, Mễ Dương lập tức đỏ bừng mặt.
Xuống xe bước liền mấy bước, trong một góc vắng vẻ Mễ Dương bắt đầu lục tìm điện thoại. Càng sốt ruột càng tìm không ra, đến lúc mồ hôi sắp sửa đầm đìa, anh cuối cùng cũng lần thấy điện thoại trong túi áo khoác ngoài, không biết thủng mất một lỗi từ lúc nào, điện thoại lại trượt vào lớp lót bên trong.
Hôm qua điện thoại vẫn còn Hello motor cơ mà, cái kẻ thất đức nào lại đổi nhạc chuông của mình? Đúng rồi, hình như ban sáng tên Chu béo kia đến mượn bộ sạc, điện thoại lúc ấy đang sạc pin, chỉ cho hắn chỗ để… Mễ Dương nghiến răng nghiến lợi nhìn số điện thoại hiện trên màn hình, là số của đồn, máy trên bàn của Chu Lượng… Mễ Dương hung tợn bấm nút nghe, vỏ nhựa của điện thoại bị siết đến nỗi phát ra tiếng kêu kèn kẹt.
“Hãy cho tôi sức mạnh!!! Tôi là Shê…”, “Xê cái đầu cậu ấy! Đồ béo chết tiệt, muốn ăn đòn phải không?!!!”, Mễ Dương thét lên điên cuồng “…” điện thoại im bặt, không đợi Mễ Dương mắng tiếp câu nữa, một giọng ngần ngừ từ đầu kia truyền lại, “Đại Mễ, sao cậu biết là tớ?”.
Mễ Dương sững sờ, cúi đầu nhìn lại số điện thoại, không sai, đúng là số ở đồn mà, anh lấy làm lạ bèn hỏi, “Phì Tam Nhi, cậu đến đồn công an làm gì hả?!”.
“Á Quân, tớ phục cậu thật đấy, sao mà chuyện gì tới tay cậu cũng đều dễ dàng thế hả?”, Vi Tinh mắt lấp lánh toàn sao nhìn thần tượng. Á Quân cười khà khà, “Nếu cậu mà làm ở đây gần ba năm rồi, cậu cũng sẽ thấy rất dễ thôi”, cô miệng nói tay nhanh như chớp gõ bàn phím, chuột di trái một chút, bấm phải một teo, một biểu đồ Powerpoint đẹp đẽ liền xuất hiện.
“Ok, (save) lưu lại là được”, Á Quân bấm nút lưu, rồi thuần thục trượt sang bên một cái, ghế xoay lại trở lại chỗ ngồi của mình, cô cầm cốc lên chậm rãi uống nước, nhìn Vi Tinh bên cạnh đang lôi ghế về lại trước bàn làm việc của mình, vội vã ghi lại mấy chữ lên sổ, không một lát lại quên sạch những điều vừa mới được dạy.
“Á Quân, may mà có cậu, không thì tớ chết chắc”, sau khi mọi việc xong xuôi, Vi Tinh thở phào, lôi từ trong túi ra hai quả táo bà Vi đưa cho lúc sáng, chìa cho Á Quân một quả, Á Quân không hề khách sáo nhận lấy và cắn, “Ôi, ngọt thật đấy… Thôi nào, đừng có làm cái điệu bộ cũ rích ấy nữa, làm gì có ai sinh ra đã biết hết tất cả đâu, cậu vào đây còn chưa được một tháng cơ mà”.
Vi Tinh nhếch môi, cười mà mặt vẫn ủ dột khổ sở, “Nói thật nhé, những gì gần đây tớ chịu đựng, còn nhiều hơn cả hai mươi lăm năm trước cộng lại ấy! Giờ tớ mỗi ngày tỉnh dậy, lại cảm thấy như trong lòng đang đeo một cục chì vậy, vừa cứng vừa tắc vừa nặng! Đi làm mà chẳng khác gì ra pháp trường!”.
“Ha ha”, Á Quân cười phá lên, với tay lấy khăn giấy lau miệng đáp, “Cậu thật sự đâu cần như thế, chỉ là một công việc thôi mà, thích thì làm, không thích thì nghỉ cho khỏe! Thêm nữa cái cô Amy đó vốn đã lắm chuyện, không có việc gì cũng phải bới bèo ra bọ, cô ta nói gì cậu, cậu cứ bỏ ngoài tai là được!”, Á Quân bĩu môi vẻ xem thường.
Vi Tinh bật cười, từ khi đến công ty BM, ngoài việc quen được người bạn là Á Quân ra, những việc khác chẳng việc gì suôn sẻ cả. Món tiếng Anh đã bị cô nuốt chửng từ hàng trăm năm trước rồi giờ đâu đâu cũng có, cách thức và môi trường làm việc hoàn toàn khác xa so với đơn vị trước, lại còn quan hệ cực kỳ phức tạp giữa người với người, là ai đó nói mối quan hệ người - người trong công ty nước ngoài đơn giản, không như doanh nghiệp nhà nước, chủ yếu dựa vào năng lực? Đúng là bốc phét!!!
Sau một tháng Vi Tinh mới sơ bộ hiểu rằng, tuy đều làm việc ở công ty BM, nhưng cũng chia ra năm bảy loại. Tốt nhất đương nhiên là Regular, được xem là nhân viên chính thức, ký hợp đồng năm năm, được hưởng tất cả các chế độ phúc lợi; tiếp đến là contractor, ký hợp đồng một năm, tuy lương bổng phúc lợi không được như Regular, nhưng cũng được xem là thuộc biên chế công ty, là người của mình.
Sau cùng đương nhiên là “hội màn thầu” như Vi Tinh, hợp đồng ký ba tháng hoặc sáu tháng thì không nói làm gì, lại còn là ký với công ty môi giới nhân lực, như kiểu Fesco hay CIIC, không chỉ lương thấp, phúc lợi không có, mà quan trọng nhất là bị người ta coi thường, thẻ ra vào đến cái ảnh cái tên đều không có, chỉ một tấm thẻ trắng, mỗi lần quẹt thẻ vào cửa, Vi Tinh đều có cảm giác thấp hơn người một cái bậc.
Có thể công ty BM thấy rằng anh chỉ là người làm công thời vụ, có thể ra đi bất cứ lúc nào, không cần thiết phải cầu kỳ như thế, nói như Á Quân, bọn họ đến các cô các chị quét dọn vệ sinh cũng không bằng, người ta còn ký hợp đồng hàng năm với công ty vệ sinh cơ mà.
Á Quân vào công ty BM từ ba năm trước, người Cáp Nhĩ Tân, rất phóng khoáng, kém Vi Tinh tận hai tuổi lận. Lúc ấy mới tốt nghiệp cao đẳng, sau qua tự học tự thi được bằng đại học chính quy. Theo lời cô tự nói, thì làm việc có thành thạo đến đâu, cũng vẫn chỉ là đứa làm màn thầu không hơn! Cô nàng Amy vào công ty cùng lúc với cô đã chuyển thành nhân viên chính thức, điều này khiến cô cực kỳ khó chịu, bởi luận trình độ công tác, Amy còn thua xa cô, nhưng ai bảo người ta biết cách lấy lòng ông chủ cơ chứ…
“Cậu không nghe người ta nói sao, ở BM là phải lúc làm thì làm như trâu, nghe chửi thì im như heo, thấy ông chủ là phải xoắn vào vẫy đuôi như chó thì mới có tương lai, cậu đây mới làm được đến đâu chứ!”, Á Quân cố làm ra vẻ nghiêm túc đáp, Vi Tinh không nhịn nổi bật cười ha ha.
“Ô, các cô vui quá nhỉ!? Việc tôi giao cho đã làm xong hết chưa?”, nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới liền, Amy bỗng xuất hiện. Vi Tinh vội vàng ngồi ngay ngắn lại, Á Quân lại cố tình xoay ghế sang hướng khác, căn bản không thèm nhìn Amy.
Amy thầm nghiến răng, rồi nửa cười nửa không nói với Vi Tinh, “Ivy, biểu đồ ST làm xong chưa, trưa nay là deadline (hạn chót) rồi, còn cả thông tin khách hàng cô cũng phải nhanh chóng update (cập nhật), tôi đã forward (gửi chuyển tiếp) email của Jane cho cô rồi đấy. À phải rồi, đừng quên gọi điện cho Nhất Phẩm Giang Sơn đặt chỗ nhé, 12 giờ cần một phòng riêng cho khoảng tám người!”.
“Biểu đồ đó đã làm xong rồi, vụ thông tin lát nữa tôi làm, điện thoại Nhất Phẩm thì gọi rồi, bên đó bảo trưa nay khách đặt chỗ rất đông, nếu trước 11 rưỡi mà không tới, thì không đảm bảo có phòng riêng”, Vi Tinh trông thấy Amy ôm máy tính định đi, vội vàng đáp.
“Khách hàng hôm nay rất quan trọng, ba tuyến của ta đều phải đích thân tiếp đãi, chuyện nhỏ như vậy cô tự lo nghĩ cách đi, tôi phải đi họp bây giờ, cứ thế nhé!”. Nói xong Amy quay lưng bước đi. “Ơ này…”, Vi Tinh nhìn theo bóng mảnh mai của Amy thoắt cái mất hút sau khúc quanh, đành buồn bực dựa lưng vào ghế.
“Xí”, Á Quân lạnh lùng hừ một tiếng, “Rõ ràng là việc Jane giao cho cô ta, thế mà cứ sai truyền!”. Vi Tinh mặt mày thiểu não, “Nhà hàng đó đâu phải do tôi mở, tôi bảo đợi là người ta nghe đấy chắc?”. “Có gì đâu, cậu đến sớm một chút chẳng phải là xong hay sao?”, Á Quân nhẹ như không. “Tôi?”, Vi Tinh chớp chớp mắt.
“Còn gì nữa, cậu đặt chỗ, rồi trước 11 rưỡi tới đó chiếm chỗ, thế là không sợ lỡ việc!”, Á Quân nhún vai. Vi Tinh bừng tỉnh ngộ, sau khi chắp tay làm điệu bộ cảm ơn xong, vội đi đặt chỗ.
“Chị à, chị gọi món chưa ạ?”, nhân viên phục vụ nhà hàng lễ phép hỏi. “Đợi thêm một chút nữa, người của tôi tới ngay bây giờ đây”, Vi Tinh cười khách sáo, “Vâng”, nhân viên phục vụ lại thêm trà vào cốc của Vi Tinh, rồi quay lưng bước ra đóng cửa phòng lại.
“Phù…”, Vi Tinh thở phào, nhìn đồng hồ, trên đó ghi rõ ràng 13 giờ 18 phút, “Rốt cuộc thì mấy giờ mới tới đây”, Vi Tinh mất hết kiên nhẫn, cô đã đợi từ hơn 11 giờ tới giờ rồi, nhân viên phục vụ vào ra tiếp trà đến sáu lần rồi, “Ọc ọc…