ngày miệng càng khô khốc, thậm chí bắt đầu thấy hối hận, mình làm cái trò gì ở đây thế này, liệu có phải tự đi chuốc nhục vào người hay không. Dựa vào bản lý lịch mỏng tang của mình, thực sự mà nói là không có chút gì gọi là ưu điểm, mặt Vi Tinh bắt đầu bốc hỏa.
“Tôi đã xem qua một lượt, đại học là bạn tự học đúng không? Là cao đẳng…?” Jane ngẩng đầu hỏi, “Vâng…” Vi Tinh khẽ đáp. Jane mỉm cười, “Tôi không biết Sunny đã nói với bạn về nội dung công việc chưa?”. “Chưa ạ”, Vi Tinh lắc đầu. Có lẽ cái cô Sunny đó chỉ là nể tình mà ra tay giúp Đào Hương một phen, chứ căn bản không thấy mình có thể làm nên trò trống gì, cho nên mới dứt khoát không thèm phí nước bọt nói năng gì với mình.
“Ồ, vậy tôi nói qua một chút nhé, vị trí chúng tôi đang muốn tuyển là một supply mental[2]”, Jane lúc nói đến chức vụ thì dùng tiếng Anh. Vi Tinh mắt mũi đờ cả ra, cô ấy nói cái gì thế nhỉ, “làm không ra màn thầu[3]”, chức vụ quái quỉ gì thế này? Tuy nghe như vịt nghe sấm, song Vi Tinh vẫn giữ nụ cười trên khuôn mặt, nếu chỉ nhìn vào nụ cười, đối phương nhất định sẽ tưởng rằng cô hiểu rất rõ, đồng chí Jane đương nhiên tưởng rằng cô nàng Vi Tinh mặt tươi như hoa kia hiểu rất rõ điều mình đang nói, thế nên cứ thao thao bất tuyệt.
[2] Supply mental: nhân viên bổ sung.
[3] Từ “supply mental” đọc lên nghe gần gần với “làm không ra màn thầu” trong tiếng Trung, màn thầu: bánh bao không nhân.
Sau này, Vi Tinh mới nhận ra, ở một góc độ nào đó, cô thực sự làm không ra màn thầu, chỉ có thể miễn cưỡng tính là cái bánh hấp mà thôi…
“Đào Tử, Đào Tử! Thành công rồi, tớ thành công rồi!”. Giả bộ thục nữ ra khỏi tòa nhà BM được tầm 500m, Vi Tinh rất nhanh lôi điện thoại ra bắt đầu hét ầm lên! Người qua đường đều nhìn sang, lòng thầm nghĩ cô gái trông xinh xắn thế kia, sao mà giọng lại to đến thế, đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong được! Ở đầu dây bên kia, Đào Hương phải dùng ngón tay bịt lỗ tai lại, “Này cậu vặn nhỏ cái volume xuống một chút có được không hả? Loa phóng thanh đài phát thanh nhân dân trung ương lại bắt đầu mở máy hay sao?”. “Đừng nói lung tung, tớ báo cho cậu biết nhé, tớ phỏng vấn thành công rồi, ba ngày nữa là đi làm!”, Vi Tinh không kìm được niềm phấn khích.
Có thể là tiểu thư Jane hôm nay còn chưa tỉnh ngủ, có lẽ công ty BM đang thiếu người làm màn thầu, cũng không biết làm thế nào, sau ba mươi phút nói chuyện huyên thuyên, Jane lại bảo cô sau ba ngày đến ký hợp đồng đi làm. Cảm giác của Vi Tinh lúc đó chả khác gì trúng số độc đắc, nhưng trong những tháng ngày nước sôi lửa bỏng sau này, cô mới nhận thức sâu sắc được một điều, trên đời này lấy đâu ra miếng ngon từ trên trời rơi xuống!
Đào Hương khẽ mỉm cười, trong lòng mừng thay cho Vi Tinh nhưng miệng vẫn nói, “Thế hóa ra lại hay, lúc trước chả phải đã nói là cậu mà trượt thì tớ mời cậu ăn cơm hay sao? Phen này tới lượt cậu mời tớ rồi chứ nhỉ?”. Vi Tinh toét miệng hớn hở, “Không thành vấn đề, đi Tiểu Trường Trần[4] ăn lòng kho, 10 tệ một bát tướng, tớ lo được!”. “Thôi cô cho tôi xin!”, Đào Hương lập tức hỉ mũi dè bỉu, “Xem cái dáng trộm gà của cậu kìa! Đừng huyên thuyên nữa, mau bắt xe qua đây, lẩu cay Long Thuận Hoa Viên bổn cô nương đây đã đặt xong xuôi rồi, nhanh lên, quá giờ là người ta không chờ đâu đấy!”. Cô còn chưa nói hết, đã nghe tiếng Vi Tinh nuốt nước miếng ừng ực, “Ực, cậu đúng là người hiểu tớ nhất! Đợi tí nhá!”, nói xong liền cúp máy và giơ tay bắt xe.
[4] Tiểu Trường Trần: Tiệm chuyên bán lòng lợn kho gia truyền bốn đời ở Bắc Kinh, tính đến nay đã có cả trăm năm lịch sử.
“Chị Hương, hàng mới về rồi này”, cô bé giúp việc trong tiệm lại gần hỏi, Đào Hương gập điện thoại “pặc” một cái, quay người lại, “Ừ, để chị giúp em một tay, chúng ta thay đồ cho canh[5] nào!”. Cô bé giúp việc nhìn theo vóc dáng thanh mảnh của cô đầy ngưỡng mộ. Đối với mấy cô em trẻ tuổi trong tiệm mà nói, một Đào Hương vừa trẻ trung, xinh đẹp, giàu có, lại có hàng đàn các đại gia cổ trắng[6], cổ vàng, cổ kim cương đứng xếp hàng chờ đợi, gần như là hoàn mỹ, gần như…
[5] Ma nơ canh.
[6] Ý chỉ dân công sở.
“Nhanh lên nào cô bé, còn đang nghĩ gì vậy?”. Đào Hương quay lại gọi, cô bé lúc này mới hoàn hồn, nhanh chân chạy tới giúp một tay, cửa tiệm diện tích không lớn lắm nhưng được bố trí hết sức sáng sủa ngập tràn ánh nắng đầu xuân.