g gây án, vì nó biết nếu đi chậm một chút, chắc chắn nó sẽ bị đánh tan xác. Kiểu tác phong này, hồi còn ở đại học, nó đã tôi luyện đến mức thành thục.
Năm đó, khi với tư cách sinh viên nữ xuất sắc thay mặt các sinh viên Học viện tài chính phát biểu với sinh viên mới nhập học năm thứ nhất, nó đã hùng hồn khảng khái mà nói rằng: “Các bạn nghe kỹ đây, những thứ như bít tất gì gì đó, những phụ kiện di động đáng yêu gì gì đó, những chiếc váy màu hồng phấn gì gì đó của các bạn, chút nữa sau khi kết thúc buổi lễ này, về đến ký túc xá hãy đốt sạch đi. Kể từ hôm nay, các bạn không được vểnh mặt lên trời, hớn ha hớn hở làm gì, có thời gian rảnh rỗi đi huênh hoang này nọ, chi bằng đi xem biểu bảng báo cáo. Sung không rụng vào miệng, cũng không rụng vào trong căn nhà gỗ nhỏ bên bờ biển đâu, gần bờ biển chỉ có biệt thự, chỉ những người đi giày cao gót mới vào đó được! Còn bạn nữa, bạn gái tết tóc hai bên đứng ở hàng đầu ấy, bạn để kiểu tóc này, có từng nghĩ đến cảm nhận của mọi người xung quanh không? Bạn đã từng tìm hiểu xem cảm xúc của con bò là như thế nào chưa? Tuy chúng ta học kinh tế cần lạnh lùng tàn nhẫn, nhưng cũng không được kiêu ngạo thái quá thế đâu?” Nói xong, con hổ giấy này lướt một mạch khỏi hiện trường, lộp cộp lộp cộp… cực kỳ điêu luyện.
Năm đó, giữa mùa hè nóng nực, nó mặc váy siêu ngắn cực thấp, trên người xịt đầy COCO CHANEL NO.5 mà thứ ấy với đám sinh viên nam khí huyết đang sung mãn kia thì chẳng khác nào xuân dược[3] , rồi đong đưa điệu đà bước vào ký túc xá nam, trên tay xách một hộp Haagen–Dazs, đối mặt với những cơ thể nam tính trẻ trung chỉ mặc độc chiếc quần lót bó sát lồ lộ trước mắt, mặt nó không hề biến sắc, ánh mắt e ấp tình xuân, nó nhìn Vệ Hải ra mở cửa, anh chàng cơ thể tráng kiện này cũng chỉ mặc một chiếc quần lót, nó giống như đóa hoa nở rộ giữa tháng Ba bay vào, đặt ly kem xuống, rồi lại nhẹ nhàng lướt ra, để lại Cố Nguyên như sắp vỡ đôi ngay tại trận, trong ánh mắt sắc lẹm long lanh của Cố Nguyên, con hổ giấy này đã lặng lẽ bỏ đi, như khi nó hùng hổ xuất hiện, vung vẩy tay áo, như mây xuống phố… nó lướt một mạch, lộp cộp lộp cộp…cực kỳ điêu luyện.
[3] Từ dùng chỉ những loại thuốc khi dùng vào sẽ gây kích thích ham muốn tình dục.
Năm đó, nó nhanh mồm nhanh miệng, vừa sáng sớm trông thấy giáo sư môn Luật kinh tế đến, liền thân thiết chào hỏi: “Em chào thầy, nghe nói vợ thầy hôm qua xách một chiếc giỏ hồng của PRADA ngã từ trên cầu vượt bộ hành xuống thảm xanh ạ? Ha ha ha ha… PRADA và bọn cây xanh kia không bị sao chứ”, sau đó con hổ giấy này lướt nhanh một mạch, lộp cộp lộp cộp… cực kỳ điêu luyện.
Nhiều năm như vậy, nó luôn sống trong tâm thế liếm máu đầu dao này. Nó chưa bị giết, điều đó đủ để chứng minh phần mộ tổ tiên nhà nó phải chắc chắn biết nhường nào. Nhiều năm như vậy, tôi luôn cảm thấy từ một số góc độ nào đó, nếu nhìn một cách biện chứng, nếu phân tích một cách khách quan, nếu bỏ qua hiện tượng để nhìn bản chất, thì tôi cảm thấy nó và Đường Uyển Như thực sự giống nhau, không phải duyên kiếp, không chung một nhà. Tôi từng sỉ nhục nó: “Cố Ly, điểm khác biệt giữa cậu và Đường Uyển Như chính là ở chỗ có đang mặc Dior hay không mà thôi.” Nó cười nhạt một tiếng, rồi đáp: “Cậu nhầm rồi. Điểm khác biệt giữa tớ và Đường Uyển Như ở chỗ, là có mặc hợp với Dior hay không mà thôi.”
Tôi ngắm dung nhan biết nhìn xa trông rộng của nó, tôi thua rồi.
Cố Ly rời khỏi phòng họp, về đến phòng làm việc của mình, nó tức tốc vơ lấy di động, túi xách, áo khoác – ba món đồ điển hình khi ra khỏi nhà, sau đó lại tức tốc biến mất trong tòa nhà “M.E”. Lam Quyết nhìn Cố Ly bay vèo ra cửa như một trận cuồng phong không mây không khói (vung vẩy tay áo, như mây xuống phố) như thế, anh ta chợt giật mình, vội vàng chạy theo: “Giám đốc Cố, cô đi đâu vậy? Tôi lái xe giúp cô.”
“Được, mau đi thôi, tôi đợi anh ở gara.” Cố Ly bay vun vút rồi nhanh chóng biến mất phía cuối hành lang, vừa ngoái lại liền buông thêm một câu rất tùy hứng, “À đúng rồi, đem theo luôn con dao trên bàn làm việc của tôi nữa.”
Lam Quyết: “…”
Bầu trời dần rõ nét hơn.
Cái sắc lam xám rất riêng của buổi ban mai ấy từ từ bị pha nhạt đi, cảm giác sương mù như được giăng mắc mờ ảo tràn ngập trong không khí, và biến mất hoàn toàn dưới ánh mặt trời. Ánh nắng mùa thu có gì đó đặc biệt cũng na ná với thành phố rộng lớn hậu công nghiệp hóa này, trông như một chỉnh thể tự nhiên chân thực, nhưng nhìn lâu lại khiến người ta cảm thấy giả tạo. Mặt trời chói chang trông chẳng có sự khác biệt nào so với giữa hè tháng sáu, nó vẫn cheo leo trên vòm trời, vẫn trên những áng mây kia ngạo nghễ trông xuống thế giới dưới chân, nó vẫn dùng những tia sáng để vuốt ve mỗi tấc da thịt, nhưng rồi chỉ đem đến cảm giác tê tái. Nó long lanh soi rọi trên mặt hồ, nhưng mặt hồ băng giá chỉ đáp trả lại những tia sáng phản chiếu càng lạnh lùng hơn mà thôi.
Lục Thiêu ngồi trên thảm cỏ nơi anh ấy thích nhất trong công viên Tĩnh An. Đeo cặp kính râm, đội mũ len đan, cả chiếc khẩu trang đang đeo trên mặt nữa. Trông như thế, anh chỉ là một người nước ngoài bình thường. Nhưng chỉ cần bỏ kính xuống, hoặc tháo khẩu trang ra, diện mạo xuất hiện liên tục tràn ngập trên các tạp chí và truyền hình kia, có lẽ đủ sức thu hút một cơ số thiếu nữ chạy theo thời trang, xương xẩu lởm chởm.
Thực ra, suýt chút nữa anh đã quên mất là bao lâu rồi mình chưa được nhàn nhã tản bộ trên phố như thế, bao lâu rồi chưa được thoải mái đi xem trọn vẹn một bộ phim như thế, bao lâu rồi chưa được sảng khoái ăn uống ở quán ven đường như thế. Trước đó chưa từng, bây giờ cũng không thể. Bản thân bây giờ, chẳng khác nào một bí mật không thể để người khác trông thấy, sống trong bóng tối, sống trong một trạng thái thời gian đếm ngược luôn luôn phải để tâm cảnh giác.
Anh ấy nhổm dậy, móc chìa khóa xe ra khỏi túi. Đột nhiên anh ấy muốn đến một nơi.
Tôi ngồi trên chiếc ghế dựa đối diện với Cung Minh, nói là ghế dựa, nhưng thực ra còn to hơn cả ghế sofa. Không gian tĩnh lặng trong phòng khiến người ta lầm tưởng thời gian đang trôi qua vùn vụt với trạng thái của một thứ chất keo bán đông đặc. Cà phê kích thích cơ thể đã giúp tôi thoát khỏi trạng thái lơ mơ hỗn độn của buổi sáng sớm mà tỉnh táo hơn nhiều.
Trong khoảng thời gian Cung Minh nằm viện, tuy tôi và Kitty vẫn bận tối mắt tối mũi, nhưng suy cho cùng anh ta không phải là siêu nhân, lượng công việc chắc chắn sẽ không thể nhiều như lúc bình thường được. Vậy nên dạo này, tôi cũng có chút thời gian rảnh rỗi, chẳng hạn như lúc này, để tôi có thể hồi tưởng lại đôi chút cuộc sống của mình. Lâu nay, tôi luôn phải làm việc với tốc độ về đích của vận động viên điền kinh chạy cự ly ngắn, chẳng khác nào một con chuột mù bị đốt lửa sau đuôi phải nhe nanh há miệng lao về phía trước, nhưng khi tôi dừng lại hồi tưởng về cuộc sống của mình, dường như có thể cảm nhận được rất nhiều hạt cát tích tụ lại trong trái tim, theo dòng máu chảy vào các bộ phận của cơ thể, lắng đọng lại trên người tôi vô số sự thương cảm gồ ghề trúc trắc.
Sau khi trời vào Thu, cuối cùng Đường Uyển Như cũng chuyển khỏi biệt thự của chúng tôi.
Thực ra chẳng có nguyên nhân nào cả, chúng tôi không tranh cãi, cũng chẳng ghét bỏ nhau – nói trắng ra, đã nhiều năm trôi qua, với cá tính của Đường Uyển Như, nếu ghét thì đã ghét từ sớm rồi – vấn đề giữa chúng tôi nằm ở chỗ, khi mỗi chúng tôi đều vội vã chia tay thời sinh viên, khoác lên mình những bộ đồng phục màu đen đơn điệu chen mình trong chiếc thang máy bé tẹo của những tòa cao ốc với gương mặt còn tiều tụy, thì nó vẫn cố thủ trong thời kỳ lãng mạn xưa kia. Nó vẫn thích đọc loại tiểu thuyết tình cảm ướt át, vẫn khóc ở những phân đoạn xúc động, đến mức mẹ nó cũng không nhận ra nó nữa, tối nào nó cũng lôi chúng tôi tụ tập vừa uống cà phê, hồng trà, vừa tám chuyện lan man về những ngôi sao (nam) của làng giải trí toàn quốc, trong đầu nó vẫn chờ đợi Cố Ly lôi ra đủ loại đồ uống đến tên còn chưa từng nghe từ trong chiếc tủ tựa cái hộp Pandora kia ra để pha cho mọi người, thậm chí nó vẫn hào hứng trông đợi một ngày nào đó Cố Ly bốc lên một thứ cảm xúc hoài cổ, mời chúng tôi cùng ngồi xếp bằng trên thảm Ba Tư trong phòng khách tập Yoga.
Nhưng thực tế lại là, đứa nào cũng về nhà muộn cả, mà về đến nhà rồi thì vội vã vào bếp pha một tô mì ăn liền hoặc lấy một trái táo trong tủ lạnh, sau đó ngồi xếp bằng trước máy tính gõ bàn phím lách ca lách cách, hay cột tóc đuôi ngựa dốc ngược lên trời, rồi day day huyệt thái dương đến ửng đỏ lên, sau đó ngồi trên đất, khổ sở ứng chiến với đống giấy in trải ra đầy trước mặt.
Cuối cùng Đường Uyển Như đã sống cuộc sống hiện tại bằng linh hồn của quá khứ, nó đang thay thế tất cả chúng tôi lưu lại trên trục thời gian của một thời, khi nó nhìn chúng tôi, ánh mắt toát lên vẻ thương cảm, và mong mỏi cái điều mà ngày cả bản thân nó cũng không có hy vọng.
Thậm chí ngay cả Nam Tương từng luôn bầu bạn với nó, cũng gia nhập vào phe của chúng tôi. Mỗi sáng sớm, chúng tôi uống sữa mạch nha trên bàn ăn, trước khi đi làm thì dốc cạn ly cà phê đậm đặc vào cổ họng, chúng tôi tranh thủ chút thời gian bên bàn ăn để thảo luận về những tin đồn bên lề trong “M.E” và những kế hoạch khó bề tưởng tượng, cảm xúc bùng nổ như hồi đại học khi chúng tôi tán gẫu xem đường kính nốt ruồi trên mặt chủ nhiệm hướng dẫn có vượt quá một đồng xu hay không.
Sau khi Đường Uyển Như tỉnh giấc, luôn phát hiện, người mặc váy ngủ đứng trong phòng khách, chỉ còn lại một mình nó. Trên bàn ăn trong bếp, còn lưu lại ba bộ đồ ăn, Lucy đang ngâm nga rửa chén, bọt nước rửa chén phủ đầy cả bồn rửa tay.
Mỗi sáng thức giấc, đón tiếp nó luôn là một phòng khách như vậy.
Mãi đến một tối của tuần trước, khi mấy đứa chúng tôi ở trong phòng khách say sưa bàn về những tài liệu cần chuẩn bị cho cuộc họp ngày mai, thì nó bước ra khỏi phòng tắm với chiếc khăn quấn trên đầu, trên mặt bôi một lớp mặt nạ như bùn màu đen, trông như đem nửa con gà ác cho vào trong máy ép trái cây đánh nát rồi đắp lên mặt vậy. Nó ngồi xuống bên chúng tôi, ồm ồm nói rằng: “Cố Ly, cậu phải sửa lại vòi sen nhà tắm đi, nó phun nước ra quá mạnh quá to, cảm giác mỗi khi tắm như đang bị người ta hiếp dâm ấy!”
Cố Ly còn chưa kịp khởi động phần mềm phản công của nó, thì Như Như đã bồi thêm một câu: “May là tuần tới tớ chuyển đi rồi, tớ cũng tìm được phòng rồi. Cách các cậu không xa.”
Trong âm hưởng lời nói của nó, mọi người đều lần lượt ngẩng đầu lên.
Xe dừng lại, Cố Ly chẳng đợi Lam Quyết mở cửa, tự mình đẩy cửa xe ra rồi bước xuống. Nó khoát khoát tay với Lam Quyết: “Anh đi tìm chỗ đậu xe. Sau đó hãy tìm tôi.” Lam Quyết gật đầu, gương mặt nhỏ nhắn anh tuấn biến mất phía sau cánh cửa kính màu đen đang đóng lại. Cố Ly soi mình qua cánh cửa kính, lớp trang điểm sau khi đã trải qua thử thách suốt một đêm, vẫn rạng rỡ tươi sáng.
Cố Ly nhìn quanh một lượt, cảnh tượng vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, khiến trong lòng nó đột nhiên dấy lên biết bao suy tư.
Bị một hồi chuông cửa đánh thức khỏi dòng hồi ức, mở cửa ra, sau khi định thần nhìn kỹ, đầu óc tôi như đạn bắn tung tóe – lại lần nữa tôi đã ngay tức khắc biến thành một con cua khổng lồ bị búa đập vỡ vỏ.
Ngoài cửa, Sùng Quang – chính là Lục Thiêu hiện nay – cũng đang trợn mắt há mồm nhìn tôi. Trong mấy giây như vậy, sự tương tác trong não bộ của c