Hằng ngày, trong khoảng thời gian bận rộn ấy, chúng tôi đều cảm thấy khó chịu, chỉ hận một nỗi không thể biến thành Tôn Ngộ Không có thể tùy ý nhổ lông thổi ra một đàn khỉ thay thế, hay trong kỳ nghỉ đông, có thể ngủ đủ hai mươi tiếng ở nhà trong giấc mộng mông lung mơ màng. Dù cảm quan của chúng tôi có thể nhạy bén đến mức nghe thấy âm thanh của chiếc kim thêu rơi xuống đất ở nơi cách xa ngàn dặm, hay bị tước mất năm giác quan, sống trong tăm tối dằng dặc như nhúng linh hồn mình trong một bát xúp Nga đặc sánh, thì thời gian vẫn cứ khách quan mà vô tình tích tắc tích tắc trôi đi. Nó sẽ không chậm lại. Nó chỉ càng nhanh thêm.
Cuối cùng mùa thu đã trở lại. Bao trùm lên những con phố khắp Thượng Hải là cảm giác âm trầm, vắng lặng.
Cho dù hội chợ triển lãm thế giới ồn ào, ầm ĩ vang dội, cũng không thể làm nhạt đi nét vắng lặng nhuốm vàng đang bủa vây bầu trời Thượng Hải. Triển lãm thế giới chỉ có thể chiếm được một góc của Hoàng Phố, và dù người trên khắp thế giới đều tề tựu đến Thượng Hải, cũng chỉ có thể gào thét khàn giọng, chen vai thích cánh trong một góc khuất nhỏ nhoi. Thượng Hải quả là rộng lớn, nhưng trong phạm vi ấy, cảnh tượng náo nhiệt như vậy lại càng toát lên nét vắng vẻ lạnh lẽo thê lương. Bọn họ ầm ĩ vang trời trong một góc nhỏ nhoi, giống như tiếng con sóc chuột đang cắn vỡ hạt quả thông giữa chốn thâm sơn cùng cốc vậy.
Ngược lại nó khiến sự vắng vẻ vốn dĩ phải lạnh tanh lạnh ngắt này, bắt đầu trở nên hanh khô càng lan rộng.
Giây phút này, ngập tràn trong mũi tôi là mùi thơm của cà phê nóng hổi bên trong cửa hàng Starbucks.
Từ khi tôi trở thành trợ lý riêng của Cung Minh, cái thứ mùi ngọt ngậy tựa tơ tằm màu nâu này luôn quấn chặt lấy tôi, không rời nửa bước, như một con quỷ ngoan cố đeo bám trên lưng tôi. Người không quen tôi, không chừng sẽ cho rằng tôi mê cái khoản nước hoa mùi cà phê một cách biến thái khủng khiếp.
Tôi đứng chờ trong tâm trạng chán ngán trước quầy Starbucks. Xem ra đây là cửa tiệm mới khai trương chưa lâu, bàn và sofa vẫn toát lên cảm giác cứng nhắc mới toanh, chúng còn chưa bị vô số khách hàng nhàn rỗi lưu lại dấu vết. Mùi vị của người ta, mùi vị của năm tháng, mùi vị cuộc đời, chúng đều chưa nếm trải. Chúng vẫn chưa kịp trở nên mềm mại, trở nên mơ hồ, trở nên xốp mềm, trở nên cũ kỹ trong sự mài giũa của thời gian, biến thành một vật khiến người ta có cảm giác thư thái thoải mái muốn ngủ tựa như hương thơm của cà phê Starbucks.
Nhưng đừng lo lắng, chẳng lâu nữa chúng sẽ có thôi.
Trên thế gian này, chẳng thứ gì có thể giữ mãi dáng vẻ mới tinh mà lại sạch sẽ như lúc nguyên sơ. Tất cả mọi thứ, thứ có sinh mạng, hay thứ không có sinh mạng, dù không chết, cũng sẽ già.
Nhân viên phục vụ rút ra hai miếng nhựa trong suốt, rồi chuyển hai tách cà phê Latte sau khi đã đậy nắp cẩn thận cho tôi. Tôi xách chiếc túi giấy màu xanh đen, đẩy cửa kính bước ra, gió mát đầu thu phả thẳng vào mặt, khiến tôi có cảm giác như vô số sợi tơ lạnh tanh ngắn ngủn tung bay trên mặt.
Tôi lê bước trên con đường quen thuộc, ba năm rồi, con đường này vẫn chưa có bất kỳ sự thay đổi nào, những cây tùng đỏ lá kim cao lớn vẫn lặng lẽ đứng hai bên đường, vô số lá khô tựa mũi kim vẫn vô tình rơi rụng, rớt xuống nền đất rồi bện lại với nhau thành một tấm thảm dày; xung quanh là những cột đèn đường đã ít nhiều hoen gỉ, ngập trong màn sương sớm của mùa thu trông chúng như những người mặc áo đen, trẻ tuổi, vừa gầy vừa cao; ven đường có rất ít kiến trúc, trong không khí vương một thứ mùi vị rừng rậm hiếm thấy của Thượng Hải.
Tôi mỉm cười chào hỏi một y tá đang bước đến, gương mặt trẻ tuổi của cô ấy giữa bầu không khí màu lam xám mong manh trông như một quả táo căng mọng.
Khoảng ba năm trước, có một khoảng thời gian tôi cũng thường xuyên vào ra bệnh viện này, đầu tiên là vì cha ruột của Cố Ly, ông ta nằm ở đây, từ một người sống sờ sờ, toàn thân ấm áp, biến thành một thi thể lạnh ngắt. Sau đó vì Sùng Quang cũng vào nằm ở bệnh viện này, hồi đó, tôi còn là một trợ lý quèn mới vào “M.E”, ngày ngày đều phải sống trong vực sâu hối thúc bản thảo của Sùng Quang. Khi ấy, Sùng Quang còn là chàng trai cao lớn với đôi mắt và mái tóc đen láy, toàn thân toát lên vẻ mạnh mẽ riêng của đàn ông, vẻ mạnh mẽ ấy lại được bao trùm dưới cái bóng cực lớn của thần chết, khiến anh ấy càng trở nên sắc sảo và lay động người ta. Hồi đó, trong tim tôi ngập tràn cảm giác tuyệt vọng, từng ngày trôi qua, tôi nhìn vẻ tuấn tú của anh ấy mà như nhìn bình nước truyền khổng lồ đang treo ngược trên bầu trời, chất lỏng bên trong chính là thứ nuôi dưỡng anh ấy. Phía dưới khung trời bao la, ngập tràn tiếng tích tắc đinh tai nhức óc của chiếc đồng hồ đếm ngược sinh mạng của anh ấy khiến người ta nghe thấy mà muốn nổi điên.
Anh ấy của hồi đó, ngày nào cũng cuộn mình trong chiếc chăn đơn, ôm chiếc gối, mặc quần áo vải bông mềm, đờ đẫn nhìn bức tường, tất cả đều một màu trắng muốt, anh ấy lặng yên mà trong suốt trong thế giới màu trắng ấy, trông như một áng mây sạch sẽ tinh khiết.
Anh ấy của hồi đó, ngày nào trên mu bàn tay cũng chích một kim, tiêm chất lỏng lạnh ngắt chảy vào cơ thể trẻ trung ấm áp ấy, anh ấy đọc sách, nghe iPod, viết nhật ký, thẫn thờ nhìn ra mặt hồ trống vắng.
Anh ấy của hồi đó, toát ra một mùi hương riêng, thứ mùi vị bẩm sinh hàm chứa hương cay và nồng hậu của một loài thực vật. Còn anh ấy của bây giờ, với tư cách là người mẫu, ngày ngày xịt lên người đủ thứ nước hoa theo yêu cầu của các hãng trang phục khác nhau, có khi là Chanel, có khi là nước hoa của Parma, còn thứ ẩn chứa sâu thẳm bên dưới làn da của anh ấy, càng ngày càng nhạt.
Anh ấy của hồi đó, ngồi trên giường, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên vị trí còn trống bên cạnh, gỡ một bên tai nghe xuống, rồi đưa cho tôi, mời tôi cùng chia sẻ với thế giới của anh ấy. Còn tôi thì thật sự đã bước vào thế giới của anh ấy – dù phía sau tôi đang lưu lại hình bóng ướt nhẹp của Giản Khê, anh ấy cũng từng ngóng trông về phía tôi, lệ trong mắt cũng từng nóng hôi hổi.
Vậy mà ba năm đã trôi qua, thêm lần nữa tôi quay lại đây. Còn khoảng thời gian trước đây, tôi vốn dĩ chưa từng đặt chân qua đây, không phải là vì tôi không có bệnh, mà vì dù có bệnh đi chăng nữa, tôi cũng sẽ không đốt tiền ở cái nơi giết người không thấy máu này. Thực ra trong ba năm ấy, tôi đã bị ốm không ít bận, cảm cúm, sốt nóng là chuyện xảy ra thường như cơm bữa, tôi cũng càng ngày càng quen với việc vừa ngậm nhiệt kế vừa đến tiệm giặt là lấy trang phục cho Cung Minh, uống thuốc pha lẫn cà phê hoặc nước uống tăng lực. Nhưng tôi vẫn chưa vượt qua được Kitty, có khi chị ấy đau bụng kinh tới mức hai mắt tối sầm, vẫn lướt đi sóng đôi cùng Cung Minh, cũng có khi sốt cao đến 39 độ, chị ấy vẫn cùng Cung Minh đi nhảy bungee, nó treo ngược khuôn mặt vừa trắng bệch vừa bình thản kia bên dưới cầu, khiến tôi mỗi lần tình cờ đi ngang qua dưới tấm bia tưởng niệm các anh hùng, khi trông thấy những bức tượng liệt sĩ nhấp nhô ở đó, thì đều nhớ đến chị ấy. Ba năm đã qua, tôi cũng đã từ một trợ lý học việc nhỏ nhoi, trở thành một nữ người nhện có thể đi giày cao gót dùng tay không leo lên đến đỉnh tháp OrientalPearlTower trong mắt những người mới ở công ty.
Năm tháng thực sự trôi qua quá nhanh.
Con người ta còn thay đổi nhanh hơn.
Hằng ngày, trong khoảng thời gian bận rộn ấy, chúng tôi đều cảm thấy khó chịu, chỉ hận một nỗi không thể biến thành Tôn Ngộ Không có thể tùy ý nhổ lông thổi ra một đàn khỉ thay thế, hay trong kỳ nghỉ đông, có thể ngủ đủ hai mươi tiếng ở nhà trong giấc mộng mông lung mơ màng.
Dù cảm quan của chúng tôi có thể nhạy bén đến mức nghe thấy âm thanh của chiếc kim thêu rơi xuống đất ở nơi cách xa ngàn dặm, hay bị tước mất năm giác quan, sống trong tăm tối dằng dặc như nhúng linh hồn mình trong một bát xúp Nga đặc sánh, thì thời gian vẫn cứ khách quan mà vô tình tích tắc tích tắc trôi đi.
Nó sẽ không chậm lại.
Nó chỉ càng nhanh thêm.
Một tháng trước, khi nhận được điện thoại của Kitty, tôi và Cố Ly, Đường Uyển Như cùng Nam Tương, bốn đứa tôi còn đang ở trong một tiệm làm tóc vừa khai trương ở Phố Đông, chờ Nam Tương chuẩn bị cắt đi cái phướn chiêu hồn để thay da đổi thịt, lúc đó, tôi nhớ ánh nắng còn rất gắt, khi mùa thu sắp về mà nó vẫn đủ uy lực quay nướng bê tông đến mức nóng sôi. Nhưng chớp mắt một cái, sáng nào Nam Tương cũng cùng tôi đi trên đôi giày cao gót tựa compa bước vào tòa nhà của “M.E”, chúng tôi mặc váy đen ngắn xấp xỉ nhau, để đầu tóc như nhau, gọi điện thoại gửi tin nhắn với tần suất gần tương đương nhau, sự khác biệt duy nhất chính là tôi trang điểm còn nó lại để mặt mộc – nhưng như thế trông nó càng đẹp hơn. Nữ Oa đáng chết! Về việc này, Cố Ly có một câu nói kinh điển, và còn may là nhắm vào Đường Uyển Như, chứ nếu nhắm vào tôi, thì sự đả kích mà tôi phải gánh chịu có lẽ sẽ đủ để tạo ra một cấp độ nhận thức cao hơn về thế giới này. Nó nói: “Hồi đó khi Nữ Oa nặn đất thành người, thực ra cực kỳ nghiêm túc, cũng rất công bằng, chỉ là khi bà ấy nặn cậu không cẩn thận đã hắt xì hơi một cái thôi.”
Có điều nói về Cố Ly, nó hiện giờ đã có thể cầm hoa mỉm cười[1], tựa như cưỡi mây qua núi hẹn với Diệp Truyền Bình cùng nhau brunch[2], bọn họ có thể vừa cắt miếng bít tết vừa uống nước có ga kiềm chế cảm giác thèm ăn như thể hai chị em thân thiết. Ai có thể tưởng tượng được, ba năm trước khi còn học đại học, nó đã bị chiếc xe con đen bóng lộn của Diệp Truyền Bình xả đầy khói vào mặt, người đầy bụi bặm đứng trước cửa ký túc xá mà mắt rưng rưng lệ. Hồi đó nó còn đặt ghế sofa hiệu IKEA trong phòng khách. Nó còn có thể vui sướng dạt dào dạo bước trong đại sảnh người chật như nêm của IKEA, lưu luyến quên đường về trước những món đồ gia dụng lấy “giản ước, tỉ số giá cả/tính năng, mới mẻ gọn nhẹ, thiết kế Bắc u, nhận thức toàn cầu” làm từ chìa khóa. Ba năm sau, nó lại lưu luyến quên đường về khu vực triển lãm đồ gia dụng của cửa hàng tiên phong tại bến Ngoại Than của Armani, từ chìa khóa của nó cũng tức tốc biến thành “đắt, rất đắt, vô cùng đắt”. Phải nói rằng, khả năng thích ứng của nó thật là siêu phàm thoát tục, trên trái đất mấy trăm triệu năm trước, mấy con trùng đáy biển nhỏ bé bước lảo đảo lên bờ; trải qua sự tiến hóa lâu dài, rồi đến quá trình chọn lọc tự nhiên, những loài trùng nhỏ nhoi chiến thắng hoàn cảnh khắc nghiệt, thích ứng sinh tồn khi đó đã tiến hóa thành hai chủng tộc, một là gián, chủng tộc còn lại là Cố Ly.
[1] Niêm hoa nhi tiếu hay Niêm hoa vi tiếu nghĩa là cầm hoa mỉm cười, đây là một giai thoại thiền, ghi lại sự kiện Đức Phật Thích-ca Mâu-ni đưa cành hoa lên khai thị, tôn giả Ca Diếp phá nhan mỉm cười.
[2] Ăn bữa sáng kiêm bữa trưa.
Trong khi đang vẩn vơ nhớ lại cuộc sống của mình ba năm nay, tôi đã bước đến cửa chính bệnh viện, cái bệnh viện này mấy năm nay hầu như chẳng thay đổi gì. Thực ra cũng chẳng cần thay đổi, ngay từ khi bắt đầu nó đã được xây dựng để bất cứ lúc nào cũng có thể treo một tấm bảng đồng lên nữa là thành bảo tàng mỹ thuật hoặc viện bảo tàng. Bạn từng thấy bệnh viện nào có một cái hồ cực lớn chưa? Ở đây có đấy, giữa hồ còn có một bức tượng Hygea cao ba mét – vị thần sức khỏe trong thần thoại Hy Lạp cổ đại. Bạn đã thấy trên mái vòm sảnh chính của bệnh viện nào vẽ bằng tranh sơn dầu chưa? Ở đây có đấy. Bạn thấy bệnh viện nào để lấy một số khám bệnh mà phải tốn hai trăm bảy mươi đồng chưa? Ở đây có đ