Tôi bước bên hồ, con đường trải đá vẫn không chút bụi trần, so với ba năm trước, tôi thậm chí còn cảm thấy thời gian dường như chẳng để lại chút dấu vết nào trên bề mặt, nó vẫn bằng phẳng, sạch bóng, chẳng hề biến dạng – nó chính là gương mặt của Cố Ly được duy trì hằng ngày bằng cách uống thứ thuốc chống ôxy hóa tính kiềm yếu, thoa thử kem lỏng được xem là tinh hoa bạch kim căng da hiệu La Prarie. Nếu có thể, tôi nghĩ Cố Ly còn muốn gỡ cả mặt nó xuống, ngâm trong formalin. Có một dạo nó còn luôn nghiên cứu, tra cứu tài liệu về chiếc quan tài bằng thạch anh nổi tiếng nhất Trung Quốc ở Bắc Kinh kia, nó nói là tạp chí cần làm một chuyên đề về việc này. Nhưng với sự hiểu biết của tôi về nó, e rằng… Anyway, tôi nghĩ nếu nó tiếp tục như vậy, sẽ có ngày nó trở thành người tiên phong trong sự nghiệp phòng chống thối rữa của Trung Quốc, đồng thời lưu danh ngàn năm.
Gió đã ngừng một đêm rồi, đến giờ vẫn chưa thổi lại. Sương mai vẫn còn nặng trình trịch áp sát trên mặt hồ, những khóm cây thường xanh bao quanh vẫn tươi tốt um tùm, trên cành cây kết dày những hạt sương trĩu nặng. Mặt hồ dường như cũng đang hàm chứa rất nhiều sự tĩnh lặng trong bầu không khí mát mẻ của mùa thu, giống một tấm gương lớn mà Thượng đế trên cao đã thuận tay đặt xuống thảm cỏ xanh. Tôi vừa đi sát mép hồ, vừa ngây người trông theo bóng mình đổ dài trên mặt hồ. Ba năm trước, Cố Ly buồn đau cực độ đã nhảy từ đây xuống hồ, khi đó bề ngoài trông nó có vẻ sáng suốt, bình tĩnh, nhưng trong lòng lại chia năm xẻ bảy dưới đòn tấn công thần tốc, như một chiếc laptop cao cấp trông bề ngoài sắc nét bóng bẩy nhưng trong đĩa cứng đủ các loại virus thành Troy đang tàn phá. Dáng vẻ khi nó nhảy xuống điềm đạm ung dung vô cùng, đến mức tôi và Đường Uyển Như khi trông thấy còn chỉ nghĩ là muốn nhảy xuống bắt cá. Đợi mấy giây sau khi tôi và Đường Uyển Như có phản ứng trở lại, thì cả hai đứa đã hoảng loạn sợ hãi thộn người, đứng trân bên hồ như khúc tượng gỗ, giống như hai người máy bị ngắt nguồn điện. Cũng may khi đó Giản Khê đã ngay tắp lự nhảy xuống hồ, mò nó lên.
Nhắc đến Giản Khê, trong lòng tôi lại lần nữa bùng lên cảm giác bi thương như đã được pha loãng ra rồi. Chẳng khác nào một ly rượu vang bị cho thêm nước lạnh, chẳng còn đủ sức làm say người ta, nhưng vẫn cảm nhận được mùi rượu mát rượi, nó có thể nhuộm say hồi ức, nhuộm thành mùi vị khiến bạn không tài nào chịu nổi; hoặc nói như một cuốn tiểu thuyết bi kịch mà tôi từng đọc qua vô số lượt, mỗi khi đọc lại, thì chẳng còn lệ nóng rưng rưng, nhưng trong lồng ngực vẫn như có một nắm đấm nhỏ, đang khe khẽ gõ cửa.
Tôi bước vào phòng bệnh của Cung Minh, đẩy cửa ra, đã thấy anh ta bước xuống giường bệnh, lúc này đang ngồi xếp bằng trên chiếc ghế sofa lớn rộng và mềm mại đặt bên cửa chớp ban công, trên tay cầm một quyển tạp chí thiết kế nước ngoài vừa xuất bản. Âm thanh lật trang tạp chí của anh ta rất nhẹ, dưới ánh nắng ban mai, xương chân mày của anh ta trông khá cao, hốc mắt sâu. Chỉ cần bất động như thế, anh ta lập tức biến thành người mẫu với gương mặt trắng bệch, ánh mắt se lạnh ở trang trước tạp chí VOGUE kia. Nhưng lúc này, anh ta chỉ là một bệnh nhân. Tôi chợt nhận ra, anh ta và Sùng Quang của mấy năm về trước có một điểm giống nhau lạ thường. Dù trong người không hề chảy chung một dòng máu, nhưng trong linh hồn họ, lại phát ra thứ mùi tương đồng nhau ấy.
Biết hình dung sao đây…
Tựa hồ họ đều đến từ một bến cảng xa xôi ở phương Bắc, trên vai vương đầy hương thơm của hoa tuyết mùa đông, ngay cả hơi thở cũng toát lên cảm giác bát ngát bao la như những dãy núi ở nơi đó, con ngươi là ngôi sao rực sáng dưới bầu trời mỏng manh của cao nguyên, họ mang những đường nét sắc sảo phải có trong thế giới lạnh lùng của phương Bắc, cả dáng điệu lánh đời hoang vắng. Họ khoác lên mình thảm lông Ba Tư, áo choàng lông cáo trắng, khiến nét bí ẩn trên người họ có những hình xăm không dễ gì hiểu được. Họ như thuộc tầng lớp quý tộc cô đơn buồn tủi, bị vàng bạc châu báu hương liệu bủa vây, chất chứa sự hiu quạnh ngập tràn. Họ đứng ở đâu, thì nơi đó bắt đầu tung bay những bông tuyết nhỏ vụn.
Trong linh hồn họ, đều có mùi ấy.
Thân hình vốn cao lớn của Cung Minh lúc này đang co quắp lọt thỏm giữa chiếc ghế sofa, như một chấm nhỏ.
Gương mặt tiều tụy hơn nhiều so với hồi mới nhập viện. Chiếc chăn nhung dệt lông cừu cao cấp màu trắng tuyết đắp hờ trên đùi, đó là chiếc chăn tôi mang từ nhà vào cho anh ta. Hồi đó tôi ngồi ghế sau rộng thênh trên chiếc Benz với tâm thế còn rất tiểu thị dân, nằm ngang trên ghế, kéo chăn lên người, hưởng thụ chút cuộc sống của kẻ giàu có. Qua kính chiếu hậu tôi lờ mờ thấy được nét mặt của tài xế, anh ta ngồi thẳng lưng mặt mày nghiêm túc, mắt không liếc lại, tôi nghĩ nhiều năm nay anh ta đã được Cung Minh huấn luyện đến mức dù trong xe có chở Trương Mạn Ngọc, bên cạnh có Beckham đang hát bài Mua bán tình yêu, chắc chắn anh ta cũng sẽ nhắm mắt làm ngơ.
Tôi vừa bước vào, anh ta khẽ khàng nhướng mắt lên, rồi gật gật đầu với tôi, động tác nhỏ đến mức khiến người ta hoài nghi không biết anh ta có gật đầu thật hay không. Anh ta vẫn không giống Sùng Quang năm đó, dù khi đã khoác lên người bộ quần áo màu trắng của bệnh viện, anh ta vẫn có thể dễ dàng biến cái nhà tù màu trắng này thành một căn phòng biệt lập trong tòa nhà văn phòng trên đường Hoài Hải Trung. Anh ta nhắn Kitty chuyển đến hai chiếc máy tính để bàn, một máy fax, một máy in. Thậm chí anh ta còn triệu tập một đống nhà thiết kế của công ty đến bệnh viện để mở một cuộc họp nhỏ. Tôi nghĩ nếu anh ta còn nằm viện kiểu đó, rất có nguy cơ cả công ty sẽ chuyển đến gần bệnh viện để làm việc.
Tôi đặt cà phê lên chiếc tủ nhỏ màu trắng, máy in bên cạnh đang ren rét ren rét nhả giấy, tôi cúi đầu nhìn lướt một chút, phong cách thiết kế trang nội dung của tạp chí “M.E” vô cùng quen thuộc, chắc là bản thảo của số tuần tới. Tôi nhặt những tờ đã in xong rồi xếp lại, sau đó lấy một tách cà phê ra khỏi túi giấy, bước qua đưa tập giấy cho Cung Minh, liền đó lấy một túi đường nhỏ, xé ra rồi đổ vào tách Latte ấy. Khi tách cà phê bật nắp mở ra, hương vị nồng nàn như dòng suối xao động ấm áp và dễ chịu đang trào dâng trong bầu không khí tĩnh lặng của căn phòng.
Chúng tôi chẳng nói câu nào. Thực ra chỉ cần ở riêng với Cung Minh thôi đã khiến tôi thấy vô cùng căng thẳng rồi. Trên người anh ta toát ra một thứ khí chất như Voldemort vậy, dù đứng ở đâu, anh ta đều như một khối băng khổng lồ. Tôi cúi đầu tìm kiếm di động, làm ra vẻ vô cùng bận rộn, sau đó tiện tay gửi một tin nhắn cho Kitty: “Khi nào chị đến vậy?”
“Đang trên đường đến.” Mười mấy giây sau khi tôi nhắn, tin trả lời của chị ấy đã lặng lẽ xuất hiện trên màn hình, bởi di động của tôi đã cài đặt chế độ im lặng rồi.
Sau nửa phút, tôi lại nhận được một tin nhắn khác của chị ấy: “Đừng có mưu tính tán chuyện với Cung Minh, anh ta không tìm cô nói chuyện, thì tuyệt đối không được khơi mào đấy. Nhưng nếu anh ta chủ động tìm cô trò chuyện, thì bầu không khí dù có tẻ nhạt đến mức nào, cô cũng luôn phải có trách nhiệm làm nó nóng lên, liên tục dẫn dắt cuộc nói chuyện. PS. Phải nhớ, (để) di động (ở chế độ) im lặng.”
Đúng lúc ấy, Cung Minh đột nhiên hắng giọng, khiến tôi giật bắn cả người, cho rằng anh ta muốn tìm tôi trò chuyện, nhưng anh ta chỉ đổi tư thế rồi tiếp tục lật xem tạp chí. Tôi thở phào một tiếng, chỉ với động tĩnh nho nhỏ vừa rồi ấy cũng khiến tôi cảm thấy mình như một con cua to xác đột nhiên bị người ta đập vỡ vỏ ngoài, óc não văng tung tóe.
Tôi với lấy tách Latte khác, bật nắp ra, uống một ngụm lớn, chất lỏng tựa những sợi tơ ấm nóng cuộn vào trong cổ họng.
Trong chớp mắt tách cà phê chỉ còn trơ đáy. Nhưng đoàn xe trước mắt vẫn rồng rắn xếp hàng, hầu như chẳng nhúc nhích gì cả. Cả đoàn xe nối đuôi nhau trên đường, trông như một con rắn đã uống say. Tiếng còi xe đây đó cùng hợp lại, giống như chiếc máy khoan điện đang cắm trên huyệt thái dương.
Kitty tiện tay bóp nát tách cà phê bằng giấy, rồi ném vào chiếc túi giấy bên cạnh. Chị ta đưa tay lên xem đồng hồ, tình trạng giao thông của Thượng Hải thời điểm hơn bảy giờ đáng bị xếp vào tội chống lại loài người. Đôi giày cao gót nhọn hoắt trên chân chị ta, liên tục thay đổi giữa thao tác đạp thắng xe, sang số, nhấn ga, chị ta cảm thấy như mình sắp đạp thủng sàn xe đến nơi.
Đúng lúc này, chiếc xe trước mặt phụt ra một luồng khói đen đặc, hai mắt Kitty tối sầm, cảm giác như vừa bị quẳng vào trong một đường hầm.
Trong tòa nhà văn phòng ở đường Hoài Hải Trung, trên chiếc bàn họp dài ngoằng đã xếp đầy những tách cà phê to nhỏ khác nhau, mùi vị của cà phê từ sáng sớm tinh mơ đã bao trùm trong mỗi tòa cao ốc văn phòng lớn nhỏ, sáng nào cũng đều bị thứ mùi như vậy đốt cháy, kích thích, sau đó mọi cảm xúc đều dần trở nên phấn khích không thể cưỡng lại. Mùi hương ấy sẽ liên tục tiếp diễn cho đến chiều muộn, nửa đêm, hừng đông, cuối cùng tan dần, các tòa nhà văn phòng lại trở về với sự tĩnh lặng, giống như một con quái vật khổng lồ mệt mỏi sau khi đã gầm gừ suốt một ngày liền.
Cố Ly nhìn lũ cấp dưới mặt chau mày ủ, cả một dây chuyền sản xuất quảng cáo, dưới sự phá hủy của cuộc khủng hoảng tài chính đã trở nên cực kỳ mong manh. Các nhà quảng cáo đều đang ra sức cắt giảm chi tiêu, bóng dáng của những nhà quảng cáo hùng mạnh về tài chính, tranh nhau đăng quảng cáo trên trang đầu trước đây giờ trở nên quá xa xỉ, xa vời chẳng khác nào thời đại chấp chính của Từ Hy thái hậu, các nhà quảng cáo lúc này, ai nấy cũng đều tỏ vẻ khách sáo: “Ôi ôi, không sao, không sao, trang nhất cứ nhường lại cho họ đi. Các cô có trang quảng cáo nào đang chiết khấu không?”
Không khí trầm lắng nặng nề bao trùm cả căn phòng.
Chiếc điện thoại ở giữa bàn họp đột nhiên đổ chuông, một nam trợ lý ấn nút speakers, giọng của Diệp Truyền Bình pha với tiếng rè của điện thoại vang lên: “Đừng ngồi ngây ra đấy nữa, các người có ngồi đấy cho đến khi Mỹ biến thành nước cộng sản, thì khách hàng quảng cáo cũng sẽ không tự đến mở cửa công ty chúng ta đâu. Nghĩ cách đi.” Điện thoại ngắt cạch một tiếng. Để lại đám người mặt mày xám ngoét trong phòng, thể diện hay tôn nghiêm gì đó, chẳng ai còn để ý đến những thứ này nữa, nguyên nhân khiến mặt họ xám ngoét là vì quá đói. Kể từ tối qua, suốt một đêm dài, đến khi ánh mặt trời ngày mới xuyên phá lớp cửa chớp công ty, dưới tia tử ngoại phát ra từ đôi mắt của Cố Ly, chẳng ai dám rời đi. Có điều, Cố Ly có thể dựa vào quang hợp để duy trì tinh thần khỏe mạnh vĩnh hằng của mình, thì những nhân viên khác chẳng qua chỉ là loài người thôi – loài người sẽ không thể ngăn cản được Cố Ly.
Cố Ly kéo ghế ra: “Mọi người đi ăn sáng đi, sau khi ăn xong trở về công ty tắm rửa, thay quần áo, sau đó ngủ một lát để bổ sung tinh thần và sức lực, rồi viết một bản tiến độ trong phạm vi công việc của mình cũng như bản kế hoạch mới trong tháng kế tiếp, những việc này cộng lại hai tiếng đủ không? Vậy đúng mười một giờ, trở lại công ty họp tiếp.”
Mọi người: “…”
Cố Ly giẫm trên đôi giày cao gót, lộp cộp lộp cộp lướt một mạch ra khỏi phòng họp. Tuy mặt nó không hề biến sắc, giữa hai chân mày vẫn lộ ra thái độ bất cần mà Võ Tắc Thiên hay Từ Hy thường thể hiện trên mặt, nhưng người hiểu nó, chẳng hạn như tôi, nhất định sẽ biết rằng, lúc này nó chỉ là một con hổ giấy, tức tốc rời khỏi hiện trườn