mặt với anh, cảm giác giám sát lẫn bị buộc chặt đều sẽ làm cho cô nhanh hỏng mất…
Dĩ vãng là cô lái xe cho anh, hiện tại anh đã thi lấy giấy phép, kỹ thuật lái xe cũng rất tuyệt. Đổi lại là cô ngồi ở ghế phụ, nhìn ngắm phong cảnh chạy qua khỏi cửa sổ, lẳng lặng xuất thần
Hạ Vũ Tuyên thỉnh thoảng trộm nhìn ngắm cô vài lần, nghĩ rằng làm thế nào thì mới có thể đến gần cô? Cho dù hai người ngay tại bên cạnh, cô vẫn là xa, đụng tới người cô nhưng lại không chạm được tâm hồn cô..
Gần đến bờ biển, La Phù thầm nghĩ mà khóc, trước đây tại bãi biển này theo đuổi anh, ôm lấy anh, rồi sau đó cũng là nụ hôn đầu tiên. Khi đó cô mong mỏi cở nào, chỉ cần có thể tiếp cận tâm hồn anh, cô nguyện trả giá bất cứ thứ gì..
Mà nay mặc dù anh ở bên cạnh cô, cũng là lúc cô đóng lại cửa tâm hồn, vì sao gần nhau như thế, hai người như cách cả dải ngân hà, vận mệnh sẽ dẫn họ đến kết cục như thế nào đây?
Cô không thể không lặng yên, ngồi ở trên bờ cát, đón gió biển suy nghĩ sâu xa.
Hai người cứ như vậy không phải biện pháp tốt, anh tiếp tục chờ đợi, cô lựa chọn trốn tránh, giống hai đường thẳng song song, vĩnh viễn không tìm thấy điểm giao nhau, phía trước lại là vô tận, ngày ngày còn chống được đến khi nào?
Hạ Vũ Tuyên không hề bỏ đi áo, không nhảy vào biển lớn, không phải anh không tưởng nhớ nơi này nhưng…anh tự nguyện ở bên cạnh canh chừng cô, chăm chú nhìn mặt cô, đó là anh suy nghĩ sẽ không bao giờ xa rời thế giới ngay bên cạnh này…
Lúc này, giống như cô không ở bên người anh, hai mắt nhìn phương xa, thình lình đánh cái hắt xì.
Anh lập tức cởi áo khoác, khoác lên vai cô “Cẩn thận coi chừng lạnh”
Không hẹn mà như nhau, hai người đều nhớ đến, lúc trước bởi vì cô đánh cái hắt xì, anh bỗng nhiên chiếu cố cô, cưỡng bức cô ngủ lại nhà, mới có đêm hôm đó…luyến ái cùng ……..
Trong lúc nhất thời, cái gì cũng không thể nói nhiều lời, chỉ có nhớ lại ngày xưa ở cùng nhau quanh quẩn cùng, không tiếng động lại mãnh liệt, im lặng mà cố chấp.
Cô thu hồi ánh mắt đang chăm chú nhìn, đưa tay ra như muốn gió cuốn đi “Cái gì cũng đều đã trôi đi”
“Nếu là hai người, nhất định có thể nắm chắc” Anh cầm tay cô, giữa hai bàn tay đó, tựa hồ không hề có khoảng cách…
Tayanh ấm, cô không khỏi không nghĩ như vậy, đi qua anh là nhiệt độ thấp, hiện tại lại giống ánh mặt trời giúp cô sưởi ấm.
“Anh nhất định không chịu buông tay em?” Cô bất đắc dĩ hỏi.
“Buông tay em, không bằng buông tay chính bản thân mình” anh so với cô còn bất đắc dĩ hơn, làm một người ký thác tâm hồn ở trên một người khác, đi theo cô thì sống, còn có thể có biện pháp nào sao?
Cơ hồ cô sắp bị đả động, biểu tình anh mờ mịt, khiến cô thầm nghĩ muốn ôm anh, nhưng mà cho dù có ôm lòng vẫn đau, bởi vậy cô lựa chọn buông tay ra, nhìn phía mặt biển nói “ Em muốn đi giáo hội một chút”
“Hảo, chúng ta đi.” anh nguyện làm hết thảy mọi chuyện, chỉ cầu cô vui vẻ.
Nửa giờ sau, bọn họ lái xe đi vào giáo hội Thiên Ân, La Phù nhìn anh nói “ Anh cứ ở bên ngoài chờ, tự em vào là được rồi”
“Ừh” anh không muốn miễn cưỡng cô, có lẽ cô cần một mình, không gian riêng.
Bây giờ giáo hội lập thêm viện cô nhi, rất nhiều kí ức thời thơ ấu, La Phù nhớ trước đây bản thân mình, một hy vọng có nhân ái, chỉ là tiểu cô nương, vì muốn làm cho người khác vui, nên sẽ không tùy hứng, sẽ không sinh khí, như vậy mọi người đều thích cô.
Tiểu cô nương ấy rất cần tình yêu, lại đã quên yêu chính bản thân mình, mà nay lớn lên cô cũng không như vậy? Cái gì cũng không quan tâm, liền yêu thương một người không hiểu yêu là gì, cho đến khi bản thân mình đầy thương tích mới hiểu được, bi ai cỡ nào khi không yếu chính bản thân mình…
Cô còn có thể liều lĩnh yêu lần nữa sao? Cô không xác định, bản thân liệu còn có dũng khí không? Trưởng thành, có lẽ chính là theo giáo huấn cho nên bảo thủ!
“La Phù!” bỗng nhiên một thanh âm truyền đến, đó là La Thu Nhạn, bà đã biết tin tức La Phù, chờ mong hôm nay gặp mặt.
La Phù nhào vào người La Thu Nhạn, giống tiểu cô nương làm nũng. “ La tu sĩ!” ôm ấp này tử nhỏ chính là cảng tránh gió của cô,hiện tại cũng tạo cho cô ấm áp cũng an ủi..
“Đứa con ngoan của ta, ta nghe nói con bị bệnh, hiện tại đã tốt rồi sao?” La Thu Nhạn nhẹ nhàng sờ khuôn mặt nhỏ nhắn, tuy rằng khí sắc tốt lắm, nhưng ánh mắt lại biểu lộ bi thương..
“Con mệt mỏi quá, quá mỏi mệt “ La Phù chỉ có thể cười khổ.
“Đến đây, theo ta đi một chỗ, sẽ cho con năng lượng” La Thu Nhạn dắt tay cô, chậm rãi đi vào giáo đường.
Đi vào cửa, La Phù phát hiện bên trong giáo đường đã trang hoàng lại, trừ bỏ pho tượng, tọa ỷ, giảng đường còn là hoàn toàn mới, còn cắm đầy hoa Bách Hợp, Mân Côi, đầy Hồng trắng, trong thánh khiết mang theo vui sướng, giống như nghênh đón một tương lai sáng lạn.
“Ai chuẩn bị kết hôn vậy? Đẹp quá.” La Phù sợ hãi than.
“Ta cũng biết, rất đẹp.” La Thu Nhạn gật gật đầu, không trực tiếp trả lời, ngược lại hỏi:” Nói cho ta biết, từ nhỏ con có nguyện vọng gì?”
“Nguyện vọng của con?” La Phù oai cúi đầu nghĩ, tại đây nghĩ lại trước kia, ở trước mặt Chúa, cô thành thực nói “Chính là có cái nhà! Vô cùng đơn giản, có ba ba, mẹ cùng đứa nhỏ, mỗi ngày trải qua những ngày tháng bình thường nhưng lại quá hạnh phúc”
“Đây là một nguyện vọng thật vĩ đại “La Thu Nhạn vỗ vỗ bả vai cô “Nhưng con cần rất nhiều dũng khí cùng tin tưởng, mới có thể đạt được.”
“Con sợ con không có biện pháp…… Bị thương là rất đau.” ở trước mặt La nữ tu sĩ, La Phù không cần che dấu đau xót.
La Thu Nhạn vì cô vén lên tóc che đi khuôn mặt, lộ ra cặp mắt thẳng thắn chưa từng ngại ngùng “ Con không phải là người sợ bị thương, ta nhớ rõ, ta giáo dục phương pháp với con là toàn tâm toàn lực khi yêu “
“Cho dù con sẽ khóc? Sẽ lại tan nát cõi lòng?”
“Đúng vậy.” La Thu Nhạn láy ngữ khí khẳng định, nói. “Đừng quên con gọi là La Phù, con chính là yêu, vĩnh viễn không tắt yêu. Người yêu vốn sẽ mang đến thương tổn, nhưng này là trưởng thành cũng là lĩnh ngộ, con mới có thể càng hiểu được như thế nào đi yêu người.”
Thật vậy chăng?” La Phù như đã lĩnh ngộ, lại sợ bản thân mình không chịu nổi.
La Thu Nhạn chuyển đề tài.” Hạ Vũ Tuyên tìm đến ta, tu sửa giáo đường là chủ ý của cậu ta, cũng là cậu ta quyên tiền. Cậu ta nói vì muốn ở trong này kết hôn với con, cậu ta sẽ tài trợ giáo đường vĩnh viễn, còn có hoa này là chờ có một ngày con gật đầu, cậu ta có thể lập tức mang con đến đây kết hôn.”
“Này……” La Phù kinh ngạc cực, cô không nghĩ tới anh sẽ suy nghĩ đến nhiều như vậy, còn cụ thể hành động đến những chuyện này!
“Ta hỏi cậu ta, nếu La Phù cả đời cũng không gật đầu thì sao? Cậu ta nói cậu ta vẫn là mỗi ngày chuẩn bị tốt hoa, cậu ta vẫn chờ đợi, cho dù con không chịu đáp ứng, ít nhất thượng đế có thể nhìn đến thành tâm của cậu ta, có lẽ có trời xanh nhận lời nguyện vọng này. Mặc kệ cậu ta có cùng con đi lên thảm hồng hay không cậu ta vẫn kiên trì mỗi ngày giữ nguyên giáo đường như thế này, để cho bất kỳ đôi tình nhân nào đó, bất cứ lúc nào cũng có thể đến đây cử hành hôn lễ!”
La Phù rung động lớn, hóa ra Hạ Vũ Tuyên không chỉ học được yêu bản thân mình, thậm chí học được yêu người khác.
Một loại tên là ma pháp cảm động, lại chạm lên người cô, dần dần hoạt dung lo sợ, trấn an thương cảm, đó là cô không thể ngăn cản biến hóa, tựa như gió biển cần thổi bay sóng biển, sóng biển cần hướng về bờ biển, nước suối yêu nhất định lại xuất hiện mạnh.
La Thu Nhạn lựa lời nói:”Lần đầu tiên gặp mặt, ta từng hoài nghi cậu ta là có phải có năng lực làm người yêu con? Nhưng trải qua chuyện này, ta xác định cậu ta có trời cho, chính là cậu ta chưa từng sử dụng, con là người đầu tiên cũng là người cuối cùng đối với cậu ta, mà cậu ta cần cơ hội học tập, phạm sai lầm tài năng càng thành thục, hy vọng các con đừng tra tấn lẫn nhau nữa”
La tu sĩ nói giống như mặt trời mọc trên biển, vừa mới bắt đầu thì chẳng phân biệt được đâu là mặt trời, nhưng dần dần hình thành hình dáng, đó là giống như sóng triều bàn vĩnh hằng chân lý.
La Phù thầm nghĩ vài giây, cuối cùng quyết định. “ Con nghĩ con cần tìm anh ấy nói chuyện…”
La Thu Nhạn mỉm cười gật đầu.” Đứa con của ta hãy dũng cảm yêu đi!” đây là bà đối với La Phù hy vọng lớn nhất cùng chúc phúc.
Đi ra giáo đường, La Phù nhìn đến một hỉnh ảnh bất khả tư nghị –
Nho nhỏ quảng trường, bọn nhỏ trong ấu viện đều tươi cười, bọn họ đang ở chơi một trò chơi gọi là – bắt quỷ. Làm một người lấy khăn bịt mắt, vươn hai tay tìm quỷ khắp nơi, người bên cạnh vỗ tay hoặc nói chỉ dẫn phương hướng
“Đi lên phía trước một chút! Bên trái, bên trái!” bọn họ hưng phấn kêu to, chờ quỷ bị nắm đến.
Mà người bị bịt mắt tất nhiên chính là Hạ Vũ Tuyên, chỉ thấy hai mắt anh đều bị bịt kín, hai tay vươn ra đi về phía trước, tìm kiếm chung quanh kẻ chết thay.
La Phù nhu dụi mắt, không thể không tin nổi, Hạ Vũ Tuyên thật sự thay đổi, lúc trước anh không muốn đi đến nhà ăn, không chịu nhận thức người khác, giống như ẩn sĩ quái gở, mà nay anh bị bọn nhỏ chạy loạn chạm vào, loạn chỉ huy, lại vui vẻ chịu đựng, dào dạt tươi cười.
Nhóm bọn trẻ vừa thấy đến La Phù xuất hiện, không hẹn mà cùng hùa theo chỉ hướng cô, lần trước vị này đại ca ca chơi trò “diều hâu trảo con gà con”, không phải ôm chặt La Phù tỷ tỷ không buông sao? Lúc này cũng làm cho anh ấy ôm cái đã nghiền đi!
“Ở phía trước, bên phải, đi lên phía trước, mau bắt đến!” bọn nhỏ đều kêu to, chỉ dẫn Hạ Vũ Tuyên đi hướng tới La Phù.
La Phù tựa vào góc tường không thể nhúc nhích, mắt thấy Hạ Vũ Tuyên đi bước một đi hướng đến cô, thẳng đến bàn tay to của anh đụng tới cô, ôm lấy cả người cô, cao giọng hô to:”Còn muốn chạy? Ta bắt được!”
Vốn dĩ anh chờ mong nghe được tiếng kêu của đứa trẻ, tiếng cười, không dự đoán được anh ôm lấy một thân hình có hương hoa lài, thân thể mềm mại, ngoại trừ nhẹ nhàng run run cùng thở dốc, không có phản ứng gì.
Không nên nghĩ nhiều, anh xác định hắn bắt đến ai, đây là mục tiêu của anh đúng vậy ah không bao giờ nữa buông ra.
“Anh tìm được em, có thể…… Có thể không cần buông ra không?” anh cười, mang đau thương cùng khẩn cầu nói.
Cách cái khăn bịt mắt, La Phù nhìn không thấy mắt anh, nhưng cô cảm thụ thật sự rõ ràng, cô đang bị anh yêu, chính là cô đang chờ đợi một ngôi nhà? Mặc kệ bên ngoài bao nhiêu mưa gió, chỉ cần trở lại vòng tay anh ôm ấp, chính là an tâm, chính là yên tĩnh.
Không thể nếu không yêu nhau, cô hiểu được, sinh mệnh quá ngắn, thời gian rất quý giá, nếu người sợ đau mà không dám yêu, so với cái gì cũng đều bi ai hơn.
Thế là cô lau đi giọt lệ nơi khóe mặt, nhìn anh nói “Nếu không nghĩ buông ra, thì vĩnh viễn không cần buông ra.”
Nghe nói như thế, anh kéo khăn bịt mắt, vọng tiến nhìn đôi mắt thâm tình của cô. Anh không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh nhìn thấy trong mắt hiện lên tình yêu, đó là điều anh đã chờ rất lâu, mộng đẹp mong nhớ ngày đêm.
Hai người không nói gì chăm chú nhìn, chân thành, tín nhiệm, cảm động đều ở trong đó trao đổi, cuối cùng, anh hôn trụ cô muốn nói lại thôi thần, nếu có chút ngôn ngữ không thể nhắn dùm, hay dùng hôn mà nói đi!
Trong quảng trường vang lên tiếng vỗ tay cùng hoan hô, bọn nhỏ hưng phấn lại thẹn th