Bành Trí Bình liền thích thú Vương Tinh Doanh về điểm này, bên ngoài vừa phải bên trong ôn nhu, khiến cho người ta có cảm giác ấm áp, bởi vậy sửa lời nói: “Hiện tại cô ấy nhất định vô tâm với công việc, chúng ta có thể hỗ trợ cái gì thì tận lực giúp đỡ, cô thấy thế nào?”
Vương Tinh Doanh tặng cho Bành Trí Bình một nụ cười sáng lạn “ Vậy anh cũng có chút lương tâm, chúng ta lập tức đi”
Khi bọn họ đi vào văn phòng, thì La Phù không ở đó, hỏi qua đồng sự mới biết được cô ấy bị kêu vào phòng viện trưởng, xem ra đại sự không ổn, xác định chắc chắn cô ấy bị quát tháo trách móc một chút.
Lý do là hai ngày qua, hiệu trưởng đại nhân cùng Thái Nho Minh mấy lần gõ cửa đến thăm, Hạ Vũ Tuyên vẫn như trước không thấy đối đãi, mắt thấy không có kế khả thi, liền lại chuyển hướng cầu cứu La Phù.
Trong văn phòng, Thái Nho Minh cũng không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề nói: “La Phù, chuyện này rất nghiêm trọng, nhất định con phải ra tay. Ta và hiệu trưởng đều không có cách nào hết, con phải đi khuyên nhủ thôi!”
“Anh ấy không cần con, con có thể nói cái gì đây?” La Phù đứng trước bàn làm việc, hai tay giao nắm để ở sau lưng, không muốn biểu hiện ra cô đang run rẩy.
“Con hãy đi gặp cậu ta một lần, nói không chừng cậu ta sẽ hồi tâm chuyển ý.”
“Xin lỗi, con làm không được.” cô chỉ còn lại tự tôn, chẳng lẽ ngay cả điều này cũng không muốn buông tha cho?
“Các người không phải yêu nhau rất tốt đó sao? Vì sao cậu ta đột nhiên nói đi là đi? Con tuyệt đối biết nguyên nhân.” Tuy rằng không quá mức như vậy nhưng Thái Nho Minh vẫn đem hy vọng đặt ở trên người cô, cô gái có thể tạo ra kỳ tích, hơn nữa tuyệt đối không phải chỉ có một lần.
“Công việc là công việc, tình cảm là tình cảm con chưa bao giờ nhập nó lại thành một “Vì công việc, cô đã phải mất đi người đàn ông cô yêu thương, chuyện này thật lớn, cô không đủ sức.
“La Phù, ta cầu con, ta biết con cũng thực khó xử, nhưng là ta thật sự không có biện pháp.” Thái Nho Minh đứng lên đối mặt cô, khom lưng xuống. Cô mới chú ý tới viện trưởng tóc trắng rất nhiều, trước đây chỉ có đen lấm lấm trắng, bây giờ đã biến thành bạc trắng.
“Viện trưởng, ngài đừng như vậy” cô lần nữa lắc đầu, là đối với bản thân mình cũng đối với ông ta.
“Hiện tại ta cũng chỉ có thể trông cậy vào con! Van cầu con!”
Cô chậm chạp không có đáp ứng, Thái Nho Minh làm bộ phải lạy lục. La Phù vội vàng giữ chặt bờ vai ông ta, tình thế cấp bách đành thốt ra:” Con, con sẽ thử xem xem, ngài mau đứng lên!”
“Thật sự? Ta rất vui, cám ơn con!” Thái Nho Minh vừa nghe như trút được gánh nặng, ông ta tin tưởng La Phù tuyệt đối năng lực đẩy lùi sóng to, từ xưa tới này anh hùng đều không qua được ải mỹ nhân, đương nhiên Hạ tiến sĩ cũng không ngoại lệ.
Kỳ thật La Phù nhất thời mở miệng liền hối hận, cô nên làm như thế nào mới có thể khiến cho mỗi người vừa lòng? Thái viện trưởng đối với cô là ân trọng như núi, cô không thể cự tuyệt yêu cầu của ông ta, nhưng mà Hạ Vũ Tuyên đã có thành kiến quá sâu với cô, nếu cô lại yêu cầu anh ấy ở lại, chỉ biết tăng thêm hiểu lầm mà thôi.
Giống như có hai lực lượng giằng xé lòng cô, từng động tác rất nhỏ đều khiến cô. Cô chỉ là yêu một người không tầm thường, thì quá trình cũng không được bình thường sao?
“Đa tạ con, thật sự thật cám ơn con!” Ông biết rõ đây là miễn cưỡng cô, khó xử cho cô nhưng cũng không thể không khẩn cầu. Việc này rất quan trọng, ông chỉ có như thế lựa chọn, trước đem sự áy náy đè nèn xuống.
“Trước con xin cáo lui.” La Phù không muốn nhiều lời, lặng lẽ đi ra văn phòng.
Mặc kệ như thế nào, cô cũng chờ mong gặp lại Hạ Vũ Tuyên, cô không muốn lấy phương thức này chấm dứt. Đối với cô là không công bằng, cũng như với tình cảm bọn họ lưu luyến không có trách nhiệm, trừ phi cô không cố gắng thêm một lần, cô không thể buông tay.
Lần đầu tiên bản thân mình biết thế nào mất hết hy vọng, đối phương đều đã nói kết thúc. Cô vẫn cố ý vãn hồi, không cần tự tôn, không cần đau xót, chỉ cần có thể tìm về yêu thương lúc trước, cô nguyện ý làm tất cả.
Đi ra khỏi phòng viện trưởng, một đường La Phù đi tới cũng không quay đầu. Lái xe đi đến phòng ở kiến trúc Nhật Cô không khỏi có rất nhiều cảm giác khác nhau, hai ngày trước đây, cô không phải là người phụ nữ ở trong ngôi nhà này hay sao? Mà bây giờ lại là một người khách không biết có được hoan nghênh chào đón hay không?
Xuống xe, ở ngoài cửa, cô kêu vài tiếng: “Có người ở nhà không?”
Thật lâu sau không có tiếng đáp lại, cô chỉ phải lấy ra cái chìa khóa mở cửa, phát hiện trong phòng không có người, mà trong phòng khách đầy hành lý, điều đó chứng tỏ Hạ Vũ Tuyên đã quyết định. Cô nhìn kia những valy màu đen hành lý, cuối cùng có loại cảm giác thực tế là cô đang mất anh ấy……
Không, đừng ở chỗ này khóc, chuyện này không nên có! Lắc đầu, La Phù nén đi lệ xúc động, làm hết khả năng để bản thân bình tĩnh.
Rồi sau đó cô nghĩ đến chỉ có một khả năng, anh sẽ đến nơi đó. Cô lập tức lái xe đi, nếu Hạ Vũ Tuyên sắp rời đi Hoa Liên, có một nơi anh tuyệt đối sẽ đến đó một lần….
Đường núi gấp khúc rõ ràng khắc vào đầu cô, không cần suy nghĩ nhiều là có thể đến, lái xe theo gió chạy như bay. Cô sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, chỉ sợ cản không nổi, nói không chừng đây là cơ hội cuối cùng, nói không chừng chính là cái liếc mắt cuối cùng trong cuộc đời này!
Đi vào nghĩa trang công cộng, quả nhiên, cô nhìn thấy Hạ Vũ Tuyên quỳ gối trước một ông bà ngoại anh ấy, nói lời từ biệt với bọn họ, trong miệng thì thào tự nói.
Bức tranh này cô đã từng nhìn qua, lúc ấy cô cũng không rời đi. Hiện tại cũng giống như vậy, cô vẫn bị anh hấp dẫn.
Phát hiện có người đến gần, Hạ Vũ Tuyên chậm rãi đứng lên. Hiện tại thân hình anh không hề lay động, đầu váng mắt hoa, trải qua thời gian La Phù chăm sóc, tật xấu thấp huyết áp dĩ nhiên đã chuyển biến tốt, làn da cũng từ tái nhợt chuyển sang hồng hào, không giống như trước kia suy nhược. Lúc này người cảm thấy thở không nổi ngược lại là La Phù, ngực cùng bụng đều đau lên, giống nhau có bả đao cắm vào, cũng không lập tức rút ra, lại ở bên trong khuấy đảo
“Xin lỗi, đã làm phiền anh……”
Anh dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn cô, khiến cho cô có cảm giác từ bàn chân chạy lên một thân lạnh run “Nếu biết là quấy rầy, sẽ không làm như vậy.”
“Em có chút chuyện muốn nói với anh, có thể cho em…… một chút thời gian được không?” cô tự giác khiêm tốn, giống như người khách lễ phép.
“Thời gian của tôi quý giá, cô chỉ có ba phút…” thái độ lạnh lùng.
Nháy mắt, ban ngày vào mùa hè mà giống như đã đến mùa đông, như gió phương bắc thổi bay lòng anh, từng chiếc lá rơi xuống, một thứ gì đó mất đi, còn có thể lấy lại được không?
“Cám ơn!” trong đầu có có thiên ngôn vạn ngữ, nhưng lúc này đây lại không biết nói từ đâu, nếu có thể lấy tâm cô ra cho anh xem thì tốt biết bao…
Trầm tĩnh, chỉ có thanh âm gió thổi qua chiếc lá, âm thanh anh lạnh lùng nhắc nhở cơ “ Đã qua một phút “
Cô giật mình, vẫn ưu tiên yêu cầu người khác “Là như vậy…… Thái viện trưởng kính nhờ em tới khuyên anh, mong anh ở lại đại học D, đừng đi……”
Không cần đi, xin đừng đi! Cô muốn hô to như vậy, lại bị lệ làm cho nghẹn ngào, toàn bộ cảm thụ đều ở trong mắt. Chỉ mong anh chăm chú nhìn cô, nhìn thấy cô không muốn buông tay cùng đau lòng, tất cả đều rõ ràng hết thảy?
Ai ngờ anh cười lạnh một tiếng.” Ông ta dựa vào cái gì cho rằng tôi sẽ nghe lời cô nói?” Điều này càng chứng minh đó là kế hoạch của bọn họ. Quả nhiên La Phù làm mồi, để cho anh cam tâm tình nguyện ở lại, cự tuyệt trường học tốt hơn mời anh tới.
“Em biết em nói cái gì cũng không đúng, cho dù em yêu anh cũng không có quyền yêu cầu anh ở lại, nhưng mà…… Nhưng mà em……」
“Cô nói cái gì đều được, chính là đừng nói cái chữ kia !” anh lập tức đánh gãy lời cô, cái chữ kia làm cho anh cảm thấy vô cùng chói tai!
“Anh thật sự không tin em yêu anh?” cô không thể bình tĩnh, nếu không giải thích cho bản thân mình, cô sợ không còn có cơ hội có thể cứu chữa “Em thừa nhận, em cũng có tư tâm, hy vọng anh ở lại nhưng chuyện này cũng không chứng tỏ là em dối trá lừa gạt tình yêu em dành cho anh, em chỉ là người bình thường cũng biết sợ hãi cũng biết lo lắng……..”
“Đã hết giờ!” anh không muốn bản thân mình dao động. Hơn nữa thấy ánh mắt cô lúc xem xét anh, rất nhiều thị phi đó không còn quan trọng nữa, nhưng anh cự tuyệt khiến cho trắng đen chẳng phân biệt được, anh đối với tình cảm là người cực đoan trong tiêu chuẩn làm người..
“Vũ Tuyên……
“Ngày mai tôi bay rồi, hy vọng cô đừng đến quấy rầy tôi nữa.”
Mắt thấy anh xoay người rời đi, nước mắt cô tuôn rơi, không còn sức có thể đuổi theo, chỉ có thể từ từ ngồi xuống, chỉ có gió thay cô lau đi những giọt lệ…
Hết thảy đều như giấc mộng, có yêu rồi có chia ly, cũng chỉ là chuyện bình thường như chuyện xưa. Chỉ là cô không thể bình tĩnh đối mặt, cần rất nhiều thời gian đến xóa đi, mà cô e rằng phải mất cả đời……..