Cũng trong buổi tối hôm ấy, cũng có người không ngủ được. Trong phòng khách, chị em nhà họ Tiết cùng nhau ngồi hàn huyên tâm sự.
"Em thấy chị lại bắt đầu cảm động rồi, mỗi lần chị dính vào tình yêu là em lại cảm thấy nhức đầu." Tiết tiểu đệ phàn nàn."Hơn nữa em e rằng mỗi lần chị yêu là lại làm cho đàn ông sợ chạy mất dép, chị nhìn mình xem, bệnh cũ lại tái phát rồi."
"Có sao?"
"Không phải chắc?"
"Áo len rất ấm mà." Tổ Dĩnh vừa nói vừa đan áo.
"Còn lâu lắm mới tới mùa đông." Tiết tiểu đệ nhắc nhở.
"Một ngày đan một chút, đến mùa đông anh ấy có thể mặc!" Dưới ma lực tình yêu, Tổ Dĩnh hoàn toàn đổi khác, cả người như tỏa ra một vòng hào quang, tràn đầy tình yêu ấm áp.
Tiết tiểu đệ hừ lạnh: "Vừa mới quyết định hẹn hò, chưa đầy bốn tiếng đồng hồ, chị đã quyết định đan áo cho anh ta mặc, nhìn đi, có phải chị quá nhiệt tình hay không?"
"Có sao?"
"Có."
Tổ Dĩnh đang cầm sợi len cùng que đan, xấu hổ cười cười."Nếu như là em, em có thể không cảm động hay sao?" Một người đàn ông đẹp trai anh tuấn như vậy, lại có thể vì cô để tóc húi cua.
"Cảm động thì cảm động, nhưng tình cảm thì phải tìm hiểu lâu dài, chị hiểu không ? Không nên quá mù quáng, tiến tới quá nhanh, chị cần phải bình tĩnh."
"Em ở đây làm gì thế?" Tổ Dĩnh hỏi ngược lại.
"Chị không nhớ sao?"
"Sặc, sao lại lấy quần áo đi?"
"Đó, em muốn lấy ít quần áo đem đi." Tiết tiểu đệ lôi valy ra, nhét mấy bộ quần áo vào đó.
"Em định đi đâu?"
"Đến sống chung với Lý Dung Dung."
Tổ Dĩnh nắm lấy tai em trai kéo lại."Vừa rồi còn mạnh miệng nói chị, mấy lời đó chị trả lại cho em đó!"
Tiết tiểu đệ cười hì hì."Nhân lúc cha không có ở đây, em phải bỏ trốn, chứ sợ tới lúc cha tỉnh lại, em sợ rằng đi không được."
"Em nói gì? Vì người yêu mà bỏ nhà ra đi? Em nhìn mình xem, chẳng khác chị lắm đâu, tỉnh táo lại, ngồi xuống đi." Lấy uy quyền của một người chị, cô chỉ tay xuống sàn nhà, ý bảo em trai biết điều thì ngồi xuống nói chuyện.
Từ trước tới giờ Tiết tiểu đệ không sợ chị gái, cho nên hắn cũng chả thèm ngồi xuống, mà động tác đóng gói hành lý còn nhanh hơn. "Chị, Dung Dung là cô gái tốt, em không thể phụ cô ấy, em phải chịu trách nhiệm."
Tổ Dĩnh sửng sốt, cười ha ha."Em đang nói tới Lý Dung Dung sao?" Giống như đang nói tới một cô gái mới mười tám tuổi, người ta còn hơn em cô nhiều tuổi lắm, nó có nhớ không nhỉ?
"Em muốn đi chăm sóc cô ấy, cô ấy rất ngốc, làm việc và nghỉ ngơi đều không hợp lý, toàn thức đêm, lại còn không biết nấu ăn, em muốn chăm sóc cuộc sống của cô ấy, gánh vác công việc cho cô ấy."
Tổ Dĩnh cười xòa, chỉ vào. "Ngồi xuống ngồi xuống, em cứ ngồi xuống trước đi."
Tiết tiểu đệ ngồi xếp bằng."Chị tốt nhất đừng cố can ngăn em, nếu không tình nghĩa chị em ta chấm dứt.!"
"Không phải em khuyên chị không nên quá vội vàng sao?"
"Em đâu có vội vàng, em thầm mến Dung Dung lâu rồi, em yêu cô ấy."
"Tốt, hay lắm." Tổ Dĩnh vỗ vỗ vai em."Vấn đề là, sống chung là cách tốt nhất sao?"
"Đúng vậy, em đang tính là tuần sau sẽ cầu hôn Dung dung. Chị, chị cảm thấy nó thế nào?" Tiết tiểu đệ móc một chiếc hộp nhỏ bọc nhung từ trong túi áo, mở bên trong ra có một chiếc nhẫn kim cương lóe sáng.
"Thật sao ?" Tổ Dĩnh nhìn vào chiếc nhẫn, vẻ mặt em trai cô hết sức kiêu ngạo.
"Đương nhiên là thật, toàn bộ tiền tiết kiệm hai năm của em dùng để mua nó đấy. Chị à, cô ấy sẽ không chê nó nhỏ quá chứ, em định mua loại lớn hơn nhưng em không muốn đi vay mượn, như thế không tốt."
"Không ngờ em trai chị cũng lãng mạn quá..." Tổ Dĩnh nhìn nhẫn kim cương cười cười.
"Chị, chị đừng nhìn Dung Dung trên cương vị lãnh đạo, tuy bộ dáng thông minh là thế nhưng thật sự cô ấy rất ngốc, cần còn người chăm sóc, thường làm em rất lo lắng..." Tiết tiểu đệ tâm sự thật tình .
Tổ Dĩnh nhìn vẻ mặt chân thành của em trai, cảm thấy lời này rất quen tai. Cô lắc đầu bật cười: "Em đã trưởng thành tồi." Có phải khi yêu một người nào đó, liền cảm thấy họ đều rất nhỏ bé cần phải chăm sóc hay không? Tổ Dĩnh đặt nhẫn vào trong hộp, nói."Yên tâm, chiếc nhẫn rất đẹp, cô ấy nhất định sẽ thích."
"Bao giờ kết hôn, em sẽ thông báo với chị."
"Em không định thông báo với cha sao?"
"Trước tiên cứ để cha yên tĩnh vài ngày, em sẽ gọi điện về thông báo cho cha, tránh gặp trực tiếp, em sợ sẽ bị cha đánh."
"Em đã suy nghĩ kỹ rồi? Thật sự muốn cùng cô ấy kết hôn? Kết hôn là chuyện quan trọng cả đời, không phải là trò đùa, nếu làm không tốt, em có biết chuyện sẽ nghiêm trọng tới mức nào không??" Tổ Dĩnh lôi tất cả những nguy cơ có thể xảy ra nói cho em nghe."Cô ấy hơn em mấy tuổi, sau này về già, sức khỏe cô ấy không tốt, sẽ không thể so sánh với em được. Tới lúc đó em còn quan tâm tới cô ấy, còn có hứng thú cùng nhau ham mê hợp lại không? Có sống với nhau lâu dài được không?"
"Cô ấy mà đợi lâu sẽ nổi giận đó." Tiết tiểu đệ đứng dậy, kéo hành lý cáo từ."Chị, hôm nay chị ở nhà đi, chờ cha tỉnh lại đã."
"Được, còn phải đỡ tội giùm em nữa, đúng không?"
"Chị, em sẽ hậu tạ chị sau."
"Hừm hừ!" Tổ Dĩnh cười lạnh."E rằng chị không đợi nổi đến lúc đó." Xem ra không thể làm gì khác hơn là ngồi chờ cha nổi giận rồi.
"Chị, chị nói trước với cha giùm em một tiếng, để cha có thể chuẩn bị tinh thần."
"Được rồi."
Tiết tiểu đệ kéo hành lý đi về phía cửa."Tạm biệt."
"Em định đi thế nào?"
"Dung Dung chờ em ở bên ngoài."
"Cái gì?" Thì ra là hai người đã lên kế hoạch hết rồi. "Tạm biệt." Tổ Dĩnh giơ tay lên phất nhẹ một cái chào em.
Tiết tiểu đệ quay đầu lại hỏi: "Chị ở lại sẽ không có vấn đề gì chứ?"
"Vốn là rất có vấn đề, nhưng giờ vấn đề của em còn lớn hơn nên chị nghĩ cha sẽ không mắng chị nhiều đâu, sẽ mắng em trước đó."
"Đúng." Có đạo lý."Không cần quá cảm kích em đâu."
"Được rồi, đi đi, nói nhiều quá."
Tiểu đệ giơ tay ý chào, đi thẳng ra ngoài, đi theo tiếng gọi của tình yêu.
Tổ Dĩnh đóng cửa, tới phòng cha cô, đắp lại chăn cho ông. Sau đó quay ra dọn nhà sạch sẽ, nấu cho cha một nồi cháo, vừa làm xong thì trời đã tờ mờ sáng, hai tiếng nữa côđã phải đi làm.
Cả đêm cô không ngủ, nhưng tâm tình lại rất tốt. Cô quyết định đi tắm rửa, giúp cho tinh thần phấn chấn, lên kế hoạch trưa nay sẽ gọi Sài Trọng Sâm tới ăn cơm cùng cô, rồi sẽ hỏi xem tối nay anh có muốn đi xem phim hay không? Nhưng lỡ anh muốn cô về nhà anh, có nên từ chối hay không nhỉ? Nguy rồi, có nên về qua nhà, thay một bộ đồ lót gợi cảm không nhỉ? Tổ Dĩnh nghĩ tới đó liền đỏ mặt ngượng ngùng.
Tổ Dĩnh viết giấy để lại, đơn giản thông báo một chút về tình trạng hiện giờ của em trai, dặn cha không cần lo lắng, sau đó mới đeo túi xách đi ra cửa.
Ngày hôm nay thật đẹp, trên người vẫn còn vương vấn mùi sữa tắm, Tổ Dĩnh bước từng bước nhẹ nhàng. Mới đi tới đầu phố thì thấy một chiếc xe chặn nàng lại, lúc cửa xe hạ xuống, nhìn thấy rõ người lái, Tổ Dĩnh không khỏi hoảng hốt, kêu khẽ.
"Sài Trọng Sâm? Sao anh lại tới đây?"
"Tới đón em đi làm, qua nhà em không thấy nên nghĩ em đang ở đây, mau lên xe."
Cảm động, Tổ Dĩnh mở cửa bước vào trong xe, Sài Trọng Sâm lái xe thẳng hướng tới nhà xuất bản.
"Mắt em có quầng thâm kìa!" Sài Trọng Sâm cười cô, Tổ Dĩnh lườm anh một cái.
"Chẳng lẽ chỉ mình em có chắc?"
Có hai đứa ngốc thức trắng đêm không ngủ kìa!
"Những lời tối qua em nói vẫn còn nhớ đấy chứ?" Sài Trọng Sâm nhắc nhở cô.
Tổ Dĩnh cười khanh khách nói "Em nhớ mà, anh dừng xe đi, em mua tờ báo thôi mà."
Xe dừng trước cửa hàng tạp hóa, Tổ Dĩnh xuống xe, đi vài vòng trở ra, mua sandwich làm bữa sáng, lại tới quầy báo mau một tờ báo văn nghệ, đây là thói quen hàng ngày trong công việc của cô.
Tổ Dĩnh trở lại bên trong xe, đưa lon cà phê cho Sài Trọng Sâm, rồi mở tờ báo ra bắt đầu đọc..
"Em không ngủ sao? Dứt khoát phải nghỉ một ngày mới được." Sài Trọng Sâm lo lắng Tổ Dĩnh.
Đột nhiên, Tổ Dĩnh nắm chặt lấy tờ báo, hét lên: "Shit!"
"Sao thế?" Sài Trọng Sâm nhìn cô đang chăm chú đọc tin tức ở trang nhất, vẻ mặt hét sức nghiêm trọng, liền lái xe dừng lại ở vệ đường. "Đưa anh xem nào."
"Sách mới của Khương Lục Tú, bị ám chỉ là đạo văn." Tổ Dĩnh ném tờ báo. "Trần Sĩ Đồng, em muốn tìm cái tên nhà báo đó để tính sổ!" Tổ Dĩnh lôi điện thoại ra, bắt đầu liên lạc với đồng nghiệp."Tốt nhất, hắn đừng có để em tìm ra chứng cứ, Shit! Shit! Để cho Khương Lục Tú biết được sẽ nguy mất."
Một ngày tốt đẹp như vậy, đã bị gãTrần Sĩ Đồng phá hủy.
~oOo~
Tại nhà xuất bản Lam Kình, khi Tổ Dĩnh vừa pha được ba tách cà phê đặc xong thì Thẩm luật sư tới, liền cùng Tổ Dĩnh và chủ bút bàn bạc.
Xem bình luận sách xong, Thẩm luật sư nói: "Người viết bình luận đã dùng từ « có thể » để ám chỉ Khương Lục Tú bắt chước tác phẩm trinh thám của nhà văn Mai Sa... Đây là một cách lẩn tránh trách nhiệm trước luật pháp, chúng ta không thể chủ trương kháng cáo."
"Tổ Dĩnh, không thể nào thắng kiện được đâu, những chuyện này là thường xuyên xảy ra, những người này rất giảo hoạt ..." Chủ bút xoa xoa huyệt Thái dương.
"Đó, cộng thêm『 có lẽ, có thể 』. Có thể viết loạn thế sao? Như thế có còn công bằng đạo lý nữa hay không?" Tổ Dĩnh nổi đóa.
Thẩm luật sư nói: "Bình thường gặp những chuyện như vậy nên coi là một lần gặp xui xẻo đi."
Chủ bút than thở."Tôi cũng đã nói với cô ấy như vậy nhưng cô ấy vẫn nhất quyết muốn hỏi anh."
Tổ Dĩnh tức giận nói: "Tôi tới nhà Khương Lục Tú rất nhiều lần, cô ấy vì sợ bị ảnh hưởng nên không đọc tiểu thuyết trinh thám bao giờ, đây chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên! Thế này là không công bằng với cô ấy!"
"Còn có cách khác ——" Thẩm luật sư đề nghị: "Cô có thể gọi điện tới tòa soạn kháng nghị, xin họ chuyển bài bình luận đó xuống, rồi đăng một bài xin lỗi là được."
"Tôi không đồng ý." Chủ bút nói. "Không có chứng cứ mà làm loạn lên, hậu quả sẽ không lường trước được. Tổ Dĩnh, trước hết cô hãy đi trấn an Khương Lục Tú."
"Cô ấy không chịu nghe điện thoại, chắc chắn là đã đọc bài báo đó, cảm thấy rất tức giận rồi."
Sau khi tan họp, Tổ Dĩnh thông qua mấy người bạn bên truyền thông dò hỏi được số điện thoại của Trần Sĩ Đồng, liền gọi luôn vào số máy đó. Sau mười lăm phút, phòng biên tập liền trở thành chiến trường, chỉ nghe thấy giọng của Tổ Dĩnh gầm rung trời mắng mỏ, mắng đến mức các biên tập đều ngơ ngẩn ngồi nghe.
"Tôi là người biên tập của cô Khương, xin hỏi bài báo hôm nay anh đăng, căn cứ vào cái gì mà dám ám chỉ tác phẩm của cô Khương là đạo văn?"
"Tác phẩm của cô Khương tương tự với tiểu thuyết của Mai Sa." Trần Sĩ Đồng cũng không phải là đèn đã cạn dầu liền đối đáp.
"Anh dám khẳng định là giống hệt hay sao?"
"Tôi chỉ nói là có thể, chứ không nói là khẳng định."
"Nếu không dám chắc, chứng tỏ anh cũng không có mười phần chắc chắn đúng không? Nếu không có mười phần chắc chắn lại dám ám chỉ cô ấy sao chép của người khác, liền viết lên trên báo mà chưa kiểm chứng với nhà xuất bản sao? Anh coi danh dự của nhà văn kém tới mức thế sao?"
Trần Sĩ Đồng cười nhẹ, đây là lần đầu tiên hắn gặp một biên tập viên máy móc như vậy."Có nghiêm trọng như thế sao? Nếu như cứ viết một bài bình luận nào đó mà c